My Lan vào phòng vệ sinh nữ ở cửa hàng tiện lợi GS25 để thay bộ đồ bị ướt nước mưa ra. Trong cái túi mua sắm Phạm Tiến Hoàng đưa cho cô là một cái đầm màu olive có thiết kế suông đơn giản từ thương hiệu Uniqlo. My Lan biết thương hiệu này nổi tiếng với thiết kế kích cỡ tự do nên hắn cũng không cần phải hỏi mà vẫn chọn được đúng một bộ đồ vừa vặn cho cô. Mái tóc dài lòa xòa ướt nước, cô xõa ra, hong khô tự nhiên. Trước khi ra ngoài, cô cẩn thận kiểm tra mình trước gương, mặt không bị lem nhem mascara, tóc hơi bết một chút nhưng chắc cũng ổn. My Lan hít một hơi sâu, lấy hết can đảm bước ra ngoài.
Từ xa, My Lan đã thấy vóc người vượt trội và cái đầu tóc màu sáng đặc trưng của Phạm Tiến Hoàng đằng sau mấy cái kệ đồ. Hắn đang xem cái quảng cáo sữa trên màn hình TV, ánh mắt chỉ rời đi một chút khi nhận ra sự hiện diện của cô. Cô biết hắn có quan sát mình nhưng lại khá kín đáo. Ngược lại với lời tiên tri của My Lan rằng hắn sẽ buông lời đại loại kiểu “Trông đẹp đấy, tớ cũng có mắt chọn đồ đấy chứ”, nhưng hắn chỉ im lặng, vẫn dán mắt vào đứa con nít đang hút sữa trong đoạn quảng cáo. Không như kiểu nhìn lộ liễu của Cao Thiên Bá Tùng hay hờ hững như Bùi Thế Ân, Phạm Tiến Hoàng nhìn cô kín đáo nhưng rõ ràng là có để ý.
_”Cậu muốn ăn mì gì?” – Cô hỏi.
Tên to xác lẽo đẽo đi theo My Lan với cặp mắt hiếu kì. Tên Phạm Tiến Hoàng đa nhân cách đã để đứa trẻ bên trong hắn trỗi dậy, cái cửa hàng tiện lợi GS25 như cả một chân trời mới, cái gì hắn cũng đụng vào một chút.
_”Cậu ăn cái gì tớ ăn cái đó”
_”Vậy cậu ăn cay được không?” – Cô lắc lắc gói mì cay Hàn Quốc trong tay.
_”Không”
_”Cậu ăn topping gì?” – Cô hỏi khi cả hai đi qua quầy thức ăn ăn kèm với mì gói.
_”Gì cũng được, miễn không phải cá thôi”
_”Cậu dị ứng hả?” – Cô thắc mắc, quyết định chọn kim chi, bánh gạo, xúc xích và trứng gà. Cô bỏ tất cả vào giỏ hàng.
_”Không. Tại tớ không ăn thôi”
_”Chắc hồi nhỏ cậu kén ăn lắm nhỉ” – Cô đến quầy tính tiền và nữ nhân viên bán hàng đưa cho cô hai cái hộp mì bằng giấy chịu nhiệt cứng.
_”Không. Tớ ăn được cà rốt mà” – Hắn đưa cho My Lan chai trà đào – “Tớ muốn uống cái này”
Nữ nhân viên hỏi My Lan đã biết cách sử dụng máy nấu mì chưa, My Lan gật đầu. Đối với sinh viên bữa đói bữa no như cô, những cửa hàng tiện lợi với món mì gói là một cứu cánh lúc túi tiền rỗng tuếch cuối tháng. Máy nấu mì đặt kế bên bộ bàn ghế kê sát cửa sổ có thể vừa ăn mì vừa ngắm dòng người ngược xuôi trên phố phường.
Tên công tử bột kia dường như không biết gì cả nên hắn cứ ngồi đó, nhàn nhã nhường cho My Lan làm hết. My Lan bóc hai gói mì ra, một gói cô khéo léo cho ít bột ớt hơn vì tên kia không ăn cay được. Đồ ăn kèm được sắp lên mặt mì, cô đập thêm một quả trứng, rồi chậm rãi rót nước sôi.
“Why do birds suddenly appear
Every time you are near?
Just like me, they long to be
Close to you…”
Tiếng nhạc bài hát “Close to you” của The Carpenters bỗng văng vẳng bên tai cô. Mấy lúc nấu những món đơn giản vậy, lại được nghe bài hát mình thích, My Lan thấy vui trong lòng, khuôn miệng cũng hoan hỉ tiếp nhận tâm trạng vui vẻ mà hát khẽ thầm theo bài hát.
Tự dưng đang vui, cả người chợt nổi gai, nhận ra ai đó đang nhìn mình không hề dấu diếm từ góc chín giờ. Cô mang hai tô mì đang sôi ùn ụt về phía tên con trai ngồi chống cằm, ánh mắt nhìn ra ngoài cửa sổ xa xăm.
_”Lần đầu tiên tớ ăn mì trong cửa hàng tiện lợi đó” – Không biết có phải vì mì cay hay vì lời thú nhận đầy xấu hổ đó mà mặt Hoàng hơi đỏ.
_”Cậu quê dữ vậy hả?” – My Lan bật cười – “Cậu còn quê hơn thầy Chương nữa mà dám gọi thầy là đồ nhà quê”
Hoàng cười nửa vời. Đứa con nít to xác trước mặt My Lan đã đến giờ nghịch đồ ăn, hắn cứ lấy đôi đũa cuốn sợi mì lại khiến nó càng ngày càng to, phút chốc biến thành cục gạch lúc nào không hay.
_”Tớ chưa bao giờ gọi thầy Chương là đồ nhà quê cả”
My Lan nhận ra mình nói hớ, vô thức lấy tay che miệng. Thủ phạm gán cho ông thầy Trình Duy Chương cái biệt danh “đồ nhà quê” là An Lăng Dung chứ không phải Phạm Tiến Hoàng. Cô không hy vọng tên đó không nghĩ cô đánh đồng hắn với cái dạng cá biệt như An Lăng Dung. Cũng may cho Trần My Lan, người ngồi trước mặt cô là Phạm Tiến Hoàng chứ không phải Bùi Thế Ân, cô tránh được một màn nộ khí xung thiên.
_”Làm sao tớ có thể nói ông thầy Chương là nhà quê trong khi tớ còn quê hơn ổng. Tớ với ổng chưa chắc ai quê hơn ai đâu”
_”Ý cậu là sao?”
My Lan tròn con mắt khi Hoàng tống hết phần mì cuộn tròn to tướng vào trong họng. Hắn chậm rãi nhai nhóp nhép.
_”Tớ có thể độn thổ vì nơi sinh quê mùa của mình ở trong hộ chiếu. Chắc cậu không ngờ nhỉ. Tưởng trường R đứa nào cũng xuất thân quyền quí, mà thật ra quê quán của tớ là nước Nam Sudan nghèo siêu cấp ở châu Phi với thu nhập bình quân đầu người tầm $300 một năm, chắc phải thua kém Việt Nam tầm mười mấy lần đó. Tớ còn được sinh ra ở cái làng Mathiang nghèo nhất Nam Sudan nữa chứ” – Hoàng nói tỉnh bơ.
_”Sao lại như vậy?” – My Lan nhận ra cái tên ngồi kế bên mình như một củ hành được cấu thành bởi lớp lang chiếc vỏ của những bí mật. Khi hắn kể, gương mặt chẳng có chút biểu cảm nào càng khiến cái cuộc nói chuyện trở nên châm biếm hơn, càng làm cô thêm phần buồn cười – “Cậu ăn thêm xúc xích đi này”
_”Biết sao được, mẹ tớ đi tình nguyện ở Nam Sudan, bị vỡ nước ối nên phải sinh ngay tại đó luôn. Tớ nghe nói những người địa phương đã thực hiện một số nghi lễ gì đó lên tớ. Là con nít sơ sinh chán thật, nếu không tớ đã bỏ chạy rồi” – Hắn chép miệng.
_”Mẹ cậu đi từ thiện nhiều lắm sao?”
My Lan hồi hộp. Bùi Thế Ân trong thư phòng hội trưởng của hắn đã khẳng định chắc nịch, nhóm phụ huynh của hắn, Phạm Tiến Hoàng và hai người nữa đã đến viện mồ côi “Tia sáng xanh”. Có thể Phạm Tiến Hoàng biết được tung tích người xưa thì sao?
_”Ừ” – Hắn gật đầu – “Lúc đăng cai Hoa hậu, mẹ tớ đã bắt đầu đi từ thiện. Mẹ tớ là Hoa hậu năm 199x đó”
My Lan lặng người nhìn cái tên con trai đang ngửa cổ lên uống chai nước trà đào. Bà Đỗ Vy Oanh, hoa hậu được mệnh danh là hoa hậu hoàn hảo nhất trong lịch sử Việt Nam, vừa xinh đẹp vừa học rộng tài cao. Sở hữu gen trội của người mẹ, thảo nào tên này lại đẹp trai hết phần thiên hạ chứ. Góc nghiêng của hắn thật thần thánh với sống mũi cao, hàng mi dài, đôi mắt đen, mục quang tinh anh. Tên này sinh ra ở vạch đích sẵn rồi – con nhà giàu, lại có nhan sắc, phụ huynh là những nhân vật quyền thế. Mẫu thân của Phạm Tiến Hoàng được báo chí tung tận trời mây, thần thái mĩ miều, trí tuệ thông thái. Sau cái đám cưới thế kỉ với con trai thứ của tập đoàn Pegasus, chính người phụ nữ đó, bà Đỗ Vy Oanh, cách đây hơn mười năm đã làm chấn động truyền thông khi tuyên bố ly hôn và biến mất không tung tích.
_”Mẹ tớ đi tu rồi” – Hoàng nói như thể là điều hiển nhiên, mặt hắn vô hồn.
_”Hả? Cái gì? Cậu nói giỡn hả”
Trước My Lan há hốc miệng mồm kinh ngạc, Hoàng lắc đầu.
_”Mẹ tớ không gọi tớ là thí chủ đâu” – Hắn cười phá ra khi My Lan nghệch mặt ra – “Trong khi người mẹ đã tu thành chánh quả, đứa con chẳng có chút khái niệm gì về tôn giáo. Nghe tuyệt vọng nhỉ”
Phạm Tiến Hoàng quả là một bậc thầy trong đa dạng biểu cảm. Chỉ trong vòng chưa đầy một phút thôi, Phạm Tiến Hoàng thay đổi xoành xoạch những sắc thái cảm xúc khác nhau. Chung qui lại thì, gương mặt đó, dù có giận dữ hay tươi vui, đều khiến người đối diện lạc lối trong cơn u mê ảo giác để rồi nghẹn ngào cùng sự cảm thán tuyệt vọng.
_”Sáng nay tớ khó ở trong người và cái ông thầy giáo làm tớ ngứa mắt ghê gớn. Tớ thực sự chỉ thấy một người lớn sầu não đang chất vấn sự tồn tại của mình. Điều đó quả là đáng buồn. Ổng không nhận ra ổng bị mắc kẹt giữa hai thế giới, một chân ở quá khứ, một chân ở tương lai. Cảm giác không thuộc về một nơi nào ghê lắm đấy. Tớ hiểu điều đó mà”
Giọng nói và ánh mắt hắn xa xăm. Phạm Tiến Hoàng bỗng dưng nói chuyện như một ông già tám mươi tuổi, gấp bốn lần vẻ ngoài thanh xuân của hắn. Chợt nhận ra, dưới dáng vẻ hời hợt của đối phương lại là một khoảng lặng sâu sắc, My Lan lặng người đi.
Tranh thủ lúc My Lan đang lơ là thiếu cảnh giác, hắn thó ngay miếng xúc xích từ phần mì của cô.
_”Cậu không ăn cái này thì cho tớ nhé”
Hắn cười nhăn răng trước My Lan đang cau mày. Kết luận đã được đưa ra: tất cả chỉ là một trò lừa.
_“Hồi nhỏ tớ bị bệnh, ba mẹ tớ dẫn tớ đi khắp nơi chữa bệnh. Tớ sống chỗ này một chút, chỗ kia một chút. Rốt cuộc, tớ không gắn bó với bất cứ điều gì cả. Cái giọng của tớ lại còn không ra cái gì nữa” – Hoàng lại cười. Hắn biết hắn đẹp trai, mỗi khi hắn cười, mùa xuân lại đến, trăm hoa đua nở, có nỗi tức giận nào mà không thể bỏ qua được chứ.
_”Cậu bệnh gì vậy?” – My Lan chớp mắt.
Hoàng ngập ngừng một chút rồi nhìn thẳng mặt My Lan trả lời.
_”Bệnh tim. Thay nguyên trái tim luôn đó. Cũng may mà nó không có hạn sử dụng”
Kiểu hài hước tự trào mang đậm dấu ấn của tên đầu bạch kim gieo vào đầu My Lan sự hoang mang lớn, cô không biết phải treo cái biểu cảm nào cho đúng trên mặt. Lần nữa, lại một lớp vỏ được bóc tách từ củ hành Phạm Tiến Hoàng. My Lan không phải là người hoạt ngôn nhưng lại có thể cả ngày ngồi nói chuyện với tên đó cũng được.
_”Vậy cậu có đi khám bệnh thường xuyên không?”
_”Hồi đó có đi. Giờ lười không đi nữa”
_”Mẹ cậu là thông dịch viên tiếng Nga và tiếng Anh cho hội nghị giao lưu Việt – Nga – Úc năm 99 phải không? Cậu biết tiếng Nga không?”
_”Vậy cậu có biết qua từng thế hệ thì con người sẽ bị thui chột từ từ không? Ngoài tiếng Việt và tiếng Anh ra, tớ chỉ biết tiếng Đức và một chút tiếng Hy Lạp ở trình độ sơ cấp thôi”
My Lan ngập ngừng. Hắn kể sơ sơ thôi cũng ba ngôn ngữ rồi.
_”Tớ không thích học nhiều ngôn ngữ, ngược lại, tớ thấy hứng thú hơn việc khám phá ngữ điệu địa phương của ngôn ngữ đó” – Hắn nhoẻn miệng cười.
_”Vậy cậu biết thầy Chương ở đâu không?” – My Lan ngập ngừng hỏi.
_”Chắc ở một cái huyện nào đó ở tỉnh Quảng Nam”
Tên này đã thành thần trong việc đoán người ta xuất xứ từ đâu chỉ thông qua cách phát âm của họ, trước đó là cô, bây giờ đến thầy Chương. My Lan nhăn mặt, cảm thấy bị đe dọa bởi kiến thức địa lí của đối phương. Khi bộ áo giáp phòng thủ đã được cởi ra, My Lan sa đà vào một cuộc nói chuyện không hồi kết với tên bạn cùng lớp nhìn trông cục súc, khó gần.
_”Trong đám bạn tớ, đứa có khả năng ngôn ngữ vượt trội thì tớ chỉ thấy có thằng Bô… à không, thằng Ân thôi”
_”Ủa sao cậu ấy tên Bô vậy, Bô trong cái bô xí đó hả?”
_”Không. Đó là một từ tiếng Pháp, “Beau” có nghĩa là đẹp trai đó”
_”Tự luyến tới mức đó luôn”
_”Biết sao được, ba mẹ đặt tên, phận làm con phải chịu thôi. Tớ luôn muốn tự đặt cho mình một cái tên”
_”Thì cậu đặt tên ở nhà cho mình đi”
_”Ý kiến hay đấy. Tớ luôn thích một cái tên có liên quan đến một loại trái cây. Có thể là Xoài chẳng hạn”
_”Sao lại là Xoài?”
_”Vì nó gắn liền với kí ức khó quên của tớ”
_”Mai mốt học xong, cậu có định về quê sống không?”
_”Nam Sudan hả? Hàng hóa bị hỏng thì mới bị gửi trả về nơi sản xuất chứ, hàng hóa tốt thì phải được xuất khẩu còn quay lại đó làm gì nữa. Mà sao nãy giờ tớ thấy cậu giống như đang hỏi cung tớ quá vậy”
………………….
Cả hai người cứ nói chuyện quên thời gian mà không hề biết rằng ở quán cà phê Lumia đối diện, họ đã lọt vào tầm quan sát của hai cô gái.
_”Anh Hoàng sao thân thiết với nhỏ đó quá vậy”
An Lăng Dung nhấp chút cà phê, ngồi ngửa ra ghế tựa. Bản năng săn mồi bỗng được kích hoạt. Có hai thanh niên đi ngang qua, một người đã có bạn gái mà họ vẫn tranh thủ liếc mắt ngó trộm bộ ngực đồ sộ lấp ló dưới lớp áo của Dung. Lấy làm thích thú, Dung liếc đuôi mắt dài tình tứ, đong đưa với đối phương. Tranh thủ lúc cô bạn gái kia đang gọi nước, Dung nhét vội tờ giấy nhàu nát có ghi số điện thoại của mình cùng tờ 100 ngàn cho cô nhân viên phục vụ, bảo cô đem gửi đến tên kia. Xong xuôi, nó nháy mắt, tay làm dấu điện thoại: “Gọi em tối nay nhé”, tên con trai kia gật đầu lia lịa như cái máy.
_”Hoàng luôn thân thiện với mọi người mà, bất kể là nghèo hay giàu gì”
Dung khẽ cong miệng. Cô gái ngồi kế bên Dung, dù kín cổng cao tường với bộ đồ yoga màu than chì từ thương hiệu có số má trong dòng thời trang thể thao Alo Yoga, vẫn sở hữu những đường cong hết sức phụ nữ. Tấm lưng thẳng, bờ vai xương xương, bờ hong gợn sóng hình đồ thị sin mềm mại. Mái tóc cô được búi lên gọn gàng, eyeliner kẻ đơn giản, mặt mộc, chỉ thoa một lớp kem dưỡng ẩm nhưng điều đó vẫn không làm nhu hóa đường nét sắc sảo trên gương mặt.
_”Có chuyện gì nói lẹ lẹ đi, tao đang bận lắm đó gái à” – An Lăng Dung nhíu mày.
_”Bận cái gì. Chút nữa đi spa không?” – Cô gái chồm sang đẩy nhẹ mũi Dung – “Chỗ đó có làm thẩm mỹ luôn. Chích filter lại chỗ này đi, chứ có nếp nhăn hết rồi nè. Cứ như vậy, chưa tới năm ba mươi tuổi là Dung bị lão hóa da đó”
_”Con khốn này, đừng có đụng vô tao” – Dung nghe đến tên kẻ thù truyền kiếp của mình “Lão hóa” thì y như rằng nó nhảy ngược lên.
_”Hay có nhiều phiền muộn quá hả?” – Cô gái nghiêng đầu, chống tay trên thành ghế nhìn Dung khiêu khích – “Hai mẹ con cậu y chang nhau. Tớ là hướng dẫn viên yoga cho dì Mẫn cũng tư vấn tâm lí cho dì luôn. Cậu biết dì Mẫn đã đau khổ thế nào vì chuyện của cậu mà, không ngày nào mà dì không khóc ngất với tớ chứ. Nguồn tài chính của dì đã cạn kiệt vì phải chu cấp cho cậu mà không thể nói gì cho chồng mình nghe. Đứng giữa đứa con và người chồng không thèm nhìn mặt nó, dì chắc hẳn đã khổ sở lắm”
_”Mày mà hé răng chuyện gì, tao sẽ tát cho cái mặt mày sưng vù lên đó” – Dung trừng mắt đe dọa.
_”Nếu tớ sợ cậu, tớ đã không gọi cậu ra” – Người đối diện vẫn điềm nhiên – “Do tớ thương cho dì Mẫn thôi. Tớ có cảm giác rằng dì đã buông xuôi rồi, dì không thể đảm đương thêm bất kì gánh nặng tài chính nào nữa đâu. Cậu nên tìm một nhà tài trợ mới đi Dung, đừng có làm khổ mẹ cậu nữa”
_”Mày đừng có chõ mũi vào chuyện của nhà tao nha, Katherine. Cảnh cáo lần đầu cũng là lần cuối”
Phạm Khánh Thy hay Katherine Phạm đổi tướng ngồi. Đó chính là cô gái với thần thái kiêu sa đã xuất hiện trong lớp học Xác suất thống kê ngày đầu tiên. Cô bắt tréo chân, tay chống lên đầu gối.
_”Buông tha cho dì Mẫn đi. Hãy để tớ giúp cậu. Nếu cậu muốn được hỗ trợ về mặt kinh tế, chuyện đó rất đơn giản với tớ. Cậu nên tìm một phương án lâu dài thay vì cứ dựa vào mẹ cậu hay mấy thằng bạn trai nhà giàu của cậu. Cậu nghĩ lỡ như tụi nó biết chân tướng sự thật, tụi nó còn yêu cậu không?”
_”Được thôi, một tháng đưa cho tao năm mươi triệu tiêu xài” – Dung nói thách.
_”Không thành vấn đề gì cả” – Katherine cười, mở cái túi Christian Dior lấy ra một cái thẻ tín dụng màu đen – “Tuy nhiên, tớ cũng có một điều kiện”
An Lăng Dung bị lóa mắt bởi cái thẻ đen quyền lực, thô bạo giật lấy nó từ tay Katherine. Katherine, như một con rắn mịn màng, đẹp đến lạ lùng, nhưng cũng đầy tính nguy hiểm chết người bắt đầu giơ cái nanh độc ra.
_”Tớ không muốn Hoàng giao du với những người không có cùng đẳng cấp với mình. “Ngưu tầm ngưu, mã tầm mã”, cậu biết đó. Tớ rất tiếc vì Hoàng không hề muốn dính dáng gì đến cậu. Cậu đừng lo, một khi bên cạnh không còn ai nữa, Hoàng sẽ tự động sẽ thân thiết với cậu thôi”
Bàn tay sơn màu hồng nhạt của Katherine mơn trớn cái gò má nhẵn mịn như bột gạo của An Lăng Dung. Mùi nước hoa Juliette Has A Gun xộc lên mũi, ả An Lăng Dung lúc này như bị cô gái quyến rũ kia thôi miên mất hết lí trí.
_”Cậu biết loài người luôn rất sợ cô đơn mà. Cậu cũng cô đơn trong một thời gian dài rồi phải không, con vành khuyên nhỏ của tớ? Tớ cho phép cậu qua lại với Hoàng, miễn là cậu đừng có vượt qua giới hạn”
_”Mà tao phải làm sao chứ?”
Katherine vén tóc qua một bên cho Dung. Ân cần. Dịu dàng.
_”Cậu thông minh hơn cậu nghĩ đấy. Điểm mạnh của cậu so với đối thủ là cậu có rất nhiều vũ khí trong tay, điều cậu cần chỉ là biết cách sử dụng chúng ra sao thôi. Cậu nên nhớ, nhân nhượng với kẻ thù chính là tàn nhẫn với bản thân mình. Có những thứ chúng ta phải hy sinh để đạt được mục tiêu cao cả hơn. Những người khác không hiểu cậu, nhưng tớ hiểu cậu. Tớ luôn biết cậu muốn rời khỏi nơi đây mà. Cậu làm xong cho tớ, cậu sẽ phiêu diêu tự tại ở một nơi khác. Cậu thấy sao?”
Nụ cười hình mặt trăng khuyết trên gương mặt kiều diễm của Katherine gợi ý nhiều điều cho An Lăng Dung, trong đầu bắt đầu hình thành những âm mưu thâm độc, ả cười lại với Katherine.
Vì đại cuộc, hy sinh mấy thứ tạm bợ cũng đáng thôi. Chẳng ai yêu mình bằng chính mình cả.
Rồi nó biết mình cần phải làm gì.
_”Năm mươi triệu là tiền cứng, còn những phụ phí khác sẽ phát sinh thêm đó”
_”Dễ mà. Còn cậu, nếu làm không xong những gì tớ yêu cầu mà nhận tiền của tớ, cậu cũng phải lãnh hậu quả đấy”
…………………………………………..
My Lan nhìn qua cửa kính xe, mưa lúc này đã nhỏ giọt dần. Sau khi ăn mì xong rồi, Phạm Tiến Hoàng gọi tài xế đến đón cả hai rồi chiếc xe di chuyển về hướng nhà My Lan ở phường Tân Định. Trên xe, cả hai chẳng nói gì cả, có lẽ sau khi đã hết chủ đề nói, cô trở lại là con người nhàn nhạt, ít nói theo như bản chất. Cơ chế phòng thủ của My Lan trỗi dậy, cô ép sát người mình dính chặt về phía cửa sổ, tên kia chẳng có vẻ gì để tâm lắm. Hắn dán chặt mắt vào cái chương trình trên màn hình đằng sau ghế tài xế, tiếng nước ngoài có phụ đề tiếng Việt chạy bên dưới. Miệng hắn lẩm bẩm đọc theo dòng chữ trắng chạy xuyên suốt và không khó để cô nhận ra, hắn đọc theo phụ đề. Nhưng điều kì lạ ở đây, tên đó đọc dòng phụ đề cực kì khớp không khác gì một diễn viên lồng tiếng, như thể hắn đã xem cái chương trình đó rồi và biết được điều xảy ra kế tiếp.
_”Ồ” – Hắn nhận ra ánh nhìn đầy tính tò mò của My Lan – “Hồi nhỏ, tớ đã học tiếng Việt bằng cách đọc theo phụ đề phim nên thói quen ăn vô máu thôi. Phụ đề lên là tớ đọc theo”
Chiếc Maybach dừng lại ở chung cư số xx trong căn hẻm nhỏ, phía trước có dàn hoa sứ tím chạy dọc theo chiếc cổng sắt uống cong hình vòng cung. Chiếc xe máy màu đỏ của My Lan đã về nhà trước cô, cô biết chắc chiếc xe của mình đã được sửa. Người ta đã mua đồ mới cho mình, chở mình về nhà và còn nhờ thợ sửa cả xe cho mình. Tự dưng lòng My Lan nặng trĩu, thấy mắc nợ tên kia quá. Người tài xế tắt máy, chạy vòng ra sau, lịch sự mở cửa cho My Lan.
_”Này cậu chờ tớ một chút được không?”
My Lan hấp tấp chạy lên lầu, run rẩy đến độ đút chìa khóa hai ba lần mà cái cửa không chịu mở. Cô nhìn quanh quất, căn phòng trọ chật hẹp chẳng có cái gì quí giá để tặng lại cả. Áp lực càng đè nặng khi đối phương đâu phải là dạng bình thường, hắn là trâm anh thế phiệt, chưa kể top 1% những người giàu nhất quốc gia, chỉ cần một cái búng tay Tách Tách thôi là bao nhiêu ngọc ngà châu báu được cống nạp. Cô đành tự an ủi bản thân: “Thôi tấm lòng là chính”
Cô quay chỗ cũ, chiếc xe Maybach màu đen đã không còn ở đó, chỉ có tên con trai cao tầm 1m80 đứng cầm chiếc dù. Hắn đã đứng đó đợi mình sao?
_”Chỗ này nhiều xe máy di chuyển nên không tiện đậu xe. Chú tài xế ra ngoài đường chính chờ rồi” – Hoàng nói.
_”Tặng cho cậu này” – My Lan đưa cho hắn món quà tri ân của mình – “Cám ơn cậu vì ngày hôm nay nhé”
Tên kia hơi ngẩng người ra nhìn cái thẻ kẹp sách tự làm của My Lan. Chiếc thẻ kẹp sách nhỏ gọn bằng lòng bàn tay, trong đó có một đóa cẩm tú cầu vẽ bằng bút chì và màu sáp, từng cánh hoa tròn trĩnh nở cong theo đường hình tròn, sắc thái tông màu chuyển từ màu xanh lam sang tím nhạt hài hòa. Phía trên đầu thẻ có luồn sợi ruy băng satin màu xanh dương đậm cột thành hình cái nơ, tuy hơi lệch, không đối xứng nhưng lại đong đầy tính chân thành vì do chính tay My Lan làm ra.
Hoàng ngắm nghía một hồi lâu rồi mới mở miệng ra:
_”Cậu vẽ sao? Đẹp thật đấy”
Hắn khen. Hắn không khen cô mặc chiếc váy đẹp nhưng lại khen cô vẽ đẹp. Cô đứng chắp hai tay đằng sau, mặt đỏ lựng.
_”Cám ơn cậu”
Hắn hơi nhíu mày. Ánh mắt hắn chuyển hướng hơi dò xét.
_”Sao lại là hoa cẩm tú cầu vậy? Có ý nghĩa với cậu lắm sao?”
_”Ồ” – My Lan vén tóc qua vành tai – “Kế bên cạnh nhà tớ là một cái cô nhi viện, tớ hay qua đó chơi. Trước cổng chào, họ trồng mấy khóm hoa cẩm tú cầu rất đẹp. Tớ rất thích. Vậy thôi à”
_”Tớ không thích đọc sách lắm, nhưng tớ sẽ chăm đọc sách từ ngày hôm nay” – Hắn mỉm cười – “Cậu lên nhà đi”
_”Ơ” – My Lan lúng túng – “Hình như tớ vẫn chưa giới thiệu tên tớ đàng hoàng với cậu. Tớ là My Lan”
Tên kia bật cười phá ra. Nhờ … Bảo Quân – người đã tiết lộ danh tính Phạm Tiến Hoàng cho My Lan biết và cũng là người nhiệt tình hét tên My Lan giữa lúc hắn cũng có mặt, hai người biết tên nhau nên cũng chẳng thèm hỏi đối phương tên gì.
_”Tớ là Hoàng. Phạm Tiến Hoàng – số hai trong danh sách điểm danh của thầy Chương lớp Xác suất thống kê”
==================
Chú thích:
(*): Tên gốc của fic này dựa theo bài hát Close to You – The Carpenters


