My Fiction

[BU] CHAP 37: Bàn Tiệc

Nhà hàng Thiên Diên, tọa lạc ở khuôn viên phía Đông trường R. Khu này là nơi đón tiếp khách quí của trường nên đặc biệt sang trọng. Hòa hợp với vẻ cao sang đó, nhà hàng Thiên Diên cũng khoác lên một đẳng cấp xa hoa, tạo nên nét mộng mị của chốn cung đình xưa trong thời hiện đại.

Cái đám trường T bao gồm: Ngô Đặng Bảo Quân, Trần My Lan, Trần Thanh Duy, Trần Lập Nam Kha và Tăng Quốc Thiên, ngơ ngác khi được người phục vụ mặc bộ áo dài tứ thân khăn đóng dẫn vào bàn Bùi Thế Ân đặt riêng cho bữa trưa hôm nay. Cả bọn choáng ngợp trước lối kiến trúc độc đáo của nhà hàng. Cảnh tượng trước mắt khiến cả bọn choáng ngợp: vườn thượng uyển rực rỡ ở giữa sân, lối đi lát đá xanh viền hoa cau tỉa tót gọn gàng, đài phun nước cẩm thạch róc rách dưới nền nhạc cung đình Huế. Tiếng suối chảy róc rách từ khe nước cùng với âm nhạc cung đình Huế tạo nên vẻ sâu lắng, khác hẳn với những nhà hàng xô bồ thông thường. Tranh thủ lúc đó, Quốc Thiên không khỏi trầm trồ khoe với cả bọn kết quả tìm kiếm về nhà hàng Thiên Diên – nhà hàng được vinh danh trong danh sách những nhà hàng trứ danh nhất châu Á, tương đương với giải thưởng Oscar của giới ẩm thực Á Đông.

”Cậu Thế Ân đang chờ mọi người ở khu phòng VIP” – Nhân viên lễ phép nói.

Ẩn mình sau những khung cửa gỗ chạm khắc rồng phượng tinh xảo, khu phòng VIP của nhà hàng Thiên Diên là một thế giới tách biệt. Mỗi phòng đều được thiết kế với cửa kéo bằng gỗ lim, điểm xuyết bằng lụa, đèn lồng vàng và bình gốm cổ.

Tại căn phòng VIP số 1, Bùi Thế Ân và đám đồng bọn trường R đã an tọa.

Trong mắt Trần Lập Nam Kha, với bộ đồ áo dài truyền thống màu sắc khác nhau, chúng nó xuất hiện như năm anh em siêu nhân phiên bản cung đình thật lố lăng.

”Thế Ân. Bữa nay trông cậu lạ thế”

Bảo Quân cười đến híp mắt, gương mặt rạng rỡ, trên đầu mọc hai tai, chú chó con lon ton chạy về phía hội trưởng trường R. Bùi Thế Ân, trong bộ trang phục áo dài khăn đống màu đỏ, đầu tư thêm cây quạt cho đúng chủ đề truyền thống văn hóa nước Việt, trông như một tay phú hộ quyền quí đẹp trai. Hắn nhoẻn miệng cười đắc ý với đám trường T đang ngẩn ngơ vì không biết mình có đang bị lại trôi vào thế giới trên mây nào không.

”Xin chào các cậu. Mời các cậu ngồi” – Thế Ân trịch thượng nói – “Sau khi trải qua nhiều biến cố, tớ nghĩ đây là một dịp tốt để tụi mình xóa bỏ mọi hiểu lầm. Thôi bây giờ xé nháp làm lại nhé. Coi như đây là lần đầu tụi mình gặp nhau vậy. Tớ là Thế Ân”

Theo như nhận định của Kha, Thế Ân – đỏ, là sự hiện thân của người lãnh đạo. Hắn bắt đầu giới thiệu qua đồng bọn đang ngồi. Mấy người kia có vẻ không mặn mà gì mấy màn sắp xếp kệch cỡm của Bùi Thế Ân.

”Từ trái qua phải: Tùng, xanh biển. Hoàng, vàng. Dung, hồng. Người ngồi ở xa đang giải quyết chút chuyện: Vũ, xanh lá”

Hội bốn con báo đã tập hợp đầy đủ không thiếu một thành viên nào: Leopard – Báo Hoa Mai (Bùi Thế Ân), Cheetah – Báo Săn (Vũ Khải Hiển/An Lăng Dung), Jaguar – Báo Đốm (Phạm Tiến Hoàng) và Panther – Báo Đen (Cao Thiên Bá Tùng). Lần này hội ác nhân vườn sở thú còn xuất hiện thêm một con Hyena – Linh Cẩu (Nghiêm Đình Vũ).

”Tớ là Tùng”

Cao Thiên Bá Tùng là tên khiến Bùi Thế Ân vò đầu bứt trán khi Tùng thề độc không bao giờ ngồi chung bàn ăn với đám trường T vì đẳng cấp chênh lệch, cộng thêm việc không ăn đồ ăn Việt Nam nữa chứ. Hội trưởng trường R phải chơi mưu hèn kế bẩn. Theo một nguồn tin tin cậy, hắn biết được gần đây Tùng đã đăng kí Khoa âm nhạc trường R dưới cái tên: “Patrick Trần Cao Vân”, điều này hoàn toàn đi ngược với mong muốn nối nghiệp con đường kinh doanh ngọc trai của gia đình Tùng. Hắn buộc Tùng phải chấp nhận lời đề nghị ăn trưa với mình như một phi vụ bịt miệng. Dĩ nhiên, hắn không để Tùng thiệt thòi khi tặng thêm cho tên bạn cây đàn bầu nghệ sỹ mà nhân dân Ngọc Bích đã từng chơi trong buổi hòa nhạc Thủy Nguyệt.

”Tớ là Hoàng”

Phạm Tiến Hoàng vốn dễ dụ, hắn vốn sẵn đã thích đồ ăn Việt Nam, chỉ hơi khó chịu khoản bị ép mặc áo dài truyền thống.

“Chị là Dung”

An Lăng Dung vẫy tay, đá mắt với người quen cũ Tăng Quốc Thiên. Bùi Thế Ân không muốn nhắc đến nhỏ lẳng lơ có cái tên Trung Quốc này.

”Mời các cậu ngồi” – Thế Ân vẫy quạt.

Đối kháng với thủ lĩnh bên trường R, thủ lĩnh trường T, Trần Lập Nam Kha, có phần dè dặt, cẩn trọng hơn. Trong chốn bồng lai tiên cảnh này, đám đó hệt như lũ yêu nghiệt, đặc biệt là con nhỏ màu hồng đang ngồi lắc lư. Người phục vụ mang trà nước vào, tranh thủ xin chụp hình lũ đó để làm ảnh kỉ niệm. Tên đỏ gọi tên xanh lá đến. Tụi nó cười qua loa để người nhân viên chụp hình tác nghiệp cho lẹ.

”Xin lỗi nha” – Thế Ân cười – “Tụi tớ hơi bị nổi tiếng. Nhà hàng cần bọn tớ để quảng bá một chút”

”Ê Hoàng” – Tên xanh biển nghiêng đầu, giọng thì thầm.

Tên vàng đanh nét mặt lại, hắn cau mày. Phạm Tiến Hoàng uống ngụm trà, mắt không rời khỏi cảnh tượng trước mắt: cô gái tóc xõa tự nhiên, chỉ khẽ buộc một nhúm nhỏ bằng chiếc nơ trắng bé xíu, từng lọn tóc mềm buông xuống gò má ửng hồng, càng làm gương mặt trái xoan sáng bừng rạng rỡ. Váy hoa nhẹ nhàng ôm lấy dáng người mảnh mai, khiến cô trông vừa dịu dàng vừa tinh khiết như một đóa hoa cúc buổi sớm.

Vậy mà cô gái nhỏ đó lại đứng đằng sau một thằng con trai khác. Lúc nào thấy My Lan đứng kế bên Trần Lập Nam Kha trong một phạm vi hơi gần so với chuẩn mực của hắn, Hoàng lại sôi sục trong lòng. Não bộ hắn vận động công suất tối đa, hắn cố moi móc từng ngóc ngách tìm cách hạ bệ đối thủ, tổng hợp thành một cái sớ dài để thỏa mãn sự ghen tỵ bệnh hoạn của hắn.

”Hoàng này” – Tùng nói nhỏ, liếc sang My Lan – “Nhớ cái lần thằng Bô bị bồ bỏ, khóc lóc thảm thiết không? Tao nghĩ nó bị nhỏ tóc dài trường T bỏ đó”

”Không phải đâu” – Hoàng đáp lại, chắc như đinh đóng cột – “Nó bị bỏ thì dễ gì nó mời”

”Các cậu nhớ mặt từng đứa bạn của tớ nhé” – Thế Ân nói, ánh mắt tình tứ hơi chiếu sang ý trung nhân của mình là Bảo Quân – “Sau này tớ cưới thì tụi nó sẽ đi bưng mâm bên nhà trai cho tớ”

”Ủa sao em bưng mâm cho anh được?” – Dung hét lớn – “Em là con gái mà”

Thế Ân phớt lờ. Hoàng xoay vòng vòng miệng tách trà, cười hắt ra một tiếng.

”Mày chết thì tụi tao cũng khiêng hòm cho mày luôn đó”

Hoàng nổ phát súng trước, hắn đem sự bực dọc trong người bắn loạn xạ lung tung.

”Mà lỡ đang khiêng, tụi tao chết luôn thì sao nhỉ?” – Tùng hỏi với qua.

”Em nguyện một đời làm bà quá phụ của anh” – Dung e thẹn nói.

”Im ngay” – Tùng ngắt lời con nhỏ người yêu cũ lẳng lơ – “Bô, mày không hề nói trước với tao là sẽ có con nhỏ này đến nữa”

”Bình tĩnh, bình tĩnh” – Thế Ân rút ra chiếc khăn mù xoa Hermes lau mồ hôi. Chưa gì nội bộ đã lục đục rồi. Hắn vội vàng chữa cháy – “Tao với Hoàng sẽ ngồi giữa chúng mày, được chưa?”

Như là một phân thân thứ hai của Bùi Thế Ân, Vũ nhanh chóng tạt xô nước lạnh vào ngọn lửa của một khẩu chiến đang nhen nhóm không cho nó có cơ hội bùng phát. Tay thư kí mặt chuột búng tay tách tách. Đồ ăn được mang vào.

Người phục vụ khẽ cúi mình, tay nâng khay bạc bước vào, từng món ăn được dọn lên bàn. Cả triều đình đang thưởng thức yến tiệc. Đầu tiên là món khai vị, nem công chả phượng khắc hình rồng uốn lượn. Kế đến, cơm ngọc trai cung đình, canh sen long nhãn, cá mú hấp, heo sữa quay lá mắc mật – mỗi món ăn đều đáp ứng các yêu cầu khắt khe về nguyên liệu, được chế biến cầu kì, truyền tải được cái hồn của sự tinh tế và quyền quí chốn hoàng cung.

Ngô Đặng Bảo Quân không giấu được sự phấn khích, thấy đồ ăn thì y như rằng mắt sáng hơn đèn pha ô tô. Hai tay cầm đũa run run, cậu gắp một miếng nhỏ nem công chả phượng, cho vào miệng, rồi khẽ xuýt xoa.

”Ngon dữ thần luôn My Lan ơi. Cậu ăn thử đi. Thanh Duy, cậu nữa, ăn cho mạnh vào”

Bảo Quân nói như muốn reo lên với My Lan và Thanh Duy. Cậu vừa ăn vừa gật gù, như một chú mèo con liếm láp một khay sữa mới.

Bùi Thế Ân ngồi đối diện. Dưới cây quạt phe phẩy trên tay hắn là khóe miệng đang cong lên. Nhìn Bảo Quân háu ăn đáng yêu thế, hắn lại đâm ra muốn cưng chiều cậu hơn. Hắn bảo thư kí Vũ gọi thêm mấy món nước uống đi kèm.

My Lan chậm rãi ăn. Cô phân vân món nào cũng muốn thử, vừa rụt rè, đôi lúc vừa giật thót tim, tên mặc áo dài truyền thống màu vàng lâu lâu lại lia mắc về phía mình trong khi đang ngồi giữa hai cái loa phát thanh – Tùng và Ân – đang nói không ngớt về chuyện cổ phiếu. Lạ thật, cặp mắt đó, cô đã thấy lúc hắn trần trụi nhất trên chiếc giường của mình, nhưng vẫn cứ như thể lần đầu tiên: u tịch, sâu hun hút, không ngừng tỏa ra thứ ánh sáng lạnh lẽo nhưng mãnh liệt. Chỉ cần một cái chớp mắt nhẹ như bướm đập cánh từ đôi mắt đó thôi cũng đủ để mang những suy nghĩ của cô trật nhịp.

”My Lan này” – Kha ngồi bên cạnh, lên tiếng – “Tớ gắp thịt cho cậu ăn nhé. Miếng này ngon này”

My Lan gật đầu, ngoan ngoãn đưa chén để anh gắp phần thịt heo quay cho mình. Kha thấy có một miếng thịt có tỷ lệ nạc mỡ khá cân bằng, định gắp cho cô thì chợt…

Cạch

Phạm Tiến Hoàng dùng đôi đũa của mình chặn ngang đũa của Kha lại, ánh mắt của hắn đằng đằng sát khí, cả người y hệt con nhím xù lông. My Lan nuốt nước bọt, hắn sao vậy nhỉ? Hay hắn muốn miếng thịt đó?

Là một người khách lịch sự được mời đến ăn Kha nhường lại miếng thịt đó, Hoàng đặt nó phía trên phần cơm trong chén của mình. Anh cũng đơn giản nghĩ rằng tên kia cũng muốn miếng thịt ngon nên cũng không phiền gì gắp phần khác cho My Lan. Không ngờ, tên cà chớn kia lặp lại hành động y chang ban nãy. Sao hắn tham lam thế này? Đã có một phần trong chén, nay còn muốn thêm?

Cạch

Một đôi đũa thứ ba ấn vào miếng thịt đó. Cùng một lúc, Hoàng và Kha rút đũa lại. Miếng thịt ngon lành đã thuộc về Bùi Thế Ân. Hắn mang vẻ mặt đắc thắng, gắp vào chén cho Bảo Quân.

”Miếng này ngon nè Quân. Ăn đi”

”Cám ơn cậu” – Bảo Quân lúng túng, gắp phần thịt khác cho My Lan – “Miếng này tớ thấy cũng ngon. Cậu ăn nhé”

My Lan mỉm cười. Phạm Tiến Hoàng không gây hấn nữa. Thằng nhóc trường T gắp cho My Lan ăn thì được, chỉ trừ Trần Lập Nam Kha ra thôi.

”Vũ” – Hội trưởng Thế Ân gọi tên thư kí cần mẫn của mình đang ngồi một góc xa – “Đừng làm việc nữa. Qua đây ăn đi”

Vũ gật đầu. Hắn mau chóng phân loại thư và để riêng cho hội trưởng, hội phó hai xấp thư ngay ngắn.

”Đây là thư của cậu” – Thư kí Vũ đưa xấp thư gồm 10 lá đổ lại cho Hoàng.

”Cám ơn cậu”

Đang ngồi dựa vào lưng ghế, Hoàng đổi tư thế thẳng lưng lại. Hắn lật từng lá thư chăm chú.

”Ghê nha” – Tùng chọc ghẹo – “Mới làm hội phó đâu được một tháng, một đống thư từ từ người hâm mộ gửi tới tấp luôn. Có em nào trẻ đẹp không nhỉ?”

”Ở đâu ra vậy? Chỉ là thư của mấy ông bà già ở viện dưỡng lão Mái Ấm Bình Minh thôi”

Một thoáng rất khẽ thôi, My Lan nhận ra sự thất vọng trên gương mặt của tên đẹp trai ngồi đối diện mình. Hắn cố nén một tiếng thở dài. Trong xấp thư đó, cô nhận ra có một lá thư in hàng chữ đỏ “BỊ GỬI TRẢ VỀ”. Hoàng xếp chồng thư lại, cho lại vào túi xách, tiếp tục mang mặt nạ của một kẻ dửng dưng dù nét mặt buồn rười rượi.

“Ban bảo vệ thông báo khách của cậu đã đến, đang chờ ở phòng khách. Nhân viên tiếp tân đã pha trà và mang cho họ một chút bánh trái. Tớ đã gửi email cho cậu danh sách các món ăn mà đại đầu bếp Trần Đức Khôi đã chuẩn bị riêng, đảm bảo phù hợp với nhu cầu dinh dưỡng của người già” – Vũ nói, Hoàng gật đầu cám ơn.

”Ủa mấy ông bà già nào vậy?” – Thế Ân ngơ ngác hỏi.

”Mấy ông bà già ở viện dưỡng lão Mái Ấm Bình Minh. Họ đến đây chơi” – Hoàng đáp – “Nếu chỉ mời phụ huynh các giáo sư thôi thì tội cho mấy người kia quá. Họ cũng gắn bó với nhau, người này không đi, người kia buồn nên tốt nhất tất cả mọi người đều đến. Có hai ba cái viện dưỡng lão lân cận nữa, tao mời hết luôn nên con số tổng cộng lên đến hai mươi người, chưa tính nhân viên điều dưỡng”

Thế Ân há hốc miệng mồm, miếng thịt hắn gắp trên tay bỗng rớt xuống. Hoàng ngồi nhâm nhi uống trà.

”Cái khu đất trống ở đằng sau sân trường, người ta đang nâng cấp và tu bổ lại thành chỗ sinh hoạt cho mấy ông bà già. Cái hồ nước mày té xuống đó, chỗ đó đầy rác thải còn cái nhau thai mày thấy thật ra là xác của một con mèo. Chắc phải lọc cho sạch nước và lấp nó lại bớt. À quên, còn phải thả thêm mấy con cá koi vào bơi lội cho lung linh sắc màu nữa”

Một trong ba điều kiện hội trưởng Bùi Thế Ân phải hứa với hội phó Phạm Tiến Hoàng chính là giao toàn quyền quyết định dự án sân golf 10 tỷ lại cho hắn. Thế Ân tặc lưỡi. Tên bạn hắn tính tình bộc phát, lại mê trò thể thao mạo hiểm, chắc hắn sẽ biến cái khuôn viên cả ngàn m2 đó trở thành khu tích hợp các môn thể thao kích hoạt adrenaline như leo núi đứng, đua xe tốc độ cao hay thậm chí rơi tự do.

Không ngờ nó lại trở thành nơi tập thái cực quyền của mấy ông bà già thất thập cổ lai hy. Thế Ân nghe như sét đánh bên tai.

”Hoàng, mày làm cái gì vậy hả? Đó là cái dự án 10 tỷ đó”

”Với tao, lao động thì không giới hạn độ tuổi. Con người không thể sống mà không lao động được. Dù biết rằng những lá thư này đã làm tao mủi lòng, tao không thể chuyện cá nhân xen lẫn được. Những ông bà già đó vẫn phải làm việc” – Hoàng nói, vẻ mặt vẫn rất điềm đạm – “Căn bệnh lú lẫn ở người già không khác gì bệnh ung thư và đang có xu hướng trẻ hóa. Khoa Y dược trường R đã đề xuất một dự án tiềm năng về giải pháp cho bệnh lú lẫn. Tao đã đem 3 tỷ đầu tư vào đó, 2 tỷ để cải tạo lại cái sân sau trường. Họ sẽ là đối tượng để chúng ta nghiên cứu hành vi. Còn 5 tỷ, tao trả lại cho công quĩ trường đó, đem đi đầu tư mấy cái khác đi”

”Tao thấy cũng được đó” – Tùng vuốt cằm – “Tao sẽ mời nhóm nhạc của bà nội tao, nhóm “Ngũ Long Nương Nương” đến biểu diễn miễn phí cho mấy ông bà già đó coi”

”Trời ơi là trời, thêm mày nữa hả Tùng” – Thế Ân bứt tóc, dậm chân bình bịch – “Mày muốn ông giáo sư Lê Đình Thành tức hộc máu hả? Ổng để mẹ ổng vào viện dưỡng lão là để không gặp lại bả nữa. Tại sao tụi bây lại làm ngược ý ổng chứ?”

”Thử tưởng tượng xem, ổng gặp lại niềm tự hào của đời mình, cảm động biết bao nhiêu” – Giọng Hoàng càng mỉa mai. Giáo sư Lê Đình Thành đã lên báo, vỗ ngực rằng “Mẹ là niềm tự hào của tôi”.

”Mày rõ ràng muốn phá mà” – Thế Ân đứng dậy, chỉ thẳng mặt.

”Tao ghét nhất là kiểu người đối xử với người già không ra gì đó, cả mày và cái ông Lê Đình Thành” – Tùng cũng đứng dậy – “Tam quan mày lệch lạc thì đừng có áp đặt cho tụi tao. Thù ghét người già như mày sẽ không bao giờ hiểu. Mày lúc nào cũng than vãn bà ngoại mày ham tiền, mê trai, mỗi lần mày về thăm, bả lấy hết 1 vali tiền của mày. Tao thương bà nội tao nhất, còn Hoàng không có bà. Nó coi những người già đó là hiện thân của bà nó, nó làm vậy thì có gì sai đâu mà mày phải la ó? Mày rõ ràng bị ông hiệu trưởng nhồi sọ đầu óc rồi. Ổng nói xây sân golf 10 tỷ lôi kéo giáo sư Dũng về làm hiệu phó. Giáo sư không chơi golf, ổng đi còn không nổi nữa. Chính tao đã phải kéo ông giáo sư đi từ nhà hàng The Lotus House sang cái nhà chòi sân vườn để gặp tụi mày đó”

”Mày đừng có nhắc bà ngoại của tao ở đây nữa. Bả đã vét hết tiền của con cháu cho thằng phi công 60 tuổi. 80 tuổi mà còn yêu đương, không ra gì. Quả là nghiệp”

Thế Ân và Bá Tùng lời qua tiếng lại, tung hỏa mù, đôi co đinh tai nhức óc. Chiến tranh Pháp – Đức, Thụy Sỹ ở giữa. Phạm Tiến Hoàng, nhân vật chính của vụ 10 tỷ, vẫn đang ngồi ung dung từ tốn coi tuồng chèo diễn ngay trên đỉnh đầu mình. Ở vị trí đối diện, Kha nắm sơ sơ tình hình, trường R đã chịu chi rất nhiều để kêu gọi các giáo sư đầu ngành về trường giảng dạy, bao gồm những thỏa thuận kì lạ từ vật chất đến tinh thần, ngay cả việc gánh luôn chi phí viện dưỡng lão của phụ huynh giáo sư. Bên ngoài, người ta ca tụng trường R như là một hình mẫu điển hình của việc chuẩn hóa quốc tế ngành giáo dục nhưng đằng sau đó, mọi hào quang, danh tiếng đều được dựng lên bằng những giao kèo mờ ám.

”Xin lỗi đã để các cậu trông thấy tình cảnh như vậy” – Hoàng thần thái ôn tồn, mặc kệ những tiếng cãi vả đằng sau – “Bọn tớ trông thân với nhau ở trong ảnh hơn là ở ngoài đời”

Bọn trường T méo mặt, chỉ biết cắm đầu ăn. Tráng miệng đã dọn ra với món chè củ năng. Bọn trường R vẫn tắc nghẽn với miếng thịt ngang cuống họng. Bảo Quân và My Lan nhìn nhau, vẫn ăn chè trong im lặng. Qua đôi kính cận, Thanh Duy mắt long lanh. Ẩn đằng sau vẻ ăn chơi sa đọa, Cao Thiên Bá Tùng là một đứa cháu hiếu thảo, tự dưng cô nàng bỗng thấy hắn bảnh trai kì lạ.

”Giờ sao, muốn chia phe phải không? Tụi bây tính cô lập tao hả?” – Mắt Thế Ân long sòng lên. Hai đứa bằng hữu – Tùng và Hoàng – bây giờ ở bên đầu kia chiến tuyến với hắn. Thế Ân giãy nẩy lên như con nít.

”Ồ, đừng như vậy chứ Bô” – Trước một Thế Ân như ngọn núi lửa tuôn trào, Hoàng lại như mặt nước hồ phẳng lặng – “Lực lượng vẫn cân bằng mà. Mày vẫn còn con Dung đó thôi”

An Lăng Dung ngồi ăn chè, tranh thủ lúc đang coi phim Việt Nam trên điện thoại, trề cái môi to bóng của nó ra. Thiên trao đổi mắt với Kha, anh lắc đầu. Con Dung ba hoa, bép xép miệng mồm, nhưng trước ba đứa kia, nó lại là đứa im lặng nhất.

”Các anh ơi, các anh ơi, đừng cãi nhau nữa” – Dung cất giọng. Rốt cuộc vị trọng tài cũng lên tiếng hòa giải – “Bây giờ em đố mấy anh nè. Em đang coi phim Việt Nam. Nội dung là một cô nhân viên văn phòng giỏi việc nhà, đảm việc nước nhưng chồng ngoại tình. Ba nghi phạm chính trong diện tình nghi là: cô nhân viên cấp dưới nhút nhát, cô thư kí đang mang thai và cô bạn thân chảnh chọe. Vậy ai là bồ nhí? Anh trước đi anh Hoàng”

”Con nhỏ nhân viên cấp dưới chứ gì, lén la lén lút như con chuột, chắc che giấu cái gì rồi” – Hoàng nói vô thưởng vô phạt.

”Ừm…” – Dung cắn ngón tay phân vân – “Anh Bô sao anh Bô?”

”Mày bị điên hả?” – Thế Ân đầu bốc hỏa – “Giờ này mà còn hỏi tao mấy cái thứ đó. Dĩ nhiên là bà bầu rồi. Cái bầu đó là của thằng chồng đó. 90% là sếp sẽ ngoại tình với thư kí”

”Cũng có lí” – Bị Bùi Thế Ân thuyết phục, Dung cầu cứu chiến hữu cuối cùng – “Anh Pat…”

Dung chưa kịp nói gì, Cao Thiên Bá Tùng đã nhảy vào họng nó.

”Mày đúng là đứa đần độn. Là người bạn thân chứ ai nữa. Lối mòn của công nghiệp điện ảnh nước nhà chính là xây dựng những nhân vật rất cliché. Ai mà cứ trang điểm mặt ác ác vào thì mặc định là nhân vật phản diện giật chồng người ta thôi”

Bị bối rối, An Lăng Dung vò đầu bứt tóc. Bằng kinh nghiệm sỏi đời dày dặn, đạo diễn phim đã thành công cài cắm những tình tiết lắt léo khiến vị cô thám tử An Lăng Dung tác nghiệp vẫn còn non nớt quay cuồng trong mê cung rối rắm trong việc tìm kiếm người thứ ba phá hủy gia đình người ta. “Biết thế không hỏi” – nó làu bàu. Chung qui An Lăng Dung không giúp được gì cả. Đám sinh viên trường T vẫn phải giương mắt nhìn cảnh trường R lục đục nội bộ.

”Rồi, Bùi Thế Ân, đây là điều kiện thứ hai của tao. Trước mặt những người bạn trường T mày mời tới và cái đống đồ ăn này, hãy hợp thức hóa việc định cư của ông thầy Hùng ở căn nhà ở bãi sân sau đi”

”Cái gì… cái gì?” – Thế Ân vẫn chưa hoàn hồn, miệng lắp bắp – “Sao tao làm được?”

”Giả ngu à. Cho ổng vào biên chế nhân viên trường R, vậy khỏi ai dị nghị” – Hoàng nhún vai.

”Mày làm vậy là vì cái gì chứ?” – Thế Ân cảm thấy chóng mặt, phải ngồi xuống – “Muốn chọc cho tao điên lên đây mà”

”Đồ ăn ổng nấu rất ngon vậy thôi. Món canh cá hú không hợp khẩu vị tao lắm, nhưng mấy món khác ngon tuyệt” – Hoàng cười nhẹ, dù cảm thấy rất hả hê trong lòng.

”Vậy sao? Bữa nào tao ghé ăn thử mới được” – Tùng cười nhăn răng.

”Còn điều thứ ba là gì? Nói luôn đi” – Thế Ân nói giữa hai hàm răng đang nghiến chặt, Vũ tức tốc phải quạt cho hội trưởng hạ hỏa. Hắn cầm tách trà uống một hơi.

”Vẫn chưa nghĩ ra được. Cho mày hưởng án treo đó”

Hắn khẽ liếc sang cô gái ngồi đối diện đang cười khúc khích khi Bảo Quân thì thầm vào tai cô: “Có người khắc Thế Ân rồi đó My Lan”

…………………………

Cách hai ba ngày sau lần gặp mặt ăn uống tại nhà hàng Thiên Diên, một buổi chiều cứ như mọi buổi chiều, tại căn hộ tầng 15 ở chung cư bình dân An Lạc, trên chiếc bàn ăn gỗ đơn sơ, Bùi Thế Ân ngồi cắm cúi trước laptop, gương mặt cau có vì lịch làm việc dày đặc. Bên cạnh Bảo Quân đang bày ra đủ thứ để làm bánh bột lọc Huế, nào là lá chuối, nào là bột, nào là tôm, nào là thịt ba chỉ. Ngón tay cậu thoăn thoắt, vừa làm vừa mím môi lại, trông như con thỏ con đang bận bịu với trò chơi thủ công.

”Đẹp chưa”

Đôi đồng tử cậu long lanh. Gói được một chiếc, cậu thấy tâm đắc, giơ lên khoe với cái tên đang mặt mày căng thẳng ngồi kế bên. Ân thoáng liếc sang, đáp nhạt như nước ốc:

”Ờ đẹp. Cưng yên lặng cho anh họp một chút nhé”

Tinh tinh tinh

Tiếng chuông báo một buổi họp mặt trực tuyến vang lên. Trong phòng họp là những gương mặt thân quen: thầy hiệu trưởng Mã Hồng Sơn, giáo sư Đỗ Huy Dũng, hội trưởng Bùi Thế Ân, hội phó Phạm Tiến Hoàng (tắt camera), ủy viên Cao Thiên Bá Tùng và thư kí Nghiêm Đình Vũ.

”Chào mọi người” – Giáo sư Dũng lên tiếng trước – “Lúc nãy vào trường, tôi vừa thấy lại mẹ giáo sư Lê Đình Thành, bà Cẩm Huyền. Tôi xúc động biết bao. Bà Cẩm Huyền là người chị khóa trên mà tôi rất kính trọng khi chúng tôi cùng tham gia một khóa trao đổi ở trường đại học bên Nga. Quả là một cuộc tương phùng ngoạn mục. Tôi cứ tưởng sẽ không gặp lại bà ấy nữa. Tại sao tôi lại gặp bà Huyền ở đây nhỉ?”

Giáo sư Dũng chấm nước mắt.

”Vâng vâng” – Hiệu trưởng trường R bối rối – “Chúng tôi hay tổ chức các hoạt động “Lá rụng về cội, uống nước nhớ nguồn” lắm. Đó cũng là phương châm giáo dục của trường chúng tôi. Buổi talkshow diễn ra tại sân trường R của hai mẹ con giáo sư Thành cũng thu hút rất nhiều phụ huynh và sinh viên đón xem”

”Tôi cảm thấy nên gắn bó với một tổ chức đặt tính nhân văn lên hàng đầu. Thầy hiệu trưởng này, lời mời giữ chức hiệu phó của ông vẫn còn hiệu lực chứ?”

”Vâng vâng” – Thầy Sơn mừng ra mặt – “Cánh cổng trường R bao giờ cũng chào đón giáo sư cả. Thế Ân, em lo tổ chức một buổi lễ nhậm chức hiệu phó cho giáo sư Dũng nhé”

”Dạ, hãy để việc đó cho em ạ” – Thế Ân cười trong sung sướng.

”Ồ, không cần đâu” – Giáo sư Dũng khua tay – “Chỉ cần một bản thông cáo báo chí là đủ. Tôi không muốn làm rình rang”

Bọn họ nói gì đó thêm tầm 20 phút nữa. Bảo Quân ngó sang, gương mặt Thế Ân nhìn vào màn hình, dáng vẻ cung kính, dạ thưa ngoan hiền như một cậu học trò lễ phép. Hắn vui sướng tận trời mây khi giáo sư bộ môn văn hóa hàng đầu Việt Nam – Đỗ Huy Dũng – đã nhận lời làm hiệu phó trường R, đã vậy trường R còn có một khoản đầu tư lớn nữa. Thế cờ lại thêm một bước, tiềm lực trường R ngày một mạnh hơn.

Cuộc họp kết thúc. Âm thanh “cạch” khẽ vang khi Thế Ân gập laptop lại. Hắn nghiêng đầu nhìn sang Bảo Quân hỏi.

”Tối nay ăn gì?”

”Bánh bột lọc”

”Ngon lành”

Thế Ân đi ra khỏi bàn, cúi người xuống hôn vào mái tóc mịn màng của Bảo Quân rồi ra ngoài ban công bấm điện thoại.

”Alô, Hoàng hả? Cái gì? Mày đang giặt đồ sao? Tao nói có sai đâu. Kĩ năng giặt đồ rất quan trọng mà”

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *