My Fiction

[AFA] CHAP 5

Giả bệnh xin nghỉ làm một bữa mà giờ bệnh thật thì làm gì giờ? Thôi post chap mới mừng hai anh tái kí hợp đồng với công ty quản lí (Thật ra mình cũng không quan tâm lắm, làm gì miễn có lợi cho bản thân là được rồi nha hai anh LOL)

*Mới để ý rằng tụi millennial hay có chữ LOL cuối câu lắm nhé.

Chapter này có nhắc đến một nhóm nhạc mình cực kì thích luôn là nhóm Crowded House. Tâm trạng đang rất vui (vì được nghỉ làm!), có vừa đi vừa hát (hét) như mọi thường: “Hey now, hey now, don’t dream, it’s over” mới sực nhớ là nhà có người tới làm ổ khóa. Anh Úc nhìn mình hỏi: “Are you ok?”

Thôi đừng nói về sẹo nữa. Nói về vết thương đi. Vết thương gần đây nhất là ở đầu gối. Trong lúc tập gym, tôi đã dùng lực quá sức khiến tôi bị trật khớp gối phải, gây ra một vết nứt nhẹ ở xương bánh chè và tràn màn dịch. Điều may mắn là vết thương đó sẽ tự lành tầm trong chừng 4-6 tuần nhưng di chuyển trên cây nạng cũng làm tôi chật vật khá nhiều. Đây không phải là lần đầu tiên tôi bị thương. Tôi khá liều mạng với những môn thể thao mà mình không hề giỏi, đơn cử như môn trượt tuyết. Tôi du học bên Melbourne từ năm 18 tuổi, gia đình tôi luôn viếng thăm tôi vào tầm tháng Năm. Úc là một quốc gia mà mùa hè diễn ra vào cuối năm trong khi mùa đông thì tầm vào giữa tháng Tư, tháng Năm. Ngay cả khi tôi đã quay về Hàn Quốc, nhà tôi thường xuyên đi du lịch Úc một năm chắc cũng hai ba lần. Ngoài cờ vây và các bộ chăn mềm có họa tiết hoa lá cẩm, ba tôi đam mê hệ sinh thái nước Úc. Ba mẹ đã mua nhà ở Melbourne cho kế hoạch nghỉ hưu. Nơi chúng tôi hay đi trượt tuyết là Mount Buller ở Melbourne, di chuyển bằng xe từ trung tâm lên đỉnh núi mất tầm hai tiếng. Tôi bất chấp những sự rủi ro tai nạn khi tôi phóng bạt mạng xuống từ đỉnh dốc. Bao giờ tôi cũng làm một cú đáp hoàn hảo, sao mà trong lòng tôi lại nghĩ, nếu tôi bị té, liệu Kim Jaejoong có ở bên để băng bó cho tôi không?

Cậu ta vẫn lo lắng cho tôi như một bản năng. Tôi đã để cậu ta thấy cây nạng tôi dùng mấy tuần trước khi hai đứa tôi bước vào băng ghế sau của xe tôi. Thật ra tôi không cố tình đâu, tôi đã không nhớ mình đã ném cái gì vào băng ghế đằng sau. Ngồi ở băng ghế sau trên chính chiếc xe Audi tôi dùng 2 năm nay thật lạ lẫm, hệt như nó không phải là xe tôi, chỉ là một chiếc taxi công cộng. Đơn giản, do tôi chỉ ngồi độc nhất băng ghế đằng trước.

_”Tại sao có cây nạng ở đây vậy?” – Jaejoong hỏi sau khi đã cất hai cây nạng vào cốp xe.

_”Của tớ đó. Tớ bị thương ở đầu gối. Nhưng bây giờ nó đã bình thường rồi”

Tôi nghĩ cậu ta sẽ không tin đâu. Tôi đoán được cậu ta sẽ cằn nhằn nên chặn đứng trước bằng cách co duỗi cái chân phải của mình. Cậu không biết rằng tớ đã đau đớn đến thế nào đâu vào ngày đầu tiên đâu, ngày thứ hai thì cái đầu gối tớ sưng vù lên cả.

_”Cậu nên ăn soup gân bò để bồi bổ xương cốt. Tớ sẽ nấu và mang đến chỗ cậu”

Jaejoong nhìn tôi. Trong con ngươi đen của cậu ấy, tôi thấy lại hình ảnh mình tầm 13 tuổi mặc chiếc áo đồng phục trắng của ngôi trường làng, cúi gầm mặt đi. Có một nữ sinh cùng lớp cậu ấy trong lúc chạy nhảy chẳng may đã bị gãy chân. Cô ta phải bó bột cả tháng. Nỗi bất hạnh của cô ta cũng chính là nỗi bất hạnh của tôi. Nhà của cô ta lại cùng hướng nhà tôi và Jaejoong nên cô giáo chủ nhiệm lớp cậu ấy đã phân công Jaejoong hộ tống cô ta về. Cái yên ghế đằng sau chiếc xe đạp của Jaejoong vốn dĩ là của tôi nay đã bị chiếm lấy. Cô ta ngồi một bên kiểu công chúa, hai tay quàng người qua eo Jaejoong để giữ thăng bằng. Nữ sinh đó không biết ngồi xe đạp, đám bạn lo lắng dõi theo chiếc xe đạp rung rung đó, sợ cô ta bị té lần nữa. Nhưng trong trí tưởng tượng của tôi, lũ bạn không ngừng tung hô bọn họ là một đôi khiến tôi ngứa cả mắt. Ba tôi luôn từ công xưởng về nhà ăn cơm hai bữa sáng và trưa. Thông thường, ba tôi đi làm sớm, đến khoảng 7 giờ sáng, ba tôi sẽ về nhà ăn sáng, ông sẽ chở tôi đi học luôn. Tôi tan học tầm 12 giờ trưa, Jaejoong sẽ chở tôi về nhà. Số của tôi là được đưa rước. Nhanh chóng, tôi bị tổn thương sâu sắc vì vị trí độc tôn trên yên xe đạp của Jaejoong đã không còn nữa.

_”Tớ chở Haemi về rồi sẽ quay lại đón cậu nhé”

_”Không cần đâu”

Tôi tiếp tục đi bộ, mặc cho cậu ta dắt bộ chiếc xe đạp, la ý ới đằng sau. Quá mệt mỏi với sự cứng đầu của tôi, Jaejoong thở dài, leo lên chiếc xe của mình. Tôi đi bộ làm sao mà nhanh hơn cậu ta đạp xe được. Jaejoong vượt qua mặt tôi. Tôi siết chặt tay tức tối, nhận ra mình đã bị bỏ lại phía sau.

Khi tôi đề nghị ba tôi chở tôi về nhà lúc tan học, ông cũng không phản đối gì, chỉ lẳng lặng nói: “Appa sẽ đón con vào 12 giờ trưa ngày mai”. Đúng là ông đã nói với tôi, để ông chở đi học buổi sáng và chở về vào buổi trưa. Tôi thầm cám ơn ông đã không nói: “Appa đã bảo con rồi”. Tôi biết nhiều lúc tôi sai mà tôi cứ ăn thua đủ cố cãi lại ba tôi. Ba tôi không bao giờ nói lại, chỉ để tôi tự ngẫm nghĩ những chỗ nào mình sai rồi tự mà sửa cho nên đến bây giờ, dù tôi 26 tuổi, nhận thức của tôi vẫn chưa hoàn thiện, tam quan của tôi vẫn lệch lạc, có điều tôi là một phiên bản đỡ tồi tệ hơn so với lúc nhỏ. Con virus đạo đức của một gia đình sùng bái hệ thống phân cấp thứ bậc chờ cho đến khi tôi đến tuổi trưởng thành mới phát huy tác dụng. Do vậy nên tên súc sinh như tôi hồi mười 13 tuổi mới có màn trả đũa được Kim Jaejoong. Xe đạp làm sao vượt mặt xe hơi. Chiếc xe BMW của ba tôi cho cậu ta và cô nữ sinh kia ngửi khói. Tôi ngồi trên chiếc xe của ba, ngó lại nhìn Jaejoong trên chiếc xe đạp qua cái kiếng xe chiếu hậu. Đối diện với gương mặt buồn bã, đỏ gay, đầy mồ hôi của cậu ta, tôi không còn sự phấn khởi nào nữa. Chúng tôi làm mặt lạnh với nhau, đến ngày thứ ba, tôi không chịu nổi, xách mấy cuộn truyện tranh sang nhà tìm cậu ấy, lúc đó, gặp bà ngoại cậu ấy đang cắt mấy trái hồng. Bà bảo tôi vào nhà, hỏi chúng tôi có giận nhau không vì Jaejoong không vui. Tôi vẽ lên mặt một nụ cười gượng gạo khó coi trong khi Jaejoong cười tít mắt. Cậu ta bảo với tôi:

_”Con nhỏ Haemi không biết ngồi xe đạp gì cả. Chở cậu vẫn thích hơn”

Tôi không bao giờ thỏa mãn cả. Tôi lúc nào cũng có cớ để nổi giận với Jaejoong, có lẽ vì cậu ta ngốc nghếch nên bị tôi đè đầu cưỡi cổ? Lần trước, cậu ta đã bỏ tôi lại đằng sau. Lần này, cậu ta mang tôi đi so sánh với người khác. Tôi ghét phải bị so sánh. Cậu đáng bị trừng phạt lần nữa, Kim Jaejoong.

_”Cám ơn cậu. Tớ đã uống canxi rồi”

Quay về hiện tại, tôi đáp lại lời Jaejoong. Người tài xế họ Kim làm việc cho gia đình Choi Siwon, sau khi chỉnh ghế và vị trí kiếng chiếu hậu, đã khởi động chiếc xe của tôi. Tôi không thắt dây an toàn, ngồi tựa vào Jaejoong. Mặt tôi áp vào ngực cậu ta, một tay luồn phía dưới, tay kia gác hờ hững qua người cậu ta. Jaejoong xoa đầu tôi như lúc nhỏ cậu ấy vẫn hay làm.

_”Tóc cậu mềm thật, lại có mùi hạnh nhân rang. Sờ vào thích ghê” – Jaejoong cảm thán.

_”Cậu chắc đó không phải là mùi thịt ở quán thịt nướng đó chứ?”

Jaejoong bật cười, gò má ửng lên sắc hồng nhạt.

_”Sao cậu lại uống nhiều quá vậy?”

Tôi lại im lặng, tại tôi thích thì tôi uống thôi. Đầu óc chếnh choáng vì men rượu, tôi thấy cô nữ sinh nhà quê Lee Haemi hô biến thành cô nhân viên văn phòng Seo Nayoon. Nỗi bất an trong lòng tưởng chừng bị chôn vùi nay trỗi dậy mãnh liệt. Mọi thứ của tôi rồi sẽ bị cô ta cướp sạch. Tôi đọc được trong mắt cô ta bao nhiêu suy nghĩ trần tục về cậu ta ở tiệm thịt nướng, cô ta thèm thuồng Jaejoong như những miếng thịt đong đưa trước cái miệng đang đánh lưỡi một vòng của cô ta. Thật không tin nổi, một cô gái bề ngoài giản dị, nội tâm bên trong thật cuồng loạn. Jaejoong sẽ phải đáp ứng ham muốn bệnh hoạn của cô ta. Sinh ra trong một gia đình chế độ mẫu hệ làm cô nảy sinh hoang tưởng mình có những đặc quyền nhất định. Tôi tưởng tượng đến cảnh cô ta phóng đãng giao hoan với Jaejoong bằng cách cưỡi lên cậu ta. Trong lúc tạm nghỉ giữa hiệp, cô ta lại tiếp tục tra hỏi về danh sách người tình cũ của cậu ta, bắt Jaejoong kể từng người một. Trước sự thành thật của Jaejoong, người phụ nữ đó nổi cơn ghen phi lí, gào rú cho rằng mình trao cho cậu ta cái ngàn vàng thì cậu ta phải mang sính lễ đến cưới hỏi cô ta ngay ngày hôm sau. Đó quả là một cái bẫy được tính toán chi li.

_”Mai cậu phải đi họp sao?”

Jaejoong hỏi. Thật cám ơn vì đã cắt ngang những suy nghĩ biến thái của tớ về cô bạn của cậu. Tôi siết chặt Jaejoong hơn.

_”Đúng rồi. Có một kế hoạch hợp tác với công ty viễn thông Kortelecom. Còn cậu thì sao? Công việc bận rộn chứ”

_”Mai tớ cũng tăng ca” – Jaejoong đáp – “Changmin sáng nay đã đến với hai người bạn nước ngoài của cậu ấy. Họ là khách hàng lớn đó. Họ đặt 5000 cái bánh nướng cho viện dưỡng lão Bình Minh Xanh”

_”Viện dưỡng lão Bình Minh Xanh sao? Tớ đã từng đi làm tình nguyện viên ở đó lúc tớ học trung học và mấy năm đầu đại học”

_“Ồ ra là vậy”

Jaejoong tỏ ra ngạc nhiên. Ánh mắt cậu ta từ nhỏ đến lớn vẫn vậy, con mắt đen thui của cậu ta là một hố đen vũ trụ sâu hút, tiếc thay, nó lại nhìn đời khá nông cạn. Cảm xúc tôi lẫn lộn vì tôi không trách được cậu ta. Cuộc sống của cậu ta cứ quanh quẩn ở những nơi nhỏ hẹp. Khi cậu ta 13 tuổi, thế giới cậu ấy chỉ là ngôi làng nhỏ, cậu ấy 26 tuổi, tất cả những gì cậu ấy có là tiệm bánh cũ kĩ của gia đình.

_”5000 cái bánh nướng, cậu làm nổi không?” – Ngón tay trỏ của tôi miết miết lên bàn tay nhồi bột lam lũ của Jaejoong.

_”Tiệm bánh nhà tớ có hai người thợ làm bánh chính. Có lẽ tớ phải mượn thêm vài người nữa” – Jaejoong rụt tay lại – “Umma tớ bị gai cột sống mấy năm nay rồi. Umma tớ không thể đứng lâu được. Chắc ngày mai tớ phải vào phụ luôn đó”

_”Tớ xin lỗi cậu, Jaejoong” – Tôi bộc phát lời xin lỗi, chất men trong người làm tôi yếu đuối hẳn – “Tớ đã nói những điều không nên nói ngày hôm nay”

Cổ họng tôi đau buốt. Tôi đã khơi dậy cho cậu ấy những kí ức về khoảnh khắc ở nhà hàng, lúc mà tôi lạnh lùng phủ nhận mối liên hệ với cậu ấy. Tranh thủ lúc tôi đang yếu lòng, Jaejoong được nước làm tới, cậu ta có hơi đẩy tôi ra.

_”Có phải vì cậu luôn ghét tất cả mọi thứ về ngôi làng đó nên cậu không muốn nhận tớ là bạn cậu không?”

Khi Jaejoong nói ra sự uất ức bị đè nén bấy lâu, tôi biết Choi Siwon đã xì điều gì đó ra cho cậu ta. Việc tôi nói tôi căm thù cái nơi đó, chỉ có mình Choi Siwon biết, tôi kể cho nó nghe như kiểu chuyện phiếm nói cho qua thời gian. Tôi ngước mặt nhìn cậu ta.

_”Đồ nhà quê phản trắc nhà cậu. Giờ cậu trách tớ sao? Cậu nên cám ơn tớ vì tớ đã không nói cho cô gái đó nghe cậu thích đọc truyện tranh thiếu nữ. Chị gái cậu chấm cô ta cho cậu rồi đó. Tớ làm sao có thể để cậu mất mặt được”

_”Cái gì chứ. Tớ thích đọc truyện tranh thiếu nữ hồi nào?”

Cách chống chế thật vụng về yếu ớt, cậu ta luôn cho rằng tôi hiếp đáp cậu ấy ngay từ khi còn nhỏ. Jaejoong lấy tay che mặt mình lại, cố lảng tránh ánh mắt tôi. Vì tôi áp mặt lên ngực cậu ta, tôi nghe tiếng tim cập ta đập sau lớp áo hoodies màu đỏ.

_”Bá tước tiểu thư, Dấu ấn hoàng gia, Mặt nạ thủy tinh. Rồi còn cái gì nữa?”

Trêu tức được Jaejoong mà còn khiến cậu ta bật cười, tôi thấy bản thân mình thật phi phàm. Cảm giác tự mãn hết sức mà Jaejoong mang lại đã mở ra cho tôi cánh cửa vùng đất thần tiên tươi sáng của chương trình truyền hình Teletubbies nơi tôi phân thành 4 sinh vật thân thiện lần lượt màu tím, xanh lá, vàng và đỏ còn Jaejoong là bé mặt trời lúc nào cũng cười khúc khích. Chúng tôi cười với nhau, tự cảm nhận bầu không khí trở nên dễ chịu hơn. Đây là dấu hiệu cho tôi thấy chúng tôi đã làm lành, hồi nhỏ cũng vậy, chúng tôi không giận nhau lâu. Tôi bao giờ cũng là người khởi xướng những mâu thuẫn của chúng tôi bằng cơn bực tức bộc phát vô kỉ luật và cũng phải kết thúc nó. Như hề vậy.

Mặt Jaejoong hơi đỏ lên, tôi dựng cái tay đang buông thõng trên người Jaejoong lên để chạm vào má cậu ta, gò má lại hây hây nóng hổi. Hai chúng tôi ngưng cười, lặng thinh nhìn nhau. Không biết cậu ta có cùng suy nghĩ với tôi hay không? Trong đầu tôi chạy ra cuộn phim chậm chậm vào cái năm thứ ba tôi trải qua ở cái làng đó, vào một ngày mưa không tiên lượng trước, Jaejoong gồng mình đạp xe chở tôi về. Cậu ta chúi đầu về phía trước bằng mọi sức lực, dồn hết sức vào cái bàn đạp. Cả người cậu ta ướt đẫm nước mưa. Cậu ta che hết cho tôi luôn. Thân hình nhỏ bé của Jaejoong không thắng được cơn mưa lớn ngày đó. Tụi tôi chạy bộ về nhà cậu ấy. Tôi cũng chạm tay lên mặt ướt nhẹp nước của cậu ta y hệt lúc này. Cậu ta rướn người lên do tôi đã cao hơn cậu ấy rồi quàng hai cánh tay mảnh dẻ qua cổ tôi. Một cách tự nhiên, tụi tôi hôn nhau. Tụi tôi nhắm mắt mà môi lại tìm được đến nhau. Lúc khoảng cách hai đứa đủ gần để tóc cậu ta cọ vào mặt tôi, tôi nhận ra Jaejoong chưa bao giờ có mùi phèn chua của một đứa nhà quê cả. Cậu ta mướt rượt, da dẻ trắng muốt, môi lại mịn màng, cả người tươi mát hương hoa kim ngân ngọt ngào. Nếu mà cậu ta biết được, cậu là mẫu số chung của những người tôi quen sau này thì cậu ta phản ứng ra sao nhỉ?

Tôi thật sự không dám nghĩ hai đứa nhóc 16 tuổi đó sau đó sẽ làm gì nếu bà cậu ấy không về ngay lúc đó. Jaejoong sảng hồn không nhận thức được những gì cậu ta đang làm với tôi. Cậu ta bỏ chạy. Tối đó, tôi bị mất ngủ, đến khi cơn buồn ngủ tìm đến, tôi lại mơ mấy thứ kì lạ. Tôi mơ hôn Jaejoong lần nữa. Nụ hôn thứ hai trong mơ thì có lẽ không được may mắn lắm, vì tôi hôn bị trệt vào khoảng nhân trung cậu ta. Rồi tôi bị đánh thức bởi tiếng chuông báo thức.

_”Cậu đã trải qua bao nhiêu khó nhọc phải không? Tớ nhìn ra cậu đã cảm thấy thế nào và điều đó thật sự rất khó khăn với tớ đó”

Jaejoong im lặng. Từ bao giờ mà việc mở lòng với tôi lại khó đến như vậy? Tôi cảm thấy đau nhói trong lòng.

_”Tớ muốn nói rằng… cậu có thể dựa vào tớ bất cứ lúc nào mà”

Chiếc xe dừng lại trước đèn đỏ. Trong khoảnh khắc đó thôi, tôi biết tôi đang đặt số phận mình vào canh bạc lớn. Một là tôi cho phép mối quan hệ giữa tôi và Kim Jaejoong lên một tầm cao mới, là sự tái sinh của những thứ đã dang dở. Hai là tôi để cuộc đời tôi trôi qua tuồn tuột như mười năm qua. Không suy nghĩ nhiều, tôi kéo Jaejoong về phía mình và hôn cậu ta, hôn vào đôi môi hé mở nóng hổi của cậu ta. Tôi không mang trong người dục vọng để có bất cứ chút tà dâm nào với cậu ấy như cô gái tên Nayoon kia. Tôi hôn cậu ấy vì tôi nghĩ tôi cần phải làm thế ngay tại lúc này đây. Jaejoong không lường trước hành động của tôi, gương mặt xinh đẹp kia đã hóa đá. Chiếc xe bắt đầu chạy, môi tôi miết chặt vào cậu ta hơn. Tôi luồn sâu hơn vào miệng cậu ta và cảm nhận lưỡi cậu ta lạnh như que kem ốc quế nhưng lại có vị ngọt lịm. Cậu ta bắt đầu có phản ứng lại, tôi thăm dò Jaejoong bằng cái hôn mơn man. Cậu ta luống cuống một cách vụng về đâm ra lại ngượng nghịu. Hai tay cậu ta ôm lấy cổ tôi. Đầu tôi nghiêng bên này thì đầu cậu ta nghiêng bên kia. Giờ đến phiên tôi tê liệt, hoàn toàn rơi vào cảm giác mê muội khi hôn Jaejoong say đắm. Tiếng thở, tiếng rên, tiếng hôn mút mát – đủ một bộ sưu tập âm thanh hứng tình chốn phòng the.

Tôi say nhưng cậu ta tỉnh. Bao giờ cậu ta cũng là người kết thúc nụ hôn trước cả. Jaejoong đẩy người tôi ra, không cho tôi dựa vào cậu ta nữa. Môi tôi ướt vì nước bọt mà tôi không biết là của ai. Jaejoong tái mặt, cậu ta lu thu ngồi sát cửa sổ như đứa con nít bị phạt ấp mặt vào tường. Có một khoảng trống rõ ràng giữa hai người chúng tôi – hai con người bị bệnh truyền nhiễm nằm trên hai cái giường bệnh cách nhau cả thước. Bần thần cả người, tôi bảo Jaejoong lấy cho tôi chai nước suối tôi để gần chỗ cậu ấy, Jaejoong máy móc đưa cho tôi, bắt đầu từ giây phút đó, cậu ta né tránh nhìn mặt tôi. Không khó để tôi nhận ra cặp mắt long lanh nước như hai viên ngọc của Jaejoong, cậu ta phóng tầm mắt ra ngoài cửa sổ xe, nơi chỉ còn ánh đèn đường màu vàng. Tụi tôi không nói gì với nhau nữa.

Tôi khẽ liếc mắt lên gương chiếu hậu trong xe, cảm giác được sự khó chịu len lỏi đâu đây. Rồi tôi thấy được những gì Jaejoong thấy: Ông tài xế đó đã quan sát tụi tôi qua tấm gương chiếu hậu khiến cậu ta xấu hổ. Tôi biết qui tắc của những người làm việc cho giới nhà siêu giàu, điều đầu tiên họ cần làm là kí vào hợp đồng lao động cả trăm trang có điều khoản bảo mật thông tin. Jaejoong không biết điều đó. Đã mặc cảm xuất thân nghèo khổ, trong một phút không tự chủ mà đáp lại nụ hôn nồng cháy của tôi, nay Jaejoong còn nhận thêm sự bẽ bàng của bản chất thích người đồng giới bị bóc trần bởi một kẻ lạ. Tôi nghe tiếng đèn xi nhan rẽ trái. Lúc ở quán bar, mặc dù đang nói chuyện với Siwon, tôi vẫn có thời gian quan sát Jaejoong và Nayoon. Họ chơi đố vui, xe quẹo trái thì bánh nào chịu lực ít nhất, rõ là một trò đùa vớ vẩn. Tôi biết tỏng đáp án là cái bánh sơ cua trong cốp xe. Tôi nhìn chai nước suối không sóng sánh giọt nước nào trên tay. Tôi đã buông bỏ trò thao túng tâm lí và thật sự không muốn tái xuất giang hồ nhưng Jaejoong có vẻ muốn chuyện của tụi tôi được giữ kín. Ông tài xế này, ông ta có phải là người tôi cần phải đối phó không? Nếu phải áp dụng bí kíp gia truyền “luật thông đồng im lặng” của nhà tôi thì tôi nhất định phải biết ông ta muốn gì.

_”Chú Kim phải không nhỉ? Trình độ lái xe của chú ấn tượng thật, kĩ thuật quay mướt như lụa vậy”

Tôi nói, phá vỡ sự im lặng ngại ngùng. Jaejoong đã xoay sang nhìn tôi, còn tôi thì nhìn chai nước suối.

_”Cám ơn cậu” – Ông Kim đáp – “Tôi lái xe đã hơn 30 năm rồi. Đây chỉ là điều cơ bản thôi”

_”Tôi rất ngưỡng mộ những người làm lâu ở một lĩnh vực. 30 năm có thể xem là lão làng rồi” – Tôi cười xởi lởi. Dân nhà nghề như tôi, một ngày phải đến 5-6 cuộc họp, gặp gần cả 50 gương mặt khác nhau, đâu có khó gì mấy để chiếm được lòng tin đối phương bằng câu khen nghe mát lòng mát dạ chứ.

_”Nhưng đây cũng là một chiếc xe rất tốt đấy, cậu Jung Yunho” – Ông Kim xoay mặt về phía sau chúng tôi một lát rồi quay lên tập trung lái xe – “Động cơ cực kì êm”

_”Cám ơn ông. Appa tôi đã mua cho tôi lúc từ Úc về 2 năm trước”

_”Cậu ở nước ngoài sao?”

Ông Kim nhướn lông mày, nhìn qua gương chiếu hậu trong xe. Ngay sau đó, ông ta nhận ra mình đã hỏi quá nhiều về thông tin cá nhân của tôi. Tôi có thể nhìn thấy cái rùng mình chừng vài giây của ông tài xế. Người đàn ông này theo đà đã bị cuốn theo một câu chuyện tán gẫu thoải mái mà quên giữ chừng mực rồi.

_”Đúng rồi. Tôi ở Melbourne 6 năm. Bên đó vô lăng bên tay phải, tôi đã bị khớp chút đỉnh sau khi về nước”

Tôi đáp rồi chỉ tay vào dàn âm thanh xịn xò trên xe.

_“Choi Siwon học chung với tôi từ hồi trung học. Lúc tôi sắm cái xe này, nó tặng cho tôi cái dàn loa đó. Hàng đặt riêng đấy. Nghe nhạc cực chất luôn. Tôi làm việc có khi mười mấy tiếng một ngày, thoải mái nhất là lúc lái xe về nhà vừa nghe nhạc”

_”Tôi hiểu mà” – Ông Kim nói – “Có đôi lúc tôi lái xe cả ngày dài, mở nhạc lên nghe, thời gian trôi qua cũng nhanh hơn”

_”Chú là người Busan sao?” – Tôi hỏi, trong lúc tỏ ra thân thiện với tôi, ông ta sơ hở để lộ giọng địa phương.

_”Đúng rồi” – Ông ta bắt đầu nói giọng địa phương – “Cậu cũng biết nói giọng Busan sao?”

_”Ồ” – Tay tôi lúc này lần mò đến tay Jaejoong nhưng lại bị cậu ta cự tuyệt. Tôi đau tim quá – “Umma tôi là người Busan đấy, nhưng tôi học giọng Busan từ một người bạn. Gia đình chú cũng ở Busan chứ?”

_”Không. Tôi chuyển lên Seoul sống tầm 15 năm nay. Vợ con tôi đều sống ở đây cả”

_”Con chú bao nhiêu tuổi? Là con trai hay con gái?”

Tôi thích hỏi. Tôi hỏi rất nhiều. Tôi nghĩ hỏi là một cách để chứng tỏ sự quan tâm của mình. Nhưng vấn đề là tôi hỏi không có điểm dừng. Trước năm tôi 13 tuổi, tôi là một đứa trẻ hiếu kì, mẹ tôi thể hiện sự phiền hà ra mặt với tôi: “Yun à, con có biết sự hiếu kì sẽ giết một con mèo không?” – “Tại sao lại như vậy? Vậy giết con chó được không?”, “Cái gì con cũng hỏi được cả”…

Cái làng đó đã làm tâm tính tôi thay đổi hết. Tôi trở nên ít nói. Bất cứ câu hỏi gì tôi đặt ra trong đầu, tôi đều phải tự tìm cách trả lời, người bạn đồng hành duy nhất của tôi cũng chính là bản thân tôi thôi. Chân của tôi phải vững vàng bám trụ trên mặt đất. Tôi ghét cảm giác chơi vơi, vì một khi tôi cảm giác đó len lỏi vào đầu, tôi sẽ mất hết tất cả.

Cái tay của tôi bây giờ giữ chặt tay Jaejoong. Tôi nhích người về phía cậu ta.

_”Con gái tôi tên Jaehee. Nó bị câm bẩm sinh rồi. Năm nay nó cũng 10 tuổi. Nó không nói, tôi cũng không biết nó đang nghĩ gì nữa”

Cái xe cuối cùng cũng vòng vào bãi đậu xe tầng hầm chung cư The Lavish nơi tôi ở. Tôi cười chua chát, tự dưng thở dài. Cơn đau đầu lại ập đến, tôi lấy tay xoa thái dương mình. Jaejoong lấy làm lạ trước biểu hiện của tôi.

_”Nỗi trăn trở của bậc phụ huynh chính là không hiểu được tâm tư con cái mình. Cảm giác bất lực thật buồn bã”

Tôi nhớ đến ba của mình. Đó là cảm giác song phương. Không thấu hiểu đấng sinh thành cũng là sự bất hạnh của người làm con. Nói chung qui, những người sống trong một nhà mà trong lòng lại có nỗi niềm riêng không thể chia sẻ với nhau, điều đó chẳng phải là bi kịch sao?

_”Cậu nói chuyện già dặn ghê. Chắc cậu là một người con thấu đáo” – Giọng ông ta nghe chân thành, không có vẻ gì phải nịnh nọt tôi vì tôi là bạn của cậu chủ nhỏ của ông ta – “Nuôi con 100 tuổi, lo đúng 99 năm. Tôi chạy chữa khắp nơi cho đứa con gái muốn sạt nghiệp luôn. Thôi thì chấp nhận nó câm, miễn sau này nó lớn lên khỏe mạnh là được”

Người con thấu đáo, nghe mỉa mai thật. Tôi làm người mẹ đã mất của tôi thất vọng với trình độ văn học ngang ngửa đứa học sinh tiểu học. Tôi chỉ lo đọc truyện tranh với tên nhà quê đang ngồi kế tôi thôi. Mẹ tôi, với tấm bằng Tiến sỹ văn học, cho rằng truyện tranh là thứ văn hóa thấp kém, không khác gì một con sâu đang tiêm nhiễm vào đầu tôi mấy thứ độc hại. Còn ba tôi sao? Tôi càng hết cửa. Bản chất ông lặng lẽ, vật vã với chỉ số IQ lên đến 160, có quyền lực trong tay nhưng lại không biết làm gì cả. Ông làm hết vai trò của mình trong công ty, về nhà như một cái bóng. Không phải vì tôi không cho ông cơ hội để ông quan tâm tôi, chỉ do tôi không đủ tự tin. Tâm hồn ông mục nát, yếu đuối hơn tôi nghĩ rất nhiều. Có bao giờ ai thấy một người đàn ông trung niên nói với một đứa con nít rằng: “Con là chỗ dựa của appa” chưa? Trong hoàn cảnh đó, người ta sẽ thấy thương người đàn ông hơn mà chẳng ai để ý đến đứa nhỏ đó nghĩ gì cả. Đứa nhỏ đó chỉ sẽ nhận sự tán dương bởi sự mạnh mẽ trước tuổi của nó. Đúng rồi gánh thêm một người lớn trên lưng, nếu đó không phải mạnh mẽ thì tôi cũng không biết là cái gì luôn. Tôi là Atlas, còn ba tôi là bầu trời mà tôi phải nâng lên như một hình phạt. Thật là những năm tháng mệt mỏi.

Nhưng có một điều tôi đau đáu trong lòng, tôi nghĩ ba tôi chán ngấy công việc và cái nơi xô bồ này rồi. Ông luôn muốn thoát li. Tôi có một niềm tin mãnh liệt rằng một khi ông về hưu, ông sẽ lâu lâu về thăm cái làng thui chột ngày xưa, tìm cho tâm hồn mình chút bình yên.

_”Rất vui vì được phục vụ cậu”

Ông Kim nghiêng mình 90 độ chào tôi và đưa lại chìa khóa xe cho tôi bằng hai tay. Tôi kí cho ông ta một tấm cheque (may thật là may, tôi không bị xỉn quá mức để kí một chữ kí nguệch ngoạc). Cặp mắt ti hí sau cái khẩu trang trắng của ông ta mở to ra.

_”Tôi không thể” – Ông ta làm ra điệu bộ không cần tiền – “Cậu chủ Siwon sẽ trách tôi”

_”Chú đã làm rất tốt công việc của mình. Cố gắng phát huy nhé. Siwon rất rộng rãi với những người được việc” – Tôi cũng giả vờ vỗ vai ông ta, ra vẻ thân thiết – “Với lại…”

Tôi im lặng một chút rồi nói ra những gì mình cần nói:

_”Chuyện này chỉ có tôi với chú biết thôi. Không nói thì ai mà biết”

Ý tôi là ông giữ miệng cẩn thận chuyện tôi với Jaejoong hôn nhau trên xe nhé.

Ông ta cầm tờ cheque, cúi đầu cám ơn tôi.

Tôi ngủ một giấc, tầm hai giờ sáng thức dậy. Thứ đập vào mắt tôi là cái bản lưng của Jaejoong. Cậu ta nằm ngủ kế bên tôi. Tôi nằm im re bên mép giường của tôi, tự dưng lại sợ sệt đến mức không dám thở. Tôi nhìn vào đầu tóc rối bù của cậu ta trên gối, đầu cậu ta còn gác trên tay. Vén mấy cọng tóc đen ra, tôi thấy cơ cổ cậu ta nhô lên phía sau lớp áo thun trắng. Tôi đã thấy bản lưng cậu ta rất nhiều lần, mà ở một góc độ khác. Tôi ngồi ở yên xe đạp, cậu ta đạp đằng trước nên tôi lúc nào cũng ngó lên. Nay nhìn nó ở góc trực diện, tôi phát hiện nó gầy gò đến cỡ nào, cơ thể cậu ta xơ xác, chẳng còn nét bầu bĩnh ngày xưa. “Cậu đã sống ngày tháng như thế nào khi không có tớ vậy?” Tôi không ngừng thấy hình ảnh cậu ta rạng rỡ trong bộ đồng phục áo trắng ngôi trường làng, vẫy tay với tôi lúc tan trường, Jaejoong luôn ở đó đợi tôi trước. Rồi tôi lại thấy cậu ta đẩy một chiếc xe đẩy cũ kĩ đi giao hàng, một chiếc xe vượt đèn đỏ phóng nhanh hất hết toàn bộ số bánh xuống đất, còn cậu ta ngã xuống đường. Những thứ hình ảnh đó không ngừng hòa quyện vào nhau khiến tôi hình dung ra được câu trả lời cho câu hỏi trong đầu tôi.

Ngày đầu tiên, tôi đánh nhau trong lớp học, Jaejoong chở tôi về. Tôi mém bật khóc. Khi tôi lớn lên rồi, khả năng kiềm nén của tôi cũng tệ hơn hay do tôi ủy mị hơn, tôi cũng không biết nữa. Tôi không gai góc bằng hồi xưa nữa. Những lúc một mình, nỗi cô đơn làm tôi lụn bại hơn. Tôi khóa mình trên xe, mở bài hát yêu thích của mình với dung lượng âm thanh lớn nhất rồi gào khóc. Cổ họng tôi nghẹn đắng. Võng mạc của tôi đong đầy nước. Tôi sợ cái bản chất hoang dã của tôi lại trổi dậy, bắt tôi hét lên giữa màn đêm. Tôi để những giọt nước mắt lăn qua bàn tay đang cố bịt miệng mình lại. Nhưng tôi đã không thể bắt cơ thể mình ngừng run rẩy. Thật không may, điều đó đã đánh thức Jaejoong dậy. Với phản ứng thông thường, cậu ta sẽ sửng sốt, bật dậy tung mền ra rồi tra tấn tôi bằng hàng loạt câu hỏi “Cậu sao vậy? Cậu đau ở đâu? Tại sao cậu khóc?”. Ngược lại, cậu ta không hoảng hốt, chỉ xoay người về phía tôi. Cậu ta kéo tôi về phía cậu ta, vỗ nhẹ vai tôi.

_”Xin lỗi vì tớ đã không làm gì được cho cậu cả” – Giọng tôi bị tắc nghe như ngạt mũi. Những giọt nước mắt nóng hổi như đốt cháy tôi vậy. Tôi khó khăn lắm mới cất giọng thành lời.

_”Đồ ngốc này”

Thứ cảm xúc không tên tôi dành cho Jaejoong vào năm 16 tuổi không hề thoáng qua như tôi nghĩ. Nó đã ngủ đông để rồi khi chúng tôi gặp lại nhau, nó phá tan lớp băng và trỗi dậy mạnh mẽ hơn. Tôi tưởng tôi đã bày tỏ hết tình cảm của mình, Jaejoong sẽ động lòng. Nhưng tôi đã bị từ chối vào buổi sáng ngày hôm sau. Do có buổi họp trực tuyến lúc 8 giờ sáng, tôi đặt báo thức 7 giờ sáng. Tôi tỉnh dậy đã không thấy cậu ấy đâu cả. Jaejoong đã thức trước tôi. Cậu ấy ra ngoài bếp làm đồ ăn sáng cho tôi.

”Tủ lạnh cậu có rất nhiều đồ ăn để lâu ngày. Tớ bỏ hết rồi đấy”

”Tớ bỏ luôn mấy đồ quá hạn sử dụng rồi đấy nhé”

“Cậu đừng có ăn thức ăn nhanh nữa. Không tốt đâu”

“Cậu uống trà mật ong đi. Giải rượu tốt lắm”

“Đồ ăn sáng tớ làm rồi. Cậu ăn cho nhanh đi rồi chuẩn bị đi họp”

Cậu ta nói những lời mỹ miều quan tâm tôi, sau cùng chốt hạ một câu đau lòng khi cậu ta mặc áo khoác vào, chuẩn bị ra về.

_”Tớ nghĩ công việc của hai đứa mình đều rất bận, chắc sau này cũng ít gặp nhau. Nếu giữ liên lạc được thì cũng tốt, còn không thì…”

Còn không thì thôi chứ gì. Cậu ta không cần mở miệng ra, tôi cũng biết cậu ta định nói gì. Cái cửa đóng lại, Jaejoong đã rời khỏi tôi lần nữa. Hệt như những bộ phim kinh dị, con ma không bao giờ chết, bóng ma quá khứ cũng như vậy, ám ảnh và nguyền rủa tôi. Trái tim tôi tan nát, cơ thể thối rữa. Tôi đứng ngây người ra, những món ăn sáng Jaejoong chuẩn bị cho tôi, chẳng món nào tôi ăn vừa miệng cả, dù chúng đầy đủ chất dinh dưỡng. Ăn xong rồi, tôi lại muốn nôn ra. Làm sao tôi ăn được trong lúc tâm trạng thế này.

Tôi ghét sự sáng suốt giả tạo của người lớn. Tôi tưởng tôi sẽ lăn đùng ra khóc vật vã trước sàn cho đến khi bất tỉnh nhân sự cho một mối tình đã chết, tưởng đâu được hồi sinh nhưng lại chết lần nữa của tôi. Tôi ngồi vào họp với một cái đầu lạnh và một gương mặt tỉnh táo không kém. Tôi không ngờ rằng, tôi làm việc hiệu quả hơn với trạng thái tinh thần kém cùng cực. Ở tuổi trưởng thành, tôi đối mặt với nỗi đau thất tình một cách thực dụng hơn, không còn sự chọn lựa nào khác cho tôi ngoài việc phải buông bỏ. Tôi vẫn chưa kể, từ khi tôi gặp lại Jaejoong, biết cậu ta làm việc ở tiệm bánh Madam Kim, tôi đã cố tình chọn một con đường đi chỉ để thấy cậu ta, có nghĩa là quãng đường đi làm của tôi tăng gấp đôi, nếu tôi không muốn đi làm muộn, tôi phải bắt đầu đi từ sáng sớm. Rồi tôi trở thành một nhân viên gương mẫu lúc nào cũng có mặt trước mọi người, y hệt ba tôi hồi xưa. Vòng lặp Tô pô lẩn quẩn đáng nguyền rủa của Shim Changmin. Jaejoong từ chối tôi, tim tôi đau đớn nhưng vẫn còn chút tự trọng. Tôi xóa cái đoạn đường ngang qua tiệm bánh của cậu ta trên định vị xe, tôi vẫn đến chỗ làm sớm vì tôi ngủ không được. Tôi biết sẽ mất một thời gian để tôi nguôi ngoa về Jaejoong. Tôi nhận ra nhiều cái sai của mình lắm. Tôi đã từng nghĩ rằng, tôi đã có một quá khứ không mấy tốt đẹp dày vò Jaejoong bằng đủ trò quái chiêu. “Giá như mà…” – Tôi thở dài. “Giá như” luôn mang hàm ý tiếc nuối. Nhưng ở một góc độ khác, chẳng phải tôi đang hối hận và luôn muốn được cải thiện bản thân sao? Nếu có cơ hội, tôi sẽ không bao giờ làm điều đó lần nữa. Tôi sẽ đối xử tốt với cậu ta, để khi thậm chí lúc cậu ta rời bỏ tôi, ít nhất cậu ta cũng cố gắng liên lạc với tôi chứ.

Và một cái sai thứ hai rằng, tôi không nghĩ một mối quan hệ lại có thể đong đo cân đếm bằng thời gian. Chúng tôi chỉ ở bên nhau ba năm. Nhưng ba năm đó lại khoảng thời gian tưởng chừng rất dài, dài hơn thời gian chúng tôi xa nhau. Tuổi niên thiếu cả thèm chóng chán, thứ dễ thay đổi nhất là tình bạn, cái này đi thì cái kia đến. Tôi có một người bạn khác thay thế là Choi Siwon, nhưng Siwon không phải là người mà tôi gặp lúc tôi 13 tuổi và nó thật khác với Jaejoong. Bằng chứng là bây giờ, tôi vẫn nhớ cậu ta da diết. Có lẽ đó là cái giá tôi phải trả vì tôi đã hôn cậu ta.

Mọi người không ai nhận ra sự thay đổi của tôi, ngoại trừ Eric Moon, người anh họ, con trai của người cô thứ hai trong gia đình bên nội, kiêm luôn cấp trên của tôi. Tôi làm trợ lí cho giám đốc bộ phận thương mại điện tử Eric Moon của tập đoàn Pentagon. Eric thân với tôi hơn người anh ruột của tôi, chúng tôi hợp cạ nhau ở nhiều khía cạnh. Ở công ty, cấp trên vẫn là cấp trên, Eric bảo cô thư kí mời tôi vào phòng nói chuyện riêng.

_”Bắt đầu từ tuần sau, làm việc một ngày 4 tiếng. Muốn chọn làm buổi sáng hay buổi chiều là tùy thích. Nghỉ phép hai tuần. Sau đó đi làm lại”

_”Tại sao lại như vậy?” – Tôi nhăn mặt hỏi.

_”Bảng chấm công cho thấy cậu đã làm 16 tiếng một ngày. Từ 5 năm nay, công ty luôn khuyến khích cân bằng công việc và cuộc sống. Do vậy nên chúng ta mới đứng đầu 3 năm liền trong Top 100 doanh nghiệp có nơi làm việc tốt nhất dựa trên khảo sát của nhân viên. Thời gian tôi bỏ ra kiểm tra bảng chấm công còn nhiều hơn xem báo cáo đó. Hãy cầm chiếc thẻ ngân hàng này mời cà phê mọi người trong phòng ban và thông báo về kì nghỉ phép sắp tới của cậu”

Cà phê đến vào 3 giờ và tôi rời khỏi công ty lúc 5 giờ chiều.

Khi có thời gian rãnh rỗi, tôi có nhiều điều ngẫm nghĩ, tôi thấy đời mình đã chán như thế nào. 6 giờ sáng tôi dậy tập gym. 7 giờ đến công ty. Theo yêu cầu cấp trên, tôi không phải đi làm buổi sáng nữa. Tâm hồn tôi trống rỗng. Tôi buồn chán lái xe trong bâng quơ. Tôi nhận ra mình đang ở khu vực nhà Jaejoong.

Cảm giác muốn chuồn ngay lập tức mọc thành cánh tay thứ ba đặt lên vô lăng bắt tôi rẽ trái nhằm tránh cái tiệm bánh của cậu ta. Tôi thở phào khi cái bảng hiệu màu vàng vàng Madam Kim đã xa dần. Bỗng thấy dáng người quen thuộc, tôi hạ cửa kiếng xuống.

_”Bà ngoại, bà đi đâu vậy?”

Bà ngoại Jaejoong đội cái nón che nắng màu trắng, cốt để che gương mặt khỏi tia cực tím còn nguyên đầu tóc xoăn đặc trưng của phụ nữ Hàn Quốc vẫn lộ ra bên ngoài. Bà mặc chiếc áo thể thao màu xanh lá chuối và mang giày thể thao, trên tay bà còn cầm một cái túi vải hoa.

_”Aigoo, cháu yêu, bà mới đi tập thể dục về. Tính mang đồ sang tiệm bánh cho mấy đứa nhỏ”

_”Ồ vậy sao?” – Tôi nhìn đồng hồ – “Bà ăn sáng chưa? Con chở bà đi ăn nhé. Mình đi ăn điểm tâm Hong Kong đi”

Bà ngoại hơi chần chừ. Người già lên thành thị, họ cần học cách đề phòng âu cũng là chuyện cần thiết.

_”Con phải về nhà làm việc lúc 1 giờ chiều. Con không bắt cóc bà đi luôn đâu”

Bà biết bản tính tôi nghịch ngợm, thích đùa dai. Bà ngoại bật cười, kiểu cười mà tôi có thể mường tượng ra Jaejoong lúc về già như thế nào. Tôi tấp xe vào lề và xuống mở cửa xe cho bà. Bà chậm chậm bước lên xe.

Không ngờ dành thời gian với một bà già lại khiến lòng tôi tràn ngập sự thoải mái là lạ trong khi tôi nên dùng thời gian đó để tiếp chuyện với mấy người cùng lứa với mình. Chúng tôi đi ăn sáng kiểu Hong Kong ở một nhà hàng Trung Hoa ở khu phố Tàu. Tôi gọi nhiều món: há cảo, xíu mại, bánh cuốn, bánh bao và trà sâm. Bà ngoại Jaejoong, bản chất tằn tiện, ăn cứ khen ngon mãi, tôi gọi thêm món nữa, bà lại bảo tôi phung phí tiền của, la mắng tôi bằng giọng địa phương chua chát.

_”Con kể cho bà nghe về bạn của con đi”

Bà tò mò về cuộc sống tinh thần của tôi. Cũng đúng mà. Thanh niên ngày nay ai lại dành thời gian cho một bà già. Đời của tôi phải buồn chán lắm mới kiếm bà mà bầu bạn. Thật quái gở, tôi thích ở bên cạnh người già. Họ đánh thức sự chất phát của tôi, tôi dễ dàng bị sa chân vào thứ tình cảm trong sáng mà trút hết nỗi lòng mình vào cuộc hàn huyên thân mật với họ.

_”Con có hai người bạn. Một đứa làm giám đốc tập sự. Đứa kia là diễn viên hành nghề tự do”

Bà bắt tôi đưa hình chúng nó cho bà xem. Năm tôi học lớp 12 trường trung học quốc tế Kyung Nam, trí thông minh di truyền bắt đầu bộc phát, tôi được tuyển vào lớp chọn nơi tôi quen Choi Siwon. Kim Heechul tôi biết lúc qua Úc. Mối quan hệ ba đứa tụi tôi cũng ngót nghét tầm 10 năm, thế mà chúng tôi chẳng có tấm hình nào chụp chung cả. Tôi tìm đỏ mắt trong điện thoại mới có được tấm hình tôi và Siwon tốt nghiệp bằng cử nhân, Heechul đến chung vui trong buổi lễ tốt nghiệp. Bà ngoại mê mẩn Siwon vì nó là hiện thân của cái đẹp. Ngoại hình nó nổi bật hết thảy nhất trong cả đám nhưng bà cười và vuốt tay tôi.

_”Thằng bé này đẹp trai quá, mà cháu bà đẹp hơn”

Ăn xong, tôi hỏi bà còn muốn đi đâu nữa, bà nói bà muốn đi massage. Tôi định dẫn bà đến tiệm massage mà bà lắc đầu, chỗ bà hay đi là ở trung tâm thương mại, ý bà là mấy cái ghế massage bỏ đồng xu nằm được 15 phút. Bà gặp mấy người bạn ở đó là những phiên bản già hơn của bà dì út tôi gặp lúc đến nhà Jaejoong ăn tối. Trong mắt những người già có vô số thời gian rảnh rỗi để tọc mạch chuyện người khác, tôi là miếng mồi ngon cho họ đem ra bàn luận. Bà ngoại thích thú, bà thì thầm vào tai tôi: “Có một bà già trong đám suốt ngày đem khoe cháu mình đẹp trai học giỏi, nay bà đem bí ngô của bà ra cho bà ta lóa mắt”. Đối tượng bà ngoại đang nói đến đang mặc cái quần bông bó màu hồng, nhìn tôi một cách ngờ vực. Tôi nhận ra sự ganh đua là không giới hạn ở bất cứ độ tuổi nào cả.

_”Bữa nay bà vui quá con ơi”  

Tôi đậu xe trước chung cư nhà Jaejoong và mở cửa cho bà ngoại. Căn hộ của họ nằm trên lầu 8. Tôi bấm cửa thang máy. Bà bảo tôi không cần đưa bà đến tận nhà do sợ tôi trễ giờ làm. Muốn hay không muốn, sự ích kỉ của tôi sai khiến tôi nở nụ cười thầm trong bụng, cái miệng tôi giật giật phô hết cái nét quỷ quyệt tiềm ẩn bấy lâu. Tôi sợ chạm mặt Jaejoong ở trên nhà. Tôi căn dặn bà vào nhà rồi thì điện thoại cho tôi biết. Tôi nói với bà đừng kể chuyện hôm nay tôi với bà gặp nhau cho mọi người nghe, tôi bịa chuyện rằng tôi đã cáo bệnh để nghỉ làm buổi sáng. Chỉ vì sự tự ái mà tôi trở thành một kẻ nói dối hèn hạ trước mặt bà ngoại. May mắn cho tôi, bà không để ý, hai bà cháu tôi móc tay với nhau. Bà lôi ra trong chiếc túi vải hoa một hộp bánh.

_”Bánh dứa đó. Bà cho con nè, con mang về ăn đi. Bà định mang ra tiệm bánh cho Joongie. Để bà làm cái khác cho nó”

_”Cậu ta biết làm bánh mà, cậu ta có thể tự làm cho cậu ta ăn. Việc gì bà phải bỏ công cực nhọc” – Tôi nhận lấy hộp bánh bà đưa.

_”Làm bánh cũng như nấu ăn, phải bỏ tâm tư mình vào đó thì người ăn mới thấy ngon được. Dạo này Joongie không được vui. Hai đứa cãi nhau hả?”

_”Dạ không ạ. Con không có gặp cậu ấy”

_”À vậy hả? Hồi nhỏ mỗi lần nó không vui đều là do hai đứa cãi nhau cả”

Một ngày mà tôi nói dối bà ngoại hai lần.

Nghe đến đoạn Jaejoong không được vui, ruột gan tôi lại rối tung lên. Từ một nét cắt nhỏ ở tim thôi, nó lan rộng ra khắp cơ thể tôi, cả người tôi lại bầm dập hết. Cặp mắt buồn rười rượi của cậu ta lại ám ảnh tôi. Tôi lại thấy cay nơi khóe mắt.

_”Bà ngoại” – Tôi la lên – “Những gì mà Jaejoong trải qua, con sẽ bù đắp lại cho cậu ấy”

Tôi kịp nhìn thấy nụ cười của bà ngoại trước khi cửa thang máy đóng lại.

Vài ngày sau, tôi đi hẹn hò.

Tôi không thể nào cứ tiếp tục tìm bà ngoại để có người trò chuyện. Tin nhắn giữa tôi và Jaejoong đã được tôi xem đi xem lại chán chê, tôi càng ủ rũ hơn khi không nhắn tin cho cậu ấy. Do vậy, tôi phải chứng minh bản thân là một người quản giao bằng cách tiếp nhận thông tin của cô gái mà gia đình muốn tôi gặp mặt. Tôi có được thông tin cô gái này là từ người cô thứ ba, em của mẹ anh Eric và chị của ba tôi. Bà cô này tự hào là nhà mai mốt thành công cho ba bốn cặp gì đó trong cây phả hệ nhà tôi đến độ bả tự tin đến mức sẽ mở một công ty chuyên dịch vụ mai mốt cho người giàu. Tôi thấy giới thượng lưu thật dễ đoán, số phận họ được viết ở trên trán họ, người giàu sẽ tiếp tục lấy người giàu rồi họ sẽ giàu cho tận mấy đời sau. Cô gái tên Han Minseo này cũng thuộc con nhà có điều kiện. Cũng như tôi, Minseo cũng đi du học bên Úc. Nàng tốt nghiệp Cử nhân Nghệ thuật cách đây hai năm ở trường đại học Melbourne danh tiếng của bang Victoria Úc và đang học lên Thạc sỹ ngành khoa học xã hội. Nghe thật hoành tráng, trớ trêu thay, tôi không thấy nàng hấp dẫn. Cô tiểu thư này chẳng khác gì phiên bản trẻ hơn của mẹ tôi – về cả ngoại hình lẫn sơ yếu lí lịch, hình như đó cũng là lí do mà người cô mang danh hiệu “Ứng dụng Tinder di động” của tôi giới thiệu cho tôi “Cô tin rằng umma con trên trời sẽ rất vui”. Tôi không thích ý nghĩ rằng đứa con trai sẽ kết tóc se duyên với một ai đó giống như mẹ mình. Đề tài duy nhất mà tôi trao đổi được với nàng chỉ là …nước Úc.

_”Điều gì đã khiến anh ở lại Úc đến 6 năm vậy?”

Giọng nàng nhỏ nhẹ như một bé gái. Qua cử chỉ của nàng, có vẻ nàng tuân thủ chặt chẽ qui tắc ăn uống đã thấm nhuần từ còn nhỏ. Chúng tôi ăn ở một nhà hàng Tây, cách nàng cầm dao nĩa điêu luyện đủ để tôi cược nguyên mạng sống của mình bảo vệ cái luận điểm rằng nàng còn là một tay cự phách trong nghệ thuật thư pháp nữa. Han Minseo, cô gái ấy xứng đáng đạt điểm tuyết đối cho sự thanh lịch.

_”Có hai điều. Đầu tiên là âm nhạc của Crowded House”

_”Anh thích Crowded House sao?”

Nàng hỏi và tôi gật đầu.

_””Don’t Dream, It’s Over” là bài hát nổi tiếng toàn cầu của họ mà bài anh thích nhất lại là “Fall At Your Feet”. Nhưng nếu có một bài hát có thể mô tả được Melbourne chỉ qua cái tựa đề thì chắc hẳn phải là “Four Seasons in One Day” rồi”

_”Và điều thứ hai?”

 _”Một cái trạm xe lửa ở Melbourne… tên là Darling”

Ngay cả khi nàng cười, nàng cũng không dám bật lên thành tiếng động. Nàng thật nghiêm khắc với bản thân mình mà. Tôi không cố tình nhưng cụm từ “Người yêu dấu” vô tình thốt ra từ miệng tôi quả là thứ trêu hoa ghẹo nguyệt đáng nguyền rủa. Hậu quả là gương mặt yêu kiều của người con gái xinh đẹp ngồi trước mặt tôi đã ánh lên sắc hồng của sự thẹn thùng. Nàng thông minh, dẫn đến việc suy nghĩ viễn vong. Cách tôi nương cảm xúc vào âm nhạc và nơi chốn đã dấy lên trong nàng giả thuyết rằng tôi có một quá khứ ám muội nào đó muốn che giấu, dẫn đến việc tôi càng hấp dẫn hơn với nàng. Nàng nỗ lực che giấu nét bẽn lẽn bằng cách hơi cúi đầu xuống, vén những sợi tóc con qua vành tai. Đột nhiên tôi nhận ra rằng ẩn đằng sau vẻ bề ngoài tú lệ đoan trang của tiểu thư Han là khao khát muốn được ngủ với tôi đang được hình thành. Tôi phải dập tan cái ý nghĩ đó ngay trước khi nó thống lĩnh toàn bộ cái bộ não được lấp đầy bằng những giáo điều cổ hủ và cứng nhắc của nàng.

Trong lúc ăn tối với nàng, tôi nhận hai cú điện thoại kì lạ. Đầu tiên từ Choi Siwon.

_”Yun này. Tao rất xin lỗi về việc không training cẩn thận mấy người làm việc cho tao để mày bị điều tiếng xấu. Vậy đi. Để tao đền bù cho mày nhé. Mày nói mày được nghỉ xả hơi 2 tuần phải không? Hay chúng ta đến chỗ resort mới khai trương của nhà tao ở đảo Jeju? Mày chưa đi Jeju bao giờ mà. Tụi mình đi nhé. Rủ Heechul với Changmin đi luôn”

Tôi cũng không hiểu nó nói cái gì nữa. Tôi không thể để Minseo ngồi chờ lâu. Tôi ậm ừ cho qua chuyện. Siwon ngay lập tức đặt vé máy bay hạng thương gia để chúng tôi bay ra đảo Jeju cho chuyến du lịch nghỉ dưỡng 5 ngày.

Không lâu sau đó, tôi nhận cú điện thoại thứ hai… từ Kim Jaejoong. Phản ứng đầu tiên của tôi là nhìn lên Minseo trước, nàng bảo nghe tôi điện thoại đi. Tôi tiên đoán rằng nàng sẽ là một người vợ hiền rất vị tha, do vậy, cũng hy vọng nàng không nhận ra gì từ thái độ thiếu tự nhiên có phần hơi lén lút của tôi.

_”Yunho này. Cậu đang làm gì vậy?” – Tôi nhận ra giọng cậu ta có phần kì lạ.

_”Tớ đang đi ăn với bạn. Có chuyện gì à?”

_”Tớ xin lỗi vì đã gọi không đúng lúc”

Hai cú điện thoại tôi nhận được, người gọi đều xin lỗi tôi. Chuyện gì xảy ra?

Jaejoong ngập ngừng rồi cậu ta nói một hơi như muốn đứt cuống họng.

_”Bà ngoại tớ đã tái phát bệnh tim. Bác sỹ nói bà trong tình trạng rất nguy kịch. Lúc nãy bà có tỉnh lại được một lúc. Bà nói muốn gặp cậu. Cậu có thể đến được không?”

_”Bệnh viện nào?”

_”Bệnh viện trung ương Asan”

Chỉ cần một cú điện thoại của em thôi, anh sẽ đến bên em ngay.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *