”Quân, My Lan”
Từ xa, cô bạn mang cặp kính cận Trần Thanh Duy với gương mặt hớn hở, vẫy tay với Quân và My Lan. Cô mặc chiếc áo thun trắng và quần short năng động, vai đeo balo. Tiết Quản trị kinh doanh kết thúc sớm mười lăm phút phút, My Lan mắt đỏ hoe vì mới khóc xong, Bảo Quân tưởng cô cũng ngáp chảy nước mắt giống mình nên cũng không buồn hỏi, ngược lại, đầu óc cậu chỉ dành cho chuyến đi biển sắp đến.
_”Còn thiếu ai nữa không?”
Nam Kha lên tiếng hỏi. Vẫn như thường lệ, anh điềm tĩnh, khuôn mặt cân đối, làn da bánh mật khỏe khoắn làm bật lên hàm răng trắng đều. Mái tóc nâu ngắn gọn gàng trông rất hợp với kiểu dáng khuôn mặt vuông nam tính, tạo cảm giác tin cậy cho người đối diện. Bên cạnh anh là cậu bạn hoạt ngôn Tăng Quốc Thiên vừa tinh nghịch đá mắt với mấy người còn lại. Cả hai đều mặc áo thun đơn giản, toát lên vẻ tự nhiên và gần gũi, khác hẳn với sự bóng bẩy, trau chuốt thường thấy ở đám sinh viên trường R.
Vũ trụ nghe tiếng gọi. Mới nhắc đến trường R, một nhân tố trường R xuất hiện – An Lăng Dung. Một tay nó xách chiếc túi LV, tay kia kéo theo một vali American Tourist, quá rình rang cho một buổi du lịch chỉ hai ngày một đêm. Nó đội nón rộng vành, trên người khoác lên bộ đồ jumpsuit thương hiệu Mango, tổng thể An Lăng Dung trông y hệt một người mẫu quảng cáo cho bìa tạp chí mùa hè.
Nó hất mặt lên, khinh khỉnh nhìn cả đám sinh viên bình dân đứng chết trân mắt chữ O, miệng chữ A, trong đầu xuất hiện rất nhiều câu hỏi: “Đi chơi hay đi trình diễn thời trang vậy nè?”
_”Ủa sao có nhỏ này đi nữa vậy?” – Thiên há hốc miệng mồm – “Muốn nó phá cho banh chuyến đi của tụi mình hả?”
_”Ơ… ơ” – Bảo Quân lúng túng – “Thật ra thì còn một người nữa”
Quân lách người ra. Nếu như Dung làm mọi người một phen kinh ngạc chưa kịp hoàn hồn thì sự xuất hiện của thư kí Nghiêm Đình Vũ hệt như một tiếng sét giữa bầu trời quang đãng. Thư kí Vũ chẳng đoái hoài gì về việc mình có được chào mừng hay không. Với hắn đây là một chuyến công tác, trong đầu chỉ có một mục tiêu duy nhất là hoàn thành nhiệm vụ mà hội trưởng Bùi Thế Ân tín nhiệm giao cho. Hắn liếc qua Bảo Quân đang lúng túng, tay chân không ngừng chà sát vào nhau. Cậu thoáng run nhớ lại cuộc nói chuyện mấy ngày trước, gương mặt chẳng có chút cảm xúc gì của Thế Ân nhìn mình dò xét.
_”Bô này, em đi Vũng Tàu chơi với mấy đứa bạn nha”
_”Bạn nào?”
_”Thì có Thanh Duy nè, My Lan nữa… với thêm Kha và Thiên” – Bảo Quân hồn nhiên đếm đầu người.
_”OK. Dẫn thư kí Vũ đi theo luôn” – Ân chốt hạ, nghe có con trai đi nữa thì trong lòng bất an – “Con Dung sẽ đi theo hầu hạ, em muốn gì thì cứ sai nó”
_”Hả?” – Quân mở tròn mắt.
_”Gia đình của Vũ kinh doanh dịch vụ nhà nghỉ dưỡng cho thuê ở Vũng Tàu. Thư kí Vũ sẽ sắp xếp hết” – Hắn phải triệt tiêu hết tất cả 1% cơ hội Bảo Quân có thể phải chia sẻ phòng với một trong số hai tên con trai được liệt kê ban nãy. Với lại, dạo này báo chí rần rần vụ nhà nghỉ lắp camera ẩn, không đề cao cảnh giác thì không được.
Sự ghen tuông của Bùi Thế Ân dẫn đến sự tình rằng đám bạn nhỏ đang hí hửng cho chuyến đi du lịch sắp đến lại bị vướng thêm hai cục tạ không mời mà đến nữa – một đứa con gái đỏm dáng, đỏng đảnh và một thằng con trai mặt cau mày có như mất sổ gạo.
Thiên thì thầm gì đó vào tai Kha. Thấy Quân khó xử, My Lan vội lên tiếng.
_”Không sao đâu, càng đông càng vui mà. Có cơ hội tìm hiểu nhau thêm”
_”Ờ ờ” – Thanh Duy đẩy gọng kính lên, miễn cưỡng nói.
_”Thôi đừng có nói nhiều nữa” – An Lăng Dung cắt ngang – “Xe đâu? Nắng muốn cháy da rồi đây. Kêu ông tài xế đến nhanh nhanh lên chút đi nhé”
_”Xe gì?” – Thiên ngơ ngác – “Tụi mình đi xe khách mà. Bây giờ phải đến chỗ hãng xe miền Đông, đón chuyến xe Thành Bưởi lúc mười giờ. Tớ với Thanh Duy đi xe máy vì cậu ấy không đi xe hơi được”
_”Cái gì?” – Dung trợn trắng mắt. Nó ném hẳn cái túi LV sang một bên cho thư kí Vũ cầm – “Đi xe khách là sao?”
_”Hả? Cậu chưa bao giờ đi xe khách hả?”
Thiên ngạc nhiên trong đó có sự châm biếm. Qua cái mắt kiếng đen Miu Miu, An Lăng Dung căm tức, mắt long sòng tia máu nhìn tên nhà quê Tăng Quốc Thiên chỉ muốn ném đôi giày cao gót mười phân vào mặt hắn. Nhưng nguồn cơn là tại Bùi Thế Ân tất cả. Dung hậm hực, “Chính nó bắt mình phải đi theo phục vụ cái đám tiện dân này”.
Dung liếc sang cậu nhóc xinh trai tỏa sáng với làn da kem tươi trắng tinh, thân hình gọn gàng. Cậu ta đang đi đôi Crocs tím nhạt lấp lánh, gắn đầy charm hình thú hoạt hình như con nít lớp Năm, mặc áo thun trắng và quần jeans lửng. Gớm, con trai gì đâu mà gót chân như gót sen, lại chẳng có một sợi lông nào cả.
_”Ê nhóc, qua đây. Tao mượn điện thoại bấm gọi cho thằng Ân chút”
_”Hả chị định làm gì vậy?”
Dung thô bạo giật điện thoại Bảo Quân. Nó lật tung cái danh bạ điện thoại, bấm vào số điện thoại lưu dưới tên “Bô”. Nó ra dấu im lặng rồi lườm Bảo Quân sắc lẻm. Đầu dây bên kia bắt máy chỉ trong vòng ba giây sau.
_”À anh Bô hả? Em đây, Dung đây” – Nó đổi giọng ngọt ngào, cả bọn ứa gan.
Rồi mặt nó thay đổi xoành xoạch như bánh tráng trộn.
_”Cái gì? Anh nói anh bận hả? Ủa, sao nãy không nói sớm đi để giờ mới viện cớ? Anh nghe đúng giọng em nên mới nói bận chứ gì. Chứ nếu em gọi bằng số của em, chắc anh đã lơ đẹp rồi hén?”
Bùi Thế Ân xuất hiện tại đây chắc An Lăng Dung nhảy vào cắn xét tơi bời. Nó lại làm giọng nũng nịu y hệt đa nhân cách.
_”Anh Bô này, anh có thể sắp xếp cho tụi em một chiếc xe riêng không? Anh có biết dạo này xe khách chạy nguy hiểm lắm không? Lại có biến thái nữa. Em sợ lắm”
Cả bọn chết trân nghe An Lăng Dung chửi bới om sòm, đôi lúc lại nhõng nhẽo nũng nịu kiểu công chúa qua điện thoại, còn Bảo Quân không ngừng giật điện thoại lại “Trả điện thoại lại cho em đi chị Dung”. Thiên thở dài, dấu hiệu đầu tiên cho thấy cuộc đi chơi này chắc không diễn ra suôn sẻ đâu.
An Lăng Dung mặc cả hơn mười phút cũng chốt được kèo ngon, Bùi Thế Ân bảo mười lăm phút nữa xe đến đón. Nó hả hê trả lại cái điện thoại cùi bắp cho Bảo Quân.
_”Để tớ gọi cà phê cho mọi người” – Thư kí Vũ nói, chuẩn bị cuốn sổ tay nhỏ ra ghi chép đồ uống.
_”Bộ tính biển thủ công quĩ hội sinh viên cho những mục đích cá nhân hả? Dân đen như bọn tớ lấy làm vinh hạnh đấy”
My Lan hơi bất ngờ vì người lên tiếng khích bác thư kí Nghiêm Đình Vũ lại là Trần Lập Nam Kha, người nổi tiếng khá điềm đạm, chín chắn. Anh đứng khoanh tay trước ngực, ánh mắt thâm trầm hôm nay nhìn thư kí Vũ đầy vẻ thách thức, từng lời thốt ra đầy gai góc, có lẽ như Kha đã xem đối phương là hiện thân của hội trưởng Bùi Thế Ân nên thái độ trở nên chì chiết bất thường.
_”Cám ơn cậu đã quan tâm đến lợi ích của hội sinh viên” – Con chuột tinh cười nhếch miệng – “Cậu mới gia nhập hội sinh viên trường R học kì này nên chắc không biết, bọn tớ luôn minh bạch về tài chính, năm quyết toán nào cũng có một đội ngũ kiểm toán hùng hậu kiểm tra cả. Với lại, đây là thẻ tín dụng riêng của Thế Ân. Cậu ấy bảo các cậu muốn ăn uống gì thì lấy thẻ mà xài”
Kha im lặng, ánh mắt không dịch chuyển khỏi Vũ.
_”Cho một li Latte đi” – Dung la lớn – “Nhớ nói người ta dùng sữa không béo đó”
Quán cà phê được chọn chính là quán cà phê Luxe trong căn tin trường. Theo sau Dung, những người còn lại cũng bắt đầu chọn món. Đếm sơ sơ cũng cỡ tầm bảy phần, không biết thư kí Vũ có cầm xuể không, My Lan nhỏ nhẹ ngỏ lời:
_”Để tớ đi cùng cậu xách đồ nhé”
Vũ không đáp, tay hắn kẹp cuốn sổ ghi chép, bơ đẹp My Lan như không khí. Hắn sải bước dài, đi băng băng đến quán cà phê.
Quán cà phê Luxe được xem là quán sang trọng nhất trong căn tin trường R. Nội thất gỗ sáng màu, quầy bar trải dài với hàng loạt dãy máy pha cà phê inox bóng loáng nên sự lựa chọn cà phê ở đây rất phong phú. Mùi cà phê hòa quyện trong không khí, thoang thoảng mùi hạnh nhân, tạo cảm giác dễ chịu.
Thư kí Vũ đứng trước quầy gọi đồ uống, mở cuốn sổ ghi chép ra đọc như đọc kinh không vấp một chữ cũng không dừng một phút nào để lấy hơi. My Lan đứng ngay sau Vũ. Hai tay đan đằng sau lưng, cô lơ đễnh đưa mắt nhìn xung quanh. Dù hôm nay là ngày cuối trước khi nghỉ giữa kì, quán vẫn cứ tấp nập, khung cảnh bận rộn, tiếng gọi món xen kẽ tiếng xay cà phê hay tiếng bọt sữa sôi ùng ục.
Bất chợt, cô nhíu mày, hơi khựng người lại. Giữa làn người đang chờ nhận đồ uống và các nhân viên mặc đồng phục quán đang cười xã giao, cô bỗng thấy bóng dáng ai quen thuộc – vóc người cao ráo đó, bản lưng rộng đó. Cô không dám khẳng định nhưng chỉ có một người có thể mang lại cho My Lan cảm giác vừa lo lắng vừa mong mỏi lấp lửng trong lồng ngực thôi.
Có phải người đang đứng xoay lưng về phía mình là Phạm Tiến Hoàng không?
Câu hỏi cứ xoay vòng vòng trong đầu cô, nhưng cô không dám ngẩng mặt lên nhìn, chỉ dám nép sau lưng Vũ để những xao động trong lòng lắng xuống. Người đằng trước rất giống Phạm Tiến Hoàng nhưng cũng không phải hắn. Mái tóc bạch kim đặc trưng quen thuộc như một dấu hiệu nhận diện tức thời của Phạm Tiến Hoàng không có ở đó.
Hay là Bùi Thế Ân? Bùi Thế Ân, Phạm Tiến Hoàng, hai người đó nhìn đằng sau cũng hơi na ná nhau. Nhưng với một người bị ám ảnh cưỡng chế ở mái tóc chải keo vào nếp không sai một li của mình, đối tượng kia khó lòng là Bùi Thế Ân khi mái tóc lại bù xù như thế.
Vậy thì đó là ai?
Tên đó bước ra khỏi quán, tay cầm một li cà phê. Hắn đi rất nhanh, chẳng ngoái đầu nhìn lại một phút nào.
Trong giây phút đó, trái tim My Lan như chạy theo nhịp bước chân của người mới rời khỏi quán cà phê. Hình ảnh không gian quán cà phê Luxe mờ dần, thị giác lọc hết tất cả những tạp chất không liên quan, cô bây giờ chỉ thấy cái bóng lưng của người mặc chiếc áo khoác Balmain đang khuất dần.
Đầu óc chưa suy nghĩ kịp, đôi chân đã vội hành động.
_”Chờ tớ một chút. Tớ đi công chuyện một lát”
My Lan gấp gáp nói với Vũ, hơi thở cũng trở nên khó nhọc hơn. Như một cỗ máy được lập trình, cô vội lách người ra, chạy theo tên ban nãy. Đám đông vẫn chậm rãi làm My Lan sốt sắng hơn nữa. Cô vòng qua dãy bàn, chạy về phía cái cửa trắng.
_”Này”
Tiếng gọi bật ra khỏi môi, quá nhỏ chỉ để mình cô nghe thấy. Nhịp thở dồn dập, phổi không còn chút không khí. My Lan thở dốc. Thì ra, đuổi theo một người lại mệt mỏi như vậy. Trần My Lan đứng chôn chân giữa hành lang, bỗng thấy luật nhân quả xoay vòng: Cô đã bắt Phạm Tiến Hoàng chơi trò cút bắt với mình trong thư viện, bây giờ, vai trò đảo ngược, cô sẽ phải chạy theo hắn. My Lan sững sờ nhớ lại, trong cơn hoảng loạn, mình đã xua đuổi Hoàng đi nên bây giờ hắn không muốn nhìn mặt cô nữa.
Đột nhiên, tên con trai đằng trước bỗng di chuyển chậm dần, cùng lúc đó, có hai ba người đi ngược chiều về phía My Lan. Một cô gái va vào vai cô nhưng cô chẳng còn cảm giác. Người trước mặt cô, từng chi tiết nhỏ nhặt nhất về hắn hiện rõ mồn một trên đầu cô: thằng con trai cần mẫn với đôi bàn tay mạnh mẽ đẩy chiếc máy cắt cỏ, một tên vô tư nằm ngủ trên cái giường màu hồng của cô, rồi cũng là tên đó, nhìn cô bằng tất cả những sự bất lực ở thư viện. Phạm Tiến Hoàng như một quả cầu đa diện, mỗi khi hắn xuất hiện không hề giống nhau nhưng đều làm My Lan thổn thức. Lần này, hắn cho ra đời một diện mạo chưa từng có – “trở về nguyên bản”. Mái tóc đen tuyền, mượt và dày, tệp màu một cách hoàn hảo với đôi mắt sâu hút, càng chuốt nhọn vẻ gai góc, đường nét sắc sảo trên gương mặt vốn dĩ đã đạt đến độ siêu thực.
Cứ tưởng ai gọi mình, trước mặt chỉ thấy một đám sinh viên, Phạm Tiến Hoàng quay đi. My Lan lại luống cuống, suýt chút nữa bổ nhào xuống đất, thật may mắn, có một bàn tay níu cô lại.
_”Ôi, cậu không sao chứ?”
My Lan hoàn hồn. Cô gái giữ chặt đôi vai My Lan, trao cho cô một cái nhìn lo lắng.
_”Katherine?”
_”My Lan?”
Cô gái mang mùi hương hoa hồng cao cấp Delina La Rosee mừng rỡ gặp lại My Lan, không ngần ngại gì mà ôm chặt lấy cô. My Lan không khỏi thắc mắc, chỉ gặp nhau một lần trong buổi tiệc của thầy Mã Hồng Sơn, tại sao cô tiểu thư danh giá này lại thân thiện với mình thế này.
Khác hẳn vẻ lộng lẫy khi khoác lên mình những thiết kế đắt đỏ trong buổi tiệc hôm ấy, hôm nay Katherine xuất hiện với một phong cách giản dị. Dưới con mắt một kẻ sành điệu thời trang, bộ cánh đơn giản cô nàng đang mặc: áo sơ mi lụa trắng, quần jeans tối màu, và giày thể thao trắng, toát ra sự tinh tế khiến họ cũng phải gật gù tán thành rằng, cô gái này có gout từ trong máu rồi.
_”Trang thủ lúc nghỉ giữa kì, cậu có đi đâu chơi không?”
Katherine sánh bước bên cạnh My Lan. Cô nhận ra rằng người bạn đồng hành của mình không quá cao, tầm vóc trung bình của một phụ nữ châu Á cỡ 1m60, song cơ thể cân đối, gương mặt hồng hào, nước da trắng sữa. Khí chất tự tin của một người “biết vị trí của mình trong đỉnh chuỗi thức ăn”, cô nàng sải những bước đi dài, mái tóc đuôi ngựa cột cao đung đưa trong gió. Khi cười, khóe môi lộ hạt gạo nhỏ bên dưới, chi tiết làm Katherine trở nên đặc biệt hơn trong mắt người đối diện.
_”Tớ đi Vũng Tàu chơi”
_”Đi với bạn à?”
My Lan gật đầu. Katherine đi cùng với cô quay về quán cà phê Luxe nơi thư kí Vũ đứng chờ sẵn với ba khay đựng cà phê ôm không xuể. My Lan chưa kịp làm gì, Katherine đã nhanh nhảu chụp lấy một khay từ thư kí Vũ. Cô nàng dường như luôn đi trước My Lan một bước, Katherine biết luôn My Lan định nói gì.
_”Không sao đâu. Để tớ cầm cho cậu”
Giọng Katherine vẫn mềm mỏng nhưng lại mang một uy lực tạo sức ép vô hình. My Lan lúng túng, ngại ngùng vén tóc qua tai, không hề thấy thư kí Vũ lén lút nhìn Katherine qua cặp mắt kiếng dày.
Cặp mắt sắc lẻm, đuôi mắt dài được kẻ eyeliner tối sắc nhọn như một lưỡi dao chém đứt không khí. Cái liếc mắt đó rất kín đáo, chủ nhân của nó chỉ muốn người được nhận nhìn thấy tín hiệu thôi.
Đột nhiên, bị đối phương chiếu tướng lại thư kí Vũ hoảng hốt quay đi, che đậy một vẻ sợ hãi bản năng khi hắn phát hiện ra trong rừng còn có một kẻ săn mồi đáng sợ hơn.
_”Đến Vũng Tàu, tớ muốn ăn bánh bông lan trứng muối” – My Lan cười đến híp mắt.
_”Vậy sao? Nhớ ăn hải sản nữa nhé” – Katherine cũng cười lại.
Cả ba đã quay lại chỗ mọi người đang chờ. Chiếc xe SUV đã đến và đậu gần đó. An Lăng Dung đang hầu hạ cho Bảo Quân theo đúng như mệnh lệnh được giao. Vừa quạt cho Bảo Quân, nó tranh thủ vận động cái miệng: “Em quen thằng Bô hồi học mẫu giáo hả? Chị quen nó lúc mẹ chị làm từ thiện chung với mẹ nó và mẹ thằng Hoàng. Ngó cái mặt nó lúc nào cũng hất lên trời, chị ghét quá, tính đá nó xuống ao mà đá nhầm sang thằng Hoàng. Tội thằng Hoàng dễ sợ”
Chợt, đang luyên thuyên miệng mồm, thấy Katherine, Dung bật chế độ im lặng, lủi ra một góc rồi tranh thủ lúc không có ai để ý lén lút chạy vào xe ngồi.
_”Katherine” – Kha chào cô bạn trường R. Ánh mắt của anh sáng lên – “Sao gặp cậu ở đây vậy?”
_”Tớ gặp My Lan ở quán cà phê nên đi một đoạn với cậu ấy” – Katherine cúi người xuống, lấy cho My Lan li trà xanh latte từ ba khay đồ uống đặt trên bàn.
_”Ơ” – My Lan ngạc nhiên – “Sao cậu biết tớ gọi trà xanh latte?”
_”Không có gì khó cả, My Lan”
Cái cách Katherine trìu mến gọi tên mình bỗng khiến My Lan rùng mình. Hình ảnh Hoàng khi hắn trầm giọng nói “Chào cậu, My Lan” phút chốc lại ùa về.
_”Cậu không giống một cô gái thích uống cà phê lắm” – Katherine mỉm cười, trong nụ cười có sự dò xét.
Cô gái này thật thông minh, My Lan cười phì. Cô thích trà xanh. Tủ lạnh ở nhà cũng toàn kem trà xanh mà lúc Phạm Tiến Hoàng tá túc lại nhà một đêm, hắn đã tiện tay ăn mất một hũ.
Tại sao, Katherine lại khiến cho cô liên tưởng nhiều đến Hoàng vậy?
_”Chúc cậu đi chơi vui vẻ. Gặp lại cậu sau nhé, My Lan” – Katherine xoay đi, mái tóc đuôi ngựa quất một hình trăng lưỡi liềm trong không khí. Trước khi đi, cô không quên liếc mắt về phía My Lan và cả… Kha – “Tạm biệt cậu, Kha”

