Ánh nắng tinh khôi buổi sáng xuyên qua tấm màn ren trắng mỏng. Thanh Duy lờ mờ tỉnh giấc. Điện thoại bật bài hát yêu thích nguyên cả đêm, pin còn có 1%. Cục pin bây giờ cũng giống như năng lượng của cô vậy, sau một ngày với bao nhiêu cung bậc cảm xúc, Thanh Duy chỉ còn một cơ thể khô cằn, tóc tai rũ rượi, nét mặt lờ đờ. Đeo kính vào, cô bước xuống giường. Vén tấm màn ren qua một bên, cô ném ánh mắt ra xa. Biển như một dải lụa xanh dài, kéo xa tít tắp đến tận đường chân trời. Những rặng dừa khẽ đung đua, những cánh hải âu chao liệng. Thanh Duy thở dài, nếu có Bảo Quân ở đây, thế nào cậu cũng chụp cả trăm tấm hình, cậu vốn thích biển mà. Quay trở lại giường, điện thoại…
Ngôi nhà đơn sơ nằm sâu trong con hẻm, chiếc cổng sắt trắng theo thời gian đã bị loang lổ vết gỉ sét. Trước sân, những tấm bạt được dựng lên che nắng, những bộ bàn ghế được xếp san sát nhau. Mùi nhang đèn, tiếng kèn tang, tiếng mõ gõ nhịp, xen lẫn tiếng thì thào chuyện trò, tất cả tạo nên nét đặc trưng của một đám tang ở miền Trung. Ngay giữa sân, chiếc bàn dài phủ khăn trắng đặt linh cữu. My Lan chỉ dám len lén nhìn lên. Trên di ảnh, một người đàn ông mỉm cười, khóe mắt hằn sâu những nếp chân chim. Những vết hằn thời gian đó không làm ông ta trông già hơn tuổi thật của mình mà ngược lại, khiến nét mặt ông ta hồn hậu hơn. Nét ấm áp đó hoàn toàn trái ngược với bộ cảnh phục…

