My Fiction

[MBFE] CHAP 33 Our Future (END)

Jaejoong không bao giờ vào trường vào lúc này. Đã 7h tối rồi. Lần đầu vào trường, có một dạo, mấy sinh viên đồn nhau thư viện trường có ma buổi tối. Nhưng bây giờ, mấy lớp cao học đã mở ra, dành cho những ai vừa đi làm, vừa học ban đêm. Tuy là tin đồn thôi mà cậu vẫn thấy rợn rợn sao ấy. Nhiều lần đi ngang trường, thấy nó tối như hũ mực, trông rất đáng sợ.

–          Lần này trường mình tổ chức cắm trại lớn quá há.

Junsu dáo dát nhìn xung quanh. Bãi đỗ xe của trường bây giờ chật cứng rồi. Ở phía ngoài cổng còn có mấy chiếc xe taxi nữa. Hôm nay trường đại học quốc gia Seoul treo đèn lòe loẹt cả. Mấy khóm hoa hình như có tỉa lại kĩ càng hơn. Dĩ nhiên, khi tiếp đón ai đó thì phải chuẩn bị cho rình rang rồi. Hai người không đi thẳng về phía lớp mà quẹo sang trái, để đến sân bóng, nơi có bảng treo chữ ”Welcome to the X party” ở đó.

Điều đầu tiên đập vào mắt cậu là một hàng người. Hình như Yunho có nói, trước khi vào phải bấm vé và cột nơ ở phía tay trái để phân biệt. Ý tưởng này chắc là của Heechul. Jaejoong nhìn vào tấm thẻ nhựa màu tím trang trí lòe loẹt cả. Cậu nhận ra hai gương mặt quen thuộc của Hội doanh nghiệp là KiBum và Yesung đang đứng vã mồ hôi bấm thẻ. Nếu ai đó đảm nhiệm vụ này thì chắc cũng bấm bụng mà chửi Heechul vì cái thẻ này cần một sức lực rất mạnh để tạo cái lỗ tròn ở giữa

–          Ý, Jaejoong hyung.

KiBum cười toe toét khi thấy Jaejoong còn cậu thì bị choáng tầm nhìn ở anh chàng phía trước đang vô cùng bất mãn khi thấy cổ tay trái mình cột cái nơ vô cùng nữ tính.

–          Chào Kibum- Jaejoong mỉm cười

–          Hyung cũng đến chơi á? Yesung, hyung bấm thẻ đi, em cột nơ- KiBum nói với qua Yesung khi Jaejoong đưa thẻ cho cậu nhóc.

–          Đông ghê há.

–          Phía trong còn đông dữ lắm đấy. Xong rồi- KiBum đưa thẻ đã được bấm lại cho cậu

–          Thế em phải làm tới tối luôn à?- Cậu hơi e dè, đoàn người thì cứ thi nhau mà vào

–          Dạ không, em chia với mấy tình nguyện viên, mỗi một tiếng thay ca.- KiBum nói- Lát nữa em gặp lại hyung liền à

Cái đoàn người phía sau còn nhiều nên cậu không đứng nói chuyện được mãi nên chào cậu em vào trong trước. Quả thật là rất đông…

Cậu không nhận ra cái sân bóng bình thường rộng như cánh đồng bát ngát nữa. Có lẽ quá nhiều người đến đây nên cậu thấy hơi ngợp. Yunho nói có mấy câu lạc bộ sẽ trưng bày sản phẩm ở đây và đa phần những gian hàng, được dựng bằng lều, đều bán đồ ăn thức uống. Tất cả họ đều là người ngoài vào.

–          Coi chừng đấy

Junsu kéo Jaejoong lại. Mải ngắm mấy đồ trưng bày nhiều màu sắc kia mém chút cậu đụng phải mấy người công nhân. Ở bên ngoài có mấy chiếc xe khá lớn để chuẩn bị cho tiết mục sân khấu của nhóm Boys Like Girls. Bây giờ họ mới xếp xong ghế khán giả rồi, còn khâu ánh sáng, chỉnh âm nữa là đúng 9h30 nhóm sẽ có mặt.

Chợt, ngang qua cái gian hàng ghi chữ:” Câu lạc bộ môi trường”, một cảnh tượng khiến cậu không thể rời mắt được.

Mấy em nhỏ cứ xúyt xoa mấy chậu cây nhỏ được gói bọc giấy kiếng, cột nơ hồng rất dễ thương. Mà cột nơ lòe loẹt thì luôn luôn là dấu ấn riêng của Heechul nên cậu không thấy lạ khi thấy hội phó Kim đang ở trong đó nhìn cậu ngại ngùng. Điều cậu ngạc nhiên là người ngồi kế bên Heechul. Người đang tập trung cột cái nơ một cách vụng về đó cũng từ từ ngước lên

–          Hankyung hyung- Jaejoong tròn mắt

Hankyung cười toe, định miệng nói gì đó với Jaejoong thì bắt gặp cặp mắt sắc lẻm của Heechul nhìn qua. Hai người này sao hôm nay lại ngồi chung với nhau, chẳng phải Heechul ghét Hankyung lắm à.

–          Này Jaejoong- Heechul tằng hắng- Lát nữa qua chỗ của hội doanh nghiệp em nói với Yoochun là nửa tiếng nữa quay về đây để hyung với Hankyung đi chơi nha. Nó đang chơi với Changmin bên đó đấy.

Ấy, vậy họ thành với nhau rồi, nam châm trái cực thì hút nhau mà.

Không khó để Jaejoong kiếm ra gian hàng của câu lạc bộ doanh nghiệp, nó là đông nhất. Họ phụ trách bán phiếu mua đồ nên cả đám người cứ thi nhau mà đổ xô đến đó. Jaejoong thấy một Shindong ham công tiếc việc, vã mồ hôi chào hàng mọi người, còn Changmin thì vừa cắt phiếu ăn vừa cười đùa với Yoochun. Tên hội trưởng thì ngồi kế bên cạnh, thấy khách hàng nữ thì mắt sáng lên, dùng mấy chiêu tiếp thị cũ rích.

–          A

Yunho la lớn lên khi thấy cậu. Jaejoong hơi ngượng vì âm lượng của hắn hơi lớn khiến mấy người mua hàng cũng nhìn cậu chằm chằm. Yunho như thể được giải phóng vậy. Hội trưởng Jung còn ham chơi lắm, chắc thấy người ta đi chơi mà mình ngồi một chỗ chắc là ức chế lắm.

–          Kêu Eunhyuk vào thay cho tớ ngay- Yunho gọi với vào trong

–          Khỏi kêu, tớ ở đây rồi

Eunhyuk làu bàu. Cậu chàng ôm một mớ quà lưu niệm như là khăn, móc khóa của trường làm cho buổi lễ hội ra bày bán. Tất cả sẽ được qui cho hội từ thiện.

–          Tới lâu chưa?- Yunho hỏi

–          Mới đến à. Thấy KiBum ở ngoài kia

Jaejoong tách lọn tóc bám dính vào phía bên má Yunho vì mồ hôi và bẻ lại cổ áo bị xốc của hắn. Tất cả tinh nguyện viên đều mặt áo thun trắng, cổ viền đen, chính giữa in logo trường, trông rất đơn giản. Nhưng khoác bộ áo bình thường đó lên thì trông hắn càng bảnh…

–          Để đi ăn cắp mấy phiếu mua hàng cái đã.

–          Này

Jaejoong lườm lườm. Anh hội trưởng có tâm lí là mình bán nên mình bòn rút chắc không ai biết. Hắn đá mắt lại nhìn Jaejoong trêu ngươi nhưng vẫn đến chỗ của Shindong mua phiếu. Cũng biết sợ rồi đấy. Với hắn thì phải đề ra chút luật nữa.

–          Có phải Junsu ở lớp Kinh tế vi mô không?- Eunhyuk tò mò nhìn người phía sau cậu

–          Ơ. Sao cậu biết tớ thế?- Junsu tròn mắt

–          Không nhớ tớ hả? Tớ ngồi phía trên cậu nè…..

Junsu rất dễ bắt chuyện. Thấy có người hơi quen thì cậu biến thành người quen ngay. Jaejoong cũng an tâm lắm. Sau chuyện với Siwon, Junsu cũng đã cởi mở hơn, hy vọng một ngày cậu sẽ kiếm được một người tốt.

–          Đi chơi thôi.- Yunho lôi Jaejoong đi- Để cậu Junsu ở lại bán hàng với Eunhyuk, lát nữa, hội doanh nghiệp chia hoa hồng cho.

Cậu chưa kịp phản ứng thì cánh tay bị hắn lôi tuột đi.

–          Cậu thích pizza phải không? Tớ mua nhé

Nhìn cái dáng người áo trắng nhanh nhảu chen chân vào đám đông để mua cho cậu một lát pizza nóng hổi, sự cảm động cũng như tự hào trong cậu nhen nhóm lên. Hắn cứ mà đối xử với cậu ngọt ngào thế, chắc là cậu tan chảy mất.

Yunho mua thêm mấy thứ lỉnh khỉnh để ăn vặt nữa. Hắn bảo cậu càng ngày càng giống con lợn con rồi, ăn mà cứ phồng má lên mãi, muốn cắn lắm.

–          Tớ còn muốn ăn kem nữa cơ.

Hắn chớp mắt, cậu cũng chớp lại. Có một gian hàng bán kem trang trí nổi bật lắm, lúc nãy cậu vào đây đã thấy rồi. Yunho mua cho cậu li kem dừa lớn. Jaejoong thích thú lắm, ném mấy túi đồ ăn cho hắn cầm, còn mình ôm khư khư li kem mát lạnh, mút muỗng mãi.

Hai người chọn một vị trí ngồi thích hợp chỗ khán đài. Gần 9h rồi, người ta cũng đến hơi đông rồi. Ban chiều có mưa nên đêm thì gió lạnh hơn.

–          Lạnh quá đi mất

Jaejoong ngồi nhích về phía hắn. Yunho cười. Lạnh thế mà còn ăn kem nữa. Tay hắn choàng qua người Jaejoong. Cơ thể cậu cứ mềm mại và nhỏ bé như thế khiến hắn cứ muốn cưng chiều mãi thôi. Thôi vậy mập lên một chút cũng chẳng sao, hắn ôm sẽ sướng hơn. Như là đứa bé thích thú ôm cho gấu nhồi bông ấy. Jaejoong đút kem cho hắn bằng cái muỗng của mình.

–          Kem không ngọt bằng lưỡi cậu đâu.

–          Nói cái gì vậy.- Jaejoong lườm

Hắn nhoẻn miệng không nói gì. Cái màn hình ti vi cực đại đằng sau sân khấu đã lên hình. Jaejoong thấy họ mang dụng cụ ra sân, sẵn sàng cho buổi hòa nhạc rồi. Từ từ phía sau, mấy hiệu ứng tia chớp xoay vòng vòng từ từ biến mất, nhường chỗ cho những khung hình khác xuất hiện tiếp nối.

–          Biển kìa

Jaejoong chỉ tay vào màn hình. Bờ biển xanh ngát với bầu trời dường như hòa thành một. Dưới ánh sáng vàng rực của mùa hè, bãi cát sáng lấp lánh, như kim cương ấy. Cậu dường như nghe cả tiếng sóng biển vỗ rì rào dù chỉ là một bức ảnh vô hồn.

–          Uh- Hắn gật đầu- Thái Bình Dương đấy.

–          Đẹp quá.

–          Cậu có biết người Mexicô nói gì về Thái Bình Dương không? Họ nói nó không có kí ức. Đó là nơi mà tớ muốn sống trọn đời mình. Một nơi ấm áp nhưng không có kí ức. Tớ sẽ mở một khách sạn nhỏ ngay trên bãi biển, mua những con thuyền cũ và sửa nó lại, hằng ngày chỉ cho du khách của mình đi câu cá. Cậu biết mà, ở một nơi như thế, tớ có thể cần đến một người tháo vát đấy

Yunho đá mắt về phía Jaejoong. Nhìn hắn, cậu cảm tưởng như mình đang tan vào không khí vậy. Con người đó từ bao giờ đã thân quen tới độ đó rồi chứ

–          Suốt ngày chỉ có cái phim “The Shawshank Redemption” thôi- Cậu trêu hắn

–          Oh- Yunho hơi bất ngờ- Sao cậu biết vậy?

–          Đó là việc của tớ- Jaejoong đã từng nghĩ thể loại phim như thế không hợp với mình, nhưng không hiểu vì sao lại dán mắt vào màn hình suốt 2 tiếng nữa- Còn một vấn đề nữa, tớ có thể không cần cậu đấy- Cậu tinh nghịch mút muỗng kem

–          Vậy hả?- Yunho trầm ngâm làm Jaejoong được bụng đắc ý- Cậu thử duỗi chân ra xem

–          Làm gì?

–          Duỗi thế này- Hắn bất thình lình dùng tay trái mình nâng chân phải Jaejoong lên- Rồi cậu lấy tay mình chạm vào chân xem. Không được co chân đâu đấy

–          Sao mà được? Tớ đâu phải là dân yoga đâu?

–          Do đó cậu mới cần tớ.- Khóe miệng Yunho cong lên- Ở vị trí của tớ mới có thể chạm vào mũi giày của cậu thôi. Có vô số thứ cậu không với tới được lắm. Xem ra tớ hơi quan trọng đây

–          Xì- Jaejoong bĩu môi- Nhưng cậu ăn gian. Cậu đã nhấc mông ra khỏi ghế rồi

–          Tớ chỉ yêu cầu cậu không được cong chân thôi, mấy cái khác đều có thể cả, tại cậu không hỏi đấy

Nói ngược, nói xuôi, nói ngang gì hắn cũng nói được cả. Jaejoong liếc xéo hắn còn tên thắng cuộc họ Jung thì chỉ khẽ nhún vai, luồn tay qua eo Jaejoong siết chặt

Today is a winding road

That’s taking me to places that I didn’t want to go

Whoa (whoa, whoa, whoa)

Today in the blink of an eye

I’m holding on to something

And I do not know why I tried

Bài hát Thunder của Boys Like Girls tự khắc đã vang lên lúc nào. Nhìn đắm vào gương mặt thân quen, Jaejoong mỉm cười khi thấy môi hắn mấp máy những từ ngữ rời rạc.

–          Có muốn sống cùng tớ ở Thái Bình Dương không? Hai đứa mình sẽ cần nhau đấy

Jaejoong siết chặt bàn tay đang đeo cái vòng xấu xí có chữ XOXO méo xẹo của hắn.

Đã thế thì không buông tay ra đâu đấy

9.36 PM 8/11/2011

****

Lời cuối (17/5/2014): Wow, thật tình là mình hoàn toàn không nhớ đến việc post cái fanfic này, nhưng lại muốn kết thúc thứ mình bắt đầu. Giờ đọc lại thì cũng thấy có nhiều điều thiếu sót cũng như nhiều chi tiết phi logic, mong những ai kiên nhẫn đọc đến đây bỏ qua cho *dập đầu*. Những chi tiết như vậy mình lại không muốn thay đổi. Cái fic này gắn liền với tuổi trẻ (nghe như xa xăm, và bản thân già cằn cỗi-Khi cằn cỗi thấy tháng ngày mệt mỏi) mà ai lại muốn thay đổi của mình bao giờ. Tuổi trẻ là để mắc sai lầm để có thể tiến bộ hơn. Nghe như đang biện hộ. Thôi anyways, đây cũng là cái fic mình rất tự hào ^^. Mình vô cùng sung sướng khi hoàn thành nhiệm vụ với nó cũng như kết thúc nó với bài hát mình yêu thích- Thunder của Boys Like Girls

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *