My Fiction

[UYC] CHAP 16 Please Don’t Go

_”Wow, chỗ này đẹp thật đấy”

Changmin mắt linh động nhìn quanh khu vườn nhỏ của thầy Hankyung. Cậu như đứa trẻ con lần đầu được dẫn đến công viên chơi, miệng mồm cứ nói tuyên huyên, cười sảng khoái. Jaejoong mới phát hiện ra, Changmin lúc trầm tính có nét đăm chiêu nghiêm túc, chứ khi cười, cậu thật sự dễ thương. Nụ cười thiên đồng làm gương mặt cậu rực rỡ, tỏa sáng ở nơi cậu bước chân qua.

_”Nếu được thì thầy cũng định mở rộng diện tích, trồng thêm vài cây nữa”- Thầy Hankyung cười.

Changmin tò mò ngồi xuống, nhìn ngắm cây xương rồng đã ra hoa màu đỏ, chạm nhẹ vào nó rồi rụt tay lại, không nén được vẻ thích thú. BoA chột dạ, đó là thứ tài sản riêng của cô, trong 5 cây xương rồng, Changmin chỉ chú ý đến cây BoA trồng thôi. Nỗi ác cảm dâng lên, cô nàng nghĩ cậu phá phách gì nó nên quan sát nhất cử nhất động của Changmin đầy dè chừng.

Mắt Changmin chuyển động xuống nền đất đen sì.

_”Thầy bón bằng bã cà phê à?”- Cậu chớp mắt hỏi thầy Hankyung rồi gật gù.-“ Bã cà phê có lượng photpho, nito cao, làm thức ăn cho giun đất cũng cực kì tốt”

_”Và cả bằng vỏ trứng nữa”- Thầy Hankyung bổ sung-“Sao em biết vậy?”

_”Changmin là cuốn bách khoa toàn thư mà”- Yoochun cười, ánh mắt đầy tự hào có phần khoe mẽ hướng về người bạn.

Changmin nhoẻn miệng cười.

_”Ở nhà, bố em cũng có một vườn cây cảnh nên em biết một chút ít thủ thuật trồng cây”

Gặp được dân cùng đạo, thầy Hankyung bắt đầu cởi mở hơn. 5 học sinh kia thầy rất yêu quí, nhưng dường như họ không có hứng thú nghe thầy nói nên thầy Hankyung cũng ức chế rất nhiều. Ngoài đứng lớp giảng dạy, thầy thích trồng cây. Thầy nói không ngớt về kĩ thuật chăm sóc cây cảnh từ những cây bình thường đến những cây bonsai đắt tiền. Bản chất Changmin quay trở lại làm cậu thanh niên rụt rè, ít nói, thích quan sát nhưng lần này, cậu lắng nghe trong im lặng một cách phấn khích.

Đến lúc Jaejoong gọi hai người đến ăn chè, thầy Hankyung mới chịu buông tha cho Changmin. Như thường lệ, mỗi người kiếm một cục đá để ngồi.

_”Món ăn bình dân này, cậu ăn có vừa miệng không đấy?”

Câu nói mang tính hỏi thăm có phần khích bác của BoA làm Changmin hơi chạnh lòng. Jaejoong thấy hơi ngại giùm cho cậu. Li chè này, Jaejoong chỉ tấp vào một tiệm tạp hóa bên đường mua thôi, chẳng phải cao lương mĩ vị gì, sợ không hạp khẩu vị của cậu Shim Changmin quí tử thượng lâu. BoA một phần cũng ám chỉ rằng, Changmin chỉ là một nhân vật tham gia nhóm mang tính tạm thời. Dù có cố gắng thân đến bao nhiêu, cậu với họ vẫn là hai thái cực không thể hòa hợp.

_”Hôm nay em được nghỉ hả, Changmin?”- Thầy Hankyung lái sang chuyện khác.

_”Dạ vâng”- Changmin lễ phép đáp-“Thật ra hôm nay em có lớp với giáo sư Han, nhưng thầy ấy đi dự Hội thảo bên Pháp nên lớp được nghỉ”

Lần này đến lượt Yoochun khó chịu giùm cho Changmin khi bắt gặp ánh mắt buồn bã của cậu. Nếu không gặp scandal clip nóng, giờ này Shim Changmin ở bên Pháp rồi. Với tư cách sinh viên ưu tú, cậu sẽ được ngồi ở hàng ghế vinh dự với giáo sư Han chứ không phải ngồi ở cục gạch trong nơi hoang tàn đổ nát thế này. Cậu nói với anh, đi hay không, cậu không quan tâm nhưng ít nhiều trong thân tâm, cậu cảm nhận sự thất vọng len lỏi.

_”Sao không đi chơi với mấy đứa bạn của cậu?”- Lần này đến lượt Junsu tấn công Changmin bằng cách nhắc đến bà dì ghẻ và đoàn tùy tùng.

_”Bọn họ đi chơi riêng hết trơn rồi”- Changmin đáp, giọng tủi thân như đứa trẻ bị bỏ rơi-“Siwon đi đánh tennis với thầy Hiệu trưởng và mấy thành viên cấp cao khác trong trường. Siwon không cho tớ theo. Yunho hyung thì cùng Eric và hyung mấy người bạn lên du thuyền ra biển câu cá, bơi lội, mà tớ thì không biết bơi, còn…”

_”Heechul đâu rồi?”- Changmin chưa dứt lời, thầy Hankyung đã hỏi dồn dập rồi. Cũng may không ai phát hiện ra sự hấp tấp bất bình thường so với mọi ngày của thầy.

_”Heechul hyung đi Hawaii rồi thầy”

Nghe Changmin nói, thầy gật gù, vờ như là một lời hỏi thăm xã giao giữa thầy giáo và học sinh thôi. Nhưng trong lòng thầy cuồn cuộn như sóng biển Hawaii, ở chỗ đó không biết Kim Heechul có nhớ về thầy không, hay là lao vào những cuộc vui khác. Thầy Hankyung nơi này, ngóng trông 4 ngày trôi qua cho nhanh để gặp được mắt nhung. Nhờ Heechul, thầy hiểu rằng chờ đợi thật sự làm con người tàn úa, già cằn cỗi hơn 100 tuổi nữa.

_”Ủa sao cậu gọi Yunho là hyung vậy? Nó lớn hơn tụi mình hả?”- Ah In hỏi Changmin, thu thập thêm chút đỉnh bổ sung vào kho tàng thông tin của cậu.

_”Không”- Changmin gật đầu-“Heechul lớn nhất, Yunho bằng tuổi tụi mình. Lớp 10, học kì 2, Yunho vượt lớp, lên học chung với Heechul. Từ đó, tớ quen miệng, gọi Yunho là hyung luôn. Yoochun, việc này cậu không biết đâu, vì học kì 1, cậu đã đi Mỹ rồi. Trong đám tụi tớ, chắc Yunho cũng ra trường sớm nhất luôn”

_”Ủa Siwon nói Yunho định đi Mỹ du học hả?”

_”Uh”- Changmin đáp-“Mà tớ cũng chẳng nghe nói gì nữa. Trường Lincoln từ chối Yunho rồi”

_”Mà làm sao được ra trường sớm vậy, chỉ tớ với”- Junsu mắt sáng rỡ, vốn bản tính lười học, cậu chỉ mong ra trường cho rồi.

_”Yunho hyung được đặc cách một học kì học 5 môn đó, trường mình cho tối đa 4 môn thôi. Muốn được như vậy, trước hết, cậu phải kí đơn cam kết với nhà trường rằng nếu cho cậu học vượt quá số môn qui định, số điểm của cậu phải đạt mức khá trở lên”

Junsu sửng sốt đến độ mặt ngây ra. Trường có nhiều qui định hiểm hóc thật. Mới những môn sơ đẳng như Xác suất thống kê, cậu đã thấy cuồng quay rồi, huống chi, độ khó của những môn về sau sẽ leo như bậc tam cấp. Có lẽ cậu đánh giá thấp Yunho rồi. Hắn không đơn thuần là một tay ăn chơi nguy hiểm đâu.

_”Cậu kêu nó chỉ tớ bí quyết học với”- Junsu há hốc miệng mồm.

_”Tớ không biết nữa. Yunho ít khi nào nói cho tớ biết là hyung ấy làm gì lắm. Bọn tớ thờ cúng chủ nghĩa cá nhân nên không có xu hướng xen vào cuộc sống riêng tư của mỗi người”

Changmin thở dài. Jaejoong cũng choáng váng với thành tích của Yunho. Không như phô trương vẻ bề ngoài lập dị, Yunho có vẻ kín tiếng về việc học. Cậu cũng thấy nét thờ ơ tuyệt đối từ hắn mỗi khi đi học. Đúng là tên này khó hiểu thật.

_”Bọn tớ có những nhóm chơi riêng. Siwon đi với hội quí tộc. Yunho hyung tham gia cái câu lạc bộ gì nhỉ, chơi toàn mấy màn xém chết không, à Daredevils. Còn Heechul là bồ bịch thân thiết với Lee Donghae, tay anh chị số 1 của trường. Do vậy, nhiều lúc tức điên, Siwon cũng đâu có dám hó hé gì với Heechul hyung đâu. Tớ vào câu lạc bộ Elyss. Khổ nỗi Elyss với Daredevils ghét nhau ra mặt.”

_”Cái gì?”

Cả bọn sửng sốt, Changmin chớp mắt. Changmin là thành viên của Elyss, hội của những đứa thượng lưu cấp cao, não phẳng, muốn gì được nấy, thông qua Choi Siwon để thống lĩnh trường này, thế lực đứng đằng sau tên cựu hội trưởng.

_”Tớ là thành viên của hội Elyss”- Changmin nhoẻn miệng cười.

_”Cái gì?”- Cả bọn thêm một dịp sửng sốt nữa.

_”Chắc các cậu nghe điều tiếng về họ phải không?”- Cậu cười rúc rích-“Bao giờ cũng vậy hết trơn đó. Bọn họ quả thật hơi kì lạ một chút. Cách ứng xử y chang như người trời vậy. Họ đề cao phong thái tao nhã. Mỗi tuần họ họp mặt một lần ở nhà Hội trưởng Yesung, ăn bánh, uống trà, ngâm thơ và chơi cờ. Chính vì vậy, họ mới ghét câu lạc bộ Daredevils, gọi họ là lũ man di mọi rợ. Chỉ vậy thôi. Tớ không hiểu sao mọi người lại đồn đại quá mức về Elyss, chắc vì cách tuyển người của họ. Các cậu đang học học kì 1, nếu kết quả cuối kì các cậu được cao thì Elyss có thể viết thư mời các cậu tham gia hội ở học kì 2. Vậy thôi”

_”Vậy có chuyện Siwon là người đại diện cho Elyss không vậy?”- Ah In shock vì thông tin quá sai lệch của mình.

_”Không hề. Điểm Choi Siwon không thấp, nhưng chưa bao giờ đủ cao để được vào Elyss cả”- Changmin nói với giọng trung tính-“Thật chất cái hội đó cũng không đến mức thần thánh đâu. Yunho hyung học rất thất thường, điểm môn cao môn thấp. Với mấy môn cao điểm, những người trong hội Elyss đến nhờ vả hyung ấy viết tài liệu ôn tập cho họ, sau đó tài liệu sẽ được phát hành có lợi nhuận trong trường nhưng trên danh nghĩa là thành viên Elyss soạn thảo. Nhờ mấy phi vụ kinh doanh vậy nên Yunho cũng quen kha khá người trong Elyss. Làm vậy đúng là phi pháp thật, tớ nhiều lần nói với Yunho hyung nhưng hyung ấy lúc nào cũng gạt tớ ra, bảo là:”Có cầu thì có cung. Làm giàu trên sự làm biếng của người ta thì ít ra cũng đỡ hơn đi bán dâm…””-Changmin đỏ mặt vì những ngôn từ tục tĩu trích dẫn lại từ Yunho-“Tớ, tớ không biết nữa. Có thể Yunho đang phê thuốc nên nói xằng nói bậy cũng nên”

Vậy là Jung Yunho và Kim Heechul đóng vai trò ngoại giao hết sức quan trọng trong bộ máy chính quyền. Họ vẫn còn giá trị với Siwon, nếu không tên hội trưởng dễ gì giao du với những hạng người như vậy làm gì. Yoochun thầm nghĩ, những người bạn cũ thay đổi khá nhiều, nhưng ít ra, bản chất không đổi, cái tôi vẫn đặt lên trước. Tuy đúng là thân thì thân thật, ở điểm nào đó, họ vẫn lợi dụng lẫn nhau. Còn Jaejoong bần thần cả người. Cậu nhớ lại lúc mới gặp Yunho ngay trong lớp Quản trị kinh doanh, hắn đã phát ngôn rằng doanh nhân là biết kiếm tiền trên khuyết điểm của người khác. So với cách hắn hành động theo lời Changmin nói thì nhất quán vô cùng. Hắn đâu có phê thuốc, hắn đủ tỉnh táo để nghĩ ra những cách trục lợi nhất vì đồng tiền.

Changmin ăn hết li chè không chừa một chút nào. Bắt gặp ánh mắt thòm thèm từ Changmin đang nhìn li chè còn nguyên của mình, vai Jaejoong run lên vì cười. Cậu Shim Changmin rất dễ ăn, dường như thứ đồ ăn nào cậu cũng tiêu hóa được, đặc biệt, cậu không hề áp đặt thành kiến phân biệt giàu nghèo lên thức ăn. Jaejoong đưa cho Changmin li chè của mình luôn. Không hề có vẻ ngại ngùng, nửa muốn nửa không, cậu nhận li chè từ tay Jaejoong, ăn ngon lành.

_”Thế nên mới biết, đời lắm cao thủ. Cẩn thận đi đấy Joongie”

Tâm lí đánh đồng Changmin với Choi Siwon một lần nữa khiến BoA phải cất lời. Cô nắm lấy tay áo Jaejoong bắt cậu cảnh giác, vừa tranh thủ đụng chạm thân mật với người trong mộng. Changmin cười bối rối, lấy tay gãi gãi đầu, lần này thì không gỡ gạc được gì hết. Sự thật, cậu vẫn là bạn thân của ba người kia mà. Changmin lấy cớ đi vệ sinh, chuồn ra ngoài để nén nỗi căng thẳng một chút.

_”Lúc nãy cậu nói như vậy kì quá, BoA à”

Yoochun nhăn mặt, BoA xì lại một tiếng. Jaejoong nghĩ hình như cô nàng này cư xử quá mức rồi, Changmin có làm gì đâu cơ chứ. Chợt, cậu thấy điện thoại Changmin rung lên, lúc nãy cậu đi vội, quên mang điện thoại theo.

Màn hình sáng lên thông báo, “Đã có một cuộc gọi nhỡ”. Jaejoong tò mò nhìn sang để rồi không dứt mắt ra được. Cậu không quan tâm ai gọi đến cho Changmin, chỉ thấy phía sau hình nền di động với hai gương mặt cực kì quen thuộc có chết cậu cũng nhận ra.

Đó là BoA lúc còn để tóc ngang vai. Cô nàng tạo dáng, giơ tay chữ V chụp hình, người đứng đằng sau đang ôm eo cô nàng, đeo cái mắt kiếng che hết nửa gương mặt. Nhưng nụ cười nam tính, hàm răng trắng đều, đặc biệt, quai hàm nhỏ, sắc nét mà cậu vẫn dùng tay mân mê mỗi tối đó.

Jung Yunho.

Sao hai người đó lại ôm nhau thân mật vậy? BoA nói hắn theo đuôi cô nàng với một vẻ mặt cực kì kinh tởm, tại sao cô lại để một người cô căm ghét ôm chặt cô như vậy chứ?

Sắc mặt Jaejoong hơi tái, chỉ kịp mỉm cười qua loa khi thấy Changmin đi ra. Cậu nhìn thấy điện thoại để quên ở đây, lấy kiểm tra cuộc gọi nhỡ từ ai rồi cho nó vào túi quần.

_”Điện thoại của cậu hả?”- Giọng Jaejoong run run.

_”Uh. Chính xác hơn là tớ thừa hưởng nó”- Changmin đáp. Nét mặt bắt đầu say sưa nghe thầy Hankyung kể chuyện phiếm.-”Yunho đi biển chơi, làm rớt điện thoại xuống nước, tưởng hư rồi, hyung cho tớ. Thật ra, điện thoại rớt nước biển có thể sơ cứu bằng cách nhúng nó xuống nước thông thường rồi tháo ra, dùng chất Silica gel để hút ẩm thôi. Điện thoại đến giờ tớ vẫn dùng tốt lắm đấy”

_”Sao có hình Yunho chụp với BoA vậy?”- Jaejoong hỏi trắng trợn luôn, cậu không thể chờ đến tối mà tra khảo Yunho được.

_”Quên mất đổi cái hình nền”- Changmin xoay sang Jaejoong rồi hơi ấp úng vì vẻ khác lạ, căng thẳng của cậu-“Ờ thì…BoA là bạn gái cũ của Yunho mà”

Đầu óc Jaejoong cứ như chẳng nghĩ chuyện gì thông suốt cả. BoA bảo mình là tín ngưỡng Yunho say mê, ngay cả lúc cô nàng đang quen bạn trai, hắn vẫn đi theo. Rồi có lúc, cô nói, mình chia tay với bạn trai gần 1 tuần với vẻ mặt sướt mướt, chực khóc. Sau cùng, chỉ là một BoA tình tứ chụp hình cùng Yunho.

Chuyện quái quỉ gì thế này?

_”Joongie này. Tớ mới biết một quán nước dễ thương lắm. Lát tụi mình đi riêng với nhau nha”

Đợi những người khác đi trước, BoA kéo tay Jaejoong thân mật làm cậu không thoải mái. Cậu cảm thấy sợ BoA, sợ nụ cười mà ngày trước cậu cảm mến. Tại sao những điều mà cô nói và hành động cô làm đều trái ngược nhau hết thế này? Cậu không biết còn những thứ gì giữa Yunho và BoA nữa không? Nếu muốn sáng tỏ, thì tối nay phải dằn mặt Yunho, ép hắn nói cho ra lẽ.

_”Thôi, tớ không đi đâu”

Jaejoong gỡ tay BoA ra, bỏ lại đằng sau cô nàng tóc nâu tuyệt đẹp đứng tức tưởi vì sự phũ phàng của cậu.

………………………………………………

Tận 1h sáng, tên phản trắc Jung Yunho mới về nhà. Đi chơi quá xá vui với Eric hyung và đám bạn, việc hắn đủ tỉnh táo mò được đường lên kí túc xá này cũng là một nỗ lực đáng ghi nhận rồi. Hồi còn ở nhà Jaejoong, hắn không dám tới trễ vì sợ phải đánh thức cậu dậy mở cửa cho hắn. Lần này là nhà hắn nên hắn có chìa khóa. Yunho tự nhủ bây giờ chắc cậu ngủ rồi, hắn lén lén mở cửa.

Không cần phải nhẹ nhàng gì hết, đẩy cửa ra là cả căn phòng đèn đóm sáng rực, Jaejoong ngồi trên giường, phừng phực lửa nhìn hắn như bà vợ tức tối trông chồng về vì dám lén phén đi với con bồ nhí nào đó. Yunho cảm thấy sự căng thẳng tột độ. Hắn bỏ bộ đồ nghề câu cá xuống, xởi lởi cười, ngồi bên cạnh Jaejoong.

_”Chưa ngủ hả? 1h rồi đó. Tụi mình đi ngủ đi”

_”Không có ngủ gì cả”- Cậu dứt khoát nói, âm vực bình thường nhưng chứa đầy sự phẫn nộ-“Tụi mình sẽ không đi ngủ nếu cậu chưa thành thật kể cho tớ chuyện giữa cậu với BoA”

Yunho lùi người lại, đứng lên, khoanh tay nhìn cậu. Xem ra cậu đã muốn biết thế này thì hắn cũng thẳng thắn luôn. Hắn cười nhếch mép, rơi người xuống chiếc ghế bành.

_”Chuyện xưa rồi mà”- Miệng hắn cong cớn. Cách trêu người ta như thế hắn học ở Heechul.

_”Cậu có thích BoA không? Cậu có theo đuổi BoA không?”- Jaejoong hỏi hắn như trấn áp. Cặp mắt đen long lên những tia nhìn phẫn uất, có phần tuyệt vọng.

_”Có”- Yunho đáp tỉnh queo, điều đó càng làm cậu đau lòng hơn-“Tớ có theo đuổi nên mới quen được với BoA chứ”

Jaejoong sửng sốt trước sự thật rõ rành rành trước mắt. Sống mũi cậu chợt cay cay. Nước mắt ngấn đầy trong mắt nhưng cậu quyết tâm không để lòng mình yếu đuối nữa.

_”Tại sao BoA không hề thừa nhận quan hệ giữa cậu với cô ấy?”

_”Tại vì…”- Hắn ngồi nhỏm dậy, ánh mắt lại sâu vực thẳm-“Cô ấy không muốn có bất kì mối liên hệ nào với tớ nữa. Cô ấy thích cậu”

BoA thích cậu sao? Jaejoong lại một phen choáng váng nữa. Từ lúc vào ngôi trường Seoul này, thật sự, có nhiều thứ giật gân xoay quanh cậu quá. BoA đối xử rất đặc biệt với cậu, cô quan tâm cậu nhiều hơn những người khác. Có lẽ tấm chân tình của cô, ai cũng nhận ra, chỉ có mình Jaejoong ngu ngơ vẫn còn chưa thấu. Vì cậu cũng đã lỡ gửi trái tim mình cho ai kia rồi.

Nhưng người đó thật độc ác với Jaejoong. Những lời vô tình cứ từ miệng hắn đi ra.

_”Cậu biết tớ tức cỡ nào khi bị BoA bỏ rồi đấy. Cô ta mê mẩn cậu. Tớ nghĩ mình nên bày trò gì đó để chơi cậu một vố. Thế nên, tớ tiếp cận cậu, kế hoạch là vậy đấy”

Khóe miệng Yunho nhếch lên. Chưa bao giờ, cậu thấy gương mặt hắn giống sói như vậy. Mắt sói sáng rực, đầy nét tà ma, mõm dài, răng nanh lởm chởm, đầy nước dãi, thật ghê tởm. Thì ra, hắn tiếp cận, làm quen với cậu cũng chỉ có một mục đích là trả đũa BoA thôi. Vậy mà cậu rơi vào bẫy của hắn không một chút khó khăn gì.

_”Cậu đừng có nói nữa”

Jaejoong gào lên, bịt chặt tai lại để những từ ngữ gớm ghiếc đó không đi vào não cậu. Nước mắt cứ ương bướng chảy ra. Thứ tuyến lệ ngu xuẩn đó làm mắt cậu mờ hẳn đi, tên Yunho trước mặt mờ mở ảo ảo như hình ảnh nhập nhòe từ chiếc TV thế hệ cũ. Cậu kiệt quệ thật sự rồi, ngồi thở dốc trên sàn nhà. Cậu không nghe lời Junsu mới bị người ta lợi dụng thế. Hắn không một lời an ủi, không bộc lộ một chút quyết tâm nào để cứu vãn chuyện này. Những ngày tháng ấm cúng bên cạnh hắn bỗng dưng cháy rụi, chút tàn dư cũng theo giọt nước mắt chảy ra ngoài. Bên giờ, bên trong, chỉ còn là nỗi căm hận Jung Yunho thấu xương. Hắn độc ác, tàn nhẫn thật. Hắn chẳng cần phải chơi cậu một vố, bị hắn lừa như thế cũng đủ khiến cậu ngã quị rồi.

_”Này, cậu đứng dậy đi chứ”

Yunho rời khỏi cái ghế ngồi, nhìn Jaejoong ôm co chân mà khóc dưới đất. Lúc đầu, hắn chỉ nghĩ cách tiêm nhiễm cậu, làm cậu ăn chơi sa đọa theo hắn, chứ không nghĩ sẽ phải làm cậu vỡ òa cảm xúc như vậy. Rốt cuộc, ngày cậu biết được sự thật cũng đến rồi. Hắn cũng nỗ lực không ngừng nghỉ để quên mục đích gớm ghiếc ban đầu mình tiếp cận Jaejoong để làm gì. Bụng hắn quặn thắt từng cơn. Cơn đau bao tử cũng đến bất chợt những lúc hắn căng thẳng thần kinh. Yunho kéo tay Jaejoong ngồi dậy. Cậu sức cùng lực kiệt, nhưng ánh mắt đầy sự phản kháng. Jaejoong tát vào mặt Yunho một cái thật mạnh.

_”Đừng có đụng vào tớ”

Yunho xoa mặt. Hắn không đau, vẫn giữ gương mặt không chút biểu cảm nhưng trong lòng lại âm ỉ một nỗi đau khó tả, như một vết thương lâu ngày hành hạ hắn. Nhìn thấy cậu khóc, hắn lại bị dằn xé nội tâm. Cảnh tượng hàng chục tia nhìn đều hướng xuống hắn. Đứng trước mặt Yunho là vị quan tòa tối quan và các vị bồi thẩm đoàn. Boong. Ông quan tòa tuyên án hắn tử hình bằng thuốc độc vì làm cho Kim Jaejoong khóc lóc khổ sở. Giờ Jaejoong như con thú bị thương vậy, ai đụng vào thì cứ nhào đến cấu xé một cách tự vệ theo bản năng. Cậu run run, đưa tay ra ngoài cửa, giọng khản đặc la lên.

_”Cậu đi đi. Đi ra ngay”

Theo lí thuyết người thứ ba khách quan, Jaejoong mới phải là người đi ra vì đây là… nhà của Yunho. Hắn trơ trơ mặt nhìn cậu, con mắt cậu đỏ lòm vì khóc, da ửng hồng vì xúc động quá mức, trông Jaejoong thảm hại quá sức. Thấy hắn không có phản ứng gì, xem lời nói của mình như không khí, cậu gắng gượng đứng dậy, chạy ra ngoài cửa.

_”Cậu không đi thì tớ đi. Tớ không muốn thấy mặt cậu nữa”

Jaejoong mở toang cửa. Giờ đã là 1h30 rồi, cậu sẽ phải đi đâu mới được khi ở thành phố hoa lệ nhưng xa lạ này, cậu chẳng quen ai cả. Nhưng cậu nhất quyết phải rời khỏi nơi đây, chạy khỏi con người độc ác kia càng sớm càng tốt.

_”Tớ bị vỡ kế hoạch rồi”- Yunho nắm lấy cổ tay Jaejoong, xoay gương mặt Jaejoong đầm đìa nước mắt lại-“Tớ không nói theo kiểu phụ sản. Kế hoạch của tớ đi toong luôn. Tớ yêu cậu rồi”

Jaejoong mắt mở to, trợn ngược nhìn gương mặt Yunho cũng khó chịu cực kì. Hắn chưa bao giờ thốt ra những lời lẽ yêu thương đó với bất kì ai. Chúng quá sến súa, quá lãng mạn để một người theo chủ nghĩa duy vật như hắn phải nói. Hắn ghét bản thân hắn phải đứng trước ai đó, níu kéo họ bằng cách hét toáng lên câu vô dụng như:”Tớ yêu cậu”. Hắn căm thù Jaejoong phá vỡ hết nguyên tắc của hắn. Ánh mắt thể hiện mồn một sự phẫn nộ, tuyệt vọng và… chân thành. Mặt hắn đỏ lựng, xoay đi.

_”Hả”- Jaejoong vẫn chưa qua cơn sảng loạn, tay chân vẫn xụi lơ, chưa biết phải lên tiếng làm sao.

_”Tớ yêu cậu. Tớ không cần biết cậu có quan tâm hay không, miễn là cậu đừng có đi” (*)

Yunho xoay lại, gào lên, lần này hắn đóng vai con thú bị thương. Nguyên tắc bị phá rồi thì thôi dẹp nó qua một bên luôn. Muốn hắn sến thì hắn sến tới cùng, miệng phun trào những từ ngữ yếu đuối. Jung Yunho với vẻ ta đây bất cần, ngạo nghễ một ai cũng như cái áo hắn cởi ra thôi, thực tâm trong bụng, hắn sợ mất Jaejoong lắm. Ngày hắn lo lắng rốt cuộc cũng đến rồi. Hắn không cần đám bạn chỉ biết lợi dụng, mượn tiền hắn, hắn chỉ cần ai đó quan tâm hắn, cho hắn ôm ngủ mỗi tối thôi. Yunho bảo hắn cực kì ghét những nỗ lực biết trước chẳng mang lại kết quả gì vì chúng khiến hắn chỉ trông ngu thêm chứ chẳng được gì như việc dắt con bò xuống cầu thang. Nhưng hắn phải liều một phen. Để Jaejoong ở lại, không cần biết là một, hai hay cả ngàn con bò, dù hắn có suy nghĩ đến bạc đầu hắn cũng tìm cách đẩy tụi nó xuống cầu thang.

Lòng Jaejoong lại lung lay. Lúc nãy còn căm ghét hắn lắm, bây giờ, cảm giác tiêu cực dành cho hắn cũng vỡ như bong bóng xà phòng rồi. Xem như câu:”Tớ yêu cậu” mà Yunho dằn vặt lắm mới nói ra chẳng có gì là hối tiếc cả. Lần đầu nghe tiếng yêu, Jaejoong rạo rực trong lòng. Hắn tỏ tình với cậu trong sự ức chế chèn ép, nhưng ba tiếng thiêng liêng đó cậu vẫn tìm đâu đó nét dịu dàng, êm ái. Jaejoong chọn cách đóng cửa lại.

_”Chuyện mình thì ngồi xuống bình tĩnh mà giải quyết. Cậu hét ầm ỹ thế, người kế bên họ nghe đấy”

Jaejoong sắp bỏ đi mà cậu còn bảo hắn bình tĩnh giải quyết vấn đề. Hắn thở dài, đứng ôm miệng, răng nghiến ken két vì tức giận. Đúng là chỉ có mình Kim Jaejoong làm hắn tâm thần bấn loạn. Lúc đầu, BoA bỏ hắn theo cậu đã là dấu hiệu đầu tiên cậu khuấy động tâm trí hắn rồi. Càng ngày, hắn càng bị cậu ràng buộc. Tâm lí suốt ngày canh cánh nỗi lo thiếu cậu. Hắn chẳng thể nào là hắn ngày xưa nữa. Jaejoong định mở lời nhưng cả người bị ép sát vào cửa. Rõ ràng, lời nói của cậu như giọt nước tràn li.

_”Cậu làm gì vậy?”

_“Cậu bảo chuyện mình mình giải quyết. Đóng cửa rồi, mặc sức mà hét đi”

Tức thì, Yunho dùng đôi môi dày chế ngự cậu. Mạnh mẽ. Áp đảo. Cả cơ thể cậu mềm oặt, mệt mỏi vì khóc quá nhiều, nhưng lần này, Jaejoong chỉ có cảm giác tứ chi rã rời vì sự nồng nàn mơn man lên đến đỉnh điểm. Yunho cũng nhận thấy Jaejoong đang muốn để hắn làm gì thì làm, vì xem ra cậu không phản kháng gì. Đến vòm miệng nhỏ nhắn cũng bị hắn khóa chặt luôn. Có hay không cũng chỉ là những cử chỉ vụng về của chiếc lưỡi bỏng rát.

Yunho dừng lại một chút để cậu lấy lại nhịp thở. Hắn sướng rơn vì người đứng trước mặt mình đang hiện hữu thật sự và thề sẽ không bao giờ để cậu đi nữa. Hắn vuốt ve cậu, đôi mắt vì hắn mà khóc đến sưng mọng. Hắn lại ngắm Jaejoong. Nhìn tổng thể, ngoại trừ mắt ra thì cổ, mũi hay miệng đều nhỏ. Với người Trung Quốc xưa, gu thẩm mỹ thường đi kèm với gì đó nhỏ gọn. Có lẽ, Jaejoong đạt chuẩn đấy. Rồi hắn lại khiến đầu óc cậu mê man khi nhấn chìm cậu vào nụ hôn khác. Chiếc lưỡi nhỏ rụt rè đáp lại Yunho càng làm hắn dâng đầy dục vọng, ghì chặt cậu trong tay.

Môi hắn di chuyển xuống dưới, để lại dấu trên chiếc cổ trắng ngần. Hắn có thể nhận ra mùi vanilla từ cơ thể cậu. Mùi thật ngọt ngào, dễ thương. Rồi cậu bị hắn nhấc bổng lên trong ngỡ ngàng. Hắn ép sát người vào Jaejoong, phủ lên mặt cậu những nụ hôn dài miên man. Đê mê là thế nhưng lưng cậu vẫn đau buốt do sự đụng chạm không mấy thân thiện với mấy cuốn sách khô khan, cứng ngắt đặt cố định trong tủ. Yunho bắt đầu thấy vướng víu, hắn mở nút chiếc áo khoác jeans sậm màu ra, vẫn chưa cởi dứt luôn chiếc áo thun màu đen ngắn tay hắn mặc bên trong. Bắp tay hắn không có vẻ gì là cuồn cuộn như KangIn, nhưng hấp dẫn, mạnh mẽ. Hắn đã từng đeo một một túi golf nặng cả trăm kí, bưng một khay đồ ăn 7 món và nhấc cả Jaejoong lên cái bàn học dễ dàng.

Tay Jaejoong vụng về chạm vào quyển sách đọc dở, làm nó nghiêng qua một bên, giấy nhàu nhĩ. Cái ghế bị dịch chuyển ra xa. Cậu ngồi kéo hai đầu gối lên như kiểu tự vệ. Cậu biết cậu không thể phản kháng gì được. Cả hai đã bị vướng vào trò chơi ái tình và buộc phải kết thúc nó. Dường như dục vọng như thể một đám mây mù trôi lững lờ, nhường chỗ cho sự căng thẳng dâng lên trong chốc lát. Yunho, bằng sự dứt khoát, mạnh mẽ lạ lùng, đẩy dạt hai chân Jaejoong ra. Hơi rướn người lên, hắn đan tay vào mái tóc Jaejoong, hôn cậu nồng nhiệt. Tay cậu cũng đã quen hơn sau phút bỡ ngỡ. Jaejoong choàng tay qua cổ Yunho, chạm vào bắp tay lạnh ngắt như tảng băng. Yunho siết chặt eo cậu, rồi mạnh tay kéo lệch một bên vai áo Jaejoong để lộ xương đòn gánh gợi cảm. Jung Yunho chẳng bao giờ bình tĩnh trước nơi hắn xem là đẹp nhất trong cơ thể Jaejoong. Hắn thô bạo hôn lấy bờ vai hao gầy của cậu. Cậu không kiềm được mà phải bật ra tiếng rên rỉ. Trong cơn bồng bềnh ái tình, Jaejoong mơ hồ nhận ra cậu đã giơ tay quơ quàng làm đổ lọ đựng bút hình khối trụ tròn xuống đất. Đó là một món quà mang tính cổ vũ tinh thần Yunho nhận được từ một người bạn. Nó lăn vài chục vòng rồi tông phải tường, đánh vài vòng lùi lại, mảnh ghi chú của nó hướng lên:

“Xong việc mới được đi ngủ”

Jaejoong ngã êm ái xuống giường. Phía trên cậu là thanh niên điển trai với nụ cười tà mê hơi nhếch lên. Yunho, mái tóc hơi ướt và rũ xuống, không ngừng phà những hơi thở nam tính vào mặt cậu. Sao hắn có thể vừa quyến rũ vừa làm cậu ghê sợ như thế? Hắn nhìn Jaejoong bằng con mắt đen của hắn. Say đắm, ngọt ngào. Thà cứ độc ác, cuồng bạo như lúc nãy đi, kiểu này khiến cậu còn chết sớm nữa…

_”Cậu còn muốn nói gì không?”- Hắn hỏi bằng cái giọng trung tính, cặp mắt không rời Jaejoong, tay nâng niu như thể cậu là báu vật của hắn vậy.

_”Cái áo của cậu trông xấu quá đi. Cậu kiếm ở đâu ra thế?”- Cậu cười, nghịch ngợm nắm lấy chiếc áo đen nhăn nhúm của Yunho.

_”Cửa hàng tiện lợi. Vậy…”- Hắn thì thầm vào tai cậu-“Giúp tớ cởi nó ra nhé”

Lời khẩn cầu đầy sức mê hoặc, như thể mật ngọt chết người. Mặt Jaejoong thì cứ đờ đẫn ra tạo thành nét ngô nghê ngờ nghệch, dường như não bộ không thể điều khiển cánh tay. Cậu cứ đưa lên không nhận thức như kiểu người mộng du, rồi run run luồn áo ra khỏi người hắn. Gương mặt cậu nóng dần lên khi thấy cơ thể căng tràn của tuổi trẻ. Ngủ bên nhau cũng được lâu, nhưng chưa bao giờ cậu thấy hắn cởi áo trước mặt mình. Da nâu sẫm, bụng phẳng lì. Quá nam tính.

Bằng một hành dứt khoát, nhanh, gọn đến không ngờ, hắn cũng lột phắt bộ quần áo trên người Jaejoong ra, vất qua một bên thành đống hỗn độn trên sàn. Ánh mắt hắn như chùm tia laser quét không chừa một ngóc ngách nào trên cơ thể cậu. Làm gì thì làm đi, tự dưng lại nhìn chằm chằm kiểu này. Cậu vốn không mấy gì tự hào về vóc dáng mà. Ốm cây sào, tay chân khẳng khiu, dạo này trời lạnh làm da cậu cứ tái như người bệnh ung thư. Kinh ngạc kèm theo xấu hổ vì sự phơi bày trần trụi, cậu toang giật lấy cái gối để che chắn. Nhưng hình như hắn đã dự đoán trước cậu sẽ làm gì, khóa chặt tay cậu phía trên đầu, cả người đè soài lên cậu.

_”Xem cậu kìa. Sao thế?”

Gương mặt lộ rõ sự châm chọc quỷ quyệt, xảo trá mà vẫn đẹp đến mê dại. Sau khi đã áp đảo Jaejoong bằng sức nặng cơ thể, hắn giải thoát cho hai tay Jaejoong rồi sờ soạng khắp người cậu. Bàn tay hư hỏng của hắn nóng ngàn độ. Hắn di chuyển tay đến đâu, cậu rát bỏng đến đó. Chân cậu ngọ nguậy không yên. Chiếc quần jeans của hắn ma sát không ngừng vào bắp chân cậu. Cậu cắn răng, cố hết sức đẩy hắn ra nhưng dường như tuyệt vọng. Hắn nặng như chì vậy, người cậu mềm nhũn ra. Hậu quả đó là cơ thể đầy dấu chấm đỏ chi chiết mỗi khi môi hắn lướt qua, còn đầu Yunho thì bị cậu vò đến rối như ổ rơm.

Hắn tuột cả chiếc quần ra. Gương mặt càng ngày càng rõ, lấy đầy võng mạc Jaejoong. Hắn lại hôn cậu không dứt ra, môi cậu sưng cả lên vì hôn. Bỗng dưng, cậu nắm tóc tên ác ôn giật mạnh khi tên này đang vùi đầu vào ngực cậu, mút mát không ngừng. Ngực cậu nhức buốt, căng lên như cọng dây đàn vậy.

_”AAAA. Cậu làm gì vậy?”- Yunho sửng cồ, la lên, sững sờ nhìn một nắm tóc mình trong tay Jaejoong.

_”Tớ nói cho cậu nghe nhé…”- Jaejoong cũng lớn tiếng đáp trả-“Cậu mà làm cho tớ đau thì tớ giết cậu đấy”

_”Uh, sẽ không đau đâu”- Hắn trấn an.

_”AAAA”

Tiếng la nhanh chóng chuyển thành tiếng rên rỉ vang khắp cả vòng.

…………………………………………………..

_”Này”- Jaejoong quấn cái chăn trắng khắp người, chỉ lộ hai con mắt to ra nhìn Yunho-“Bộ cậu thiếu tiền tới độ bán tài liệu cho hội Elyss luôn à?”

_”Tớ cày game bán tài khoản luôn, cưng à”- Yunho hôn chóc lên cái đầu tóc đen, xù như ổ gà của cậu.

_”Sao vậy?”

_”Tớ bị mất ngủ mà. Thuốc ngủ mắc lắm, tớ có tiền đâu mà mua. Nói cho gia đình tớ nghe, họ sẽ dẫn tớ đi gặp bác sỹ mất. Tớ chả muốn tốn thời gian cho lũ lang băm”

_”Tớ thấy cậu ngủ như heo ấy”- Jaejoong bĩu môi.

_”Tớ mà ngủ như heo á”

Tức thì, hắn nhào đến giật chiếc chăn Jaejoong đang cuộn mình trong đó. Tuổi trẻ là cháy hết mình cho những khát khao mãnh liệt. Thuận theo những gì gọi là tự nhiên, và những niềm đam mê rát bỏng, dưới lớp chăn bông trắng, cả hai lại đắm chìm vào nhau.

……………………………………………………………

Jaejoong chồm người qua lấy chiếc điện thoại của mình. Cậu xoay hẳn lưng đối diện hắn để che ánh sáng màn hình điện thoại để hắn lỡ có ngủ rồi cũng không bị đánh thức.

_”Không ngủ đi mà nhắn tin cho thằng nào đấy”

Giọng Yunho vang lên đằng sau làm cậu giật cả mình.

_”Đâu có nhắn tin cho ai đâu. Sửa lại cái này một chút thôi”

Yunho giật lấy cái điện thoại của cậu làm cậu la làng í ới, đòi hắn trả lại. Yunho nheo nheo mắt. Trong màn đêm, ánh sáng lập lòa từ điện thoại truyền vào mắt hắn hàng chữ:

“Người dưng xấu tính, ác ôn, côn đồ”

Hắn chớp chớp mắt nhìn dòng chữ đó, phía dưới là số điện thoại của hắn, rồi hắn chuyển hướng nhìn sang Jaejoong đang thẹn thùng. Trong lúc chờ đợi, tâm trạng đã không ổn định, cậu tức quá, đổi tên lưu trong danh bạ điện thoại từ “Yunho” sang “Người dưng xấu tính, ác ôn, côn đồ”. Hắn bực dọc xoay lưng về phía cậu.

_”Này, xin lỗi mà, đừng giận”- Jaejoong cuống cuồng nắm lấy bắp tay hắn, lay lay.

_”Trả này, điện thoại gớm quá. Hôm nào tớ dẫn cậu đi mua cái khác”

Yunho nhoẻn miệng cười với cậu, hắn chỉ giả vờ giận thôi. Chính hắn cũng cho cậu những cung bậc cảm xúc mà từ trước đến giờ cậu vẫn chưa trải nghiệm quá, đặc biệt là niềm hạnh phúc vô bờ bến khi được nghe 3 tiếng:”Tớ yêu cậu” từ hắn. Cậu nhận điện thoại từ hắn rồi tá hỏa khi thấy dòng chữ “Người dưng xấu tính, ác ôn, côn đồ” được đổi thành:

“Chồng yêu”

_”Đừng có ngọ nguậy nữa đấy”- Yunho ôm siết cậu, mắt nhắm tịt-“Tớ buồn ngủ rồi”

(*): Nguyên văn. I don’t care if you really care as long as you don’t go”- Lời bài lovefool, nhạc chuông của Yunho.

Như đã nói, yaoi nửa mùa ><, viết lần đầu nên không tránh được sự dở hơi. Và đây cũng là bài post thứ 100, yeah!

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *