My Fiction

[BU] CHAP 16: Sang Chấn Tâm Lí

”Cá mú Địa Trung Hải ngon lắm đấy”

Một cô gái mới vừa lên tiếng, cô sở hữu vóc dáng săn chắc của một vận động viên lâu năm. Mái tóc xõa nhẹ, đôi mắt sống động, trong veo như một màn sương mỏng là một nét duyên dáng đặc biệt trên gương mặt thanh tú. Ông trời ưu ái ban cho cho cô ta một vẻ đẹp nữ thần thuần túy nên ngay cả khi không trang điểm, người ta vẫn có thể hình dung ra sự quyến rũ nguyên bản. Hôm nay dưới lớp trang điểm nhẹ, cô đủ sức làm lu mờ những bóng hồng ở đây.

Cũng như phần lớn các khách mời, cô ta diện hàng hiệu, tuy nhiên, không phô trương lấp lánh, chỉ có hai món hàng hiệu: chiếc đầm đen tối giản Versace và đôi giày đế đỏ Christian Louboutin tầm tám phân, dưới con mắt tinh tường của những tín đồ thời trang, đó là sự kết hợp đạt tính thẩm mỹ đỉnh cao.

My Lan giật cả mình, nhận ra mình đang đứng trước món ăn có bảng tên dịch sang tiếng Việt là “Cá mú Địa Trung Hải”. Cá được đặt ở trong nồi thiết hình tròn có nắp thủy tinh đậy lại. Hơi nước bám vào nắp nên cô chẳng thấy hình thù nó rõ ràng gì cả. Giọng nói cô gái đó nghe du dương như một bản nhạc, tạo ra sự u mê tuyệt đối khiến My Lan xiêu lòng mà muốn thử. My Lan cứ ngờ ngợ, cô gái đó rất quen mặt nhưng cô không nhớ mình đã gặp đối phương ở đâu nữa.

_”Đưa dĩa của cậu cho tớ đi”

Chưa đợi My Lan có đồng ý hay không, cô gái thản nhiên lấy cái dĩa từ tay My Lan. Mùi cá ướp hành thoang thoảng khiến cô sinh viên tỉnh lẻ Trần My Lan phải nuốt nước bọt. Cánh tay dài mảnh khảnh đeo chiếc vòng Cartier Love vàng hồng lấp lánh kéo nắp nồi lên, lấy ra một phần cá cho My Lan, rồi tỉ mỉ rắc thêm chút cọng ngò trang trí cho chiếc dĩa như một người họa sỹ đang chăm chú cho bức tranh của mình. Với vẻ ngoài “chim sa cá lặn”, người đẹp đâu biết được rằng bản thân mình cũng là một kiệt tác nghệ thuật sống động khiến ai đi ngang cũng phải ngoái nhìn.

_”Ăn cá mú thì cậu nên uống chút rượu vang đi”

Cô đưa lại dĩa đồ ăn cho My Lan. Trong lúc đón nhận nó từ tay đối phương, My Lan lính quýnh làm sao, tay cô chạm nhẹ vào tay cô gái lạ mặt, lập tức có nguồn điện gì đó chạy qua người mình. Cô gái mỉm cười nhẹ nhàng với cô.

_”Tớ không uống rượu” – My Lan nói, ánh mắt hướng về phía sàn nhà, tránh cái nhìn trực diện của cô gái.

_”Không vấn đề gì” – Cô gái nói bằng giọng tao nhã, mượt mà như nhung – “Vậy cậu uống sô đa nhé”

_”My Lan. Cậu chọn được món nào chưa?”

Kha cầm dĩa bít tết cừu đến chỗ My Lan và hơi khựng lại. Vừa trông thấy My Lan đang đứng gần một cô gái nhan sắc mỹ miều, anh thoáng bối rối, bất giác lóng ngóng đưa bàn tay của mình gãi đằng sau gáy một cách vô tri. My Lan hiểu chứ, cô gái đó diện mạo xuất chúng, ngay cả My Lan là con gái mà còn bị thu hút, nói gì là đấng mày râu như Trần Lập Nam Kha chứ.

_”Tớ cám ơn cậu nhé” – My Lan cầm dĩa cá trên tay – “Tớ là My Lan. Cậu tên gì vậy?”

_”Tớ là Khánh Thy” – Cô gái mỉm cười với cả Kha và My Lan – “Gọi tớ là Katherine nhé”

Katherine, một cái tên rất quí tộng, rất trường R. Vầng hào quang quanh cô ta tỏa ra sáng chói khiến My Lan cảm giác mình hoàn toàn bị lu mờ rồi trở nên thừa thãi. Cô khẽ nhìn phần cá mú trong dĩa của mình rồi lén liếc sang dĩa thịt cừu của Kha trong khi anh vẫn đang tán gẫu với cô gái mới gặp. My Lan lẳng lặng về chỗ bàn của Quân và các bạn ngồi. Cô đã rời đi rồi mà Kha vẫn không hay biết gì, trong đôi mắt đó, cô đoán được Katherine đã chiếm trọn tâm trí của chàng trai có vết bớt hình cỏ ba lá ở bắp tay.

My Lan không hiểu nổi, sự tưng tức âm ỉ trong lồng ngực mình nghĩa là gì. Chỉ là sự hờn dỗi trẻ con vì bị bỏ quên hay cô không muốn Kha thân mật với cô gái khác?

_”Đi ăn tiệc sang trọng mà mặt hai đứa này sao như đưa đám vậy?” – Thanh Duy hỏi lúc gặm cái càng cua.

_”Đúng rồi nha, hết Quân rồi tới Lan. Rốt cuộc mấy cậu bị gì vậy?” – Thiên cũng xen vào.

Lòng My Lan rối bời những cảm xúc lơ lửng. Quá ngán ngẩm trước sự bí bách lên đến tận cổ, cô quyết định trưng cầu dân ý. Cô cần một lời khuyên của ai đó.

_”Các cậu này” – My Lan hỏi vu vơ, tay cầm chiếc nĩa nghịch phần đồ ăn trong dĩa – “Tớ có một con diều nhưng nó đã bay lạc mất. Tớ rất buồn nhưng có một con diều khác bay đến, nó cũng na ná con diều cũ của tớ. Bỗng một ngày kia, con diều cũ bay về lại với tớ. Bây giờ tớ tính làm sao khi tớ có cả hai con diều?”

_”Làm người thì phải có trước có sau nha My Lan. Con diều cũ đã gắn bó với cậu như vậy thì cậu phải ưu tiên cho nó chứ” – Thanh Duy, cô gái với lòng chính nghĩa, lên tiếng chấn chỉnh.

1:0 cho Trần Lập Nam Kha.

_”Sao mắc mệt các cậu quá vậy?” – Thiên nhăn mặt – “Con gái đúng là rắc rối mà. Tớ chọn cả hai con. Lâu lâu chơi con này, lâu lâu chơi con kia cho đổi gió cũng không tệ”

Cái này gọi là bắt cá hai tay. Tăng Quốc Thiên không đưa ra sự lựa chọn cụ thể cho “con diều” nào. Chỉ là chọn phiếu trắng. Cái cậu Thiên này đúng là “Ăn mâm này, chèo mâm khác”, My Lan thở dài.

Người cuối cùng trong cái bàn đó – Ngô Đặng Bảo Quân – như bị mất hồn, ngồi thừ người ra.

_”Tớ không biết nữa My Lan” – Quân lắc đầu – “Tớ có một con diều thôi à mà nó sắp đứt dây rồi. Tớ với con diều đó cũng trải qua mấy ngày tháng đẹp đẽ cùng nhau và nó dạy tớ rằng: phải sống cho hiện tại nên nếu tớ là cậu, tớ sẽ chọn con diều mới”

Phạm Tiến Hoàng đã tìm cho mình một luật sư biện hộ, tỉ số được nâng lên 1:1. Cũng như không. Một cơn nhức đầu vội ập đến với cô.

_”Món đó cậu lấy ở đâu vậy?” – Bảo Quân hỏi, tò mò về món cá mú Địa Trung Hải. Cậu đã ăn hết năm dĩa đồ ăn.

_”Tớ với cậu đi lấy đồ ăn thêm nha”

Trước nụ cười ngây thơ của Bảo Quân, lòng My Lan ấm lại, tạm thời cất giấu những khúc mắc trong lòng qua một bên, tận hưởng tinh hoa ẩm thực bên cạnh những người bạn của mình. Cô vui vẻ tháp tùng cậu đến chỗ món cá mú Địa Trung Hải nơi cô gặp cô bạn mới quen tên Katherine nhưng cô gái đó đã đi rồi.

My Lan không biết rằng nhất cử nhất động của mình lọt vào tầm nhìn của một đôi mắt sắc sảo. Một con thú săn quan sát con mồi của mình một cách lặng lẽ, chờ giây phút tấn công.

Ở quầy rượu, An Lăng Dung trong bộ đồ bodycon ánh kim bó sát đến từ thương hiệu Balmain nhìn chằm chằm hai đứa sinh viên ất ơ trường T. Ả hất mái tóc nâu uốn thành từng lọn lớn qua vai, tranh thủ liếc mắt đưa tình với một tên phục vụ rồi nhanh chóng quay về tác nghiệp sau vài giây lơ đãng – theo dõi Trần My Lan. Con nhỏ quê mùa, đứng xa cả năm trăm mét mà vẫn ngửi thấy mùi phèn chua, nhan sắc tầm trung, chỉ được cái da trắng, gương mặt xét cho cùng cũng có nét một chút, trang điểm lên chắc còn coi được chứ không có gì nổi bật so với mặt bằng chung. Cái thằng kế bên tệ ngang ngửa, cốt cách nghèo mạt, xuất thân bần nông, khoác cái áo Armani hai chục triệu lên người trông như mấy tên phú hộ mới phất. Hai đứa nó đi kè kè bên nhau y hệt hai đứa con nít, mặt mũi lơ ngơ, tại sao hai con cá lòng tong này lại lọt vào bữa tiệc xa hoa đẳng cấp này chứ?

_”Xem ra cậu không thông minh như tớ nghĩ lắm nhỉ?” – Katherine đứng đằng sau làm An Lăng Dung giật cả mình – “Cả tuần rồi mà không thấy động tĩnh gì hết. Thám tử tớ thuê vừa báo cáo lại, Hoàng vừa bước ra khỏi nhà con nhỏ đó sáng nay. Tớ bắt đầu mất kiên nhẫn rồi đấy, coi bộ tớ phải tự ra tay”

Katherine mở ứng dụng ngân hàng trong điện thoại ra, định bấm vào nút hủy kích hoạt cái thẻ đen đã trao tay An Lăng Dung nhưng bị ả ngăn lại ngay.

_”Ồ chị Katherine. Chị không nghe câu dục tốc bất đạt sao?”

Katherine nở nụ cười trên môi.

_”Em đảm bảo với chị, em sẽ làm cho nó khiếp vía để khi nó thấy anh Hoàng từ đầu đường, nó sẽ vòng ngược từ cuối đường”

An Lăng Dung nói như van nài, thực bụng cũng lo lắng lắm. Nó biết rằng ẩn đằng sau gương mặt thánh thiện là một con người đa nghi, Katherine sẽ không dễ dàng tin nó đâu nhưng cô nàng vẫn muốn biết con nhỏ tên Trung Quốc đó sẽ có chiêu trò gì. Cô bỏ đi, An Lăng Dung thở phào, vậy mà vẫn không thoát khỏi kiếp nạn khi nó tiếp tục gặp một người bạn khác nữa.

_”Dung, em cũng được mời sao? Anh nhớ điểm của em đâu có đủ tốt, cũng chẳng phải là một tay cộm cán gì trong lớp thầy Sơn đâu. Chắc trong đám khách mời này có đứa u mê em đến độ bị em cắm hơn một tá cái sừng lên đầu vẫn quyết tâm một lòng một dạ với em. Anh hy vọng đó không phải là Bá Tùng. Nó đã gọi tên em rất nhiều lúc nó say”

Phạm Tiến Hoàng tay cầm li rượu vang sóng sánh, đầu hơi nghiêng qua tinh nghịch. An Lăng Dung tiếp nhận nụ cười đó là một màn đá đểu nó. Nó căm tức, thân phận bèo dạt mây trôi trước mặt thiếu gia tập đoàn Pegasus khiến nó bất lực, nuốt hận vào trong lòng. Nó cười giả lả, cầm li rượu champagne uốn éo trước mặt Hoàng.

_”Anh đang nói gì vậy, anh chàng công dân lãng tử đất nước Mathiang của lòng em. Có muốn cùng em ra khỏi cái nơi ngột ngạt này không?” – Nó choàng tay qua cổ hắn.

Vừa dứt lời, gương mặt đẹp trai của Hoàng đanh lại. Hoàng ngây người ra. Dường như não đã được khai thông, hắn nhớ ra điều gì đó, thái độ cứ vậy mà thay đổi xoành xoạch. Ánh mắt long sòng lên những tia máu, hắn cắn chặt môi dưới và nắm chặt cánh tay trắng trẻo của Dung, hằn năm dấu ngón tay đỏ trên đó. Cảm giác đau đớn làm Dung khẽ la lên.

_”Tao phải chỉnh mày bao nhiêu lần vậy hả? Mathiang là một cái làng, Nam Sudan mới là một quốc gia”

An Lăng Dung bàng hoàng, khẽ che miệng lại. Phạm Tiến Hoàng áp miệng vào tai nó, tiếng động làm đôi hoa tai Swarovski rung lên khe khẽ. Từ từ, hắn buông ra từng câu uy hiếp rành rọt.

_”Tao không cần biết mày đang âm mưu cái gì. Tao có thể bỏ qua cho mày nhưng thằng Bô thì không đâu nhé. Mày biết tính nó rồi đó. Đừng có trách là tao không nhắc trước đấy”

An Lăng Dung mặt tái mét còn giọt máu, ngay cả khi đã dặm lên một tấc lớp trang điểm. Những giọt nước mắt mém rơi khỏi khóe mắt trước lời cảnh báo đầy tính uy hiếp của Phạm Tiến Hoàng. Trong một ngày, chỉ cách nhau tầm mười phút thôi, nó đã liên tục bị dằn mặt, lòng tự trọng còn để đâu được nữa chứ. Nó phải làm cho xong nhiệm vụ và ôm cục tiền từ Katherine Phạm Khánh Thy rồi bỏ chạy qua Thái Lan.

“Phải đẩy nhanh tiến độ”, An Lăng Dung thầm nghĩ. Dung đã công khai đánh dấu chủ quyền rồi mà cái con nhỏ trường T cứ cứng đầu xâm nhập lãnh thổ, vậy thì nó phải xuất quân ra chiến trường đánh giặc thôi. Ngày hôm sau trời đẹp, ánh nắng xuyên qua những chồi lộc mới nhú, núp đằng sau bụi cây, nó rình theo con nhỏ nhà quê tên Trần My Lan lúc nào cũng dính cứng ngắt cái thằng con nít đeo cái balo đen có phụ kiện hình voi nhồi bông treo lủng lẳng. Nó cố nghĩ ra cách nào để tách hai đứa nó ra đây, thôi tách không được thì làm lẩu hai đứa luôn – nước lẩu Tom Yum, phải ăn kèm với combo thịt bò, hải sản, thêm chút rau sống, sướng miệng phải biết.

_”Tớ biết một chỗ bán bánh tráng trộn ngon lắm nha” – Quân hồ hởi nói. Sau khi ăn buffet ngon lành, bụng to như cái trống, tâm trạng cậu đã khá hơn một chút – “Hôm nay mình đi ăn đi”

_”Được đó” – My Lan gật đầu – “Có gần trường không?”

_”Gần nhà cậu đó”

_”Quân ơi, dạo này tớ thèm món bánh khoai mì quá”

Muốn ăn vặt thì hỏi đúng Bảo Quân là chúa ăn vặt rồi, dường như chỗ nào cậu cũng biết.

_”Bánh khoai mì tớ cũng biết một chỗ bán. Có một cụ bà hay đẩy xe bán bánh khoai mì gần đường Trần Hưng Đạo. Tớ hay mua ủng hộ bà, mà bánh cũng ngon lắm, bà làm cũng rất sạch sẽ nữa. Để mai tớ mua cho tụi mình ăn. Tớ thì thích uống trà sữa. Thanh Duy nói có một chỗ bán trà sữa cốm, nghe lạ lạ”

Chợt, cả hai nhìn nhau, ở hành lang vắng lặng, bỗng nghe đâu đó có tiếng khóc thút thít phát ra từ một phòng học. Một cô gái đang ngồi bệt dưới đất, ôm mặt nấc lên từng hồi, mái tóc dài che kín hết dung nhan. Không biết có chuyện gì không? My Lan lo lắng.

_”Này bạn ơi, bạn có sao không?”

Cô gái từ từ ngước mặt lên, cả My Lan và Bảo Quân bàng hoàng nhận ra, cô ta chính là nhân vật tai tiếng nhất của khoa Thương mại trường R – An Lăng Dung.

_”Hic… có sao” – An Lăng Dung từ từ đứng dậy, nở nụ cười ma quái – “Bị giật bồ đó”

Nhận ra điều chẳng lành, nhưng đã quá trễ, đối phương đã động thủ trước. Dung nắm tóc My Lan.

_”Nhìn mặt thánh thiện mà đi cướp bồ người ta hả? Đúng là hồ ly tinh trong truyền thuyết. Mấy đứa như mày là ghê nhất đó, giả bộ ngây thơ rồi dụ đàn ông lên giường”

_”Đau quá, cậu làm gì vậy?”

An Lăng Dung nắm tóc cô vô cùng thô bạo khiến My Lan tưởng đâu phân nửa mái tóc của mình đã rời khỏi da đầu. Cô đau đến nhức đầu ong ong, mắt hoa lên, nước rỉ ra từ đuôi mắt. Bảo Quân chứng kiến hành vi lỗ mãng của Dung thì đâu có đứng yên được, cố gỡ tay Dung ra. Bảo Quân tuy tay chân èo uột, không có chút cơ bắp gì cả nhưng cũng là con trai, vậy mà con nhỏ An Lăng Dung, một tay nắm tóc My Lan, một tay trấn áp Bảo Quân. Cả hai không ngờ được, con nhỏ to cao đó lại có thể lực võ bền đến vậy, nó đấu tay đôi với tên vận động viên về vườn Bùi Thế Ân có khi cũng ngang ngửa.

Hậu quả là Bảo Quân bị nó xô ngã chúi nhủi, trán đập xuống đất nghe một tiếng “Bộp” rất kêu. Dung cười khẩy, nó thả My Lan ra, đi từng bước uyển chuyển về phía Bảo Quân. My Lan đã đúng, những sợi tóc đen của cô trong tay An Lăng Dung rơi lả tả xuống đất. An Lăng Dung, ngoài dung mạo mỹ miều ra, xấu tính xấu nết, đã vậy còn không ý tứ khi đang mặc váy mà ngồi xổm. Nó trao cho My Lan và Quân một ánh nhìn chết chóc.

_”Thứ bọ chét tụi bây còn bám theo anh Hoàng nữa, tao cho tụi bây thê thảm luôn”

Nó hướng mắt về phía My Lan.

_”Mày đó, con nhỏ nhà quê. Mày tiếp cận anh Hoàng có ý gì? Mày không biết tao với anh Hoàng thân thiết với nhau cỡ nào đâu. Có chỗ nào trên nó mà tao chưa thấy chứ. Tao biết nó có cái hình xăm ngay bụng nữa. Muốn so với tao hả? Đừng có mơ nha. Mày chỉ là thứ tạm bợ cho nó chơi qua đường cho đỡ chán lúc về Việt Nam thôi”

Rồi nó chỉ ngón tay trỏ thẳng mặt cô.

_”Mày cứ đeo theo anh Hoàng đi, tao thề tao sẽ kiếm người mổ nội tạng mày ra, mắt mày ở Lào, thận mày ở Trung Quốc, tim mày ở Campuchia. Mày không có lành lặn đâu”

My Lan sợ run người, nước mắt trào ra, lần đầu tiên cô bị người ta đánh. Nặng đô hơn, người này còn đe dọa phanh thây mình, một kiểu rất tay anh chị đường phố. Còn chưa dừng lại ở đó, nó không tha cho Bảo Quân lúc này vẫn đang xây xẩm mặt mày vì cú va chạm thương tâm với mặt đất.

_”Còn mày nữa. Tao sẽ bán mày vào kỹ viện để mày tiếp một trăm khách một ngày. Tính ra mày lời hơn nhỏ kia đó”

Chưa kịp hoàn hồn sau cú đập đầu, Bảo Quân gặp thêm một cơn địa chấn nữa kéo theo hàng loạt dây chuyền phản ứng sau đó: tay chân cậu bủn rủn, máu tắc giữa đường, rốt cuộc đầu óc chập chờn như máy tính bị treo và cuối cùng, mất nhận thức luôn.

Ở tuổi mười chín, My Lan nếm mùi sang chấn tâm lí. Đã mấy ngày rồi, tối đến mắt cô mở thao tháo, chỉ cần nghe tiếng động nhẹ thôi là giật cả mình, giấc ngủ chập chờn vì sợ ai đó đến phá cửa xông vào. Đến tận sáng, ngủ mới được một chút, cô đã choàng dậy, trán ướt mồ hôi. Nỗi kinh hoàng mang tên An Lăng Dung trong giấc mơ của cô cũng thật sống động, nó không ngừng la hét, bứt tóc cô. Dù bên ngoài buổi sáng nhiệt độ tầm hai mươi bảy độ, cô trùm mền, lạnh người, tiếng hét lanh lảnh của An Lăng Dung vẫn văng vẳng bên tai: “Mày cứ bám theo anh Hoàng xem, tao cho mày thê thảm luôn”

Cô rưng rưng nước mắt. Một người dân tỉnh lẻ như cô chỉ có mong ước nhỏ nhoi là tốt nghiệp đại học trong yên bình rồi ra trường kiếm một công việc văn phòng nhỏ nào đó đủ để trang trải tiền nhà, cuối tháng có thể đi du lịch xa cùng bạn bè. Nhưng sao bây giờ nó trở nên viển vông quá. Trước sự khắc nghiệt của cuộc sống xô bồ trên thành phố, My Lan nhớ quê mình biết bao, nhớ từng cánh đồng xanh, nhớ con đường đất, nhớ hàng xóm láng giềng. Mọi thứ ở nơi đó từ quang cảnh đến con người đều mang lại cho cô sự yên bình tuyệt đối. Người làng chủ yếu sống bằng nghề nông, dù chân tay lấm lem bùn đất, họ vẫn vui vẻ, chất phát, thật thà. Họ không bao giờ làm tổn thương ai, sẽ không bao giờ hiểu khái niệm “hại người tiến thân”. Được nuôi lớn bởi những tâm hồn thuần khiết, cô cảm thấy mình lạc lõng ở chốn đô thị phồn hoa này. Từng lời nói và vẻ mặt độc ác của An Lăng Dung khiến My Lan rùng mình, bụng cô quặn lên từng cơn.

Cô mặc chiếc áo sơ mi cũ màu xanh nhạt vào. Do không ngủ được, cô đến trường sớm hơn mọi khi, thư viện vào tầm này cũng chẳng có ai. My Lan tìm vài quyển sách Xác suất thống kê. Cô lười biếng chống tay dưới cằm, mái tóc xõa ra che đi gương mặt xanh tái thiếu ngủ. Dù có cố cỡ nào, những thứ cô đọc được cũng không vào đầu mình, ngược lại, An Lăng Dung dường như bám rễ ở đầu cô với lời khẳng định chủ quyền chắc nịch: “Chỗ nào trên người anh Hoàng mà tao chưa thấy chứ”. Cô càng chắc chắn hơn: An Lăng Dung chính là “Công chúa bong bóng”, người đã đăng lên đoạn ghi hình Phạm Tiến Hoàng bán khỏa thân nằm ngủ.

Bảo Quân nhắn tin tầm mười phút nữa sẽ trước cổng thư viện chờ cô, sau đó cả hai sẽ lên chùa xin xăm giải hạn. Bảo Quân cũng sợ mất mật không khác gì cô, cô chỉ có thể thở dài. Cũng chỉ vì cô mà Bảo Quân vô tội bị kéo vào. Thể trạng tinh thần của cậu kiệt quệ không kém gì cô. An Lăng Dung quả là một phần tử khủng bố có tay nghề.

_”Học hành siêng năng quá nhỉ?”

Nghe có tiếng ai đó, cô giơ cặp mắt mệt mỏi nhìn lại. Võng mạc cô lớn dần hình ảnh tên đẹp trai – Phạm Tiến Hoàng, cội nguồn của mọi sự bất hạnh chính là đây. Hoàng đứng đó từ bao giờ. Hắn cầm li nước hút Rộp rộp làm má hóp lại. Lai dáng đứng bất cần, vai thấp vai cao đó, cái chau mày xét nét đó nữa. Rảnh rỗi không có việc gì làm mà xuất hiện lúc tám giờ sáng ở thư viện? Đây là thư viện, thánh địa linh thiêng tên quỉ yêu ma kia không thể đặt chân đến. Kể từ ngày hôm đó, cô liên tiếp tránh mặt hắn. Thấy hắn ở đầu đường, ở cuối đường cô đã tìm lối đi khác. Trống ngực Trần My Lan đập dữ dội, mỗi lần thấy hắn, hình ảnh con yêu nghiệt An Lăng Dung điên cuồng nắm tóc mình lại ùa về, do cô sợ con nhỏ đó mà không muốn tiếp xúc với Hoàng hay tại vì nỗi hờn ghen không tên nào đó khi có một đứa con gái vênh váo tuyên bố mình đã thấy hết toàn bộ cơ thể của tên con trai đó ở mọi ngóc ngách từ sống lưng đến ánh mắt say ngủ?

Tâm trạng lẫn lộn, dạ dày như thể bị một bàn tay vô hình bóp nát, dày vò. Không chào hỏi gì người bạn học chung hai môn Quản trị kinh doanh và Xác suất thống kê của mình, My Lan vội vàng cho tập sách vào trong ba lô, nhanh bước ra khỏi bàn học. Cô hoảng hốt ngó lại khi thấy cái bóng đen đó vẫn từ từ đi theo mình. Trong đầu cô hoàn toàn chẳng nghĩ được gì. Trống rỗng. Hoàn toàn không có gì. Chất xám của My Lan bay đi đâu hết. Cô đành phải tuân theo hành vi vô cùng bản năng là bỏ chạy thật nhanh. Một cách mù quáng, cô đã tự lao vào một trò chơi cú bắt do mình tự khởi xướng lên. Mới tám giờ sáng, cô đã phải vận động trí óc lẫn thể chất.

Một điều mà My Lan dám chắc rằng không có một cái thư viện của trường đại học nào có thể giống như trường đại học R. Theo cô được biết, đây là niềm tự hào của trường được lấy ý tưởng từ thư viện bên Melbourne được xây dựng cả trăm năm trước nên lối kiến trúc đã có phần cũ kĩ và khó hiểu so với mạch đập của thời đại số. Với số lượng sách lên đến cả triệu, trường dùng nó để chiêu mộ tân sinh viên. Thư viện thiết kế theo dạng mái vòm lớn, nhìn từ trên xuống, các dãy sách được xếp lại hình bông tuyết. Tuy nhiên, với cô đây chẳng khác gì cái động bàn tơ cả. Nếu đổi lại thường ngày, My Lan sẽ rất bực bội vì tìm một quyển sách lãng phí kha khá thời gian trong nhưng hôm nay cũng nhờ cái mê cung này mà cô cắt được cái đuôi đang theo mình.

Cô trốn đỡ trong cái dãy sách kế toán dày cộm, cuốn nào cuốn nấy chắc cũng tầm mười kí, mỏng nhất là năm trăm trang. Ngó quanh quất, thấy Phạm Tiến Hoàng đã đi thẳng rồi, cô thở phào nhẹ nhõm. Đồng hồ trên điện thoại đã báo tám giờ mười phút, cô phải nhanh chân lên, Bảo Quân đang chờ.

_”Sách Nguyên lí kế toán hả? Cậu đâu có học môn kế toán. Cậu hứng thú với kế toán bao giờ vậy?”

Một giọng nói vang lên.

“Cái đuôi” của Trần My Lan.

Phạm Tiến Hoàng.

Lúc nãy không phải hắn đi thẳng rồi sao?

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *