Xin chào mọi người, là mình đây 🙂
Mọi chuyện khởi nguồn vào những năm đầu 2010 khi đó mình có một cái wordpress mà mình dùng để đăng các thông tin về nhóm nhạc mình thích Dong Bang Shin Ki, fic cho các anh và đồng thời cũng là nơi mình viết mấy cái thứ lảm nhảm về âm nhạc, điện ảnh nói chung.
Mình dừng hoạt động blog vào năm 2014, sau đó tái xuất giang hồ sau mười năm.
Mình vắn tắt cập nhật timeline của mình bằng bullet point cho rõ ràng, mạch lạc trong mười năm đó:
- Mình vẫn tiếp tục viết blog cho đến 2019 nhưng mình đã đổi sang viết tiếng Anh để rèn luyện thêm khả năng ngôn ngữ ở một cái blog khác. Mình đầu tư khá chỉnh chu như tạo domain, watermark hình ảnh, nội dung một bài một ngàn chữ. Ngày xưa mình đã muốn xây dựng một hình ảnh chuyên nghiệp hơn, hướng đến phát triển nội dung organic như influencer ngày nay vậy đó. Tuy không chạm được mơ ước là trở thành một cây bút nổi tiếng nhưng cái blog đó đủ giúp mình có được ấn tượng từ nhà tuyển dụng, rồi từ đó đáp xuống một công việc ổn định (Mình đã bỏ cái blog đó vào CV của mình, mục Sở thích) cho đến khi mình qua Úc.
- Mình qua Melbourne học tiếp Cao học ngành Phân tích dữ liệu năm 2018. Tiếp tục sau khi ra trường, mình kiếm được việc làm. Sau ba năm kiên trì với ngành Marketing vẫn may mắn chưa bị AI thâu tóm, mức lương cũng bò lên được $80k/năm. Bây giờ hạnh phúc với một chiếc xe Mazda CX-30 đời 2022 tên Tteokbokki và một anh Ấn Độ không ăn chay.
- Tháng 11/2024 mình tập gym và bị chấn thương. Tuy không nặng lắm nhưng mình cũng vẫn phải mất tầm ba tháng mới hồi phục được. Nếu bạn có đủ kiên nhẫn đọc đến đây, đừng khóc cho mình, mình không bị trầm cảm dù phải trải qua mùa Giáng sinh chán nhất khi phải nhảy lò cò đi siêu thị hay bị chó rượt chạy khắp nhà (Bạn mình đã gửi con chó cho mình nuôi giùm trong sáu tuần). Mà đây là lúc mình có dịp suy ngẫm lại bản thân bằng cách đọc lại mấy thứ mình viết. Đọc thì thấy ghê thật nhưng cũng ngưỡng mộ mình hồi xưa bởi trí tưởng tượng phong phú. Vì mình không hề nhớ những gì mình viết nên khi mình đọc, mình tưởng đâu mình đã đọc những thứ mà người khác viết và không thể không thốt lên: “Ủa tại sao lại giải quyết nó thế này? Sao chỗ này kì kì vậy”. Mình cảm giác hình như không phải mình, viết quá ghê luôn. Đúng là mình đã tạo nên những thứ này vào tầm những năm đầu hai mươi, đã mười năm rồi, bạn bè đồng lứa đã lớn hết, hàng quán ngày đó ăn chắc cũng đã đóng cửa. Mình đọc lại những gì mình viết năm mình ba mươi tuổi, suy nghĩ cũng sẽ khác. Do đó, mình đã có một quyết định không thể điên cuồng hơn, mình nên viết lại những gì mình bỏ dở. Hy vọng đến năm mình bốn mươi tuổi, mình lại có dịp đọc lại và sẽ có những sửa chữa khác logic hơn.
- Tháng 12/2025 mình quyết định lập một cái website. Lý do mình không thể tiếp tục duy trì blog cũ là vì sau khi cân đo đong đếm các khoản phí, nhận ra rằng lập một website mới sẽ tiết kiệm hơn so với nâng cấp website cũ lên. Mình còn muốn đổi giao diện website, việc nâng cấp lên gói Business dường như không khả dụng mấy, kèm theo những tính năng nâng cao mà mình không cần đến. Do vậy mình sẽ hoạt động song song hai cái website. Một trong những lí do nữa chính là tuổi già sức yếu không thể làm quen với block editor.
Mình cũng phân vân, mình có nên lấy lại tên website cũ hay không? WordPress cũ của mình tên là “Deep End of Ocean”. Cũng hơi ngộ ngộ rằng câu thoại trong bộ phim Titanic:”A woman’s heart is a deep ocean of secrets” – Trái tim người phụ nữ là bí mật đại dương sâu thẳm, là nguồn cảm hứng cho cái tên website của mình và mình chưa bao giờ đổi nó. Là một Gen Y, mình đã lớn lên với những điều sến sẩm nhưng những điều đó đã tạo nên một phần tính cách con người mình. Do vậy, mình quyết định giữ lại tên website như ban đầu.
Nói tóm lại, mình sẽ thường xuyên cập nhật blog hơn với những câu chuyện dở dang mười năm trước. Blog mới này mình chỉ đăng fiction mình viết thôi.
P/S: Chân mình đã khỏi sau tầm mười buổi tập vật lí trị liệu vào tháng 2/2025 và tầm tháng 11/2025, sau chuyến đi Việt Nam, mình quay lại Úc và bị phỏng ở cánh tay vì táy máy với nồi áp suất. Trung bình một năm, mình sẽ bị thương một lần.
Dĩ nhiên, theo phong cách của mình từ đó đến giờ, âm nhạc luôn là một phần không thể thiếu cho nguồn cảm hứng của mình. Mình tự thưởng cho mình một bài hát yêu thích để chào mừng màn debut lại sau mười năm.
“Cô ấy đây rồi”
Giờ thì get to know each other thôi!