My Fiction

[BU] CHAP 1: Hai Thế Giới

Bảng tin về ngôi trường đại học tầm trung T lọt thỏm ở cái quận sang trọng bậc nhất ở thành phố Hồ Chí Minh hoa lệ sắp sáp nhập với ngôi trường hàng xóm R tràn ngập khắp mặt báo gần đây. Thông qua một cuộc giao dịch sáp nhập và mua bán với mức giá cũng tầm tầm bậc trung, trường R dành cho quí tộc xuất thân trâm anh thế phiệt thuộc top 1% quốc gia đã thâu tóm thành công được ngôi trường nội địa gần đó, góp phần bành trướng thêm khuôn viên trường. Sinh viên trường T như Trần My Lan không khỏi hoang mang. Cô đã nghe tin đồn này được truyền miệng từ mới bước vào trường vào học kì trước, thật sự không ngờ, khi cô trở lại trường vào học kì thứ hai, mọi thứ không còn giống như lần cuối cô nhìn thấy chúng.

Tầm sáu tháng trước, My Lan, 19 tuổi, một học sinh tỉnh lẻ, chập chững từng bước vào đời, đầu tiên là chuyến xe khách lên Sài Gòn học đại học. Nhưng chỉ một tháng sau, cô lại khăn gói về quê, hoàn thành chương trình học của mình trực tuyến vì ba bị tai nạn giao thông. Ba cô có tiệm sửa xe nhỏ. Đường xá dưới quê đầy ổ gà, trong một ngày mưa trắng xóa, bác Thắng đánh lái tránh ổ gà thì bị trượt bánh, ngã xuống vệ cỏ ven đường, xe máy bị lật, cũng nhờ những người dân trong xóm thấy đưa bác vào bệnh viện, may mắn chỉ bị gãy chân thôi. Mẹ mất từ năm 8 tuổi, ba con My Lan sống nương tựa vào nhau. Đối với cô, ba cũng như mẹ, biết con gái bị thiệt thòi, bác Thắng cố chu toàn cho cô, sống như vậy để chăm sóc cô. My Lan là con một. Kế bên nhà cô là một cô nhi viện “Tia sáng xanh”, do không có anh chị em gì, My Lan hay qua chơi với mấy đứa nhỏ đó, kể chuyện cho chúng nghe, ru chúng ngủ và cho chúng ăn. Cô sống đơn giản, giữ vững tâm sơ: “Giàu từ trong tâm mà ra”. Thế nên, khi nghe ba cô bị tai nạn, cô lập tức đón xe về cái tỉnh lẻ đơn sơ của mình để tiện chăm sóc cho ba. Đón sinh nhật lần thứ 19 cùng người thân của mình, cô không có gì hạnh phúc hơn.

Khi chân đỡ lành rồi, bác Thắng quay lại công việc cũ. Căn tiệm được em trai bác coi sóc. Bác Thắng đã quen lao động tất bật, ghét ở không. Lu thu trong nhà hoài cũng chán nên bác ra tiệm ngồi. My Lan thấy ba đã khỏi, gần nhập học học kì hai, cô quyết định quay lại trường học. Dẫu sao, đến lớp học cũng dễ tiếp thu hơn. “Trời không phụ người có lòng”. Bà chủ nhà trọ, người quen của vợ chú, rất quí cô gái dễ mến này, giữ lại căn phòng trọ cho cô. Cảm giác hồ hởi tràn ngập trong lòng My Lan, cứ tưởng đầu xuôi đuôi lọt, cô không ngờ có ngày mình đứng há hốc miệng mồm trước khung cảnh hoang tàn của ngôi trường T.

Chín giờ sáng, My Lan chạy chiếc Vision đời cũ đến bãi đậu xe, xe đâu chẳng thấy, chỉ thấy tấm bảng để mũi tên đi thẳng, cô cứ vậy mà chạy theo, chạy mãi thì thấy mình đã qua khuôn viên trường nhà giàu R. Dưới chân cô trải dài một bãi cỏ nhân tạo đắt tiền. Trong không khí, mùi mỹ kim thoang thoảng, đánh dấu sự hiện diện của một thế giới xa xỉ.

Tim cô đập loạn xạ. Bãi đậu xe trường R, xe hơi áp đảo xe máy, một loạt dàn xe hơi đậu như một khu triển lãm xe hơi xịn. Xe máy không đến nỗi là không có, nhưng toàn là mấy loại xe nằm ở phân khúc thị trường cao cấp, nào Honda SH350i, nào Vespa Christian Dior, nào Honda PCX, nào Yamaha XMAX. Cô tấp chiếc xe máy của mình vào, nói “Cám ơn” khi ông bảo vệ béo ụt đang cầm cây quạt giấy vừa đưa thẻ xe cho cô:

_”Giờ nhìn xe là biết đứa nào trường R, đứa nào trường T rồi”

Lớp khẩu trang che đi gương mặt bàng hoàng của My Lan, lời lẽ của người bảo vệ nghe thật khiếm nhã. Cũng thường lui tới tiệm sửa xe của ba, My Lan xem như cũng có chút kiến thức về xe cộ, lúc chạy ngang qua chiếc xe Harley Davidson hầm hố, cô không khỏi trầm trồ. Mẫu này mới được tung ra, trên một tỷ đồng chứ không ít đâu. Quả nhiên, tin đồn trường R là trường dành cho dân thượng lưu quyền quí kiêu sa đâu có ngoa.

Khuôn viên trường như cái mê cung vậy. Do học trực tuyến ở nhà vào học kì trước, My Lan không có bạn. Học kì này, cô học ba môn, môn đầu tiên vào chín giờ sáng là Quản trị kinh doanh. Trường đã gửi email đính kèm bản đồ phòng học. Lớp của cô là phòng học số Sáu ở tòa nhà A. Vừa ôm mấy cuốn sách, vừa lướt điện thoại xem bản đồ, My Lan đập mặt vào vật gì đó cứng ngắt khiến cô ngã nhào.

Sách vở bay tứ tung như một mớ hỗn độn. Cô xấu hổ, bắt gặp ánh mắt mọi người đang nhìn mình chòng chọc rồi cô ngước mặt lên nhìn thủ phạm gây ra cú vồ ếch của mình.

_”Ôi, tớ xin lỗi nhé”

Từ ngữ thanh tao thoát ra từ miệng người con trai đó nên đảm bảo chủ nhân cũng thoát tục không kém. Tuy sở hữu giọng nói trầm bổng, người thanh niên đó lại vạm vỡ, My Lan đã thử qua độ cứng của bờ vai săn chắc đó. Anh mặc chiếc áo khoác gió, sở hữu làn da rám nắng của người thường xuyên chơi thể thao. Chỉ cần nhìn thoáng qua cũng biết: đây là kiểu người có một cuộc sống kỉ luật, lành mạnh.

_“Cậu không sao chứ?”

Giọng nói chàng trai nhẹ nhàng như chiếc lá khẽ rơi trên mặt hồ yên ắng. Anh cúi xuống nhặt lại mấy cuốn sách đang nằm hỗn độn cho My Lan. Nghe trong gió, hương nước hoa mùi biển phảng phất, cô cứ vậy mà ngây người ra, tay chân trở nên thừa thãi. Cảm giác bối rối len lỏi, tim cô đập loạn xạ, đầu óc vẫn còn mơ hồ vì cú chạm trán đau thương ban nãy.

_”Không… tớ không sao”

Anh chàng mỉm cười, giúp My Lan đứng dậy và xếp chồng sách vở lại ngay ngắn cho cô.

_”Cậu học lớp này hả?”

Anh chàng da bánh mật chỉ tay vào cái lớp có ghi hàng chữ phía trên cánh cửa “Phòng số Sáu”. My Lan chớp nhẹ hàng mi cong vút, như cánh bướm khẽ đập trong nắng sớm, ẩn đi đôi mắt bồ câu đen láy. Quả thật, buổi sáng đẹp trời mà gặp được những thứ đẹp đẽ thì tâm trạng bỗng trở nên hân hoan hơn, may mắn tự nhiên đến. Cô khẽ gật đầu. Anh chàng ôm chồng sách vào trong lớp cho cô.

Trường R vốn đã là một ngôi trường đại học có lịch sử lâu đời ở Việt Nam. Những năm gần đây, được rót vốn bởi một nguồn đầu tư là một trường đại học danh tiếng ở Úc, trở thành đối tác Việt Nam đầu tiên của họ, trường R như hổ mọc thêm cánh. Cái tên trường R nghiễm nhiên đứng đầu danh sách những ngôi trường đáng ao ước nhất cả nước, thậm chí châu Á. So với trường R, trường T của cô chẳng khác gì trò hề. Lớp học rộng rãi, thoáng mát, lót thảm nhung, lắp máy lạnh và được trang bị thiết bị học tập tối ưu nhất. Cấu trúc phòng học này được thiết kế theo bàn tròn nhỏ thuận tiện cho việc thảo luận nhóm, trên bàn còn lắp sẵn Ipad. Cô ngây người ra, sỉ số lớp học buổi sáng tầm mười lăm người, khoảng chừng tám chín người đã có mặt.

Anh chàng mới quen đặt chồng sách của My Lan lên chiếc bàn đầu tiên rồi hội ngộ cùng đám bạn mình là hai ba thanh niên khác ở chiếc bàn gần cuối lớp. Những chàng trai kia đều có chất rất giống anh ta, My Lan mường tượng cảnh một nhóm bạn đi phượt, đam mê những trò thể thao hòa mình cùng thiên nhiên như trekking, kayak. “Cậu ấy thân thiện quá, chưa kịp hỏi tên, cũng may là học chung lớp” – cô khẽ mỉm cười.

_”Chào cậu”

My Lan lo mãi nghĩ về cuộc gặp gỡ thoáng qua kia mà quên để ý mất người đang ngồi ở chiếc bàn mà anh chàng ban nãy đặt chồng sách lên cho mình. Lớp học buổi sáng, đa phần ai cũng quạu quọ, ít nói nhưng cậu bạn vừa mới chào mình ban nãy có nụ cười gây thiện cảm rất dễ lây lan, My Lan cũng tự khắc cười lại. Chính vì nụ cười rạng rỡ như ánh mặt trời mà trong mắt My Lan, cậu bạn cùng tuổi như phát sáng. Cậu đẩy ghế cho My Lan ngồi kế bên mình.

_”Cậu tên gì đó?” – Cậu bạn vừa hút rột rột li sinh tố vừa hỏi My Lan.

_”Tớ tên My Lan”

_”Tớ tên Bảo Quân” – Quân cười – “Trường R hay trường T?”

_”Ơ…” – My Lan hơi sượng trước câu hỏi có phần bông đùa của Quân – “Trường T”

_”Tớ cũng trường T luôn nè”

My Lan thở phào nhẹ nhõm. Quân sở hữu một đôi mắt biết cười, khi cậu cười, đôi mắt cũng nheo lại trông rất đáng yêu, chưa kể đôi má lại phúng phính nữa. Quân hết uống sinh tố thì lại lôi ra trong cặp một hộp màu hồng đựng mấy cái bánh bò ngũ sắc cầu vồng. Quân mời xởi lởi My Lan: “Ăn đi, tớ làm đó”. Trước sự nhiệt tình của cậu bạn, My Lan miễn cưỡng lấy cái màu hồng rồi phải trầm trồ trước mức độ khéo tay của người bạn, cái bánh tròn nhỏ như lòng bàn tay, xinh xắn không méo mó, xốp nhẹ như mây, ăn vào như tan trong miệng. Quân nhai nhóp nhép cái bánh, chiếc má bánh bao phồng lên phồng xuống hệt một đứa trẻ ngây thơ. My Lan để ý, cậu ta trông tròn mặt thôi chứ tay chân thon thả, Quân đang ngồi, chắc khi đứng dậy, tầm vóc chỉ cao hơn mình nửa cái vai, một mét bảy là cao nhất.

Quân mải mê ăn còn My Lan tranh thủ đưa mắt nhìn xung quanh. Bên phải cô là những sinh viên đang cười nói vui vẻ với nhau, trông họ bình thường, đúng độ tuổi, ngược lại, bên trái cô, những người kia có vẻ hơi là lạ, bọn họ ít nói hơn, ngồi lướt điện thoại là chính. Chiếc túi LV NeverFull được đặt hàng riêng có khắc tên chủ nhân của nó làm cô sinh viên tỉnh lẻ My Lan đứng hình. Một vài người đi vào lớp, phụ kiện xịn xò – đồng hồ ánh kim lấp lánh Patek Philippe, mắt kính Chanel, túi Hermes, bọn họ ngay lập tức rẽ vào bên trái.

Cô lạnh sống lưng. Hóa ra chỗ cô đang ngồi chính là “ranh giới Berlin” giữa hai thế giới: một bên là đám sinh viên nhà giàu trường R, bên còn lại là dân thường trường T. Không để ý đến gương mặt xám xịt của cô bạn nhà bên, Quân vẫn vô tư ăn bánh bò. Khi đám sinh viên bắt đầu vào đông, cô càng dễ nhận ra hơn, cô, Quân, và những người bên phải ăn mặc rất bình thường trong khi mấy người bên trái, họ như người mẫu trên sàn trình diễn thời trang, dát lên những bộ cánh hàng hiệu.

_”Sao cậu đem sách chi vậy. Bữa nay mình học giáo trình trường R mà”

Cánh cửa lại mở ra, Bảo Quân nói gì đó mà My Lan không để ý, chỉ mãi nhìn đăm đăm thủ phạm vừa gây ra tiếng động lúc nãy.

Người thanh niên đó vừa mở cửa ra bằng một lực rất mạnh. Hắn mặc chiếc áo khoác da biker đen có khóa kéo giữa nhưng chỉ gài đến phân nửa lộ áo thun đen bên trong, quần Levis đen, giày thể thao – tổng thể của hắn là những mảng màu đen trắng tối giản xen kẽ nhau. Hắn ôm vào một cái mũ bảo hiểm trùm full đầu kín bưng như mặt nạ đấu kiếm, cô cũng thầm đoán được chủ nhân của chiếc xe máy Harley Davidson mình thấy ở bãi giữ xe là ai rồi.

Từ khi My Lan rời xa tỉnh lẻ nhỏ xíu đó, cái gì ở thành phố hoa lệ này cũng làm cô ngộp thở. Ở cái nơi cô gắn bó rất lâu, chỉ nhắm mắt lại thôi là biết khu phố này có tiệm tạp hóa, cuối đường có công viên đối diện là căn nhà có con chó dữ tợn. Sao trường R này cứ như thể là thành phố phiên bản mini, đầy người quái dị…

Đầu tóc nhuộm màu bạch kim của hắn dễ dàng khiến hắn là người nổi bật nhất, nhưng đó không phải là điều khiến My Lan không dứt mắt được, tên đó như có ma lực nào đó thu hút sự chú ý của người khác, kiểu như hắn sinh ra đã là tâm điểm của ánh nhìn rồi. Chợt, My Lan giật bắn người, bối rối tảng lờ đi chỗ khác khi hắn phát hiện ra cái nhìn chòng chọc trắng trợn của cô. Đến phiên hắn nhìn lại cô. Mặc dù, cô đã xoay đi chỗ khác nhưng vẫn cảm nhận ánh mắt đối phương vẫn khóa chặt vào mình, cứ tương tự dã thú nhìn mồi. Cô thấy choáng váng, mệt tim vì luồng khí áp đảo từ người đối diện. Ngay lập tức, cô hối hận vì đã khơi mào ra cuộc một đấu mắt căng thẳng như vậy.

Cánh cửa lại mở. Có hai người khác đi vào, dường như là bạn của tên ban nãy. Chúng nó ngồi cùng bàn với tên nhuộm đầu bạch kim. Lúc tâm điểm chú ý của hắn chuyển hướng sang đối tượng khác, hắn mới buông tha My Lan. Một trong hai tên đó có một tên nhìn mặt rất bảnh bao, tiền đồ sáng lấp lánh như mỹ kim. Cô  chú ý đến hắn vì trông hắn và tên ác ôn đầu trắng kia khác nhau một trời một vực. Tên mới vừa vào có vầng trán cao, đầu tóc vuốt keo gọn gàng, áo sơ mi đóng thùng, cà vạt đen. Hắn điệu nghệ cởi ra chiếc áo khoác màu cà phê sữa Emporio Armani mà hiếm sinh viên thông thường nào ở độ tuổi mười chín mua được bằng tiền quà vặt bố mẹ phát. Tên đi vào cùng với hắn, lấy chiếc áo khoác của hắn, cẩn thận máng vào thành ghế, vừa phủi cho đỡ nhăn nhưng thật ra nó không có vết nhăn nào cả.

Vì cái tên mặc vest đó quá đẹp trai, tên đi bên cạnh như tàng hình. Người đâu mà nhỏ thó, mặt chẳng khác gì mặt chuột, là một con chuột tinh hóa người. Tên mặt chuột có tướng đi lưng gù, vô tình làm hắn trở thành bề tôi khép nép, thăng cấp cho tên kia thành vua con luôn. Sau đó, tên tóc xịt keo và tên mặt chuột chúi đầu vào cái laptop của tên tóc xịt keo, thái độ cứ như thể “tường đông ong bướm, ai về mặc ai”.

Một lát sau, có hai cô gái se sua ăn diện đến cái bàn của Quân và My Lan. Cả hai đều diện váy ngắn cũn cỡn khiến cậu Quân đỏ cả mặt. Mới vừa ngồi xuống là hai cô nàng nói liên tiếp về chuyện tiệc tùng, ăn chơi hẹn hò của mình. Nước hoa ngào ngạt, Quân suýt nữa hắt xì, may mà kịp ngăn lại được. Hai cô gái đó nhìn sơ cũng biết thuộc trường R rồi, ban đầu họ định rẽ vào bên trái, ngồi chung với đám R mà hết bàn nên phải miễn cưỡng ngồi vào cái bàn đầu tiên. Môi trường học mà phân biệt thế này thật sự My Lan không hòa hợp nổi đâu. Trần My Lan sớm trở thành kẻ bị ruồng bỏ nhất chỉ là vấn đề thời gian thôi.

_”Chào các em”

Cô giáo bước vào.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *