Ngôi nhà đơn sơ nằm sâu trong con hẻm, chiếc cổng sắt trắng theo thời gian đã bị loang lổ vết gỉ sét. Trước sân, những tấm bạt được dựng lên che nắng, những bộ bàn ghế được xếp san sát nhau. Mùi nhang đèn, tiếng kèn tang, tiếng mõ gõ nhịp, xen lẫn tiếng thì thào chuyện trò, tất cả tạo nên nét đặc trưng của một đám tang ở miền Trung.
Ngay giữa sân, chiếc bàn dài phủ khăn trắng đặt linh cữu. My Lan chỉ dám len lén nhìn lên. Trên di ảnh, một người đàn ông mỉm cười, khóe mắt hằn sâu những nếp chân chim. Những vết hằn thời gian đó không làm ông ta trông già hơn tuổi thật của mình mà ngược lại, khiến nét mặt ông ta hồn hậu hơn. Nét ấm áp đó hoàn toàn trái ngược với bộ cảnh phục nghiêm khắc ông ta mặc trong tấm ảnh thờ.
My Lan sững người, người đang nằm trong quan tài chính là người đàn ông trong đoạn phỏng vấn cho dự án Pathway to Home của Phạm Tiến Hoàng. Cô càng khẳng định hơn, khi mắt lướt ngang qua tấm linh vị bằng gỗ sơn đen, chữ vàng nổi bật: “Thiếu úy Lý Đức Cường, sinh năm 19xx, mất năm 20xx”.
Lý Đức Cường, cái tên từng xuất hiện trong bài thuyết trình hôm đó, hóa ra lại là người có ý nghĩa đặc biệt với Hoàng. My Lan khẽ ngước nhìn bóng dáng đi phía trước, kẻ đang ôm chiếc thùng giấy bằng cả hai tay. Phạm Tiến Hoàng cởi chiếc mũ NY ra, lộ ra mái tóc đen không thẳng thớm. Cô vẫn chưa thuận mắt với vẻ ngoài hiện tại của hắn nhưng chỉ quan tâm xem hắn có đau lòng hay không. Cái gương mặt phẳng lặng, không một chút biểu cảm đó, khó lòng biết được hắn ta nghĩ gì.
Người thân mặc áo tang, đầu chít khăn trắng, lặng lẽ tiếp khách đến viếng. Thấy Hoàng đến, một trong số những người đó – một người phụ nữ tầm 50 tuổi, sáng mắt lên.
_”Hoàng. Con đến rồi hả?”
_”Dạ, con chào cô. Đây là các bạn của con”
Người phụ nữ tên Hằng, tự giới thiệu là chị gái của người quá cố vội vã kéo ghế mời cả nhóm ngồi. Một góc riêng là bàn của những người mặc cảnh phục xanh. Họ uống trà, nói chuyện nhỏ nhẹ. Hàng xóm láng giềng ở một bàn khác, đang không ngừng bàn tán về những người khách mới vừa bước vào.
_”Đứa đứng thắp nhang là ai vậy?”
_”Không lẽ là con của ổng sao?”
_”Ổng không có con”
Ánh mắt tò mò len lén dõi theo từng cử động của Hoàng, như muốn bóc tách cho bằng được mối quan hệ giữa hắn và người nằm trong di ảnh. Làm sao người ta không tò mò cho được, tên lạ mặt lại tỏ ra thân thiết với gia đình của người đã khuất đến thế. Khi khách khứa đến càng đông, người phụ nữ tiện tay nhờ tên thiếu gia nhà giàu rót nước pha trà giùm.
An Lăng Dung đeo mắt kính đen gọng to để che gương mặt thiếu ngủ của mình, nó chống cằm ngồi lười biếng. Bùi Thế Ân cũng ngồi chống cằm, nhưng để quan sát. Ánh mắt hắn lưu lại lâu hơn ở những vòng hoa quyến.
_”Hoàng” – Thế Ân kéo tay Hoàng – “Mày nhìn kìa”
Giữa muôn vàn vòng hoa phúng điếu đặt giữa sân, nổi bật lên một vòng hoa được kết bằng những nhành lan trắng đan xen hoa huệ, tạo thành hình vòng cung trang nhã. Khác hẳn với các vòng hoa điếu từ bạn bè, hàng xóm hay đồng nghiệp, vòng hoa sang trọng này thể hiện phần nào sức nặng quyền thế của người đã gửi. Chính giữa vòng hoa là một dải băng trắng, in dòng chữ mạ vàng nổi bật:
“Thành kính phân ưu – Phạm Thái Du”
Hoàng bất động trong giây lát. Trong trạng thái sững sờ, một cái chớp mắt hắn còn không cử động.
_”Phạm Thái Du, không phải là ba của mày sao?” – Gương mặt Thế Ân cũng thể hiện sự phân vân không kém – “Sao ổng quen với ông này vậy?”
Hoàng khẽ đưa tay lên che miệng, rồi vô thức cắn nhẹ vào ngón trỏ của mình. Đó là thói quen kỳ lạ mà hắn chẳng bao giờ nhận thức được như một cách để kìm hãm những cơn cơn lo lắng dâng trào. Lát sau, ngón tay ấy lại trượt qua môi, dây dây như thể đang tìm một điểm tựa để giữ mình bình tĩnh.
_”Có thể ông ba tao, ổng đã biết tao qua lại với ông Cường này lâu rồi” – Giọng Hoàng run run.
_”Mày tưởng mày hơn trình ba mày, thật ra ông ba mày mới nắm trùm đó” – Thế Ân vẫn chưa hoàn hồn – “Mày không thắng nổi ổng một bàn cờ vây nào thì đừng có nghĩ đến việc qua mặt được ổng”
Hoàng vẫn chết đứng như một cái cây.
_”Có khi mày không phải là điệp viên nhị trùng đâu Hoàng, mà chính là người đàn ông đó” – Điều gì đó đã gõ leng keng trong đầu Thế Ân.
_”Bây giờ em biết ai tố cáo chuyện tụi mình đi xăm hình lúc mười lăm tuổi rồi” – Dung tháo cặp kính, lộ ra con mắt gấu trúc thâm đen – “Em luôn tự hỏi thế lực nào đứng đằng sau ba mẹ tụi mình, khiến tụi mình bị bắt tại trận, phải bỏ dép chạy thoát thân”
_”Mày không bao giờ thích đi biển cả, không phải vì mày ghét cát, mà vì đi biển phải cởi trần, trong khi hình xăm mày chỉ có phân nửa thôi” – Thế Ân nói như thể hắn đã phát hiện ra bí ẩn sâu thẳm của vũ trụ – “Mặt mũi mày để đâu chứ. Mấy đứa con gái thấy mày sẽ tắt hứng ngay lập tức. Tụi nó nghĩ mày chết nhát, không chịu xăm tiếp vì sợ đau. Mày xóa cái hình xăm đó ngay, dù tao biết nó đau không kém, nhưng nó phá tiền đồ của mày lắm đó. Chính ông bạn mày đã cướp đi sự tự tin ở trần đi biển của mày”
_”Nhưng anh Hoàng đã cởi đồ trước mặt em mà. Body ảnh ngon nghẻ, miễn chê luôn. Mấy người này cũng có thể làm chứng” – Dung đòi lại sự công bằng cho Hoàng rồi chỉ vào Bảo Quân, My Lan và thư kí Vũ.
_”Đó là vì nó tưởng chỉ có mình tụi mình ở đó”
_”Tao ghét cát thật mà”
Ba đứa trường R đứng cãi nhau ngay tại buổi lễ đám tang. Tụi nó bản chất ồn ào. Chỉ khi khách khứa người ta nhìn đến tụi nó mới thôi. Hoàng nhoẻn miệng cười, ký ức tuổi mười lăm ùa về như một thước phim vừa buồn cười vừa kinh hoàng. Hai đứa bạn cũng máu liều, Bùi Thế Ân và Vũ Khải Hiển, dùng chứng minh thư giả vào một tiệm xăm hình. Tin dữ ập đến: mấy ông phụ huynh đã kéo đến trước tiệm xăm.
Kết quả hắn bật dậy khỏi ghế, khoác hờ chiếc áo sơ mi, tay che cái hình xăm dang dở trên bụng. Mùi mực còn vương trên da. Bỏ lấy của, chạy lấy người, hắn nhảy qua hàng rào chạy bán mạng nhưng vẫn thua ông ba mình một bước. Hoàng bị ba lôi lên xe, lái về nhà ngay.
Một tiếng nói trầm trầm, không gay gắt nhưng đầy uy lực bỗng vang vọng trong đầu hắn.
“Con có biết, con chưa đủ tuổi đi xăm hình không? Nếu con muốn, ba sẽ chở con quay lại tiệm xăm đó và xăm cho hết con cá đó. Nhưng ba mong con sẽ không làm vậy, ít nhất là không phải bây giờ. Hãy xem bản thân mình là con cá đó đi – dang dở và không trọn vẹn. Con có rất nhiều khuyết điểm mà con phải học để tự hoàn thiện mình. Điều đó không có gì đáng xấu hổ cả. Con vẫn đang học cách trở thành một người tử tế. Đến một lúc nào đó khi bản thân con thấy bản thân mình đã đủ tốt, hãy quay lại và hoàn thành nốt hình xăm đó nhé”
……………………………………
Cô Hằng niềm nở tiếp đãi đám khách từ Sài Gòn, thấy trong nhà đã quá đông thì đưa cả bọn ra phía sau. Căn nhà đậm chất miền Trung dung dị: chiếc tủ gỗ chạm trổ hoa văn, đối diện là bộ ván gỗ lớn kê sát tường, vừa để ngồi tiếp khách, vừa để làm giường nằm nghỉ trưa. Cô Hằng trải tấm chiếu cói lên ván, đặt những dĩa đồ ăn ngay ngắn, toàn là những món ăn đơn giản: canh bầu nấu tôm hái ngoài vườn, cá nục rim kho mặn, cà pháo mắn ruốc và một dĩa rau luộc.
My Lan phụ cô Hằng mang chén đũa từ bếp ra. Quay lại phòng khách, chỉ thấy An Lăng Dung uể oải ngồi bấm điện thoại. Cô nghe tiếng cười trong veo của Bảo Quân ngoài sân. Cậu ngồi bên cạnh Thế Ân đang thoăn thoắt trở vỉ sắt nướng mấy miếng ba chỉ ướp sả ớt. Nướng xong thịt, hội trưởng trường R hí hoáy nướng tôm, tay bận rộn không ngừng. Nhìn những miếng thịt vàng ươm thư kí Nghiêm Đình Vũ mang vào, My Lan bất giác nhìn Thế Ân một cái. Tưởng hắn là kiểu quen ngồi chờ người phục vụ, ai dè tay nghề nướng nướng cũng khá đến vậy, phải chăng được cậu đầu bếp Ngô Đặng Bảo Quân huấn luyện cho? Lần đi ăn đồ nướng Hàn Quốc Bornga, Bảo Quân có thèm đụng tay làm gì đâu, toàn chờ người ta nướng cho ăn. Xui xẻo, hôm đó gặp ngay đầu bếp nghiệp dư Trần Thanh Duy nướng miếng nào miếng nấy – không khét thì sống nhăn. Thấy cậu ăn ngon lành miếng thịt, My Lan cười phì, chắc lần nào đi ăn đồ nướng, tên hội trưởng trường R cũng phải nướng thịt cho Bảo Quân ăn, người được hưởng thụ nhất chính là cậu còn gì.
_”Hoàng đâu rồi?” – Bảo Quân nhìn quanh. My Lan cũng nhận ra tên đó biến mất từ khi cô từ nhà bếp đi ra.
_”Nó bên ngoài đó. Bà chủ nhà kêu nó ra gặp ai đó” – Thế Ân đáp.
_”Vậy mình chừa lại đồ ăn cho cậu ấy đi”
_”Mấy cậu ăn hết cá đi. Nó chỉ ăn thịt thôi” – Thế Ân nói.
_”Cậu ấy dị ứng cá biển hay sao vậy?”
My Lan trở đầu đũa, gắp một phần thịt ra dĩa riêng. Cô nhớ đến lần cả hai đi ăn mì ở tiệm GS25, Phạm Tiến Hoàng bảo hắn không ăn cá. Cô không biết mình có nhạy cảm quá không, nhưng cảm giác Bùi Thế Ân nhìn mình hơi dò xét. Rồi hắn từ từ trả lời một cách vô thưởng vô phạt.
_”Nó chỉ không ăn cá thôi”
_”Để để em kể” – Dung đập tay lên ngực – “Khi nó còn nhỏ, nó có một con cá vàng, hình như tên Giác Ngộ hay Thiền Tâm gì đó. Nó cho ăn dữ quá nên con cá bể bụng chết. Nó khóc suốt từ sáng tới chiều. Hôm sau, nó đạp xe một mình ra ngọn đồi đằng sau trường tiểu học chôn con cá, nó đi tới tối mịt mới về. Phụ huynh nó tưởng nó bị bắt cóc hay sao đó, huy động lực lượng đi tìm nó. Thứ như nó ai dám bắt cóc chứ. Từ đó, nó không thấy nó đụng đũa vào món cá luôn đó”
My Lan bật ra tiếng cười nhẹ. Cô tưởng Hoàng không ăn cá vì bị dị ứng, thì ra chỉ là câu chuyện con thú cưng cá vàng không may bị chết mà hắn lập ra lời thề “trinh tiết” đó. Người ta luôn cho rằng hắn là người có nội tâm phức tạp, nhưng có những giây phút hắn ngô nghê như trẻ con đến độ không ai ngờ. Không biết Phạm Tiến Hoàng lúc nhỏ trông thế nào nhỉ? Có thể hắn đã từng là một đứa trẻ đáng yêu.
_”Hình như nó xăm con cá đó lên người phải không nhỉ?” – Thế Ân nhíu mày.
_”Đúng rồi, chấp niệm con cá đó lắm” – Dung gật đầu – “Ê anh Bô. Mà đó giờ, em không biết là anh xăm cái gì luôn đó. Em xăm Hello Kitty, anh Hoàng xăm con cá, vậy anh xăm cái gì vậy? Chắc hình xăm cũng nhỏ há, anh xong trước nhất nên chạy lẹ nhất”
Gương mặt Bùi Thế Ân đanh lại, thoáng chút bối rối nhưng vị cứu tinh đi vào khiến An Lăng Dung quên mất câu hỏi của mình. Hoàng bồng một đứa bé tầm bảy tuổi trên tay, tay kia cầm tô cơm cho nó. Thằng bé ngơ ngác ôm chặt lấy vai Hoàng, mắt mở to tròn như chưa kịp hiểu chuyện gì.
_”Ai vậy?” – Thế Ân hỏi.
_”Con của họ hàng gì đó của cô Hằng, nhờ giữ giùm”
Hoàng đặt đứa nhỏ đó ngồi chính giữa mình và My Lan. Hai chân nó đong đưa trong không khí. Ánh mắt nó trong trẻo nhưng lơ ngơ. Nó cứ cười rồi lặp lại hành động vô tri cầm cái muỗng trong tay xoay đều. Với kinh nghiệm chơi với trẻ em trong viện mồ côi, không khó để My Lan nhận ra: đứa bé có thể chậm phát triển hơn bạn đồng hành.
Đột nhiên, My Lan chột dạ, cô nhớ đến cái lời trêu chọc của An Lăng Dung về một đám cưới miệt vườn giữa mình và cái tên đang ngồi kế bên mình. Khả năng sáng tạo của Dung còn bay xa khi nó tưởng tượng ra cảnh đàn con thơ chạy lon ton trong sân. Phạm Tiến Hoàng đời đầu đã đẹp trai điên đảo vậy rồi, đời thứ hai, thứ ba của hắn chắc cũng có đặc quyền thừa hưởng gene trội mãn nhãn về ngoại hình.
_”Anh ơi, em tên Tẻn. Anh tên gì vậy anh?” – Thằng bé chậm rãi hỏi.
_”Tên Hoàng” – Hắn đáp ngắn gọn. Hoàng gắp miếng thịt lên ăn. Cảm thấy ngon miệng, hắn ăn hì hục theo đúng phong cách ăn uống như người chết đói của hắn.
_”Anh ơi anh, ba anh làm gì vậy anh?” – Thằng cu Tẻn chuyển hướng sang An Lăng Dung.
Ngay tức thì, con Dung đập đũa, nổi đóa lên.
_”Mấy anh ơi, thằng nhỏ đó gọi em là anh kìa. Thật là quá đáng mà”
Đúng chỗ nhạy cảm, mặt nó tái mét rồi đỏ bừng, Dung nước mắt lưng tròng.
_”Thôi đi, bình tĩnh. Nó không phân biệt được “anh” với “chị” đâu”
Bùi Thế Ân nói đúng. Ngay lúc đó, thằng Tẻn ngước lên nhìn My Lan hỏi:
_”Anh ơi anh, sao anh đó khóc vậy anh?”
_”Mày mà gọi tao một tiếng “anh” nữa là tao quăng mày ra đường đó, đồ đần thối” – Dung nức nở qua hàng nước mắt.
_”Thằng nhỏ này giỏi mà” – Hoàng nói – “Hồi tao bằng tuổi nó, tao biết nói gì đâu. Không ai hiểu tao nói gì hết. Tao gọi ông nội tao là “nội bà” vì tao tưởng đó chữ “grandpa” dịch sang tiếng Việt. Rốt cuộc, tao kêu ông nội, bà nội tao loạn xạ lên cả”
_”Mày sinh ra ở châu Phi, nhà mày nói tiếng Đức, mười mấy tuổi mày qua Úc rồi, chắc tiếng Việt mày dở nhất hả?”
Hoàng im lặng, ngấm ngầm thừa nhận.
……………………………………
Ăn uống xong, My Lan và Bảo Quân phụ cô Hằng rửa chén. Bảo Quân ăn xong, mắt díu lại. Cậu lăn ra ván nằm ngủ. Cô cười, số Bảo Quân sướng thật, vô tư ăn xong thì ngủ ngon lành. Cách đó cũng không xa, hội trưởng Bùi Thế Ân và thư kí Nghiêm Đình Vũ đang bàn chuyện công việc với nhau. An Lăng Dung nằm vất vưởng trên võng lướt điện thoại, con nhỏ này cho nó chơi điện thoại cả ngày cũng không chán.
Phạm Tiến Hoàng ở ngoài sân. Giữa cái nắng ban trưa tầm một giờ rưỡi, hắn hí húi đào một mảnh đất bằng một cái xẻng nhỏ, lấy ra trong thùng giấy hắn mang từ Sài Gòn ra Quy Nhơn một chậu hoa hồng. My Lan ngồi trước hiên nhà, quan sát lặng lẽ thao tác rất thành thục của tên con trai đó. Hắn như một tay nhạc trưởng cừ khôi, từng động tác đào đất, cắm hoa, tỉa cành như một điệu nhạc nhịp nhàng. Hắn đưa cây hoa vào lỗ vừa đào, rồi dùng tay lấp đất xung quanh gốc. Những cành hoa được hắn cẩn thận chỉnh thẳng, tỉa bớt lá úa, để toàn bộ bụi hồng trông tươi tắn như vừa mới nở.
_”Không nghỉ trưa sao?” – Hắn liếc sang người con gái nhỏ nhắn đang ngồi ở hiên nhà.
_”Tớ không ngủ trưa” – My Lan hơi giật mình – “Chậu cây đó là của chú Cường sao?”
_”Ừ” – Hắn hạ xẻng xuống, đến chỗ giàn cây mướp, với tay lấy cái nón lá đang treo tạm – “Ổng trồng lúc ổng trong bệnh viện đó. Ổng có hai di nguyện chính, ổng muốn mở bài hát Tìm lại của Microwave vào đám tang nhưng lúc nãy tớ mở nhầm sang nhạc của Metallica rồi. Di nguyện còn lại là trồng cây hoa hồng trong vườn nhà dưới quê của ổng, tớ mà làm không ra hồn thì tối nay ổng hiện hồn lên mất”
My Lan im lặng. Kể từ lúc cô xua đuổi hắn trong thư viện, người ta đã ít cởi mở hơn với mình. Cô lại nhớ đến cái dạo cả hai cứ nói chuyện xuyên suốt, từ những thứ nhỏ nhặt. Ngày tháng đó tự dưng xa vời thật. Cô bỗng thấy nghẹn trong lồng ngực.
Tên con trai đó cũng không nói gì. Hắn lấy cái nón lá che phần chân trần trắng muốt của cô khi mà mái hiên nhà chỉ che được phân nửa. Cô thoáng ngạc nhiên rồi ngượng ngùng. Con người đó tưởng chừng khô khan, nhưng luôn để ý đến những thứ nhỏ nhặt.
_”Cám ơn cậu”
_”Không có gì”
_”Ơ… tớ” – My Lan thoáng chút ngập ngừng, nhưng cô biết nếu mình không nắm bắt lúc này, mình cứ lại để mọi thứ trở nên lấp lửng – “Tớ xin lỗi vì tớ đã lớn tiếng với cậu ở thư viện”
Hoàng chớp mắt, hơi xoay người lại.
_”Tớ đã quên chuyện đó từ rất lâu rồi. Mà cũng tại tớ nên mới liên lụy cậu. Tớ phải nói xin lỗi mới đúng”
Buổi trưa ở Quy Nhơn rất khác với Sài Gòn náo nhiệt, thành phố miền Trung hào phóng tặng người ta một khoảng lặng yên bình và dịu dàng.
_”Vào tiết học cuối, cô giáo đã mở bài thuyết trình “Đường về nhà” của cậu đấy” – My Lan mở lời trước để phá tan sự im lặng.
_”Vậy sao?”
_”Tớ nghĩ cái tiêu đề bài thuyết trình đã lấy cảm hứng rất nhiều từ tên của cậu”
My Lan cười. Phần mở bài thuyết trình là phần ấn tượng nhất với cô. Từ cái tên Phạm Tiến Hoàng của hắn, chuyển từ P.T.H sang Pathway to Home.
_”Vậy nên tớ có cảm giác, cậu rất thích cái tên của cậu đấy”
_”Ừ, thích lắm. Tớ phải sống một cuộc đời huy hoàng để xứng với cái tên chói sáng của tớ”
My Lan lấy làm lạ, cô chẳng mặn mà gì với cái tên cúng cơm đơn giản của mình. Trong tiềm thức của cô, cô chỉ biết người ta thích gương mặt mình hơn danh xưng. Vậy mà tên con trai kia không một chút ngượng ngùng thừa nhận mình thích cái tên mình.
_”Bài thuyết trình đó rất là hay đấy”
My Lan hơi gục mặt xuống. An Lăng Dung khen cô có một gương mặt rất sáng, phải búi tóc lên thì mới đẹp nên nó đã làm tóc cho cô nên My Lan hết đường giấu gương mặt mình sau mái tóc dài thường thấy. Hai cánh tay không ngừng chà xát vào đầu gối.
Dường như cảm thấy cô gái trước mặt gần như muốn vỡ tung, Phạm Tiến Hoàng đi đến ngồi cạnh cô trước hiên nhà, vai khẽ chạm vai My Lan. Cô ngửi thấy mùi gỗ trầm một thời vươn lại trên gối mình.
_”Có chuyện gì sao?” – Hắn hỏi.
_”Tớ… ơ” – Cô ấp úng.
_”Làm ơn đi”
Lần đầu Trần My Lan nghe Phạm Tiến Hoàng nài nỉ. Khi hắn dịu giọng xuống, âm sắc của hắn trở nên ngọt đến độ sắc đá cũng tan chảy, nói chi là một con người bình thường như cô. Không còn đường lui, My Lan hết chịu nổi cảm giác bí bách này rồi, có bao nhiêu thứ suy nghĩ trong đầu, cô cứ vậy mà mặc sức nói.
_“Mẹ của tớ đã có một thời gian dài chiến đấu với bệnh ung thư và mất năm tớ lên 7 tuổi. Khi tớ xem bài làm của cậu, tớ thực sự rất nhớ mẹ tớ” – My Lan nhìn chăm chăm vào một khoảng không, không hề biết một hai giọt nước mắt đã tuôn ra.
_”Tớ rất tiếc về chuyện đó” – Hoàng nói. Giọng nói phát ra từ lí trí nên nghe có phần kiểm soát hơn cô gái đang nức nở bên cạnh.
Tự nhiên nói đến đây, My Lan òa khóc như con nít. Hoàng có động tác đầu tiên, hắn nhích người một chút sang cô, vai khẽ chạm vai cô.
_“Tại tớ không tốt. Mẹ tớ bệnh như vậy mà tớ vẫn bắt mẹ tớ phải chơi với tớ. Tớ đi học thấy những đứa bạn của tớ được mẹ chuẩn bị đồ ăn ngon nhưng tớ chẳng có gì cả. Tớ đã giận dỗi mẹ tớ. Mẹ tớ lúc này đang truyền hóa chất, người như bộ xương vậy mà vẫn ráng nấu ăn cho tớ. Lúc đó mẹ tớ đã không còn nhận thức được khẩu vị gì nữa, tớ đã không thèm ăn và đó là bữa ăn cuối cùng mẹ tớ nấu cho tớ ăn. Tớ thật là quá đáng mà”
Nói đến đây, Hoàng dùng hai tay xoay người My Lan lại. Hắn nhìn thẳng vào gương mặt xinh đẹp đang vỡ òa trong cảm xúc. Hai tay hắn áp vào má cô, dùng ngón tay cong và dài của mình lau lấm lem hàng nước mắt. My Lan biết hắn có đôi bàn tay rất đẹp nhưng trong khoảng khắc này, cô nhận ra bàn tay hắn cũng ấm nữa. Hai gương mặt gần nhau đến độ một vài sợi tóc lỉa chỉa nào đó của hắn quét nhẹ qua tai cô. Dưới hàng mi dày là đôi mắt rất đen và đáng tin cậy, mang đến cảm giác an toàn cho người đối diện.
_”Cậu nghe đây My Lan. Cậu là người tốt nhất mà tớ từng biết. Nếu cậu cứ tiếp tục trách khứ bản thân mình nữa, tớ sẽ đau lòng lắm đấy”
My Lan chắc chắn rằng tên này không những không biết cách an ủi mà còn không biết bộc lộ cảm xúc nữa. Lần đầu tiên cô tận tai hắn nói những thứ mà hắn cho là lạ lẫm. Hắn lúc nào cũng bước đi với dáng vẻ ngẩng cao đầu đầy kiêu ngạo. Mắt luôn luôn nhìn thẳng chiếu tướng để người khác phải lộ ra nhược điểm. Nhưng bây giờ hắn chân thật hơn. Vừa nói xong thì hắn xoay mặt đi ngay. Hắn không dám nhìn thẳng vào My Lan mà ngó đi chỗ khác, tránh để cô thấy sự xấu hổ đang ngự trị trên gương mặt.
Cả hai lại ngồi im lặng một lúc.
_”Căn nhà cuối đời mà cậu muốn xây cho mẹ cậu chắc là một gian bếp nhỉ” – Hoàng lên tiếng trước.
_”Ừ” – My Lan mỉm cười gật đầu – “Tớ muốn nấu ăn với mẹ tớ. Tớ muốn nấu canh rau củ. Trước sân nhà của tớ có một vườn trồng rau củ, cà rốt, su hào và cả bí đỏ nữa. Rau củ ngon tới độ cậu không muốn ăn thịt cá luôn đấy”
Tên con trai kia im lặng ngồi nghe My Lan liệt kê hết toàn bộ rau củ quả nhà cô trồng như một học sinh lắng nghe cô giáo giảng bài.
_”Cậu đã lớn lên khỏe mạnh và vui vẻ. Mẹ cậu không phải lo lắng gì đâu” – Hắn ngước mắt nhìn lên bầu trời xanh thẳm trên đầu.
_”Tớ rất may mắn khi có được những người quan tâm tớ. Ba tớ rất thương tớ”
My Lan cũng ngẩng mặt lên nhìn cùng hướng với Hoàng. Những đám mây trắng bồng bềnh trôi giữa biển trời. Đôi mắt cô dõi theo những làn gió cuốn mây bay, trong lòng nhẹ nhõm vì một khoảnh khắc yên bình và đẹp đẽ. Thời gian bỗng ngừng trôi. Cô mỉm cười nhớ lại gương mặt hiền hòa của người đàn ông tầm 50 tuổi, buổi sáng sẽ đi quanh khu vườn để tưới rau.
_”Còn có những cô ở cô nhi viện Tia sáng xanh sát bên nhà tớ nữa. Họ cũng rất tốt với tớ. Lúc mẹ tớ mất, họ đã mở rộng vòng tay với tớ. Tớ đã nhận được sự an ủi rất nhiều từ họ đấy. Tớ coi đó là ngôi nhà thứ hai của tớ luôn. Cuối tuần, tớ và ba tớ có hay đến chơi với mấy đứa con nít ở đó” – My Lan vô tư nói, cảm thấy bồi hồi trong người. Cấu tạo cơ thể trong người My Lan có lượng nước cao hơn người bình thường hay sao mà cô cứ khóc suốt.
_”Cậu không phải là trẻ mồ côi mà ăn ngủ ở đó thì có phạm pháp không vậy?” – Vẻ ngỡ ngàng trên mặt Phạm Tiến Hoàng không biết là thật hay lại là một màn trêu chọc nữa.
_”Cậu thật là làm tớ tức chết mà”
Tên thái nhân cách xã hội này có thực sự biết an ủi người khác không vậy? My Lan không dám nhìn vào gương thấy mặt mình ra sao nữa, cô đang vừa khóc vừa cười. Cô lấy tay quệt nước mắt, không để ý thấy tên kia đang bẻ cong khóe miệng mình lên. Cười được là tốt rồi.
_”Tớ gặp một người bạn rất đặc biệt ở cô nhi viện, mẹ tớ đã bệnh rồi nên không nấu ăn được cho tớ. Cậu ấy đã chia sẻ đồ ăn với tớ. Tụi tớ đã mất liên lạc, nhưng tớ rất muốn gặp lại cậu ấy”
_”Gặp tớ thì tớ cũng cho cậu ăn đồ ăn của tớ thôi nên cũng không có gì đặc biệt lắm đâu” – Hoàng cười nhếch mép.
_”Nếu tớ gặp cậu lúc đó thì tớ sẽ nói “Cám ơn cậu vì đã chia sẻ đồ ăn”. Bây giờ, tớ sẽ nói “Cám ơn cậu vì đã lắng nghe”. Gặp cậu lúc nào cũng được, miễn gặp cậu thì tớ cũng sẽ nói cám ơn thôi”
My Lan xoay nửa người qua thì thấy đối phương tắt ngúm nụ cười từ bao giờ. Dưới hàng lông mi dày đó là đôi mắt đang bật chế độ nghiêm túc làm cô bỗng sởn tóc gáy. Ánh mắt đó y hệt như ánh mắt trong thang máy, khi mà hắn chuẩn bị… hôn cô. My Lan vội lảng sang đề tài khác.
_”Lúc nãy cậu tiếp khách giùm cho cô Hằng hả?”
_”Ừ” – Ánh mắt cũng hắn dường như vẫn khóa chặt My Lan – “Là bà cô dạy Văn hồi trung học của tớ. Bà ta và ông Cường quen nhau”
Rồi hắn kể cho My Lan nghe âm mưu dở hơi Phạm Tiến Hoàng 15 tuổi lập nên nhằm để hai người đó gặp nhau nhưng rốt cuộc lại là một thảm họa.
_”Tớ có một thắc mắc này” – My Lan tinh nghịch ngó sang Hoàng – “Giả sử đó là một tiết Văn bình thường và cậu không cần phải giúp chú Cường gặp lại cô Hòa, nếu cậu bị gọi phải đọc một tác phẩm văn học về đề tài tình yêu thì cậu chọn bài nào vậy? Vẫn là cuốn “Người đọc” sao?”
_”Câu hỏi hay đấy” – Hoàng mỉm cười – “Tớ chưa bao giờ nghĩ đến chuyện đó cả. Nhưng nếu có bài thơ tớ thích thì chắc là bài “Và anh tồn tại” của Lưu Quang Vũ. “Khi cằn cỗi thấy tháng ngày mệt mỏi, Em là sớm mai là tuổi trẻ của anh”. Cậu có thấy nó hay không?”
_”Ơ” – My Lan nghe tiếng tim mình đập mạnh.
_”Tưởng tớ du học sinh thì tớ không thích văn học Việt Nam hả?” – Hoàng hỏi, giọng đầy giễu cợt.
_”Không có chuyện đó” – My Lan đỏ mặt khua tay.
_”Còn cậu thích bài gì?” – Hoàng hỏi.
_”Bài thơ “Tự hát” của Xuân Quỳnh” – Cô lí nhí nói.
Những áng thơ mộc mạc tình cảm bỗng chạy trong đầu cô:
Em trở về đúng nghĩa trái tim em
Là máu thịt, đời thường ai chẳng có
Cũng ngừng đập lúc cuộc đời không còn nữa
Nhưng biết yêu anh cả khi chết đi rồi…
Hai người bỗng cùng im lặng, ánh mắt chạm nhau vài giây rồi vội vã tảng lờ sang hướng khác. Hắn thích Lưu Quang Vũ, cô thích Xuân Quỳnh, trùng hợp thay, Lưu Quang Vũ và Xuân Quỳnh là cặp vợ chồng thi sỹ tài hoa, là biểu tượng tình yêu lãng mạn trong văn học Việt Nam. Giữa bộn bề sóng gió, bầu không khí trở nên thi vị hơn.
_”Cậu cũng có một cái tên hay đấy” – Hoàng phá vỡ sự im lặng trước bằng tông giọng trầm – “Hoa lan là một loài hoa đẹp”
My Lan ngẩng người ra nhìn nụ cười khiến cô đi lẩn thẩn vào cái mê cung không lối thoát. Hoàng nhìn theo những đám mây xa xôi trên bầu trời trong xanh.
_”Tớ cũng mang một cái tên của một loài thực vật…”
My Lan chợt nghe tiếng chân người một lớn dần. Cô Hằng đi ra, đưa cho Hoàng một cái hộp nhỏ, bảo là di vật của người quá cố muốn. Trong chiếc hộp đó, có một đĩa CD “Tìm lại” nhóm Microwave, những tấm thiệp Giáng sinh, người gửi là Phạm Thái Du, những tấm hình cũ ông Cường chụp với đồng nghiệp, gia đình và cả với Hoàng nữa. Hắn soi tấm hình, cười phì một tiếng: “Chọn tấm hình xấu hoắc”. Chợt, ánh mắt hắn lưu lại ở một tập hồ sơ đã được dán kín lại. Động thái hắn trơ lì ra hệt như người mất hồn, My Lan phải gọi hắn hai ba lần hắn mới tỉnh lại được. Hắn từ tháo cái bìa giấy ra, bên trong là một tấm hình chụp gần phải ít nhất 3-4 năm trước của một người phụ nữ đang cầm cây chổi quét nhà, bên cạnh là một cái chuồng gà có hai ba con gà con lông vàng. Bà cười hiền từ nhìn vào máy ảnh.
_”Là bà ngoại của tớ. Ông Cường biết tớ luôn muốn gặp bà ngoại của tớ nên đã tìm bà cho tớ”


