My Lan ngồi im lặng một góc, tấm mền phủ hờ lên chân cô. Chiếc xe Mercedes-Benz bảy chỗ cao cấp của Bùi Thế Ân đủ rộng rãi cho cả cô, Bảo Quân và An Lăng Dung ngồi ở băng ghế nhưng cô vẫn nép vào một góc. Chiếc xe chạy bon bon trên quốc lộ 1A, từ hướng Vũng Tàu ra Quy Nhơn. Bóng tối bao trùm cả không gian, chỉ có những cột đèn tỏa ra thứ ánh sáng vàng nhợt soi xuống mặt đường nhựa màu xám. Vào thời điểm tầm hai giờ sáng, con đường dường như chỉ thuộc về chiếc xe này thôi. Bảo Quân ngồi giữa, vô tư cầm Ipad coi tù tì mấy tập Siêu thực thành của MC Trấn Thành. Cậu kéo tấm mền mỏng hình họa tiết bong bóng bảy sắc màu lên đắp cho mình và My Lan. Hí hoáy…
Căn phòng khách đã bớt u ám khi ngọn đèn trần màu vàng được bật lên. My Lan thở phào nhẹ nhõm, Bảo Quân ngồi ôm con chó Hoa Hoa, sắc mặt cũng hồng hào lên. Bỗng dưng con chó khịt khịt mũi, dựng đứng tai lên. Ngửi được mùi đồ ăn, nó chạy thẳng vào khu bếp. Căn nhà nghỉ có khu bếp không gian mở nên từ sofa phòng khách, My Lan nghe thấy hết mọi hoạt động diễn ra ở dưới đó, bắt đầu từ tiếng xé bao mì gói, đến tiếng đun nước sôi rồi tiếng vặn bếp ga lên. Dưới bếp có bốn thằng con trai và một đứa con gái. An Lăng Dung đang nói tù tì không nghỉ gần ba mươi phút. _”Anh Pat, con nhỏ mắt kiếng thật là tội. Bữa nay là sinh nhật nó mà cái thằng nó thích chỉ…

