• My Fiction

    [BU] CHAP 35: Cuồng Nồng (H)

    ”Tội nghiệp Thế Ân lắm, bị rớt xuống hồ nên cảm luôn rồi. Ngày mai nó còn phải tham gia họp báo với thầy hiệu trưởng nữa. Trường R mới nhận thêm một khoản đầu tư mới từ một nhà tài trợ hào phóng” 5 giờ rưỡi chiều, My Lan bắt đầu vào bếp. Trong lúc vẫn kẹp điện thoại ở vai, nghe Bảo Quân than thở chuyện Bùi Thế Ân bị cảm như một người vợ lo lắng, tay cô lại thoăn thoắt chuẩn bị nguyên liệu. Sữa tươi, kem béo và đường được cô cho vào nồi nhỏ, đun lửa liu riu. Căn bếp thoáng đã đầy mùi ngọt béo ngậy. Khi hỗn hợp vừa tan chảy mịn màng, My Lan tắt bếp, thêm vài giọt vani rồi rắc bột gelatin đã ngâm mềm vào, khuấy cho tan hết. _”Quân này, hôm trước cậu có chia sẻ bí…

  • My Fiction

    [BU] CHAP 34: Trà Và Đàm Đạo

    Lại có tiếng chân người, có thể rất nhiều người. Bùi Thế Ân đi vào cùng bốn người, những người My Lan đã quen mặt bao gồm thầy Hiệu trưởng Mã Hồng Sơn, Ủy viên Cao Thiên Bá Tùng của hội sinh viên trường R. Hai người kia, cô chưa thấy bao giờ. Một người đàn ông tầm 68-70 tuổi, tóc muối tiêu với cái bụng đong đưa đằng trước. Ông ta nét mặt như bụt, hiền từ, cười với tất cả mọi người, thậm chí với My Lan nữa. Người còn lại trẻ hơn, con mắt lồi và cái miệng rộng, tổng thể diện mạo nhìn như con ễnh ương. Cả thân người ông ta núc ních trong bộ đồ vest màu sáng và đôi giày da cá sấu hàng thật. Rồi thì Phạm Tiến Hoàng bước ra trong bộ vest đen tối giản của Prada. Quả thật hai…

  • My Fiction

    [BU] CHAP 33: Sự Dịu Dàng Len Lỏi

    ”Tùng, ăn trưa xong, mày dẫn giáo sư Dũng đi vòng vòng tham quan trường đi. Tao… hắt xì” _”Mày làm cái gì vậy Bô? Mày với thằng Hoàng đã không xuất hiện ở nhà hàng ăn trưa với giáo sư và ông bạn của ổng rồi. Giờ mày còn bắt tao câu giờ cho mày nữa hả? Mày có biết ông giáo sư sốt ruột cỡ nào không? Nguyên bữa ăn trưa ổng nhắc thằng Hoàng gần một trăm lần rồi đó, cứ nói hoài về cái bài thuyết trình gì gì của nó. Rốt cuộc tụi mày đang làm cái gì vậy hả?” – Cao Thiên Bá Tùng núp trong nhà vệ sinh nhà hàng The Lotus House thì thào nói. _”Tao…” Bùi Thế Ân, trong bộ trang phục lao công bảng tên “Trần Văn Năm”, màu xanh dương phản quang do thầy Hùng mượn từ những công…

  • My Fiction

    [BU] CHAP 32: Không Còn Phòng Vệ

    Rầm Những xấp hồ sơ chồng lên nhau nặng trịch rơi xuống chiếc bàn bằng gỗ sồi bóng loáng trong phòng hội trưởng trường R Bùi Thế Ân. Âm thanh làm gián đoạn bài hát Better Man của Robbie Williams đang mở trên chiếc máy đọc đĩa than. Phạm Tiến Hoàng vẫn chưa hiểu gì, ngước mặt nhìn Bùi Thế Ân đang đặt tay lên thành chiếc ghế sofa bọc da nâu kiểu Anh quốc, chân gác chữ Ngũ, ngồi ngạo nghễ như thể căn phòng là ngai vàng của hắn. _”Cái này là gì vậy?” – Hoàng lật từng tờ giấy. Quá ngán ngẩm, hắn thôi không đọc nữa. _”Công việc mày cần phải làm với tư cách là Hội phó hội trường R” – Thế Ân đổi tư thế, ngồi chồm lên phía trước, ánh mắt lấp lánh vẻ nguy hiểm – “Mày nên nhớ bây giờ mày…

  • My Fiction

    [BU] CHAP 31.5 (Bonus): Chúc Mừng Sinh Nhật Thanh Duy

    Ánh nắng tinh khôi buổi sáng xuyên qua tấm màn ren trắng mỏng. Thanh Duy lờ mờ tỉnh giấc. Điện thoại bật bài hát yêu thích nguyên cả đêm, pin còn có 1%. Cục pin bây giờ cũng giống như năng lượng của cô vậy, sau một ngày với bao nhiêu cung bậc cảm xúc, Thanh Duy chỉ còn một cơ thể khô cằn, tóc tai rũ rượi, nét mặt lờ đờ. Đeo kính vào, cô bước xuống giường. Vén tấm màn ren qua một bên, cô ném ánh mắt ra xa. Biển như một dải lụa xanh dài, kéo xa tít tắp đến tận đường chân trời. Những rặng dừa khẽ đung đua, những cánh hải âu chao liệng. Thanh Duy thở dài, nếu có Bảo Quân ở đây, thế nào cậu cũng chụp cả trăm tấm hình, cậu vốn thích biển mà. Quay trở lại giường, điện thoại…

  • My Fiction

    [BU] CHAP 31: Những Điều Chưa Nói

    Ngôi nhà đơn sơ nằm sâu trong con hẻm, chiếc cổng sắt trắng theo thời gian đã bị loang lổ vết gỉ sét. Trước sân, những tấm bạt được dựng lên che nắng, những bộ bàn ghế được xếp san sát nhau. Mùi nhang đèn, tiếng kèn tang, tiếng mõ gõ nhịp, xen lẫn tiếng thì thào chuyện trò, tất cả tạo nên nét đặc trưng của một đám tang ở miền Trung. Ngay giữa sân, chiếc bàn dài phủ khăn trắng đặt linh cữu. My Lan chỉ dám len lén nhìn lên. Trên di ảnh, một người đàn ông mỉm cười, khóe mắt hằn sâu những nếp chân chim. Những vết hằn thời gian đó không làm ông ta trông già hơn tuổi thật của mình mà ngược lại, khiến nét mặt ông ta hồn hậu hơn. Nét ấm áp đó hoàn toàn trái ngược với bộ cảnh phục…

  • My Fiction

    [BU] CHAP 30: Lật Lại Quá Khứ

    My Lan ngồi im lặng một góc, tấm mền phủ hờ lên chân cô. Chiếc xe Mercedes-Benz bảy chỗ cao cấp của Bùi Thế Ân đủ rộng rãi cho cả cô, Bảo Quân và An Lăng Dung ngồi ở băng ghế nhưng cô vẫn nép vào một góc. Chiếc xe chạy bon bon trên quốc lộ 1A, từ hướng Vũng Tàu ra Quy Nhơn. Bóng tối bao trùm cả không gian, chỉ có những cột đèn tỏa ra thứ ánh sáng vàng nhợt soi xuống mặt đường nhựa màu xám. Vào thời điểm tầm hai giờ sáng, con đường dường như chỉ thuộc về chiếc xe này thôi. Bảo Quân ngồi giữa, vô tư cầm Ipad coi tù tì mấy tập Siêu thực thành của MC Trấn Thành. Cậu kéo tấm mền mỏng hình họa tiết bong bóng bảy sắc màu lên đắp cho mình và My Lan. Hí hoáy…

  • My Fiction

    [BU] CHAP 29: Mì Gói và Đám Con Trai

    Căn phòng khách đã bớt u ám khi ngọn đèn trần màu vàng được bật lên. My Lan thở phào nhẹ nhõm, Bảo Quân ngồi ôm con chó Hoa Hoa, sắc mặt cũng hồng hào lên. Bỗng dưng con chó khịt khịt mũi, dựng đứng tai lên. Ngửi được mùi đồ ăn, nó chạy thẳng vào khu bếp. Căn nhà nghỉ có khu bếp không gian mở nên từ sofa phòng khách, My Lan nghe thấy hết mọi hoạt động diễn ra ở dưới đó, bắt đầu từ tiếng xé bao mì gói, đến tiếng đun nước sôi rồi tiếng vặn bếp ga lên. Dưới bếp có bốn thằng con trai và một đứa con gái. An Lăng Dung đang nói tù tì không nghỉ gần ba mươi phút. _”Anh Pat, con nhỏ mắt kiếng thật là tội. Bữa nay là sinh nhật nó mà cái thằng nó thích chỉ…