My Fiction

[BU] CHAP 14: Chuyện Trò Thâu Đêm

My Lan chợt tỉnh giấc lúc nửa đêm, phát hiện trên người mình có tấm mền đắp ngang. Cô chỉ nhớ mang máng rằng mình lấy một cái gối trên giường, lót tạm tấm ga trải giường ra đất nằm ngủ vì tối đó, giường phải bị nhường cho khách. Cô loạng choạng lấy điện thoại đặt gần đó, đã tầm hai giờ sáng. Chợt cô thấy ở cuối góc phòng có ánh sáng nhàn nhạt, thứ ánh sáng đó hắt lên bộ mặt đăm chiêu của một người tóc trắng. My Lan hoảng hồn, la toáng lên. Cô trùm mền lên cả người, tay chân run lẩy bẩy.

_”Ma. Cứu với”

_”Cái gì vậy?”

Phạm Tiến Hoàng ngồi bật dậy như con cương thi, vội vội vàng vàng mở đèn lên. Hắn nhìn My Lan khó hiểu. Hắn chỉ đang kiểm tra tin nhắn từ người bạn tên Tùng thôi.

<Cao Thiên Bá Tùng: Rốt cuộc mày đi đâu rồi vậy? Tao dọn sẵn một phòng cho mày rồi mà mày không tới. Thằng Bô biết được, nó la làng cho coi>

<Phạm Tiến Hoàng: Tao ngủ quên ở nhà bạn tao. Mai tao qua chỗ mày vậy>

My Lan ló được một con mắt nhìn ra. Ở một mình đã quen, trong một phút, não bộ cô chưa kịp xử lí thông tin rằng nhà mình hôm nay còn một người nữa. Hoàng nhíu mày, vẫn giữ một khoảng cách nhất định với cô. Tên ba trợn đó trông thật lạ lẫm với cái thun màu trắng đơn giản. Gương mặt hắn sau khi ngủ mười hai tiếng dường như có sức sống hơn, cũng vì thế đôi mắt cũng sắc sảo hơn, hay vì cái gọng kiếng đen khiến hắn giống như mấy ông thẩm phán tinh tường trong phim Mỹ. Ánh mắt hắn quét không chừa một ngóc ngách nào rồi khóa chặt vào My Lan.

_”Có gì ăn không? Đói bụng quá”

Bữa ăn cuối cùng trong ngày của hắn là với thầy Hùng, cũng đã hơn mười tiếng trước.

_”Nhà không còn gì ăn đâu. Cậu có thể gọi đồ ăn tới. Tớ nghĩ chắc cũng có vài chỗ còn mở cửa đó”

_”Chắc lúc người ta giao đồ ăn đến, tớ chết tới nơi vì đói rồi. Việt Nam đã lâu không có ghi nhận những ca chết đói rồi, tớ không muốn tên tớ bị lên báo”

Hắn tự nhiên mở tủ lạnh của My Lan ra, lấy ra ba cái hộp nhựa Tupperware lần lượt có màu đỏ, xanh, tím mà cô dùng để đựng phần còn dư trong buổi cơm chiều – có canh cà chua, tôm rang và cơm trắng.

_“Tớ ăn cái này nhé”

Hoàng hỏi cho có lệ, mặc kệ My Lan có đồng ý hay không. Hắn đặt hộp đồ ăn vào lò vi sóng, lấy ra một cái chén nhỏ và đôi đũa ở giá úp chén kế bên cạnh bồn rửa.

_”Kiếm đâu ra mấy cái hộp Tupperware này vậy? Tớ nhớ hãng này phá sản rồi mà”

My Lan không đáp, cô ngồi bất động, lưng áp sát vào tường, tấm mền vẫn còn quấn quanh người. Hai giờ sáng, dây thần kinh cô tê liệt hết, đầu óc mụ mị. Tự dưng có một tên con trai thoải mái đi lại ở góc bếp chật hẹp nhà mình khiến cô có cảm giác là lạ.

_”Tớ ăn luôn kem đấy nhé” – Hắn mở tủ đông và lấy ra hộp kem trà xanh.

_”Ờ”

Nghe tiếng My Lan yếu ớt đáp, hắn đóng cửa tủ lạnh lại.

_”Cậu cứ đi ngủ đi. Tớ sẽ tắt đèn cho cậu ngủ”

_”À không, có đèn tớ cũng ngủ được”

_”Vậy thì tùy. Cậu nói đó nhé. Cho tớ tá túc ở đây một lát nữa nhé. Hai tiếng sau tớ phải đi họp”

_”Họp gì mà bốn giờ sáng vậy?”

_”Công việc thôi. Với đối tác bên New Zealand. Bên đó đi trước Việt Nam năm tiếng”

_”Cậu nghe cấp dưới báo cáo cho cậu à?”

_”Cậu bị ám ảnh phim tình cảm Trung Quốc quá hả? Chỉ có tớ báo cáo cho người ta chứ ai mà báo cáo cho tớ”

_”Tớ tưởng cậu điều hành tập đoàn” – My Lan ngượng ngùng nói.

_”Ở đâu ra vậy. Tớ chỉ là đứa nhập liệu và đánh văn bản thôi”

Lúc nãy tên Phạm Tiến Hoàng còn như cái xác sống kêu hoài không thức, cô còn yên tâm tắt đèn ngủ chứ bây giờ mắt hắn mở trao tráo, làm sao cô tắt đèn ngủ được đây. Lỡ có chuyện gì thì sao? Nhưng chuyện gì là chuyện gì? My Lan miễn cưỡng leo lên giường nằm, tim cô càng đập thình thịch. Cái giường phản chủ, cả năm nay cô vẫn nằm trên đó, Phạm Tiến Hoàng mới ngả lưng có một đêm, hắn cắm cây cờ chủ quyền lên chiếc giường này rồi còn đâu nữa. Hơi ấm lạ lẫm của ai đó vẫn còn vương lại đây. Cô nghe đâu thoang thoảng trên gối có mùi hương gỗ trầm, mùi rất Phạm Tiến Hoàng mà cô vô tình ngửi được lúc ở thang máy, nơi mà suýt chút nữa cả hai đã có một khoảnh khắc khá thân mật. Cô lắc đầu, vùi gương mặt đỏ gấc của mình vào gối.

Hắn lấy cái bàn xếp của My Lan ra một góc ở gần ban công. Lò vi sóng “ting” lên một tiếng báo hiệu, hắn dọn cơm ra ăn. Từ đằng xa, cô chỉ thấy mái tóc bạch kim lỉa xỉa lung tung dài đến gáy và bản lưng rộng của hắn. Phạm Tiến Hoàng cứ lại thế, lại kiểu ăn hì hục như thể bị bỏ đói lâu năm, My Lan bấm bụng ráng nín cười – canh cà chua, tôm rang mà làm như cao lương mỹ vị. Món ăn tráng miệng có kem trà xanh, hắn vừa ăn vừa xem điện thoại, ngôn ngữ cơ thể cho thấy hắn đang hưởng thụ, đúng là có số hưởng.

_”Này” – My Lan lên tiếng từ tấm mền phủ lên toàn thân mình – “Cậu nên đi làm giấy tờ tùy thân đi”

_”Tớ quên. Cám ơn vì đã nhắc nhé” – Hắn đáp, mắt vẫn lướt điện thoại.

Dưới tấm mền, con mắt của My Lan vẫn canh chừng theo nhất cử nhất động của hắn. Trong màn đêm yên ắng, chỉ cần dựa theo âm thanh thôi cũng phần nào đoán ra tên kia đang làm gì, tiếng nước rào rào trong bồn rửa chén, tiếng keng khi chén va chạm với giá rửa chén inox, Hoàng đã ăn xong và rửa chén đũa. Cô nghe tiếng bước chân sột soạt rồi tiếng mở khóa kéo chiếc túi xách Nike. Hồi chiều cô lục túi hắn tìm ví tiền, trong túi có vật dụng cá nhân gồm quần áo, bàn chải, kem đánh răng, nước súc miệng, dầu gội đầu, hắn đem những món đồ như thế để làm gì nhỉ?

Nhà vệ sinh gần phía bếp. Cô thấy hắn cầm bàn chải đánh răng vào nhà tắm và đi ra khoảng tầm mười phút sau. Hắn bò lộm cộm đến chỗ My Lan đã trải ra nằm tạm bợ trước. Bây giờ hai người hoán đổi vị trí theo đúng trật tự, chủ nhà ngủ trên giường, khách nằm dưới đất.

Đèn đã tắt, mắt My Lan sáng như hai đèn pha xe hơi. Giấc ngủ bị phá rối, cô vật vã, cố dỗ mình ngủ lại mà càng cố thì càng tỉnh nên trằn trọc thao thức. Cô cứ lăn lộn, trở mình tới lui.

_”Ngủ không được hả?”

Giữa màn đêm, giọng nam trầm hơi khàn vang lên, ngay sát mép giường của My Lan. Hoàng đã nghe được cái tiếng lạo xạo của tấm mền phát ra khi My Lan cứ tiếp tục quậy cựa trên giường. Hắn ngỏm đầu dậy, mái tóc rối bù kèm theo cặp kiếng cận gọng đen, trông hắn không khác gì cậu trai nhà bên lôi thôi nhưng thú vị. Hắn kê hai tay lên đầu gối, vô tình chạm ánh mắt đối phương cũng đang hướng về mình.

Một khi cả hai cùng thức rồi, màn “hỏi xoáy đáp xoay” không hẹn mà đến cũng là điều không tránh khỏi. My Lan bắt đầu trước.

_”Cậu luôn đem bàn chải đánh răng trong người à?”

_”Cũng có thể xem là vậy đi. Tớ hay qua nhà bạn tớ ngủ, ngày này ở với đứa này, ngày kia ở với đứa kia nên tớ thủ sẵn thôi”

_”Sao cậu không về nhà?”

_”Ở nhà chán lắm. Từ hồi tớ từ Melbourne về, không có ngày nào tớ ở nhà hết”

_”Ở bên Úc đồ ăn ngon không?”

_”Không”

_”Vậy ở bên đó cậu ăn cái gì?”

_”Đồ ăn Ấn Độ, Nepali và Mexico”

_”Nghe ngon mà”

_”Cậu ăn dumpling chưa?”

_”Rồi”

_”Nó dịch ra là há cảo Trung Quốc phải không nhỉ? Tớ thích ăn há cảo nhất. Món này gần như có mọi phiên bản trên thế giới. Tớ đã ăn gần hết rồi. Nhật Bản có gyoza, Hàn Quốc có mandu, phiên bản Thổ Nhĩ Kì là manti, còn mantu ở Afghan. Nepal có một món ăn có thể gọi là họ hàng của há cảo nữa. Nó gọi là momo. Một mẹo nhỏ: khi cậu thấy trên đường có một nhà hàng Momo, nếu Momo có “s” đằng sau thì đó không phải là một nhà hàng Nepal chính thống đâu”

_”Sao lại thế?” – My Lan bật cười khúc khích – “Tớ tưởng đâu là thể số nhiều trong tiếng Anh của Momo chứ, “những momo”, không phải sao?“

_”Không hề” – Hoàng cười lại – “Chỉ có người Ấn Độ mới thêm “s” vào đằng sau Momo thôi. Nếu thấy thì né lẹ nhé, ăn thấy ghê lắm đó”

_”Vậy cậu có biết dumpling ở Việt Nam là gì không?”

_”Không”

_”Là bánh bao đó”

_”Không thể nào”

Cuộc tán gẫu ngẫu nhiên vô tri mang lại những tràng cười thoải mái cho My Lan và nhanh chóng đưa cô vào giấc ngủ. Mắt cô nặng trĩu dần, giấc ngủ ập đến lúc nào không hay. Cô chỉ bị đánh thức bởi tiếng chim hót ngoài ban công. Khi cô mở mắt ra, căn phòng đã nhuộm màu vàng nhạt. My Lan khẽ trở mình. Ánh sáng đầu ngày len lỏi qua rèm cửa trắng, đầy tinh khôi, trong trẻo, lấp lánh trên đầu tóc màu bạch kim của tên đang ngồi  xếp bằng, chú mục vào máy tính đặt trên chiếc bàn xếp nhỏ. Hắn đeo headphone Bose, ngồi ghi chép gì đó, thỉnh thoảng lại gật đầu và trao đổi lại bằng tiếng Anh với một người đàn ông nước ngoài trên màn hình. Khác với vẻ luộm thuộm tự nhiên trong bộ đồ ngủ màu hồng nhạt của My Lan, Phạm Tiến Hoàng đã lên đồ sẵn để vai công dân đóng thuế đúng thời hạn, áo thun nỉ trùm đầu chỉnh tề, hoàn hảo, đặc biệt, không đeo kiếng.

Hoàng tháo cái headphone của hắn ra, treo lủng lẳng ngay cổ.

_”Dậy rồi sao? Chào buổi sáng”

My Lan lúc nãy còn ngái ngủ, bỗng choàng tỉnh.

_”Không phải cậu nói họp xong cậu về liền sao? Tại sao cậu lại còn ở đây chứ?”

My Lan nhìn đồng hồ đã bảy giờ rưỡi.

_”Từ từ đã nào. Mới họp xong” – Hoàng từ tốn uống ngụm trà. Tên khách vãng lai này từ đâu đã quen tay sinh hoạt trong nhà cô, còn biết tự pha trà uống nữa chứ – “Vả lại, tìm không ra đồ của tớ nên tớ chưa về được”

_”Cậu bị mất cái gì hả?” – My Lan hốt hoảng, tên nhà giàu mà mất đồ thì chắc đồ có giá trị lắm.

_”Bịch thuốc của tớ” – Hắn nhoẻn miệng cười, lông mày hơi nhướn lên – “Bịch thuốc có mấy viên thuốc màu tím. Cậu làm mất bịch thuốc của tớ rồi”

Não bộ My Lan như một cuộn phim tua chậm về từ lúc ở trên taxi đến khi về nhà, cô đâu có nhớ mình thấy bịch thuốc nào đâu. Ở trên taxi, cô có lục túi hắn tìm ví tiền, cô không nhớ có làm rớt nó trên xe hay không.

_”Tớ không nhớ tớ thấy nó” – My Lan giọng bắt đầu lo lắng – “Cậu có thể mua lại ở hiệu thuốc mà”

_”Thuốc này là thuốc điều trị đặc biệt, chỉ có bác sỹ mới có thôi”

_”Thì cậu đến chỗ bác sỹ lấy đi”

_”Không phải bác sỹ của tớ, mà là của bạn tớ”

_”Thì cậu bảo bạn cậu đến lấy”

_”Không được. Nó trả tiền khám bệnh theo gói, nếu muốn lấy thuốc, chi phí sẽ phát sinh thêm”

_”Tớ không biết đâu”

_”Tớ sẽ đòi lại bịch thuốc” – Hoàng đứng dậy – “Bây giờ mở cửa cho tớ về đi. Chìa khóa đâu?”

My Lan đỏ gấc mặt mũi. Theo thói quen, cô bỏ chìa khóa vào trong túi áo khoác treo phòng tắm. Thì ra, mình đã nhốt cái tên khách kia ở trong nhà. Cô chạy cấp tốc vào nhà tắm, vệ sinh cá nhân, tranh thủ chải lại đầu. Lúc bước ra, tên kia đã dọn lại bàn xếp cho My Lan, cất laptop vào túi xách, chuẩn bị đi về.

Cô mở cửa cho hắn.

_”Cậu đã gọi taxi chưa đấy?” – My Lan hỏi, đứng áng trước cửa, hai tay chắp đằng sau lưng. Hành động này ám chỉ, tên kia sẽ không bao giờ được đặt chân đến nơi này lần nữa.

_”Không cần. Tài xế của tớ đến đón” – Hoàng đáp.

Rồi bỗng hắn nghiêng người mình xuống. Chiều cao chênh lệch mười lăm cm giữa hai bên khiến hắn phải khom lưng, cúi mình về phía cô. Hắn đặt lướt đôi môi mềm của cô một nụ hôn chóng vánh. Trước hành động bất thình lình của đối phương, My Lan sững người, giây phút đó, mọi thứ ứ đọng, tay chân cô không khác gì tờ giấy bị nhúng nước, trở nên nặng nề đến mức tứ chi cứng đờ ra. Môi hắn kề sát tai My Lan, thì thầm như rỉ mật vào tai.

_”Thank you”

Cũng giọng nói trầm lúc ban đêm đó, vào buổi sáng, giọng nói nghe sắc nét hơn và mang hơi thở của mùi trà xanh từ tách trà ban sáng.

_”Tìm lại bịch thuốc thì trả cho tớ đó”

Hắn vẫy tay chào tạm biệt, My Lan đứng bất động cho tới khi cái hình bóng đó bước vào chiếc xe Maybach và chiếc xe khuất dần.

Cả ngày hôm đó, Trần My Lan như người mất hồn, đầu óc trên tận chín tầng mây. Bằng chứng là khi cô chuẩn bị đồ đến trường, hớt hơ hớt hải tìm không ra cái chìa khóa trong khi cô đã bỏ chìa khóa vào túi xách. Chạy lật đật đến nhà xe, cô sực nhớ hôm qua đã về nhà bằng taxi với Hoàng, xe đã để lại trong trường, vậy mà bằng một thế lực siêu nhiên nào đó, chiếc xe Vision màu đỏ lại nghiễm nhiên chiếm một chỗ trong chỗ giữ xe nhà trọ. My Lan không ngừng tự hỏi, không lẽ cô đã phân thân để đến trường lấy xe? Cô phát hiện trong hộc xe có mảnh giấy nhỏ: “Tớ đã cho cá ăn. Kí tên: P.T.H”

Mới vừa đặt chân đến trường, My Lan từ xa đã định vị được thủ phạm cướp đi nụ hôn đầu của mình đang ngồi cố thủ với đám bạn ở chiếc bàn trung tâm của căn tin. Hôm nay Phạm Tiến Hoàng tráo đổi mặt với Bùi Thế Ân, gương mặt hắn tươi phơi phới trong khi Hội trưởng khá ủ dột, u ám nhưng vẫn đẹp trai hơn mặt bằng chung với những người ở đây. Cả đám ngồi với nhau, mạnh ai nấy làm chuyện riêng, không có chút kết nối.

_”Tụi bây có biết thằng Phước Thịnh lớp Kế toán không? Hôm qua mới đi bar với nó, nó nói với tao, mẹ nó một tuần đi Dubai năm ngày. Danh hiệu “đại sứ du lịch Dubai” không phải bả chắc không ai dám nhận đâu. Bả có quay nguyên cái vlog mua sắm ở Dubai đó. Thằng Thịnh còn nói thêm nữa, mẹ nó đã đăng kí một khóa thiền ở Dubai, nghe nói đâu cả năm trăm triệu một khóa đó” – Bá Tùng khua môi múa mép – “Trong lúc nó say, nó đã lỡ miệng phun ra rằng, mẹ nó phải thiền để điều trị bệnh cuồng dâm. Tụi bây biết chuyện gì xảy ra không?”

_”Ờ vậy hả?” – Hoàng ngồi coi thông tin hướng dẫn cách đăng kí làm thẻ căn cước công dân trên mạng – “Tao phải đi làm căn cước công dân gấp”

_”Vũ, bên hội trường chuẩn bị hết chưa? Nhà hàng Peony mới điện thoại báo bên họ sẽ có năm cái xe tải cỡ lớn chở đồ ăn đến, nhớ bảo bên khâu an ninh trường giữ chỗ ở nhà xe nhé” – Hội trưởng Thế Ân chăm chú rà lại bảng công việc trên cuốn hồ sơ mỏng liệt kê từng hạng mục: âm thanh, ánh sáng, sân khấu, danh sách khách mời và kịch bản.

_”Mọi thứ xong xuôi hết, tất cả đều được kiểm tra kĩ lưỡng. Tớ đã liên hệ bên bộ phận an ninh của trường rồi” – Vũ gật đầu, tự hào khi các mục đã được đánh dấu “Hoàn thành” hết.

_”Lo tất bật ngược xuôi cái lễ mừng học vị tiến sỹ của ông hiệu trưởng hả?” – Tùng ngó qua – “Mày kiếm đứa nào phụ mày đi, chứ mày ôm hết có khi mày sập nguồn đó”

_”Đánh tiếng rồi, chỉ đang chờ người ta gật đầu đồng ý” – Thế Ân liếc sang Hoàng, cười đầy ẩn ý.

_”Hay thăng cấp cho Bá Tùng từ ủy viên lên hội phó luôn đi” – Hoàng đóng cái điện thoại lại – “Tùng này, mày giải được câu đố này, Bô nó sẽ cho mày lên làm hội phó hội sinh viên trong một nốt nhạc luôn”

Thư kí Vũ, bề ngoài lãnh đạm, bên trong lại dậy sóng, hơn ai hết, Vũ là người không bao giờ muốn Tùng trở thành hội phó hội sinh viên trường R vì mối điềm khích bấy lâu.

_”Không ham lắm. Tao đang làm hội trưởng hội ORU (*) mà nói nghe thử coi” – Tùng bị trí tò mò kích thích, Vũ thở phào nhẹ nhõm vì không phải phục vụ thêm tên Cao Thiên Bá Tùng.

_”Bô nó muốn đi bơi nhưng nó không nhảy xuống hồ bơi, mày đoán coi lí do là gì?”

Tùng giả vờ ra dáng Sherlock Holmes, chỉ tay vào thái dương, mặt mũi đăm chiêu.

_”Tao đoán được rồi” – Mặt hắn sáng rỡ – “Nó nhảy xuống hồ bơi là tiêu tùng rồi còn gì. Keo xịt tóc còn tác dụng nữa đâu, cái đầu của nó sẽ như mấy cọng rong biển di động”

Phạm Tiến Hoàng cười phá ra mức mấy người trong phạm vi gần đều xoay lại nhìn tên đẹp trai đang khổ sở với tràng cười bùng ra không báo trước của mình – hắn ôm bụng, gập người, cười đến thở không nổi. Thế Ân nhíu mày. Bình thường chỉ cần ai lỡ lời đụng chạm đến mái tóc của hắn là không xong với hội trưởng đâu, ngoại lệ của hắn là đám bạn mình. Tự dưng bữa nay, tên bạn suốt ngày đăm chiêu của hắn, chỉ vì một câu đùa vô tri mà cười đến mất thể diện, hắn không khỏi nghi ngờ. Có gì hơi trật quĩ đạo. Lần cuối tên đó cười ngoác miệng ra là ở cái lớp Quản trị kinh doanh, một con nhỏ khù khờ trường T đã phát biểu linh tinh gì đó, chứ có bao giờ hắn cười đâu. Mọi biểu hiện từ Phạm Tiến Hoàng làm sao qua được con mắt diều hâu nay có thêm vài quầng thâm như cú đêm của Bùi Thế Ân được chứ.

_”Hôm nay tâm trạng tốt nhỉ?” – Thế Ân nhoẻn miệng cười.

Tùng ghé sát mặt vào Hoàng rồi khịt mũi như con chó nghiệp vụ đang đánh hơi.

_”Bữa nay mày lạ lạ” – Rõ ràng Tùng cũng thấy vậy – “Có mùi gì đó từ mày, hình như là mùi gái”

_”Bớt điên đi” – Hoàng đẩy đầu Tùng ra, cười đáp với vẻ hân hoan – “Ngủ được tâm trạng cũng tốt hơn”

_”Chắc nhờ mấy viên thuốc tím hả?” – Thế Ân dò xét.

_”Hiểu sao cũng được” – Hoàng nhún vai, trả lời nước đôi – “Mày cũng uống đi. Bộ tối ngủ không được hay sao mắt thâm quầng vậy Bô?”

_”Không phải ngủ không được mà không có thời gian để ngủ. Họp hành tùm lum cả. Tao phải thủ sẵn hũ bơ đậu phộng trong cặp vừa làm vừa ăn đó” – Thế Ân thở dài – “Ngày nào mở mắt ra, tao cũng ước tao đang ở Pháp hết”

_”Vậy hôm nay tao mời cà phê nhé” – Hoàng rút ví tiền ra – “Tụi bây uống gì?”

Ngẩng mặt lên, Hoàng thấy một đứa con trai hơi gầy, chiều cao trung bình của một người Việt Nam tầm một mét bảy. Nó quen mặt nhưng Hoàng không nhận ra nó là ai. Gương mặt tên nhóc đó lúng túng, làn da trắng, cặp ngươi to đen như hai cái chén úp ngược, lại mặc chiếc áo thun hình con chó hoạt hình nữa, tổng thể không khác gì trẻ con đi lạc luôn. Thằng này rốt cuộc là ai? Tại sao nó đứng sớ rớ gần chỗ tụi này?

Hoàng cau mày, chợt hắn khựng lại – cách đứa nhóc đó không xa là một cô gái. Mái tóc đen dài thông thường được xõa tự nhiên tay buộc thấp bằng vải cột màu xanh nhạt. Cô mặc chiếc áo thun trắng dài tay, váy kaki màu be. Khác hẳn với vẻ thiếu tự nhiên của tên nhóc đứng trước, gương mặt cô tĩnh lặng, dõi mắt nhìn theo thằng con trai đó. Hắn nhận ra cô ta đi với thằng nhóc đó và đang chờ nó.

Tại sao lại nhìn thằng nhóc đó mà không thèm để ý gì đến hắn chứ? Hắn tự dưng đâm ra bực dọc.

_”Thế Ân” – Bảo Quân rụt rè lên tiếng – “Tớ có làm bánh tiramisu cho cậu này”

_”Thằng Bô vẫn còn chơi với tên nhóc lùn trường T đó sao?” – Tùng thì thầm với Hoàng, ánh mắt đầy ác cảm.

_”Còn lâu tụi nó mới nghỉ chơi với nhau được” – Hoàng nói cho có lệ.

Bảo Quân chìa hộp bánh màu xanh hình con gấu ra bằng hai cánh tay run run. Bảo Quân đã có lòng mang bánh đến làm hòa, vậy mà nỡ lòng nào, tên hội trưởng Bùi Thế Ân kênh kiệu xem cậu là không khí. Hắn vờ như cậu không hề đứng đó, tiếp tục bàn công chuyện với thư kí Vũ.

_”Cậu có phiền tớ ngồi ở đây không?” – Bảo Quân cố gợi chuyện.

_”Có phiền” – Thế Ân đanh cặp mắt nhìn Bảo Quân rồi dùng chính từ ngữ của cậu để móc mỉa lại cậu – “Cậu có phiền ngồi bàn khác không?”

Trước sự lạnh lùng đến tàn nhẫn của người bạn thuở nhỏ, Bảo Quân không khỏi hụt hẫng. Cậu cắn chặt môi, cả người run lên, cố gắng kiềm chế những cơn sóng cuộn trong lòng mình. My Lan đứng từ xa chứng kiến tất cả, lòng thắt lại. Cậu bạn mới khỏi bệnh, đã tự tay làm bánh giảng hòa với Thế Ân mà tên kia tạt gáo nước lạnh vào mặt. Cô định ngăn lại, linh tính mách bảo rằng công sức của cậu sớm muộn gì cũng thành “dã tràng xe cát” thôi nhưng Bảo Quân vẫn ngây thơ, một mực tin tưởng vào tình bạn lâu năm của mình. Tâm sơ của cậu nói rằng, chỉ chân thành sẽ chiến thắng tất cả.

_”Tùng, hồi nãy mày nói gì? Mẹ thằng Thịnh đi điều trị bệnh cuồng dâm hả? Tao đoán là bả thịt ông thầy dạy thiền cho bả luôn chứ gì?” – Thế Ân xoay sang cười nhếch mép với tên Tùng.

_”Trời, mày đoán như thần đó Bô” – Tùng vỗ đùi đen đét.

_”Tâm sinh tướng mà. Mấy người đàn bà U50, mặt như con cào cào là thường nội tâm dâm đãng lắm” – Hắn đứng dậy cất mấy tập hồ sơ vào cặp táp – “Hoàng, mày biết chút nữa có tiệc mà, sao lại mặc đồ như vậy? Có đem đồ theo không?”

_”Tao cũng phải đi hả?” – Hoàng cau mày.

_”Ừ. Lát nữa qua chỗ phòng tao, tao lấy đồ cho mày mượn”

Thư kí Vũ quay lại với mấy li cà phê trên tay. Hai đứa con trai còn lại là Hoàng và Tùng cũng đứng lên, theo Thế Ân bước ra khỏi bàn để đến lớp. Tên hội trưởng độc ác nhìn lại Bảo Quân vẫn đứng ngây người ra. Hắn bắn một phát, nhất tiễn xuyên tâm cậu luôn.

_”Cậu thích thì cứ việc ngồi cái bàn đó đi”

======

Chú thích:

(*): ORU: One R United – “Một R Thống Nhất” đề cao chủ nghĩa trường R thuần chủng.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *