Lại có tiếng chân người, có thể rất nhiều người. Bùi Thế Ân đi vào cùng bốn người, những người My Lan đã quen mặt bao gồm thầy Hiệu trưởng Mã Hồng Sơn, Ủy viên Cao Thiên Bá Tùng của hội sinh viên trường R.
Hai người kia, cô chưa thấy bao giờ.
Một người đàn ông tầm 68-70 tuổi, tóc muối tiêu với cái bụng đong đưa đằng trước. Ông ta nét mặt như bụt, hiền từ, cười với tất cả mọi người, thậm chí với My Lan nữa. Người còn lại trẻ hơn, con mắt lồi và cái miệng rộng, tổng thể diện mạo nhìn như con ễnh ương. Cả thân người ông ta núc ních trong bộ đồ vest màu sáng và đôi giày da cá sấu hàng thật.
Rồi thì Phạm Tiến Hoàng bước ra trong bộ vest đen tối giản của Prada. Quả thật hai thằng lưu manh, Phạm Tiến Hoàng và Bùi Thế Ân, tính tình hắc ám nhưng chỉ cần khoác lên vài món đồ hàng hiệu, ngay lập tức cái cốt cách trâm anh thế phiệt từ trong máu bùng nổ. Bọn chúng vừa giàu vừa có đầu óc và không có gì nguy hiểm cho bằng việc lũ đó hoàn toàn nhận thức được điều đó.
My Lan cứ tưởng cái người mới làm nũng ôm mình không phải là cái tên đang đứng trước mặt mình. Gương mặt sắc nét, mắt kính gọng đen, vầng trán cao có dán băng keo cá nhân hình gấu, môi hắn nở nụ cười tự tin. Trong một phút thoáng qua, cô thấy hắn khẽ nhăn mặt vì đau nhưng vẫn đi từng bước vững vàng đến chỗ người đàn ông bụng phệ. Hắn quả là tay gan lì. Cú bắt tay của hắn với ông mập quả rõ ràng đã qua trường lớp đào tạo qui củ. Cả đám mấy người nhà giàu máu mặt ngồi quanh bộ bàn ghế cũ nhà thầy Hùng thật là chõi, tựa hai thế giới giàu nghèo giao thoa với nhau. Trên chiếc giường được trưng dụng làm ghế vì hết bàn hết chỗ, từ trái sang phải là Ân, Hoàng và Tùng ngồi san sát nhau. Tùng khẽ khịt mũi, hai đứa ngồi kế mình rõ ràng đang bốc mùi chất thải dù tụi nó đang mặc đồ hàng hiệu.
_”Trà Long Tĩnh của tỉnh Chiết Giang thưa giáo sư” – Thế Ân tự tay rót trà mời khách.
_”Trà Long Tĩnh không hổ danh là thập đại danh trà Trung Quốc” – Ông giáo sư bụng phệ nhâm nhi tách trà, nói sang với ông bạn ễnh ương của mình – “Trà để tiến vua đấy”
_”Tụi em còn chuẩn bị thêm bánh đậu xanh nữa ạ”
Thế Ân trịnh trọng nói, hắn ngoắc tay thư kí Vũ. Tên thư kí mang ra một cái dĩa trắng sứ trên đó xếp ngay ngắn những cái bánh đậu xanh vuông vức, vàng nhạt. Biết mình biết ta, trăm trận trăm thắng, hội trưởng trường R vốn đã nghiên cứu vị giáo sư chuyên ngành Văn hóa học Việt Nam – giáo sư Đỗ Huy Dũng, người gốc Huế, nổi tiếng tinh tế trong việc thưởng thức trà, lại có một sự trân trọng mãnh liệt với ẩm thực quê nhà.
_”Bánh đậu xanh cung đình Huế, quê của thầy. Các em thật chu đáo”
Giáo sư Dũng đôn hậu cười. Ông bắt đầu hỏi thăm Thế Ân.
_“Ân, lần trước ở buổi kí tặng sách, đông người quá nên không có thời gian nói chuyện nhiều với em. Thầy rất ngưỡng mộ mẹ em, người đàn bà thép trong giới chính trường. Thầy đọc bài phỏng vấn gần đây nhất của mẹ em, từng lời nói đều là khuôn vàng thước ngọc. Không biết cuộc sống bên lề của bà chính trị gia Trịnh Như Mai thế nào nhỉ?”
_”Cũng không có gì đặc biệt lắm đâu ạ” – Thế Ân giọng vờ khiêm tốn nhưng ẩn sâu là sự tự mãn – “Mẹ em tan làm ra thì cũng chỉ giống như những người bình thường thôi. Thích ăn những món ăn ngon, thích đọc sách và cũng khổ sở với đứa con đang tuổi trưởng thành y như bao bà mẹ khác. Mẹ em đã nhiều lần vò đầu bứt tóc đi đi lại lại trong nhà bếp, nói với em rằng “Mẹ thật sự gặp khó khăn với việc hiểu con như cách mẹ trầy trật với văn chương triết lý của Victor Hugo”
Ân nói, nhấn nhá từng từ đúng kiểu học sinh lớp thượng lưu trình bày luận văn. Hắn tinh nghịch nháy mắt với Hoàng và Tùng. Hai đứa kia bắt được tín hiệu, cũng tung hứng theo.
_”Không có gì ngạc nhiên cả. Em là bài Bình Ngô Đại Cáo của ba em” – Hoàng cười hắt ra một tiếng.
_”Em cũng không hiểu sao phụ huynh lại gặp khó khăn trong việc giao tiếp với con cái vào lứa tuổi của tụi em. Chúng em đâu phức tạp như tiếng Anh của Shakespeare đâu nhỉ?” – Tùng thêm vào.
Giáo sư Đỗ Huy Dũng bật cười trước những câu bông đùa tinh tế đậm chất học giả của lũ thanh niên thượng lưu: tự tin, khoe tri thức, hài hước và tinh quái. Là những người lèo lái tập đoàn ngàn tỉ trong tương lai, tụi nó ngồi kế những nhân vật tầm cỡ mà không hề bị lu mờ. Giáo sư bị cuốn vào chúng nó. Giáo sư thích chúng nó ra trò, xem chúng nó như những cuốn sách quí. Thầy hiệu trưởng ngồi kế bên cũng gật gù, vô cùng hài lòng. Càng làm giáo sư Dũng vui vẻ, càng có lợi cho trường.
Ánh mắt giáo sư Dũng hướng về thằng ngồi giữa, người mà nãy giờ mình mong chờ gặp mặt:
_“Hoàng, ba em vẫn khỏe chứ? Thái Du còn chơi cờ vây không?”
_”Em cám ơn thầy. Ba em khỏe ạ. Ba em giờ chỉ chơi cờ ở nhà với em thôi ạ, chắc trình độ cũng xuống rồi ạ. Mà ngặt nỗi em chưa bao giờ thắng được ba em cả, chỉ một tiếng đồng hồ thôi là em bị hạ sát ván rồi”
_”Vẫn giỏi hơn thầy mà. Đấu với ba em, thầy chỉ cầm cự được ba mươi phút” – Giáo sư Dũng cười – “Thầy đã chấm đề tài môn Quản trị kinh doanh của em. Đúng là hổ phụ sinh hổ tử. Em giống ba em lắm, tài giỏi mà lại có một trái tim vàng ròng. Trong ba anh em, Thái Dật, Thái Du và Thái Lam, ba Thái Du của em là tài năng vượt trội nhất đấy. Cốt cách tao nhã, phong thái ung dung, thầy rất thích Thái Du”
Hoàng chỉ cười đáp, vẫn không tỏ ra vồn vã nào. Hắn thầm nghĩ ba hắn xuất thân hào môn, cung cách cao quí còn hắn sinh ra ở Nam Sudan, gốc gác bên ngoại còn bần nông, làm sao mà so được.
_”Ồ, ý giáo sư là Phạm Thái Du, kiện tướng cờ vây trẻ tuổi nhất Việt Nam hay sao?” – Ông ễnh ương xen vào – “Và đây là con trai của ông ta sao? Thật hân hạnh quá”
_”Giới thiệu với các em, đây là giám đốc Tài” – Thầy hiệu trưởng trịnh trọng giới thiệu, phát cho mỗi người một tấm danh thiếp ghi: “Lê Anh Tài, Giám đốc hãng phim Hoa Loa Kèn” – “Giám đốc Tài, bạn của giáo sư Dũng, đang lên ý tưởng cho một bộ phim truyền hình nhằm mục đích nâng cao giá trị văn hóa Việt Nam. Có giáo sư Dũng đóng vai trò cố vấn cho phim, bộ phim chắc sẽ thành công vang dội. Giáo sư đã có hơn bốn mươi năm kinh nghiệm trong lĩnh vực phân tích các loại hình nghệ thuật Việt Nam”
_”Em luôn kính trọng những người làm việc lâu năm trong một lĩnh vực” – Ánh mắt Hoàng vẫn điềm đạm.
_“Tôi đã có nghiên cứu, bộ phim về cờ vây sẽ là một hích lớn cho công nghiệp phim truyền hình quốc gia đang trong thời kì ảm đạm” – Ông Tài vuốt cằm – “Sẵn có con trai của kiện tướng cờ vây ở đây, có thể cho tôi tham khảo ý kiến không?”
_”Cơ duyên gì đã khiến ông có hứng thú với cờ vây vậy thưa ông giám đốc?” – Một nhân cách khác của Hoàng lên tiếng, giọng điệu trịch thượng – “Là bộ truyện tranh Nhật Bản “Hikaru – Kì thủ cờ vây” sao?”
_”Ồ không, em lại nghĩ đó là do sự ảnh hưởng của cuốn kiệt tác văn học “Thiếu nữ đánh cờ vây” của Sơn Táp” – Thế Ân lên tiếng.
_”Ồ thật ra thì… từ sau bộ phim Hàn Quốc “Vinh quang trong thù hận” – “The Glory” được phát sóng, giới trẻ bắt đầu nghiên cứu về cờ vây nên tôi nghĩ đây chính là cơ hội tốt để đánh vào xu hướng thời nay” – Ông giám đốc mắt bỗng lấp lánh hơn thường.
_”Phim Hàn Quốc sao? Sở thích của em bị tụt hậu so với thời đại nên em không biết. Mà chắc cậu biết hả My Lan?”
My Lan ngồi kế bên Vũ ở một góc phía sau, chợt giật mình nghe tiếng Phạm Tiến Hoàng gọi tên mình. Tự dưng lại bị kéo vào một đoạn nói chuyện của mấy người tai to mặt lớn, cô run lên cả. Gương mặt ánh lên sự ngượng ngùng, cô lí nhí bảo.
_”Phim “Vinh quang trong thù hận” hay lắm. Song Hye Kyo đóng chính. Nội dung kể về một cô gái bị bạo lực học đường sau mười tám năm đã tìm cách báo thù. Ý tớ là cũng không phải là phim kinh dị giật gân gì, cũng có những yếu tố rất cảm động”
Giám đốc Tài vỗ đùi hài lòng. Giáo sư Dũng gật đầu, ánh mắt nheo lại hiền từ. Thế Ân ngồi cười theo một cách máy móc, hắn nghĩ đến Bảo Quân, chắc có khi cậu cũng đã xem phim này rồi. Giám đốc hãng phim Hoa Loa Kèn thao thao bất tuyệt.
_”Tôi rất thích cách họ dùng ngôn ngữ điện ảnh để liên kết giữa luật chơi cờ vây và động cơ trả thù của nữ chính. Người Nhật nên tự hào vì đã tạo ra trò cờ vây, một trò chơi có thể coi là sánh ngang với cờ vua của Ấn Độ về mức độ tầm cỡ”
Cả đám nhận ra đây chỉ là người đàn ông hình thức, không biết gì mà cứ muốn nhiều, nhưng sự thiếu kiến thức khiến đã ông tự vả vào mặt mình đôm đốp. Người hiểu biết sâu rộng nhất ở đây là giáo sư Đỗ Huy Dũng, ông chỉ ngồi cười, không nói gì. Bỗng Phạm Tiến giống như con thoi, không ngừng đưa đẩy, đụng chạm hết vai của Thế Ân sang Tùng. Hắn gõ vào đồng hồ, trao đổi bằng mắt với Thế Ân: “Sắp hết giờ rồi đó”. Thế Ân nói qua nụ cười giả lả: “Yên một chút nào”.
_”Ông giám đốc, em nghĩ trong mấy thứ mà mình đề cập đến nãy giờ, không phải duy nhất trà Long Tĩnh là có xuất xứ từ Trung Quốc đâu” – Phạm Tiến Hoàng, lòng kiên nhẫn bị thử thách, buộc phải lên tiếng – “Cờ vây là một phát minh của người Trung Quốc từ cả hai ngàn năm trước rồi, sau đó được lưu truyền qua Nhật Bản. Cờ vây và cờ vua cơ bản không thể so sánh được, vì chúng không giống nhau. Cờ vua mang tính đối đầu nhau, phải giết để thắng còn mục tiêu của cờ vây là xây dựng lãnh thổ, chứ không chiếm đoạt. Đó là trò chơi của triết lí cân bằng, không phải lúc nào cũng đè bẹp đối thủ mới thắng được, tham là thua đấy”
Phạm Tiến Hoàng lại trở thành Phạm Tiến Hoàng, móc mỉa vô cùng cung cách, người đàn ông tên Tài rõ ràng không biết gì về chủ đề cờ vây, chỉ làm phim để chạy theo thị hiếu số đông. Chủ nhà – thầy Hùng ngồi bên giá vẽ, phiêu diêu vào tác phẩm của mình nhưng cũng nghe lén hội đồng quản trị đang bàn luận chuyện thiên hạ trong nhà mình. Thầy cười nhếch môi, thằng nhóc đó xem ra cũng có chút bản lĩnh.
_”Thật ra, Việt Nam cũng sở hữu một hình thức cờ độc đáo, được phát triển từ cờ tướng Trung Quốc nhưng mang phong cách riêng, gọi là cờ úp. Lối chơi vừa đòi hỏi tư duy chiến lược vừa phản ánh chiều sâu văn hóa Việt, kết hợp giữa trí tuệ và sáng tạo. Tôi tin rằng, thông qua các phương tiện truyền thông hiện đại như phim ảnh, thế hệ trẻ sẽ tiếp cận được những giá trị tinh thần và truyền thống này một cách gần gũi và sinh động hơn” – Giáo sư Dũng nói.
_”Giáo sư Dũng, em Hoàng đặc biệt có hứng thú về những nghiên cứu văn hóa Việt Nam. Em này là một trong những sinh viên xuất sắc trong lớp Quản trị và đầu tư quốc tế mà tôi từng tham gia dự giảng bên Úc” – Thầy hiệu trưởng Mã Hồng Sơn chồm sang nựng mặt Phạm Tiến Hoàng – “Cụ thể, nó đã đưa ra những luận điểm phản ánh sự ảnh hưởng của thuyết tiến hóa Darwin lên sự định hình giá trị phi vật thể của đất nước chúng ta. Sự kết hợp giữa sự tiến hóa và sự bảo tồn đã tạo ra nét tinh túy chắt lọc trong nền tảng tinh thần. Tôi tâm đắc lắm. Tôi rất thích những ý tưởng táo bạo của nó trong việc đưa ra những chính sách đầu tư đẩy mạnh phát triển bản sắc nền văn hóa quốc gia. Giáo sư cũng biết mà, chúng ta đã có một nền móng vững chắc, bây giờ, đã đến lúc phải tuyên truyền những vẻ đẹp chúng ta có”
Thầy Mã Hồng Sơn miệng phun châu nhả ngọc những từ ngữ học thuật ngọc ngà mà 2/3 con người ở đây đều không hiểu. Hai ông giáo sư nói không ngớt lời. Phạm Tiến Hoàng ngây người ra, đề tài hắn viết bừa bỗng được đưa ra bàn tán, rồi từ đó, trở thành một vấn đề vĩ mô cho những bậc vĩ nhân thảo luận.
_”Rõ là một đề tài kịch tính” – Giáo sư Dũng hồ hởi – “Không có gì vui cho bằng thế hệ trẻ vẫn đang quan tâm và giữ gìn bản sắc văn hóa quốc gia. Tôi thấy tương lai của đất nước đang ở trên vai các em”
_”Tôi cũng có một ý tưởng làm một bộ phim về chủ nghĩa ái quốc nhân văn: Một Việt kiều mất gốc tìm về cội nguồn của mình” – Giám đốc Tài ngồi bắt chéo chân, tay cầm tẩu thuốc, đầu óc lúc nào cũng dồi dào đề tài.
Hội trưởng trường R Bùi Thế Ân hơi nhỏm dậy, chỉ cần một chút nữa thôi. “Tôi sẽ đầu tư mười tỷ” hắn thầm mớm lời trong họng cho giáo sư Dũng. My Lan cũng nhận ra tay thư kí đứng kế bên mình mắt sáng rỡ ra, miệng cười lộ ra hàm răng trắng bóc.
_”Tôi muốn tiếp tục nghiên cứu về đề tài này. Hãy cho tôi biết ước tính ngân sách của dự án”
Hoàng ghé sát người Ân hỏi nhỏ: “Mày muốn bao nhiêu?”, Hội trưởng xòe hai bàn tay mười ngón ra dưới bàn. Tùng cũng liếc xuống, trống ngực đập thình thịch.
_”Mười tỷ” – Hoàng nở nụ cười thiên đồng giả tạo ra.
_”Chốt”
Tay thư kí Nghiêm Đình Vũ thiếu điều muốn nhảy cẫng lên. Ông thầy hiệu trưởng sướng ra mặt – một nguồn tiền dồi dào đã đến, ông tranh thủ khoe luôn mấy dự án ấp ủ của mình.
_”Trường R chúng tôi luôn đề cao việc nâng tầm tri thức văn hóa, đồng thời cũng đẩy mạnh nhận thức về môi trường bền vững cho các em sinh viên. Thật ra đó cũng là chấp niệm đời tôi, tôi muốn phủ xanh thành phố. Tôi còn muốn truyền bá tư tưởng trồng cây qua các ấn phẩm sách báo và âm nhạc”
Bá Tùng hiểu ý thầy hiệu trưởng, đặt chiếc cặp đen lên bàn, bên trong là một chiếc máy thu âm nhỏ. Ông thầy hiệu trưởng có thói quen tương tác thân mật với mấy đứa sinh viên, dù thiếu gia tập đoàn Ngọc Trai Vĩnh Châu ngồi cách xa cả thước, ông thầy cũng rướn người dài thêm cả met để nựng mặt học trò cưng.
_”Bá Tùng cùng với câu lạc bộ Môi Trường và câu lạc bộ Âm Nhạc đã tạo ra năm mươi bài hát có chủ đề “trồng cây”. Chúng tôi chắc sẽ cân nhắc dùng nó cho bài Quốc ca của trường. Sẵn có giáo sư Dũng và giám đốc Tài đây, tôi muốn tham khảo ý kiến mọi người”
_”Được chứ. Đó là vinh dự của chúng tôi. Hãy mở cho chúng tôi nghe nào” – Hai người đàn ông hân hoan đồng thanh nói.
_”Bài đầu tiên: “Lắng nghe hơi thở của núi rừng”. Hãy mở nhạc lên”
_”Hay tuyệt… hay tuyệt”
_”Bài thứ hai: “Bóng ma gọi tên khí thải Carbon”. Xin mời”
_”Quá ý nghĩa, phản ánh những vấn đề nhức nhối của xã hội”
_”Nếu nói về sự nhân văn, chúng tôi có “Vườn ươm các mầm xanh hy vọng”. Tiếp đi các em”
Ba thằng con trai lia mắt nhìn nhau. Vậy là một tiếng mười phút mà Bùi Thế Ân hứa với Phạm Tiến Hoàng bị kéo đến tận ba tiếng.
Rốt cuộc, cả ba đã chốt hạ, bài hát “Giấc mơ chất diệp lục” đã được bình chọn làm Quốc ca trường R.
………………………..
Tiễn mấy người khách ra khỏi cửa, Bùi Thế Ân chạy ù vào lại nhà. Thấy Phạm Tiến Hoàng vẫn còn ngồi đó, quá vui mừng, hội trưởng Ân thô bạo ấn vai tên bạn, hôn chi chít lên mặt.
_”Phạm Tiến Hoàng, thằng đàn ông của cuộc đời tao. Mày là con dê (*). Đời tao như cứt nếu không có mày”
_”Buông tao ra coi” – Hoàng đẩy Ân ra.
_”Thư kí Vũ” – Ân hất mặt sang Vũ – “Đặt phòng VIP tối tân trong bệnh viện FV cho tụi tớ. Tùng cũng đang cao huyết áp, đưa nó vô bệnh viện truyền nước biển. Còn Hoàng, phải chụp MRI cho nó”
_”Xe đang ở bên ngoài chờ, xin mời các cậu ạ”
Hoàng ngây người ra, cánh tay không ngừng gãi sột soạt. Mắt hắn bỗng lưu lại ở mu bàn tay bắt đầu nổi chấm đỏ lên.
_”Không, tao phải vào khoa da liễu gấp”
Hoàng cởi phắt cái áo khoác Prada ra, để lộ ra bắp tay đỏ ửng vì liên tục gãi, những vết đỏ bắt đầu xuất hiện và lan ra nhanh.
_”Thôi chết, tao quên mất mày bị viêm da. Nước dưới hồ bẩn thật đấy”
Nói rồi, Hội trưởng lôi tên bạn chạy như bay ra rồi dồn hắn vào chiếc xe Bentley sang trọng. Đám nhà giàu rút quân trả lại sự yên tĩnh vốn có cho căn nhà. My Lan sững sờ, có khi nào thằng nhóc hồi xưa cô gặp không phải có vết bớt đỏ hình cỏ ba lá… mà chỉ khi tiếp xúc với nước bẩn, bệnh viêm da nhiểm khuẩn bị kích ứng nên những đốm đỏ đó xuất hiện trên bắp tay nó?
Chú thích:
(*): Ý Bùi Thế Ân ở đây là Goat mà tác giả dịch là con dê cho vui. GOAT – Greatest of all time, có nghĩa là “Người xuất sắc nhất mọi thời đại”, ý ở đây là một nhân vật xuất sắc nhất trong lĩnh vực của họ.

