Lớp Quản trị kinh doanh hôm nay không giống mọi thường, cô giáo đã nhắn tin trước: tiết học này là để tìm hiểu về cuộc đời doanh nhân lừng danh Warren Buffett và viết báo cáo nên thành ra, địa điểm diễn ra buổi học được dời sang phòng chiếu phim. Như luật bất thành văn, đám R thượng đẳng sẽ chiếm đóng hết dãy ghế đầu: vị trí trung tâm, màn hình rõ nét, âm thanh căng đét. Còn lại dãy cuối máy lạnh mở phà phà, ngồi tầm ba mươi phút là tê mình tê mẩy, được ưu ái trao cho trường T. My Lan và Bảo Quân lại quên không kiểm tra tin nhắn mà đứng chờ ở lớp học cũ. Lúc cả hai hớt hải đến chỗ phòng chiếu phim, chỉ còn có dãy ghế cuối là còn trống.
Từ xa, My Lan đã trông thấy vóc người vượt trội của Phạm Tiến Hoàng – cao ráo, vai rộng – đứng với mấy người bạn của hắn. Hắn mặc cái áo hoodie Nirvana màu đen ban sáng cô thấy ở nhà mình. Bên cạnh hắn là Bùi Thế Ân và Cao Thiên Bá Tùng. Ba tên đẹp trai đứng kế bên nhau, ba khí chất khác nhau, không cần làm gì, chỉ cần ngẫu nhiên đứng thở thôi cũng đủ lên trang bìa tạp chí rồi. Thấy Thế Ân, Bảo Quân hớt hải gọi tên hắn.
_”Thế Ân, Thế Ân”
Tên đẹp trai đeo chéo cái cặp táp bằng da giá ba mươi triệu từ thương hiệu Paul Smith chỉ ngó qua một lần cho có lệ rồi tiếp tục nói chuyện với tên tóc bạch kim kế bên cạnh, phớt lờ đi Bảo Quân. Hai tay Bảo Quân cầm hộp bánh lạnh cóng cả, rồi rồi từ cơn lạnh đó cứ luân chảy không ngừng như mạch máu, truyền đi khắp nơi trong cơ thể cậu. Phút chốc, cậu thấy người mình đóng băng hết. Cậu hạ tay xuống lặng lẽ, mắt buồn rười rượi, có lẽ lúc này cậu đã quá mệt mỏi đến mức không có sức lực đâu mà che giấu với My Lan nữa. Cô mím môi, tim thắt lại, ánh đèn hành lang đổ vào gương mặt Bảo Quân mới vừa hết bệnh xong, vẫn còn xanh xao.
Phòng chiếu phim đó lại rất lạnh, tụi R đóng đô hết những cái ghế đẹp. Chỉ mới mở cửa ra, hơi lạnh phà vào mặt, My Lan tưởng chừng như mình đã mở cánh cửa thần kì, dịch chuyển tức thời đến Nam Cực. Cô lo lắng, Bảo Quân chỉ vừa mới khỏi bệnh thôi, cái phòng lại lạnh vậy, có khi cậu nhiễm bệnh lại mất.
_”Các cậu ngồi ghế số mấy?” – Kha xuất hiện đằng sau lưng, nhìn vào số ghế ngồi của My Lan và Bảo Quân – “Kế tớ. Cùng vào đi chứ hả?”
Anh nhoẻn miệng cười với cô, cô hơi run run cười đáp với anh. Tự dưng trong lòng My Lan dấy lên nỗi chất vấn lương tâm, tự nhủ với lòng, người con trai trước mặt mình mới là người mình nên chú tâm vào, chứ không phải tên P.T.H kia.
Bảo Quân chưa gì ho sù sụ, cũng nhờ vậy mà My Lan bị phân tâm.
_”Cậu có cần nghỉ tiết này không? Coi chừng bệnh lại đó” – Cô lo lắng hỏi.
_”Tụi mình phải viết báo cáo mà. Tớ không sao đâu” – Quân trấn an My Lan, lấy tay quẹt mũi sụt sịt.
_”Cậu thấy mệt thì nói tớ nha”
Bảo Quân ngoan ngoãn gật đầu.
Cả ba định di chuyển vào trong thì bất ngờ bị một tên đứng chặn đường lại, đó là thư kí Nghiêm Đình Vũ. Mấy người trong trường gọi hắn là “con chuột tinh” bởi vẻ bề ngoài kì dị của hắn – người nhỏ thó, dáng đi gù lưng, gương mặt tái nhợt, tai nhọn, mắt đảo qua đảo lại như ăn trộm và đôi môi mỏng dính. Tự dưng ở đâu xuất hiện, hắn làm My Lan và Bảo Quân khiếp đảm. Cặp mắt đỏ ngầu nhìn chằm chằm Quân đe dọa.
_”Tớ cấm cậu không được gọi tên của hội trưởng một cách suồng sã như vậy ở nơi công cộng nữa. Cậu muốn bôi tro trát trấu vào mặt Ân hả? Ân đã nói không muốn có liên hệ gì với cậu nữa mà”
_”Ơ… tớ… tớ không có ý đó” – Bảo Quân sợ hãi lùi lại.
_”Nè cậu, nói chuyện tử tế chút đi” – Kha lạnh lùng lên tiếng.
Biết những hạn chế về thể lực của mình sẽ không bao giờ là đối thủ của Trần Lập Nam Kha, Vũ khôn ngoan nhún nhường, tuy vậy, ánh mắt vẫn không rời Bảo Quân. Vũ không cao lớn mấy so với Bảo Quân, sức khỏe cũng không dẻo dai vì công việc bàn giấy bận bịu khiến hắn phải ngồi một chỗ, nhưng sức nặng của giọng nói có thể khiến tên người chuột quật ngã một con voi.
_”Cầm lấy đi”
Vũ nói rít qua khẽ môi rồi thô bạo ném cho Quân chiếc áo khoác màu xanh dương đen. Chẳng nói chẳng rằng, hắn cũng dúi vào tay My Lan hai cốc cà phê giữ nhiệt đặt ở một cái khay bằng giấy tái chế. Cả hai ngơ ngác nhìn con chuột tu luyện ngàn kiếp ve vẩy cái đuôi vô hình và biến mất đằng sau cánh cửa phòng chiếu phim.
_”Coi chừng nó bỏ độc vô đó” – Kha bật cười, cố pha trò cho hai người kia thư giãn một chút.
Bảo Quân mặc cái áo vào, trông nó hơi quá khổ với cậu nên Bảo Quân cứ như bị nó nuốt chửng, cũng phải khi mà chủ nhân của cái áo đó, Bùi Thế Ân, cao hơn cậu đến mười cm, người lại vô cùng vạm vỡ nữa.
Số ghế ngồi của ba người kế sát bên cạnh cửa ra vào, cũng là hàng ghế cuối. My Lan phải thừa nhận mình trúng số độc đắc khi ngồi ở dãy kế sát máy lạnh, nghĩa là chỗ lạnh nhất, cũng may Quân có áo khoác nên cũng đỡ lạnh hơn. Quân vào trước, nghĩa là My Lan ngồi giữa Bảo Quân và Nam Kha.
_”Cậu uống cà phê không Quân?”
Bảo Quân gật đầu. Đáp lại lời trêu chọc ban nãy của Kha, My Lan biết cốc cà phê đó không có độc hay thuốc xổ gì vì người mua nó là Phạm Tiến Hoàng. Cô ngước nhìn lên hàng đầu tiên nơi có tên đang trùm mũ của cái khoác nỉ đen, ngồi chống tay ngáp dài coi phim tài liệu về cuộc đời Warren Buffett lúc này ngài tỉ phú vẫn đang còn nhỏ, ông tẩn mẩn ghi chép từng đồng trong cuốn sổ tay chi tiêu. Vừa được xem phim, vừa có cà phê nóng uống, còn gì thoải mái cho bằng. Bỗng dưng My Lan phòng chiếu phim mười tám độ cũng không lạnh cho mấy, có lẽ Bảo Quân ngồi kế bên cũng có cùng suy nghĩ. Sắc mặt đã có chút hồng hào trở lại.
_”Quân, hồi nãy cậu có hộp bánh phải không? Cho tớ ăn đi. Tớ đói quá à”
Kha chồm người qua hỏi Bảo Quân. Cậu gật đầu miễn cưỡng rồi lắc đầu.
_”Không được. Bánh này không cho cậu được”
_”Sao vậy? Đừng có keo kiệt với tớ quá chứ” – Kha mè nheo – “Sáng giờ tớ chưa có ăn gì nè. Bánh này cậu không cất tủ lạnh, để ngày mai ăn không có ngon đâu”
Ngay lập tức, lời nói đó có tác dụng lên Bảo Quân. Cái bánh tiramisu này, Bùi Thế Ân từ chối nhận, vẻ mặt cậu xịu xuống như bánh bao chiều. Ấm ức nhớ đến lời Vũ nói “Bùi Thế Ân không muốn có bất kì liên hệ gì với mình”, Quân đưa hộp bánh cho Kha một cách dứt khoát.
_”Nè, cậu ăn đi”
_”Cám ơn nha”
Kha hí hửng. Hộp bánh màu xanh có hình con gấu rất đẹp, kèm theo một cái muỗng xinh xắn nữa. My Lan bật cười. Trong phòng chiếu phim với ánh sáng mờ mờ, cô thấy sự giận dỗi trên gương mặt của Bảo Quân, miệng làu bàu: “Bô đáng ghét”. Chợt, My Lan thấy ai đó đang gõ nhẹ lên vai mình.
_”My Lan” – Kha nói nhỏ – “Cậu muốn thử không? Quân làm bánh ngon lắm đấy”
Cô thấy anh đưa hộp bánh còn nguyên vẹn trước mặt mình. Dù là người xin xỏ hộp bánh từ Bảo Quân, anh lịch sự hỏi cô trước nếu cô muốn thử bánh. My Lan nhoẻn miệng cười, múc một muỗng nhỏ. Bánh tiramisu chocolate Bảo Quân làm không ngọt gắt, có mùi thơm nhẹ của cà phê hòa quyện vị chocolate đắng ngọt. My Lan che miệng trong ngỡ ngàng.
_”Ngon thật đấy”
_”Cậu muốn ăn nữa không?”
My Lan gật đầu. Cô ăn thêm hai muỗng nữa sau đó đưa lại hộp bánh cho Kha. Anh mỉm cười, dùng chiếc muỗng My Lan từng dùng múc một muỗng rồi cho vào miệng. My Lan rối bời trong lòng, không phải là hôn gián tiếp sao? My Lan nhìn sững người con trai đang ăn bánh tiramisu kế bên mình, chú ý đến cử động đôi môi hơn, vô thức Kha liếm quanh vành môi mình chỉ để lau vụn bánh còn dư bên mép. Cô đột nhiên lại nhớ đến nụ hôn mang vị trà xanh sáng nay, bất giác lấy tay sờ lên môi. Trước khi để tâm trí bị nhấn chìm ở khoảnh khắc quay chậm đó, My Lan xoay mặt về phía Quân. Cậu đang săm soi tấm thiệp màu rượu vang thoang thoảng mùi nước hoa cao cấp lấy ra từ trong túi áo khoác.
“Trân trọng kính mời bạn tham dự buổi lễ chúc mừng học vị Tiến sỹ của thầy Mã Hồng Sơn.
Địa điểm: Hội trường Diamond, tòa nhà W.
Tiệc buffet giao lưu do nhà hàng Peony phục vụ.
Sự hiện diện của bạn là niềm vinh dự cho nhà trường và thầy hiệu trưởng”
_”Hình như thiệp của Thế Ân thì phải?” – Bảo Quân ngơ ngác – “Phải đem trả lại cho cậu ấy”
Phim vẫn đang phân nửa, bốn con người ở dãy ghế đầu bắt đầu di chuyển ra khỏi phòng chiếu phim, lần lượt là Ân, Vũ, Hoàng và Tùng. Thấy hội trưởng trường R sắp gần đến cửa thoát hiểm, Bảo Quân kêu lên.
_”Thế Ân”
Một lần nữa, cậu lại bị lơ đẹp và ánh mắt Vũ nhìn trừng trừng đe dọa cậu.
………………………
Trong khu phức hợp trường đại học R, ngay cả đường đi đến thư viện, My Lan còn nhầm tới nhầm lui, nói chi là hội trường Diamond ở tòa nhà W nơi mà Bảo Quân muốn đến để trả lại tấm thiệp cho Hội trưởng Bùi Thế Ân. Cả bọn gặp may vì sinh viên khoa Luật – Trần Thanh Duy khẳng định chắc nịch là biết nó nằm ở đâu.
_”Không phải chứ? Nhà hàng Peony luôn hả?”
Thanh Duy tròn mắt. Dân tỉnh lẻ như My Lan không hề biết được mức độ ảnh hưởng của nhà hàng Peony chuyên phục vụ ẩm thực bậc nhất đẳng cấp giới tinh hoa, từ các nguyên thủ quốc gia, đến những người nổi tiếng cũng phải xếp hàng chờ lượt. Tăng Quốc Thiên cũng nhún vai vì độ chịu chơi của đám trường R.
_”Này, bữa nay cậu cúp học đó nhé” – Kha cười trêu chọc Thiên – “Mà sao ở đây vậy?”
_”Nghe coi phim tài liệu thấy lười lười” – Thiên le lưỡi rồi đỏ mặt nhìn về phía Thanh Duy – “Trốn một bữa ra căn tin ngồi, ai ngờ thấy Thanh Duy ở đó luôn”
_”Vậy đi cùng tụi tớ tới tòa W nhé” – Kha đá mắt ẩn ý với Thiên.
Thanh Duy hăm hở dẫn cả đến chỗ tòa nhà W. Hội trường nằm ở lầu ba. Từ xa, My Lan đã thấy đám nam thanh nữ tú trường R đi vào, ai cũng ăn mặc chỉn chu, không khác gì dự sự kiện thảm đỏ.
Ngay phía trước hội trường, có hai đứa con gái làm nhiệm vụ soát vé, họ kiểm tra danh sách khách mời bằng tấm thiệp. Bảo Quân lấy tấm thiệp màu vàng nhạt đưa cho đứa con gái tóc ngắn. Nó quét mắt từ đỉnh đầu đến gót chân Bảo Quân không chừa một ngóc ngách nào. Sau đó, ngay lập tức, nó che miệng nói nhỏ với đứa tóc dài kế bên.
_”Sao thằng nhà nghèo này lại có tấm thiệp này vậy? Có cho nó vào không?”
_”Nhưng cái áo nó đang mặc là Emporio Armani phiên bản giới hạn, hai mươi triệu luôn đó”
Tụi nó lại cứ xì xầm như ruồi muỗi vo ve.
_”Xin lỗi, tớ chỉ muốn trả lại…”
Bảo Quân chưa kịp dứt lời, nhỏ tóc dài lên tiếng.
_”Mời cậu vào trong”
Bảo Quân đứng hình.
_”Cậu đi bao nhiêu người?” – Nhỏ tóc dài nhìn về phía mấy người đứng đằng sau Bảo Quân – “Cậu có thiệp Super VIP nên cậu muốn dắt bao nhiêu người theo cũng được”
_”Ơ” – Cậu lúng túng, xoay xuống đếm từng đầu người như giáo viên điểm danh trẻ mầm non – “Năm người”
_”Xin mời vào bên trong ạ”
Khoảnh khắc cánh cửa mở ra, Ngô Đặng Bảo Quân ra hiệu cho cả đám đi vào, bốn người bọn họ – My Lan, Thanh Duy, Kha và Thiên sững người ra.
Trước mắt họ là hội trường Diamond lộng lẫy, không gian thoáng đãng rộng bốn trăm met vuông, tường áp gỗ sồi sang trọng. Với gam màu chủ đạo champagne và vàng ánh kim, chùm đèn pha lê cao cấp nhập khẩu từ Pháp làm sáng bừng cả đại sảnh, tôn lên không gian xa hoa tuyệt đối. Bàn tiệc phủ lụa trắng ngà, điểm xuyến là những lọ bông hoa mẫu đơn thơm ngát, tất cả được bố trí hướng về sân khấu trung tâm có một màn hình phẳng lớn, sẵn sàng cho bữa tiệc bắt đầu. Ở một góc phòng, ban nhạc đang chơi bài hát And I Love You So theo phong cách nhạc jazz, xen lẫn tiếng nhạc là tiếng cụng li, và tiếng cười khe khẽ thanh lịch, một âm thanh đặc trưng chỉ có ở giới thượng lưu.
Cả đời My Lan chưa bao giờ trải nghiệm hai thái cực diễn ra trong một ngày: buổi sáng, cô bị nhét vào cái dãy ghế hạng bét của phòng chiếu phim, ngay lập tức vào ban trưa, cô là một phần của buổi tiệc chỉ có giới tinh anh mới có đặc quyền tham gia – nơi mà một phần tráng miệng thôi cũng bằng suất ăn cho một tuần của cô. My Lan bỗng thấy khớp, nhìn những cô gái trong trang phục thiết kế Haute couture, chiếc váy của cô sao cứ nhăn nhúm rẻ tiền. Thanh Duy thường ngày miệng mồm bép xép, cũng không dám nói gì cả. Một người phục vụ mặc âu phục đen, găng tay trắng dẫn họ đến chiếc bàn riêng. Trong khi Bảo Quân lóa mắt với độ xa xỉ của bàn tiệc buffet dài như đường chân trời, My Lan chỉ chú ý đến những lẵng hoa cực kì đẹp xếp dọc hai bên lối đi với hàng chữ trắng tri ân:
“Chúc mừng thầy Mã Hồng Sơn vì những đóng góp to lớn và vĩ đại”
My Lan không hề biết thầy giáo họ Mã tên Sơn là ai, nhưng họ đã lạc vào buổi tiệc của người đàn ông này.
Sau khi tất cả khách mời đã ổn định chỗ ngồi, bỗng dưng đèn tắt hết, biến nơi này thành một chiếc hộp đen to đùng. Liền tức khắc, ánh đèn vàng dịu dịu thắp sáng cả phòng, kèm theo là tiếng nhạc tựa tiếng nhạc khánh thàng vang lên. Nam MC mặc vest ra đứng giới thiệu đôi lời bằng song ngữ Việt-Anh, sau đó, mọi ánh mắt đều hướng về người đàn ông bước lên sân khấu.
_”Xin mời nhân vật chính của buổi tiệc hôm nay, thầy Mã Hồng Sơn. Các em hãy chúc mừng thầy Sơn, người đã đạt học vị tiến sỹ ngành tâm lí học. Chính thầy đã mang lại danh dự tuyệt đối cho trường chúng ta. Các em hãy vỗ tay thật lớn để chào mừng hiệu trưởng”
Ông thầy mặc vest đen đặt may riêng, áo sơ mi phẳng phiu, tóc hoa râm cắt gọn vào nếp đâu vào đấy. Ông vẫy tay chào đám đông, tất cả sinh viên trong hội trường đồng loạt vỗ tay, nhưng hào hứng hú hét nhất có lẽ là đám người mặc đồ đen ngồi bàn đầu.
My Lan lần đầu diện kiến người thầy có một cái tên kiêu hùng: “Con ngựa núi đỏ”, thầy hiệu trưởng cũng như trùm cuối trường R. Quả là người cầm đầu đám con nhà giàu, tướng ông thầy vừa sang vừa đậm vẻ học thức. Ông thầy này có khí chất bề tôi cao khiến người ta lạnh sống lưng. Cụ thể, ẩn đằng sau gọng kính bạc là đôi mắt sắc sảo của một người đã quen với việc quan sát tỉ mỉ từ vị trí chóp đỉnh. Ông ta tằng hắng vài tiếng vào micro. “Chào các em” – giọng chậm rãi và uy lực vô cùng. Rồi từ đó, ông bắt đầu bài phát biểu.
Ông thầy hiệu trưởng dường như là thần tượng của rất nhiều thầy cô trong trường. Họ lắng nghe một cách ngưỡng mộ. Theo như lời ông thầy Sơn, đây là tấm bằng tiến sỹ thứ hai ông đạt được, trước đó, ổng đã là tiến sỹ về Quản trị và đầu tư quốc tế, một bộ môn ông đang giảng dạy trong trường R.
Chợt, trong cái bàn có đám người mặc áo đen, My Lan nhận ra một dáng người quen thuộc, chính xác, mái tóc không chải màu bạch kim của tên đó làm cô xốn xao trong lòng. Nhìn qua phía bên trái, người mà cô thấy rõ mặt hơn là hội trưởng hội sinh viên Bùi Thế Ân, môi nở nụ cười viên mãn. Hắn xem những thành tựu của thầy hiệu trưởng cũng là thành tựu của mình. Bệ phóng của hắn càng ngày càng vững vàng, Bùi Thế Ân đã mặc thêm áo giáp chống đạn, nay còn được trang bị khẩu bazooka nữa. Hắn như con đại bàng sải cánh trên bầu trời. An toàn. Tự tin. Tỉnh táo.
Theo tập tính thích đi theo bầy đàn, chắc chắn, tên tóc bạch kim đó không ai khác hơn là Phạm Tiến Hoàng. Hắn xoay sang người bên phải hắn, Cao Thiên Bá Tùng, thì thầm gì đó, rồi chống tay lên thành ghế của Tùng. Chỉ nhìn lướt qua thôi là đủ thấy thái độ ngán ngược hắn dành cho bài diễn văn này rõ mồn một. Giống như My Lan cũng lơ là, lạc lõng trong đám đông, hắn giấu gương mặt đang ngáp chảy nước mắt phía sau đầu tóc của Tùng, đưa mắt ngó quanh giết thời gian. Và trong khoảnh khắc đó…
My Lan lạnh sống lưng khi ánh mắt hai người giao nhau. Cô đọc được trong mắt hắn sự ngạc nhiên vì sự xuất hiện của mình ở buổi tiệc sang trọng thế này. Cô bỗng thấy tủi thân, vội vội vàng vàng xoay sang Quân, giấu bàn tay ướt mồ hôi của mình dưới bàn.
Lúc cô xoay lại thì người ta đã đưa mắt đi chỗ khác rồi.
Cả hội trường vỗ tay Bộp bộp khi thầy Mã Hồng Sơn kết thúc bài diễn văn. Bảo Quân đói lả người, chỉ muốn bài phát biểu kết thúc cho rồi, để còn nhập tiệc nữa. Phải nói là cậu mừng hết sức khi buổi tiệc buffet được khai mạc. Cậu thiếu điều muốn chạy vụt ra khỏi bàn để lấy đồ ăn. Ở đây lắm người, lỡ người ta ăn hết phần mình sao. Nam Kha và Thiên cũng bật cười vì sự hồn nhiên chân chất của Bảo Quân. Nhìn đồ ăn, cậu muốn hết bệnh ngay.
My Lan cũng trầm trồ hiếu kì với hàng loạt những món ăn lạ mắt được bày biện trên chiếc bàn rộng lớn. Sao mà món gì cô cũng muốn thử thế này? Dù là tiệc buffet ăn thoải mái, nhưng cô lại sợ lãng phí vì không ăn được, tên toàn sơn hào hải vị mà còn ghi tiếng Anh nữa. Vẫn đang phân vân chưa chọn được món, My Lan vô thức nhìn lên sân khấu hội trường.
_”Mấy đứa, mấy đứa. Qua đây. Chụp với thầy một tấm”
Bên trái thầy là Bùi Thế Ân, tên họ Bùi tâm địa xấu xa nhưng tướng tá cực kì sang trọng, đẳng cấp. Hắn phù hợp với đồ vest, như thể bản chất hắn sinh ra là mặc thứ âu phục đó vậy. Vest Tom Ford cao cấp, Bùi Thế Ân quả là một tên quí tộc Pháp nét hồn cổ điển đi du ngoạn ở Việt Nam.
Đứng bên phải thầy là tay chơi Sài Thành Cao Thiên Bá Tùng ngẫu hứng trong chiếc áo vest Gucci cách điệu. Tên này từ lúc bị thất tình thì nuôi râu, tóc dài búi củ tỏi, dáng điệu nghệ sỹ phong trần nhưng vẫn nam tính làm gương mặt như lai Trung Đông của hắn hoàn hảo tuyệt đối về mặt thẩm mỹ.
Ngoài cùng, thư kí Nghiêm Đình Vũ vest đen và cà vạt xanh dương, phong cách thanh niên kiểu mẫu đứng đắn, dường như hắn lọt thỏm giữa ba thằng đẹp trai còn lại. Nhân vật cuối cùng – cái phách lỗi trong một khuông nhạc hoàn hảo – Phạm Tiến Hoàng, có lẽ là người không hề muốn dự buổi tiệc này, hắn thể hiện sự chống phá với khuôn khổ đồ vest. Dưới cái áo vest YSL mượn từ Thế Ân, hắn chỉ có áo sơ mi bung ngoài quần, cà vạt đen nới rộng, dây chuyền bạc lấp lánh trên cổ. Những thứ phụ kiện không ăn khớp gì thế này vô tình tạo cho hắn một vẻ ngông cuồng độc nhất vô nhị. Một cách ngẫu nhiên, Phạm Tiến Hoàng và Bùi Thế Ân lại đứng cùng phía với nhau, tạo ra một hình ảnh xung khắc đến khó tin.
Lúc tên phó nháy hô to :”Một… hai… ba… cười”, cả năm người đồng loạt giơ li champagne lên, khoe những hàm răng trắng bóng có thể quảng cáo kem đánh răng mà không cần phải qua khâu chỉnh sửa hình ảnh nào. Thầy Mã Hồng Sơn âu yếm nựng mặt từng đứa rồi đẩy Tùng và Vũ ra, lôi kéo hai đứa còn lại chụp thêm vài ba tấm với thầy nữa. Cái miệng của Phạm Tiến Hoàng ngày một méo dần trong khi Bùi Thế Ân giữ vững phong độ. Hội trưởng trường R nhập vai búp bê Ken, biểu cảm, thần thái trăm tấm như một. Chế độ máy ảnh hiện đại, chụp xong ra hình liền, tên thợ chụp ảnh đưa cho mỗi người một tấm làm quà lưu niệm.
_”Làm tốt lắm Thế Ân. Em là một trong những niềm tự hào của thầy. Thật không sai khi chọn em làm hội trưởng” – Thầy Sơn vỗ nhẹ lên mặt Thế Ân như cách thể hiện sự cưng nựng với hắn – “Thầy muốn một buổi lễ như vậy nữa một khi chúng ta có được giáo sư Đỗ Huy Dũng. Em nhớ chúng ta đã gặp giáo sư Dũng trong buổi kí tặng sách không? Thầy quyết tâm mời bằng được giáo sư về công tác ở trường mình. Giáo sư rất thích chơi golf nên nếu có thể đẩy nhanh tiến độ xây dựng sân golf thì hay quá em nhỉ”
Thế Ân gật đầu, mỉm cười nhẹ: “Cám ơn thầy, em sẽ cố gắng hết sức” nhưng trong lòng ngọn lửa tức giận đang cháy bùng lên. Để buổi tiệc này diễn ra một cách hoàn hảo nhất, hắn không ăn không ngủ mấy ngày liền lên kịch bản, điều phối nhân lực, kiểm tra từng chi tiết nhỏ. Hắn biết buổi tiệc này quan trọng ra sao với ông thầy hiệu trưởng, vì đây không chỉ đơn thuần để tôn vinh ông ta mà là nơi ông ta tìm nhà tài trợ cho trường và cả những dự án riêng của mình.
Bùi Thế Ân càng căm tức. Chức Hội trưởng mang cho hắn đến đỉnh cao vinh hoa danh lợi đồng thời vắt kiệt từng giọt mồ hôi nước mắt của hắn. Vậy mà cái đám người trường T, với sự định kiến bất di bất dịch dành cho hắn, cứ nghĩ hắn ăn không ngồi rồi, đã thế, hắn sẽ dốc hết công sức cho mấy người đó thấy bản lĩnh của hắn đến đâu.
Chợt, hắn thấy đâu đó có ánh mắt thân quen dõi theo hắn. Hắn quay người đi khi có tiếng thầy hiệu trưởng gọi.
_”Thế Ân qua đây” – Thầy Sơn vồn vã – “Thầy muốn em gặp giáo sư Yvonne Lâm Diệu Nga. Năm sau trường chúng ta sẽ mở khoa Tuyên truyền báo chí và giáo sư Diệu Nga sẽ làm trưởng bộ môn này. Giáo sư Diệu Nga đã biên soạn giáo trình tâm huyết này khi giảng dạy tại trường đại học Montverre bên Pháp. Giáo trình này đang được phổ biến ở nhiều trường đại học của châu Âu”
_”Em chào giáo sư. Em rất vinh dự khi gặp giáo sư” – Thế Ân bắt tay bà giáo sư Lâm Diệu Nga – “Được đón tiếp một giáo sư lỗi lạc đến từ trường đại học hàng đầu ở Pháp thì quả là một vinh hạnh trường R chúng em. Em đã nghe rất nhiều về giáo sư và trường Montverre từ ba mẹ em ạ”
_”Ôi ba mẹ em sao?” – Giáo sư Diệu Nga ngạc nhiên. Người phụ nữ tầm sáu mươi tuổi, gương mặt ánh lên vẻ từng trải. Là một người đã sống hơn nửa cuộc đời ở kinh đô thời trang Pháp, bà ăn mặc sành điệu rất có gu.
_”Dạ, cả ba và mẹ em đều là sinh viên trường đại học Montverre ạ”
Xem lẫn trong giọng nói Thế Ân có sự tự mãn bởi gia thế hiển hách của phụ huynh. Giáo sư Diệu Nga vui mừng không ngớt nhận ra hai học trò cũ, cao hứng mà lỡ nói tiếng Pháp theo bản năng, Bùi Thế Ân cũng đáp lại bằng tiếng Pháp chuẩn như tiếng mẹ đẻ của mình. Đoạn hội thoại tiếp tục diễn ra bằng tiếng Pháp giữa ba người – thầy hiệu trưởng, giáo sư Lâm Diệu Nga và hội trưởng Bùi Thế Ân, làm những người đi ngang có vô tình nghe cũng không hiểu gì cả.
Cầm chiếc dĩa có pate gan ngỗng trên tay, Bảo Quân đứng từ xa nhìn Bùi Thế Ân bị vây quanh bởi những nhân vật máu mặt của trường R, cậu có chen chân vào cuộc đời hào nhoáng của tên kia cũng vào cũng không nổi nữa. Cậu buồn bã nhận ra Thế Ân không còn là đứa bạn Bô hồi nhỏ chuyên giành đồ ăn với mình nữa mà là Hội trưởng Bùi Thế Ân với tiền đồ xán lạn, ngược lại, mình vẫn dậm chân tại chỗ, có khi còn là cục đá ngán chân người ta đến đỉnh vinh quang. Âu thì khi không thể chia sẻ cùng một quan điểm nữa, mỗi người một hướng là điều khó tránh khỏi. Chia cắt là một phần của tuổi trưởng thành, có những mối quan hệ từ từ sẽ nhạt phai. Cậu lặng lẽ quay về cái bàn mà người phục vụ dành riêng cho nhóm họ.
Thấy Bảo Quân đã bày ra trên bàn tầm năm dĩa đồ ăn, My Lan phân vân vì nãy giờ vẫn chưa chọn được món nào trong danh sách một trăm năm mươi món ăn ở buổi tiệc buffet hoành tráng này. Nhà hàng Peony (Hoa mẫu đơn) không hổ danh là thánh địa ẩm thực dành cho giới tinh hoa, đẳng cấp trường R quả là không nói ngoa được. Ở đây quả có rất nhiều món mà cô nghĩ cả đời chắc cũng không có cơ hội nếm thử. Những món ăn được trình bày vô cùng trang nhã. Cô phát hiện ra từ khi lên Sài Gòn đến giờ, hiếm khi cô có dịp đến những nhà hàng Tây sang trọng thưởng thức cao lương mỹ vị cả.
_”Cá mú Địa Trung Hải ngon lắm đấy”
My Lan giật mình vì một cô gái với chất giọng ngọt ngào vừa lên tiếng.

