My Fiction

[BU] CHAP 27: Đêm Sinh Nhật

”Wow My Lan, cậu vẽ đẹp thật đó nha”

Giám khảo Tăng Quốc Thiên trầm trồ cái bánh kem hình mặt mèo của My Lan, vừa lắc đầu ngán ngẩm trước cái bánh hình thỏ Miffy méo mó của Bảo Quân, chỉ đáng nhận điểm trung bình. Với Thanh Duy, không hề có chút năng khiếu hội họa nào, cậu cho hạng bét. Quốc Thiên cười khúc khích trong khi Thanh Duy sượng chín mặt.

An Lăng Dung bốc cái bánh tạo hình cục phân của nó cho vào miệng, môi trề ra.

_”Cũng cho vào bụng hết chứ có gì đâu”

“Thích đáng lắm chị Dung” – Thanh Duy cố nén cười nhưng cố ghìm lại.

_”Chị Dung à, nhưng đây là bánh kem sáng tạo mà” – Quân thở dài với Dung rồi đẩy My Lan qua quầy tủ trưng bày bánh kem – “Qua bên kia xem bánh kem đi My Lan”

Quân đứng dậy. My Lan miễn cưỡng đứng lên sau, trước khi rời khỏi, cô lưu luyến nhìn lại Kha đang mỉm cười dịu dàng với mình. Khoảnh khắc anh thừa nhận mình là cậu bé năm nào khiến tim cô đập loạn nhịp, nhưng len lỏi trong đó, cô cảm thấy mình không vui như mình nghĩ vì cô trông chờ đứa bé đó là người khác? Hay vì một sự thật khiến cô hụt hẫng khi anh nói:

_”Tớ đã bị ngã xe đạp năm tớ mười tuổi trên trí nhớ trở về giống như bóng đèn vậy, lúc sáng lúc tối. Cậu phải giúp tớ nhớ lại đấy”

Nhớ về đứa bé đó thật mất thời gian. Ngày tháng trôi qua, trí nhớ của cô trở nên mông lung hơn, trong đầu xuất hiện những lớp lan chồng chất của sự kiện thật và ảo, giờ đây, khi đối phương chẳng nhớ gì, con đường tìm về quá khứ bỗng trở nên đơn độc. Cô khẽ lắc mạnh đầu, cố gạt bỏ dòng suy nghĩ ấy để tập trung vào hiện tại.

Tiệm bánh kem Thỏ Xanh mới khai trương chừng nửa năm nhưng đã nhanh chóng nổi tiếng ở Vũng Tàu với mô hình “Tự tay trang trí bánh kem”. Khách hàng sẽ được chọn một chiếc bánh cơ bản, sau đó dùng bảng màu ăn được để thỏa sức sáng tạo. Tiệm được thiết kế với không gian nhỏ nhắn nhưng ấm cúng bởi tông màu pastel nhẹ nhàng. Mùi thơm của bơ và vani thoảng trong không khí, cả đám mới bước chân vào, dường như bị chìm đắm trong sự ngọt ngào. Ngoài khu vực cho khách tự trang trí, còn có quầy bánh sinh nhật bày biện gọn gàng: những chiếc bánh ngọt nhiều tầng được trang trí tinh xảo với hoa quả tươi, lớp kem mịn màng cùng những họa tiết vô cùng bắt mắt.

_”Cái bánh này dễ thương quá” – My Lan cười đến híp mắt, chỉ tay vào cái bánh có hình mặt một chú chó đáng yêu.

_”Hay lấy cái này cho Thanh Duy đi” – Quân mắt sáng rỡ.

Người vừa được nhắc đến khẽ nhíu mày, ánh nhìn hằn học dõi theo hai đứa kia đang ríu rít thì thầm. Bầu trời phủ đầy mây xám, báo hiệu cho một cơn mưa sắp đến. Kế hoạch ăn đồ nướng ngoài bãi biển đành đổi thành tụ tập trong nhà, vừa ăn vừa xem phim kinh dị.

Để kế hoạch được giữ kín đến phút cuối cùng, Quân chủ động nhận phần đi chợ cùng My Lan, còn rủ thêm Dung theo để xách đồ. Thanh Duy càng giận sôi máu. Ngô Đặng Bảo Quân chưa gì có mới nới cũ, hết con nhỏ học chung khoa, bây giờ là một đứa trường R, mình rõ ràng là bị cậu ta gạt sang một bên.

……………………..

_”Wow My Lan, cậu giỏi thật đó nha”

Quốc Thiên ăn ngồm ngoàm món bún thịt xào My Lan trổ tài nấu nướng. Hôm nay, cô đứng bếp chính với món bún thịt xào, Bảo Quân làm thêm chả giò còn An Lăng Dung ngồi lặt rau. Không khí rôm rả bao quanh bàn ăn.

_”Hôm nay tớ học thêm được một món mới – bún thịt xào miền Tây từ cậu nha” – Quân nói trong bàn ăn.

_”Cậu làm nhân chả giò cũng ngon mà” – My Lan nói.

_”Chỉ mỗi tội cuốn không đẹp thôi” – Kha trêu.

_”Hai đứa bây nấu được đó. Cũng giỏi ghê. Công dung ngôn hạnh đầy đủ hết” – Dung vừa nhai chóp chép miệng vừa bình luận – “Mai mốt sẽ được gả vào nhà đàng hoàng”

_”Chị Dung đang nói gì vậy?” – Quân phồng môi trợn má.

_”Thế cậu có làm gì không Duy?” – Kha hỏi.

_”Không. Tớ không biết nấu ăn” – Thanh Duy nhỏ giọng.

_”Vậy là dở rồi” – Thiên nói – “Con gái phải biết nấu ăn chứ”

Thiên hồn nhiên, cứ vô tư nói hết những gì mình suy nghĩ, không hay biết rằng gương mặt Thanh Duy đang đỏ bừng lên. Cô vừa xấu hổ vừa tủi thân. Bảo Quân từ nhỏ đam mê uống nên cậu ấy mới thích nấu ăn còn My Lan là dân tỉnh lẻ lên thành phố, phải tự lập nên giỏi bếp núc là chuyện hiển nhiên. Thanh Duy từ bé đến lớn chỉ quen cơm mẹ nấu, cần gì mà phải xắn tay áo vào bếp chứ. Nhưng thu phục đàn ông phải qua cái dạ dày trước, chưa gì mà cô đã bị người trong mộng của mình lên tiếng phê phán.

_”Vậy lát nữa Thanh Duy phải rửa chén đó nha” – Bảo Quân trêu – “Lúc nãy bọn tớ bày bừa hơi bị nhiều”

Nói là vậy, chẳng ai để cho nhân vật chính làm gì cả. Bảo Quân và An Lăng Dung phụ rửa chén, Kha và Thiên đảm nhận trọng trách làm xao lãng Thanh Duy khi cứ liên tục bắt cô phải tù tì xem mấy phần bộ phim Ám Ảnh Kinh Hoàng – The Conjuring. My Lan chợt nhớ đến thư kí Nghiêm Đình Vũ đã vắng mặt trong buổi ăn tối. Dù cậu ta không được mời nhưng cũng là chủ nhà. Với lại, cậu ta trông cứ thui thủi một mình, tội nghiệp làm sao. My Lan chuẩn bị một phần bún thịt xào riêng, gõ nhẹ cửa phòng của Vũ ở trên lầu. Cánh cửa mở hé nửa gương mặt như chuột của Vũ đang đeo tai nghe qua đầu.

_”Tớ nhớ hình như cậu chưa ăn tối thì phải. Tớ có để dành một phần riêng cho cậu này”

Khay đồ ăn đưa ra trước mặt, thư kí Vũ vội vàng chụp lấy, nói qua loa “Cám ơn” rồi đóng mạnh cửa lại, tiếp tục công việc dở dang ban nãy.

_”Ai vậy Vũ?” – Giọng Bùi Thế Ân ở đầu dây bên kia phát ra.

_”Là nhỏ tóc dài trường T, có lần cô ta với Bảo Quân đến chỗ thư phòng của cậu một lần rồi đấy. Hình như tên là My Lan”

_”Cậu có để ý thấy tụi nó có gì lạ không?”

_”Không có gì lạ cả” – Vũ hạ giọng – “Chúng nó chỉ là đám sinh viên vô hại. Mầm mống hiểm họa tớ thấy ở đây chính là An Lăng Dung. Nó đã xài hết của cậu năm triệu rưỡi từ sáng đến trưa. Sau đó, nó tiếp tục bám theo mấy người kia để ăn chực”

_”Con khốn” – Thế Ân nghiến răng.

_”Tớ còn cảm thấy một điều kì lạ nữa từ Trần Lập Nam Kha” – Gọng kiếng Vũ sáng quắc lên như đèn pha – “Nó có vẻ rất tò mò những chuyện cậu làm. Còn nữa lúc ở công viên Thỏ Trắng, tớ đã nghe nó và My Lan nhắc về một địa điểm – viện mồ côi Tia sáng xanh”

_”Viện mồ côi Tia sáng xanh sao?” – Thế Ân trầm ngâm vuốt cằm – “Quân đã có lần hỏi tớ về chỗ đó. Nhỏ bạn của cậu ấy đang tìm một đứa bạn cũ ở nơi đó. Thằng đó hay xuất hiện vào ngày cuối tuần, có thể nó sống gần khu vực đó và lâu lâu ghé chơi, còn nếu nó đi theo dạng nhà tài trợ giống tớ thì nó cũng thuộc dạng máu mặt đấy. Dấu hiệu nhận diện thằng đó là nó có vết bớt trên bắp tay”

_”My Lan tìm được rồi đấy” – Vũ im lặng lấy hơi – “Là Trần Lập Nam Kha”

_”Lạ nhỉ? Nó chưa bao giờ xuất hiện trước mặt tớ ở viện Tia sáng xanh cả”

……………………..

My Lan rón rén đi xuống dưới nhà, Quân đã cầm bánh kem sinh nhật sẵn, Dung đứng đằng sau lấy hột quẹt đốt nến rồi cắm lên bánh. Tranh thủ lúc Thanh Duy đang dán mắt vào TV xem đến khúc con ma sắp xuất hiện, Quân đá mắt ra hiệu cho Kha và Thiên. Hai tên con trai lẳng lặng khom người đi lùi về phía sau.

Lúc con ma vồ đến màn hình là lúc đèn đóm tắt hết. Lỗ tai cả bọn được một màn tra tấn bằng tiếng hét mấy trăm dexiben của Thanh Duy.

Trong lúc cô còn ôm tim, run rẩy chưa kịp hoàn hồn, ánh sáng từ ngọn nến “19” chập chờn soi lên gương mặt Quân, My Lan, Kha và Thiên. Từ trong bếp, giọng hát vang lên nửa lạc nhịp nửa đùa giỡn:

“Happy birthday to you

Happy birthday to Thanh Duy”

_”Thổi nến đi Duy” – My Lan giục.

Qua cặp kính cận, Thanh Duy sững sờ nhìn cái bánh kem nhỏ xinh có chú chó đáng yêu đang tỏa sáng giữa bóng tối. Cô không biết phải treo biểu cảm nào lên mặt mình nữa, la hét hay bật khóc đây. Vẻ biểu cảm phân vân, vừa cảm động vừa bất ngờ khiến Bảo Quân và My Lan bật cười.

Phù

Thanh Duy dập tắt luôn ngọn đèn cuối cùng.

Cô nghe tiếng vỗ tay lớn. Bật đèn lên, cô thấy trang trí căn phòng với bóng bay đủ màu sắc, những dải ruy băng được dán vào tường với hàng chữ: ”Chúc mừng sinh nhật Thanh Duy yêu dấu”. Cô nhìn qua Bảo Quân đang cười lè lưỡi. Thì ra các bạn mình đã chuẩn bị trước. Quốc Thiên cầm cây súng đồ chơi bắn hoa giấy, cây súng phun ra những cánh hoa li ti lên không trung. Cũng may, chủ nhà đang ở trên lầu, Vũ mà biết mình phải cong lưng ra hút bụi thì chắc không được vui đâu.

Bây giờ đến lúc mở quà.

_”Quà của cậu hả My Lan?” – Thanh Duy xé gói quà màu hồng ra. Cô ngắm nghía chiếc mũ beanie màu be, ngay lập tức đội vào đầu – “Tớ thích quá, cám ơn cậu nha”

Thanh Duy chồm đến ôm My Lan. Qua vai Thanh Duy, cô thấy mắt Kha cười với mình. Anh giơ ngón trỏ lên như muốn nói: “Cậu khéo tay lắm”

_”Tớ biết quà của ai rồi” – Cô sinh viên ngành Luật nhìn cái bàn phím đủ màu sắc theo dạng máy đánh chữ – “Của Quân phải không? Đã có lần tớ nói với cậu, tớ muốn có một bàn phím mới”

_”Voucher mua sắm Takashimaya. Không sáng tạo lắm, nhưng thực tế” – Thanh Duy nheo mắt nhìn Kha – “Kiểu này nghe giống cậu lắm đó Kha”

Thanh Duy run run mở đến món quà cuối cùng. Quà của mọi người đã được bóc ra rồi, chỉ còn lại món cuối là quà của người trong mộng – Tăng Quốc Thiên thôi.

Trông đợi bao nhiêu, cô thất vọng bấy nhiêu khi bên trong chỉ là một hộp chocolate mua ở siêu thị.

_”Phải không đó, ăn chocolate mập lắm đấy” – Dung nhìn dè bỉu – “Sao nhìn giống mấy hộp quà sắp hết đát cho không quá vậy”

_”Ở đâu mà hết đát vậy, để tớ chứng minh cho. Ăn vô đảm bảo không đau bụng”

Thiên bốc một cục chocolate trước con mắt trắng dã của Thanh Duy. Cậu trai trẻ vô tư ăn nguồm ngoàm không hề biết mình đang làm tổn thương sâu sắc một cô gái. Nhìn gương mặt Thanh Duy tối sầm, Quân cố pha trò trong bầu không khí đang bị chùng xuống. An Lăng Dung đột nhiên lên tiếng.

_”Còn thiếu chị nữa chứ”

Cả bọn bất ngờ khi Dung tháo sợi dây chuyền đắt tiền nó đang đeo tặng cho Thanh Duy. Khi cô lúng túng định trả lại cho nó vì món quà quá giá trị, nó từ chối nhận lại.

_”Chị tặng em, kèm theo một câu chúc” – Dung cười tủm tỉm, hệt như một nàng rắn dịu dàng nhe lưỡi trước khi đâm nọc độc vào con mồi – “Chúc em sớm có được đức lang quân như ý”

My Lan giật mình, ho lên một tràng.

_”Để tớ vào nhà bếp lấy dao tụi mình cắt bánh nha” – Quân nhanh nhảu nói.

_”Để tớ làm cho. Bữa nay cậu chạy ngược xuôi rồi” – My Lan giành.

_”Các cậu ngồi đi. Để tớ” – Thanh Duy cố nén ngược nước mắt vào trong, nhờ sợi dây chuyền của Dung mà tạm thời vui vẻ hơn chút.

_”Không, cậu là nhân vật chính mà. Để tớ” – Quân đứng phắt dậy, thái độ dứt khoát.

_”Để tớ nào” – My Lan nài nỉ.

Cả ba cứ giành giật nhau cũng đâu gần mười phút trong khi Thiên đã ăn gần hết hộp chocolate. Dường như không chịu nổi nữa, An Lăng Dung phải đứng ra làm Bao Công xử án.

_”Thôi mệt quá, đừng có đùn đẩy nữa” – Dung la lớn – “Trong phòng này, ai chưa có hôn thì phải vô nhà bếp lấy dao và đĩa ra”

Cả bọn im re nhìn An Lăng Dung vừa phát ngôn câu nửa đùa nửa thật. Tại sao bây giờ nó lại khởi xướng trò Truth or Dare? Dung nhìn thẳng vào đôi mắt hoang mang của Bảo Quân, nó lấy cậu ra làm tâm trước, nghĩa rằng cậu là người chơi tiên phong. Trong căn phòng này, chưa chắc ai có nhiều kinh nghiệm hôn nhau cho bằng Ngô Đặng Bảo Quân khi mới mười lăm tuổi cậu đã khóa môi với thằng bạn thuở nhỏ bây giờ là hội trưởng trường R Bùi Thế Ân.

Bảo Quân chớp mắt liên hồi, nuốt nước bọt vì cổ họng khô khốc, trong đầu chưa gì mà chạy hàng loạt hình ảnh những chiếc hôn nóng bỏng kèm theo âm thanh mút mát sống động mà chỉ cậu và Thế Ân biết. Bao giờ hắn cũng hôn cậu say mê tới độ cậu còn nghe tiếng hắn rên ư ử bên tai mình.

Kế bên cạnh Bảo Quân chính là My Lan, bây giờ tới lượt mình, cô đang ngồi ghế nóng. Cô cảm nhận rõ mồn một mười con mắt phát sáng từ năm con người: Ngô Đặng Bảo Quân, An Lăng Dung, Tăng Quốc Thiên, Trần Lập Nam Kha và Trần Thanh Duy đang hướng về mình một cách đồng bộ từa tựa đám trẻ ngoài hành tinh trong bộ phim “Ngôi làng của những kẻ bị nguyền rủa” (Village of the damned). Bất giác cô lấy tay chạm nhẹ môi mình – Phạm Tiến Hoàng và nụ hôn trà xanh. Hôn phớt lên môi cũng tính là hôn.

Cô tưởng đâu mình đã được thảnh thơi, xui xẻo thay, những giấc mơ dạo nọ thường xuyên tới lui hai ba ngày nay nhưng lại càng nâng cấp lên khiến cô choàng tỉnh giấc trong bàng hoàng, nó cứ như thật vậy: My Lan thấy ngực mình nặng trĩu, một tên con trai đang gác đầu hắn lên ngực cô ngủ ngon lành. Cô có cự quậy gì, hắn cũng không nhúc nhích, chỉ khẽ cô lướt ngón tay vào mái tóc bạch kim mượt mà của hắn, Phạm Tiến Hoàng ngẩng mặt lên nhìn My Lan.

Và cô nhận ra đó là một giấc mơ lồng trong một giấc mơ.

Trong khi đó, cô luật sư Trần Thanh Duy đang cẩn thận xem xét từng biểu cảm cũng như lời khai của các nhân vật trước tòa. Ngô Đặng Bảo Quân và Trần My Lan là hai kẻ nói dối vụng về, thể hiện qua biểu cảm gương mặt vô cùng nghèo nàn. Chúng nó miệng thì cứng cỏi lắc đầu bảo “Không có hôn ai”, nhưng cơ thể và ánh mắt lại phản bội hoàn toàn. My Lan và Kha đang quen nhau, tụi nó có hôn nhau cũng là chuyện bình thường thôi. Bảo Quân thì sao? Thằng nhóc ngây thơ suốt ngày coi phim hoạt hình đó mà biết hôn trước mình sao? Chắc là nó bị đứa nào đó lừa hôn lúc nó học mẫu giáo. Vậy mình nằm chắc suất những người có đôi môi còn trinh rồi.

Còn một người nữa, Tăng Quốc Thiên. Theo lời kể của người bạn thân là Trần Lập Nam Kha, Thiên không có người yêu, độc thân từ lúc lọt lòng mẹ, vậy thì cậu ấy hôn ai? Thanh Duy nhíu mày, Thiên bỗng như con rối múa may không kiểm soát. Cử chỉ ấy, đối với Thanh Duy, là tín hiệu rõ rệt của kẻ nói dối.

_”Thiên, cậu cũng hôn rồi sao?” – Duy nhíu mày. Dù cô và Thiên không phải là một cặp nhưng tình trong như đã, mặt ngoài còn e, mấy đám bạn cũng biết chuyện hai người có tình cảm với nhau, nên với Thanh Duy, cô vẫn cảm thấy bị phản bội nặng nề.

_”Ờ thì…” – Thiên gãi đầu.

_”Mới hồi chiều nay thôi à cưng” – An Lăng Dung đặt tay lên ngực mình – “Với chị đó”

Cả bọn trợn trắng mắt nhìn về nhân vật mới vừa phát biểu câu nói xanh rờn đó. An lăng Dung trơ tráo, không biết xấu hổ, chiếc môi tô màu son Chanel đỏ chót cong lên thành từng tiếng rõ vành vạch.

_”Hồi chiều chị thấy nó tội quá. Tự xử một mình trong phòng nên chị giúp chút thôi. Chưa có kinh nghiệm gì đâu nha cậu bé. Muốn chiều chuộng con gái thì phải học thêm dài dài rồi. Tốt nhất là bái sư anh Tùng đi, ảnh hôn giỏi nhất trong mấy người chị từng hôn”

_”Nè chị” – Thiên lúng túng, hết nhìn sang Thanh Duy rồi xoay sang An Lăng Dung – “Chị nói nhăng nói cuội cái gì vậy”

An Lăng Dung nhún vai. Thiên hốt hoảng, dồn hết tâm trí vào Thanh Duy đang nấc lên từng hồi. Gương mặt hướng xuống đất, cô đã bị con nhỏ trường R hạ cho đo ván. Cậu mới vừa chạm nhẹ vai cô, tay đã bị hất mạnh ra. Bảo Quân lúng túng, đổ cả mồ hôi trong cái phòng máy lạnh hai mươi bốn độ. My Lan đứng như trời trồng, cô hiếm khi thấy người ta xung đột, bây giờ tận mắt chứng kiến, cô nhanh chóng rơi vào trạng thái đông cứng người.

_”Tớ bị gài đó Duy ơi. Cậu hãy tin tớ”

_”Bị gài. Trời ơi. Sao lúc nào tôi cũng đóng vai ác vậy nè?” – Dung trề môi ra – “Lúc sướng sao không nói là bị gài đi”

Bốp,

Một giây trước,

Thanh Duy vẫn đang khóc lóc tức tưởi, My Lan và Bảo Quân não bộ vận động lại, vội chạy đến an ủi cô bạn.

Tính ở phạm vi xa hơn, thư kí Vũ ở trên lầu vẫn đang ngồi làm việc.

Một giây sau,

Một bên má nóng hổi, An Lăng Dung ngã nhào xuống đất, trước đó, nó đã kịp thấy hình ảnh Thiên nổi giận sẵn sàng quần thảo với mình, nhưng người ra tay lại là Trần Lập Nam Kha.

Gương mặt anh đỏ bừng vì tức giận, cơ căng cứng dưới chiếc áo thun đen. Dưới hàng lông mày nhíu lại là ánh mắt long lên sòng sọc khiến cả phòng như đông cứng trong bầu không khí căng thẳng đến đáng sợ. Bọn họ chẳng ai dám nhúc nhích, thật chất họ đang chưa kịp hoàn hồn vì Kha nổi tiếng lịch thiệp lại ra tay với An Lăng Dung. Anh nhìn với nó bằng cái nhìn mà nó thề cả đời sẽ không bao giờ quên được, trong đó là cơn giận mãnh liệt như một ngọn núi lửa sắp phun trào.

Dường như là quá shock trước phản ứng của Kha, cả đời An Lăng Dung chỉ có ba nó và hai thằng bạn nó dám ra tay đánh nó, thằng mặc cái áo thun năm chục ngàn đó là loại vô danh tiểu tốt trường T nào mà dám tác động lên gương mặt xinh đẹp của nó. Nỗi tức giận biến hóa thành giọt nước dâng trào trong mắt An Lăng Dung. Tay nó ôm một bên má, ánh mắt long lên tia nhìn phẫn nộ về phía Kha. Những giọt nước mắt nóng hổi bắt đầu trào ra, lăn lên vết đỏ bàn tay anh tác động khiến vết thương càng rát buốt.

_”Sao mày đánh tao hả?” – Dung gào lớn.

Kha vẫn nhìn Dung giãy giụa như con cá nằm trên thớt. Anh nhớ lại lời Bùi Thế Ân nói, đến một con nhỏ An Lăng Dung làm loạn trong lớp học Xác suất thống kê mà anh còn không quản nổi, lấy đâu ra bản lĩnh lèo lái Hội sinh viên trường R chứ.

Bây giờ là lúc Kha chứng minh cho mọi người thấy, anh không phải là dạng dễ bị ức hiếp.

Và Bùi Thế Ân sẽ phải chứng kiến chuyện này.

_”Gọi cho Bùi Thế Ân đến đón cậu đi. Bọn tớ không ai muốn thấy mặt cậu nữa. Cậu phải cút khỏi nơi này” – Kha lạnh lùng cất tiếng.

_”Cái gì chứ” – An Lăng Dung tái mặt. Nếu là ngày xưa huy hoàng, nó đã rời khỏi đây từ lâu, không chờ người khác phải đuổi thẳng mặt mình. Nhưng giờ đây đã khác, An Lăng Dung nay đã khánh kiệt tài chính – “Tao không đi đâu cả”

Nó chụp lấy tay Bảo Quân, cậu với nó lúc này chính là cái phao cứu sinh hữu hiệu nhất. Nó siết chặt vai cậu, nhìn cậu bằng ánh mắt muốn nuốt chửng.

_”Quân, em nói đi. Chị đi theo hầu em phải không? Cùng lắm tối nay chị qua ngủ với em. Chị lót giấy báo nằm trên sàn cũng được. Em không thể để chị xách vali ra khỏi đây lúc trời tối. Chị sẽ bị bán nội tạng qua biên giới đó em. Là một mạng người đó”

_”Cái đó thì…”

Bảo Quân khó xử. An Lăng Dung quả là một đứa chuyên gây rối, 99% mọi vấn đề trên thế giới này là một tay nó xào nấu lên, nhưng ít nhất cũng nên chờ đến ngày mai rồi đuổi nó đi. Bây giờ cũng đã tầm mười giờ tối. Cái căn biệt thự nằm tách biệt khỏi trung tâm, đoạn đường đến đây vừa tối vừa hiểm trở lại mưa gió bão bùng nữa. Cậu ngó sang My Lan tìm sức mạnh, cô gật đầu. Vừa định mở miệng xin cho Dung ở lại một đêm, cậu đã phải bỏ ý định trước đôi mắt mở trừng trừng của Kha, như lời cảnh báo: “Đừng có làm trái ý tớ”

_”Anh tha cho em lần này thôi” – Biết dùng Bảo Quân làm con cờ không còn tác dụng nữa, nó đành phải tận dụng triệt để mánh khóe đánh thẳng vào sự yếu đuối của đàn ông. Nó lết bằng hai đầu gối tới chỗ Kha – “Nếu em gọi, thằng Ân sẽ không bao giờ bắt máy đâu”

_”Bấm gọi nó liền đi”

Kha không tin con nhỏ đặt điều An Lăng Dung. Bàn tay run run bấm số gọi cho Bùi Thế Ân, An Lăng Dung tụng kinh trong bụng, cầu trời khẩn phật cho tên hội trưởng trường R đừng bắt máy cuộc gọi này.

Thần linh trên cao đã đáp lại lời thỉnh cầu của Dung, Bùi Thế Ân không bắt máy.

_”Anh thấy chưa. Nó không bắt máy đâu” – Dung nói. Mồ hôi chảy dài dọc theo hai bên má.

_”Thư kí Vũ” – Kha liếc sang tên con trai nhỏ người đang đứng gần cầu thang – “Cậu có thể điện thoại cho hội trưởng Ân của cậu sang đón con nhỏ bạn của nó không?”

_”Thứ nhất, An Lăng Dung không phải là bạn của Thế Ân. Thứ hai, Thế Ân yêu cầu tớ chỉ điện thoại cho cậu ấy trong những trường hợp khẩn cấp. Trong trường hợp này…” – Vũ im lặng rồi tiếp tục – “Có thể được xem là không nghiêm trọng lắm”

An Lăng Dung tức muốn ứa máu nhưng cũng phải ráng đóng vai thục nữ. Nó bắt đầu khóc lóc.

_”Em không còn nơi nào để đi nữa”

_”Thì gọi cho bạn trai cũ của cậu đi” – Kha nói, hưởng thụ cảm giác đày đọa An Lăng Dung.

_”Anh Tùng ảnh tuyệt giao với em rồi” – An Lăng Dung nức nở. Nó với Thanh Duy đang đua nhau xem ai khóc lớn hơn – “Ảnh đã chặn số của em”

An Lăng Dung đau khổ vì Bá Tùng là sự thật nên nó khóc lớn hơn. Nó cố níu kéo hắn nhưng mọi công sức đều vô ích. Nó đưa lịch sử cuộc gọi làm bằng chứng cho Kha xem, gần một trăm cuộc nhưng không có cuộc gọi nào thành công.

_”Gọi cho thằng tóc trắng đó. Nó cũng là bạn trai của cậu mà”

Kha cười gằn một tiếng. Nam nữ bước ra từ một căn phòng trống, quần áo xộc xệch, chắc chắn là dan díu với nhau, điều đó anh chắc như đinh đóng cột.

_”Thằng Hoàng không hề có số điện thoại”

Hai lí do trước nghe còn có lí, chỉ duy lần này, lí do thật hoang đường. Cả bọn lại ngơ ngác nhìn nhau. Dung van nài trong tuyệt vọng muốn lôi kéo chỉ một ai đó tin nó thôi.

_”Tớ công nhận cậu nói đúng đấy”

Thư kí Vũ lên tiếng. Người An Lăng Dung không ngờ đến, lại là người bên phe mình. Bỗng dưng, trong lòng Dung tràn ngập lòng biết ơn, từ đó, ánh mắt cũng lấp lánh hơn. Qua bộ lọc hình ảnh, tên mặt chuột ngày nào nó khinh bỉ bỗng hóa Tây Thi trong mắt nó.

_”Không có một số điện thoại nào đăng kí dưới tên Phạm Tiến Hoàng cả. Cậu ấy sống lay lắt nhờ hotspot của Ân và Bá Tùng. Còn những lần cậu ấy trực tuyến tầm vào bốn giờ sáng, chắc phải phụ thuộc vào wifi miễn phí của mấy quán cà phê quá”

Nhưng tay thư kí yêu ma này chắc gì mà không lật lọng chứ.

_”Dung, cậu điện qua bên mạng xã hội của cậu ấy chắc là được đó. Cậu biết tài khoản mạng xã hội của cậu ấy mà, cậu từng gắn thẻ tên của Phạm Tiến Hoàng vào một bài đăng dưới tên “Hoa Hoa tiểu thư” của cậu đó. Cái người có tài khoản: “uống whisky trong cái ly nhựa” đó”

Tên mặt chuột bỗng quay lại làm tên mặt chuột, lần này xấu xí tệ, với những cục mụn sưng mủ và vết sẹo rổ do căn bệnh trái rạ năm hắn mười tuổi gây nên.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *