My Fiction

[BU] CHAP 17: Cuộc Rượt Đuổi

Trần My Lan thực thi hành động bỏ chạy một lần nữa. Cô càng chạy càng vào sâu trong những kệ sách trong cùng. Bây giờ, lối thoát hiểm thư viện đối với cô như thể cả ngàn dặm, xa tít mù khơi. Cái đám trường R quả là sâu ngủ, tám giờ sáng mà không thấy một bóng người. My Lan thở dốc, lắng nghe tiếng tim mình đập và tiếng giày của Phạm Tiến Hoàng trên nền đất.

_”Chán cậu quá đi. Tớ chỉ mới vào đây có một lần mà đã thông thuộc địa hình rồi. Đáng lí ra cậu phải vòng sang hướng đó mới đi ra ngoài được chứ”

Tên đại ma đầu xuất hiện từ đằng sau một chiếc kệ sách gần đó. Hình ảnh hắn một ngày lớn dần còn My Lan thì cứ từ từ lùi lại, cho đến khi vai cô đập vào tường đau nhói. Khi bản năng chạy trốn bị kiềm hãm, nó lại chuyển sang một kiểu khác – tự vệ mù quáng. Mắt My Lan sắc lên, ám chỉ:”Qua đây thì tớ sẽ đánh cậu đấy”. My Lan lấy đại một quyển sách dày ba trăm trang trên cái kệ sách gần nhất, chừng năm trăm gram, với sức trói gà không chặt của mình cộng thêm một đêm mất ngủ làm cô khánh kiệt sức lực, cuộc chiến này cân sức không nhỉ?

Hoàng vẫn bước tiếp, chỉ chậm hơn đôi chút. Gương mặt điềm nhiên như thể xem lời cảnh báo của My Lan là gió thổi mây bay. Cô bắt đầu vung quyển sách đánh bậy bạ vào không khí. Cô hối hận vì không siêng năng tập thể dục thể thao, bây giờ, mới quơ quàng chút thôi mà lấm tấm mồ hôi, hoa cả mắt rồi. Cô nghỉ ngơi một chút, thở dốc, tên kia vẫn không có dấu hiệu dừng lại. Mặt môi My Lan tím tái. Bây giờ cô như cá nằm trên thớt vậy, sống chết do bàn tay đầu bếp.

Hoàng mặt giáp mặt với cô. Hắn chống hai tay ngang giữa cô, tạo thành song sắt giam cầm cô lại.

_”Nãy giờ cậu làm gì cái trò gì vậy? Tớ đã làm gì cậu đâu?” – Tiến Hoàng hỏi, gương mặt là một dấu chấm hỏi to tướng.

_”Tại sao cậu đi theo tớ?” – Gương mặt My Lan nóng bừng lên.

_”Tớ chỉ muốn hỏi cậu xem cậu đã tìm được bịch thuốc cho tớ chưa?” – Hắn cười khẩy.

Điệu bộ của thiếu gia họ Phạm càng làm My Lan tủi thân hơn. Giữa họ chỉ có cái ràng buộc duy nhất là cái bịch thuốc hắn vu khống cô đã làm mất của hắn. Cô chẳng có là gì của hắn cả, hà cớ gì lại bị đánh ghen.

_”Tớ làm mất nó rồi” – My Lan nhắm tịt mắt nói bừa – “Tớ sẽ bán cái xe của tớ để đền lại cho cậu, không đủ thì tớ sẽ trả góp. Cậu đừng có đi theo tớ nữa. Tớ xin cậu”

_”Chuyện gì thế này?”

Lúc này, như một con đê đã vỡ cho những uất nghẹn bên trong mình, My Lan bật khóc thành tiếng. Hoàng muốn chạm vào giọt nước mắt trong suốt lăn dài bên má cô nhưng My Lan kích động gạt tay hắn ra, đồng thời lại la lớn “Tớ không muốn nghe. Cậu đi đi”. Cô không ngờ có ngày mình vượt qua ngưỡng an toàn của bản thân mà la hét nơi công cộng.

Phạm Tiến Hoàng thực bụng chỉ muốn trêu thôi, không ngờ đối phương lại phản kháng kịch liệt vậy. Tổng thể ngoại hình của cô, ngoại trừ mắt ra thì cổ, mũi hay miệng đều nhỏ. Với người châu Á, gu thẩm mỹ thường đi kèm với gì đó nhỏ gọn, My Lan mỏng manh như một chiếc lá vậy, trước mặt hắn là một cô gái gầy guộc, xnah xao. Nhìn tuyến lệ trên mắt cô, hắn bị dằn xé nội tâm. Hay hắn đã thất lễ với cô? Vì sao ở bên cạnh những người khác cô thật vui vẻ còn với hắn lại khổ sở như vậy? Hắn đã làm cái gì chứ.

Sự cự tuyệt của đối phương dường như gây ra vết thương lòng cho hắn. Cô gái đó đã xây một bức tường phòng thủ kiên cố để đẩy hắn ra xa khỏi thế giới của cô.

_”Tớ hiểu rồi. Xem ra tớ đã gây cho cậu một chút rắc rối khiến cậu chán ghét tớ nhỉ”

My Lan nhắm nghiền hai mắt lại, cô không nghe âm thanh gì khác ngoài tiếng máy lạnh trong thư viện. Từ từ mở mắt ra, tên Phạm Tiến Hoàng trước mặt mờ mở ảo ảo như hình ảnh chập chờn của một chiếc TV đời cũ. Gương mặt hắn không giấu nét buồn rười rượi, tựa như trong lòng chết lặng, phía trước là một đống đổ nát. Hai cánh tay hắn buông thõng xuống, cái song sắt đã được mở khóa, tự do được trả lại cho My Lan.

Ngay lúc đó, My Lan lập tức ba chân bốn cẳng bỏ chạy. Thoáng thấy bóng dáng người con trai mặc chiếc áo phông màu xanh đeo balo đen gắn phụ kiện voi đứng trước cổng thư viện, cô hấp tấp kéo tay Bảo Quân. Thang máy là đặc quyền trường R. Trong cơn hoảng loạn, không cần biết trường R hay trường T, My Lan bấm nút thang máy không ngừng. Tiếng “Ting” phát ra, theo sau là chiếc cửa thang máy mở rộng như một lối thoát kì diệu cho My Lan.

My Lan ngoảnh mặt lại, trong thang máy có một sinh viên trường T: Trần Lập Nam Kha và một đứa con gái nữa – chắc là người đã bấm thang máy giùm Kha, sau đó cô ta bước ra khỏi thang máy. Kha vẫy tay chào My Lan, ánh mắt cong cong thành hình bán nguyệt, đủ dịu dàng để sưởi ấm bàn tay đang lạnh ngắt của cô. Đứng trước nụ cười đó, lòng My Lan vẫn cuộn sóng, tâm trí vẫn bị ám ảnh bởi nét mặt buồn u uất của tên kia. Phía sau cô còn có hai người đang đi vào thang máy, cô vẫn thấy hình bóng tên kia đưa cặp mắt xa xăm tĩnh lặng nhìn cô.

Rồi đột nhiên không biết hắn nghĩ gì, chân hắn bắt đầu di chuyển nhanh dần. Không hổ danh là con báo đốm Jaguar trong cái hội ba con báo mà Thanh Duy đã kể lúc ở nhà Bảo Quân, Phạm Tiến Hoàng chạy về phía thang máy với tốc độ lên đến 100km/h. Hắn nổ phát súng đinh tai nhức óc, trò chơi rượt bắt khai chiến lần nữa. Thang máy chưa kịp đóng hẳn, My Lan bấm liên hồi nút bấm “đóng cửa”. Tim muốn rớt khỏi lồng ngực, My Lan cảm tưởng như mình đang đóng một bộ phim kinh dị rẻ tiền và tên sát nhân cầm rìu chỉ cách cô vài bước chân.

Chỉ một chút thôi thì hắn đặt chân vào cái thang máy trót lọt rồi, một giọng nói nào đó vang lên gọi lớn tên hắn “Hoàng”. Hoàng khựng lại nhìn về phía đó. My Lan mừng húm, cánh cửa thang máy đã dần đóng lại, cắt đứt sợi dây liên kết giữa cô và hắn. Cô thoát chết trong gang tấc.

_”Cậu bị ma rượt hả?” – Bảo Quân thấy gương mặt tái xanh của My Lan thì không khỏi lo lắng.

My Lan không nói gì hết, lòng rối như tơ vò. Cô lắc đầu. Thứ cô gặp còn ghê hơn ma nữa. Là một con báo săn mồi.

_”Sao mắt cậu sưng thế này? Không ngủ được sao?” – Bảo Quân hỏi bằng giọng dịu dàng.

Nhìn thấy vết bầm trên trán được che một cách cẩu thả bởi mái tóc rối của Bảo Quân, cô không dám nói cho cậu nghe mình không những không ngủ được mà còn khóc ướt gối nữa. Bảo Quân sẽ rất lo lắng.

_”Bụi bay vào mắt. Hồi sáng nay chạy xe, tớ quên đeo kiếng”

Rầm.

Tiếng thang máy bỗng mở ra, một bàn tay thò vào khiến nó không đóng hẳn. Thang máy mở bung ra. My Lan mắt trắng dã nhận ra cái thang máy không hề di chuyển, nó chỉ đang đứng tại tầng lúc nãy.

Tên con trai với gương mặt y chang chuột thò vào. Đó chẳng phải là tên thư kí thân cận của Bùi Thế Ân sao? Có nguy cơ tên này đang ở trong phạm vi rất gần.

Nghiêm Đình Vũ nghiêng người, tay giữ thang máy kiên nhẫn. My Lan nghe có tiếng giày nện trên nền đất. Quả không sai. Hội trưởng Bùi Thế Ân sải bước đi vào. Hắn mặc chiếc áo măng tô Burberry màu cà phê sữa dài đến đầu gối, bên trong là áo ghi lê len, quần tây, cả người tỏa hương quý tộc châu Âu. Nhìn thoáng qua tưởng hắn là Alain Delon tái thế. Vào tám giờ sáng, Bùi Thế Ân ăn mặc chỉn chu như đi hỏi cưới ai – quả là một chàng rể đạt chuẩn chất lượng vàng mà bậc phụ huynh nào cũng muốn gả con gái cho.

Tránh vỏ dưa, gặp vỏ dừa, trốn được tên Phạm Tiến Hoàng nhưng gặp phải tên Bùi Thế Ân chuyên quyền, hắc ám. Mới vừa nhắc, ánh mắt Thế Ân bỗng sắc lên như dao được mài bóng loáng. Gương mặt hắn tắt nắng dần. Hắn ngay lập tức nhìn chằm chằm đầy ác ý về phía ba con người lạc loài trường T trong cái thang máy chỉ dành riêng cho trường R. Bây giờ hắn đã thành bạn cũ của Bảo Quân rồi, do vậy, câu nói: “Ngô Đặng Bảo Quân là kim bài miễn tử đã không còn hiệu lực” nữa, ô dù của Bảo Quân đã không còn tác dụng nữa. Chó con Bảo Quân gặp bạn cũ chỉ dám cụp đuôi, mặt song song mặt đất. Thấy có hai người trường R nữa, Bùi Thế Ân lo cho cái danh hiệu hội trưởng thân thiện của hắn trước nên không động thủ. Hai người kia chủ động chào hỏi hội trưởng, Thế Ân đáp trả bằng nụ cười công nghiệp, chỉ mang tính xã giao.

Phạm Tiến Hoàng cũng đi vào. Phen này, My Lan vừa gặp vỏ dưa vừa gặp vỏ dừa.

_”Thức sớm quá nhỉ?” – Thế Ân mỉm cười với tên bạn.

_”Tao vẫn quen giờ bên Melbourne, đi trước bốn tiếng. Đôi lúc mở mắt lúc ba giờ sáng cũng chẳng biết làm gì” – Hoàng đút tay vào túi quần, đứng lười biếng tựa vào thang máy, mắt nhìn My Lan độc địa.

_”Còn nhớ ông Nguyên tập đoàn Công nghiệp Hòa Bình không? Bạn của ông anh họ mày đó. Ông Nguyên cũng qua Úc mấy năm trước, mày có gặp ổng ở bên kia không nhỉ? Ổng mới về Việt Nam chơi. Ông Nguyên nhắn hẹn tụi mình đi ăn tối nay đó. Mày muốn ăn cái gì?”

_”Mới sáng sớm mày đã lo đến buổi tối rồi hả? Tao còn chưa biết tao ăn trưa cái gì nữa đó”

Hoàng nói bằng giọng hằn học, ngược lại, Thế Ân vẫn điềm đạm, ánh mắt không buồn dao động.

_”Mày nên học cách lên kế hoạch cho đời mình. Tao đã có hết những mục tiêu tao cần đạt được trước năm ba mươi lăm tuổi. Đầu tiên là…”

_”Đồ Việt Nam, tao chỉ muốn ăn đồ Việt Nam thôi” – Hoàng ngắt lời. Dù không đói bụng hắn, hắn vẫn đưa ra lựa chọn chỉ vì không muốn nghe mấy lời giáo điều ngớ ngẩn của tên bạn.

_”Thằng Tùng sẽ không ăn đồ Việt Nam còn ông Nguyên ăn chay. Tao ăn cái gì cũng được, miễn là ngon. Tất cả tụi mình sẽ thỏa hiệp ăn đồ Thái – một nền ẩm thực khá tương tự Việt Nam và có đồ chay”

Tay vợt tennis Bùi Thế Ân đã hạ gục đối thủ trong cú giao bóng đầu tiên. Bây giờ ai cũng hiểu Bùi Thế Ân là một lựa chọn hoàn hảo cho chức hội trưởng. Hắn không chỉ giỏi tính toán mà còn giải quyết gọn lẹ những phản kháng trước khi nó kịp nhú mầm nữa. Hắn quyết đoán đưa ra những phương án là sự giao thoa của từng cá nhân đầy hợp lí, không ai có thể bắt bẻ được. Tâm linh tương thông, hiểu được hội trưởng đang nghĩ gì, thư kí Vũ nhanh nhảu đưa máy tính bảng cho hội trưởng Ân.

_”Đây là danh sách những nhà hàng Thái nằm trong quận Một có lượt đánh giá cao nhất”

_”Chọn Bangkok Soul đi. Đặt bàn lúc 6 giờ chiều” – Thế Ân nhìn lướt qua máy tính bảng trên tay Vũ – “Thư kí Vũ, cậu cũng đi luôn nhé. Dạo này vất vả cho cậu ghê”

Thư kí Vũ được hội trưởng nhìn nhận thực lực sướng ra mặt nhưng cũng cố nén vào trong, không để sự tự mãn thể hiện quá mức.

_”Chẳng qua nhờ cậu chiếu cố thôi”

My Lan đứng lu thu một góc, rốt cuộc cô cũng không hiểu rõ Bùi Thế Ân ác hay hiền nữa mà tên Nghiêm Đình Vũ cúc cung tận tụy. Một tên phách lối, kiêu ngạo, vậy mà Bảo Quân chơi chung tận 15 năm, cô chưa bao giờ nghe cậu nói xấu tên đó nửa lời.

Còn cái tên cạ cứng của Bùi Thế Ân, Phạm Tiến Hoàng, cũng khó hiểu không kém. Phải chi trí não hắn cũng đơn giản như những sắc màu đen trắng hắn thường hay mặc thì cô cũng không phải đau đầu.

Khi hai người lạ mặt bước ra khỏi thang máy, chỉ còn sáu người phân chia thành hai chiến tuyến với lực lượng đồng đều: trường T: Kha, My Lan và Bảo Quân, trường R: Thế Ân, Hoàng và Vũ.

Là một tên đọc vị biểu cảm gương mặt có trình độ, Thế Ân dễ dàng nhận ra tên bạn bên cạnh đang tâm trạng khó ở – thiếu gia tập đoàn Pegasus lúc nắng lúc mưa, tính khí thất thường. Biết Hoàng cũng chẳng mặn mà gì với sự chọn lựa đồ Thái cho bữa tối nhưng vẫn nương theo mình, Thế Ân có thái độ dỗ dành.

_”Bữa nay mày định làm gì? Mấy đứa tụi tao đi họp tới bốn giờ chiều, mày đi chung với tụi tao qua chỗ Bangkok Soul nha. Cứ tự do dùng phòng của tao nếu mày muốn”

_”Tao mới có bằng lái hôm qua. Định đi xem vài chiếc xe. Ông anh họ của tao sớm muộn gì cũng đòi lại chiếc Rolls-Royce, sẽ không cho tao mượn nữa” – Hoàng đáp.

_”Chừng nào sắm xe mới đi, tao tặng cho dàn loa gắn trên xe nghe nhạc cho đã. Tao mới tậu một cái, nghe đỉnh của chóp luôn, crème de la crème (đỉnh của đỉnh), mười trên mười. Mày mua xe rồi thì nói tao, tao sắp xếp chỗ cho mày đậu giữa chiếc Maserati của thằng Tùng và chiếc Mercedes-Benz của tao trong khu đậu xe VIP của trường” – Nét mặt Thể Ân thể hiện sự khoái trá.

_”Đôi lúc tao cảm thấy nhớ con Suzuki của tao bên Úc nên cũng ham hố gì lắm mấy con xe”

_”Thật hả?” – Thế Ân nhướn lông mày lên – “Gu của mày nhất quán ghê, từ xe đến bồ”

Thuần phong nhĩ của My Lan hoạt động hết công suất nghe lỏm cuộc nói chuyện giữa hai tên con trai, Thế Ân đang nói về chủ đề người yêu của Hoàng, bỗng dưng cô lại bồn chồn.

_”Tao có cảm giác mày đã bị người phụ nữ nào đó bỏ nên mày có xu hướng chọn những người na ná bản gốc. Cũng nên bước tiếp đi, đừng có bị ám ảnh bởi bà cô giáo đó nữa”

Thì ra, Phạm Tiến Hoàng đã qua hai ba mối tình rồi. Mấy cô gái đó không biết thế nào? Chắc họ cũng phải cỡ hoa hậu trở lên vì An Lăng Dung dung nhan mỹ miều, đứa con gái đó – nếu không phải phiên bản gốc thì cũng là một trong những nhánh nhỏ nào đó. Gió tầng nào gặp mây tầng đó, Hoàng đẹp trai vậy, tiêu chuẩn bạn gái của hắn chắc sẽ cao thôi.

Nhưng nghe thoáng qua, Bùi Thế Ân vừa nhắc đến “bà cô giáo”, điều này tương đồng với câu chuyện Minh Trang kể lúc ở nhà Bảo Quân rằng Hoàng thiếu gia mê mẩn mẹ của Minh Trang, tức cô giáo Hòa dạy Văn trường trung học. Gu của Phạm Tiến Hoàng là phụ nữ lớn tuổi hơn mình.

_”Nói chuyện như thể chuyên gia nhỉ? Quên mất là mày đi trị liệu tâm lí năm 9 tuổi, giờ kinh nghiệm đầy mình rồi, đổi nghề làm bác sỹ tâm lí chắc khách vào nườm nượp đó”

Hoàng đáp lại. Tên này quan niệm “Ăn miếng trả miếng”, nếu tên Bùi Thế Ân đã lật lại lịch sử tình ái của hắn trước mặt My Lan – thế nào cô cũng nghĩ hắn lăng nhăng – thì hắn cũng không ngại mà công kích lại việc tên kia đi trị liệu thần kinh. Thế Ân đanh mặt lại. Người trước mặt hắn, nếu không phải Hoàng thì nãy giờ đã bị lôi ra pháp trường xử tử rồi.

_”Tao nhiều tài lẻ quá thì làm sao bây giờ? Giáo sư Yvonne Lâm Diệu Nga đã ngỏ lời mời tao làm trợ giảng cho giáo sư. Tao sẽ cùng giáo sư biên soạn giáo trình bộ môn Tuyên truyền báo chí sắp đưa vào danh sách chương trình học của trường R vào năm sau. Mơ ước của mẹ tao hồi còn sinh viên là được làm việc với giáo sư Diệu Nga. Tao đã làm được điều mà mẹ tao không làm được”

Hắn bấm vào ứng dụng “Yêu cầu bài hát” trên điện thoại. Ứng dụng với chế độ nhận diện người yêu cầu thông minh, thấy ngay tên “Bùi Thế Ân” tự biết đây là VIP, ngay lập tức dừng hẳn bài nhạc đang phát để mở bài Bùi Thế Ân yêu cầu. Hắn nghiêng đầu cười với Hoàng. Giọng nữ cất lên theo sau tiếng nhạc dạo đầu chậm rãi. Hắn vừa yêu cầu một bài nhạc Pháp xưa.

_“Nếu tôi nhìn xa hơn người khác, đó là nhờ tôi đứng trên vai những người khổng lồ”

Bùi Thế Ân bỗng trích lời Isaac Newton trong lá thư gửi Robert Hooke. Câu nói là sự biết ơn và khiêm nhường đối với công lao của người đi trước nhưng sao gương mặt hắn tự mãn thế.

_”Tao có được thành tựu ngày hôm nay là nhờ mẹ tao. Bệ phóng càng vững vàng, sải cánh càng cao hơn. Cái chức hội phó đã dọn ra sẵn cho mày ngồi vào rồi đó. Nó sẽ mở ra cho mày biết bao cơ hội”

Dù tỏ vẻ thờ ơ, Kha cũng lắng nghe chăm chú. Đường đường là hội trưởng hội sinh viên trường T, sau khi hai trường sáp nhập, hội đồng sinh viên cũng sáp nhập luôn, nếu không được chức Hội trưởng, những tưởng mình sẽ được chức Hội phó hay Cố vấn đặc biệt, đằng này, mình chỉ được chức ủy viên hữu  danh vô thực, xếp sau Cao Thiên Bá Tùng dù cùng một chức vụ, còn thua cả tên thư kí của hội trưởng Bùi Thế Ân nữa. Thì ra, tên hội trưởng đã âm thầm sắp xếp chức hội phó cho thằng tóc trắng kiêm bạn thân của hắn. Tất cả mọi thành viên trong hội sinh viên đều là bè lũ của Bùi Thế Ân.

_”Trong đám bạn tụi mình, tao kì vọng nhất là mày” – Hội trưởng trường R lên giọng bề trên – “Thằng Tùng mỗi lần dính tới gái là bộ não Ivy League của nó không khác gì một đống tàu hũ vậy, yêu đương suốt ngày. Thằng Hiển thì thôi bỏ luôn, tao ghét nhất thứ như nó, nó biết nó không làm ra trò trống gì rồi nên cũng chẳng thèm cố gắng nữa”

Người cha nghiêm khắc Bùi Thế Ân lôi từng đứa con một ra đánh giá rồi chốt hạ niềm hy vọng ở đứa con trai út sau khi thằng cả và thằng giữa đã bị liệt vào danh sách “hàng hóa bị lỗi”.

_”Nhiều lúc không biết mày nghĩ gì nữa. Tao thấy mày đang chơi vơi” – Bùi Thế Ân nhăn mặt thở dài mà vẫn đẹp trai. Là một nhà phê bình nghiêm khắc, hắn cố moi móc ra cho được nhược điểm của đối phương – “Kiểu là, mày đang loay hoay, đầu óc như bị treo ngược trên cây. Với chỉ số IQ của mày, mày rõ ràng có thể làm rất nhiều thứ. Là bạn của mày, tao luôn muốn làm mọi chuyện đúng đắn cho mày”

Hội trưởng im lặng rồi tiếp tục.

_”Mày coi mày đã làm được cái gì? Chủ tịch câu lạc bộ 27 (*)? Lúc ba mày điện thoại cho tao, tao tưởng mày chết ở Phần Lan rồi đó. Hai cuộc phẩu thuật, chưa kể dăm ba cái tiểu phẫu, sáu tháng ngồi xe lăn, ba tháng vật lí trị liệu. Mày sống bớt liều mạng lại giùm đi”

Bùi Thế Ân không hề đơn giản, không một ai sẽ muốn đứng ở chiến tuyến đối nghịch với hắn. Hắn là kẻ sừng sỏ trong việc khuấy đảo tâm trí người khác như cách hắn đã làm với đám bạn của My Lan, bây giờ ngay cả bạn thân của hắn, hắn cũng không tha. Bằng vẻ gây hấn bị động được tô hồng bằng một lời khuyên, hắn đáp trả lại màn khai trận cuộc đấu trí từ Phạm Tiến Hoàng.

Không hổ danh là người Thế Ân chờ đợi cả đời quyết tâm mời về hội phó, Hoàng hồi đáp bằng một cú móc hiểm hóc khiến đối thủ không động đậy luôn. Báo hoa mai Leopard mà quần thảo với báo đốm Jaguar, một cuộc đấu ngang tài ngang sức rồi.

_”Cám ơn đã có lòng thương cảm với tao” – Hoàng từ từ nói, cố nhấn nhá vào những chi tiết gây sát thương – “Mày thì có cái gì để tao thương đâu. Ngược lại, tao thấy thương cái đứa sau này bị yêu phải mày, kiểu gì nó cũng phải xếp sau tất cả tham vọng của mày”

Qua ánh mắt sắc sảo và nụ cười nhếch môi độc địa, Thế Ân thấy ánh mắt Hoàng xa xăm hướng về đằng sau lưng mình nơi có một cậu con trai hơi nhỏ người, đang trùm đầu bằng chiếc áo khoác màu xanh dương. Mái tóc xõa lòa xòa trước trán, cậu cúi đầu im lặng. Hội trưởng trường R nghiến răng căm tức.

Bạn thân khịa nhau, sấm chớp long trời lở đất. Bỗng dưng không khí cực kì căng thẳng, thời gian cứ ứ đọng. My Lan bỗng cảm thấy sao cái thang máy giống như không hề di chuyển vậy.

_”Thư kí Vũ này” – Ân cười nhưng ánh mắt muốn giết chết Hoàng, tên thắng cuộc kia thì cười giả lả – “Cậu hủy đặt bàn chỗ Bangkok Soul nhé”

_”Ơ, sao vậy?” – Thư kí Vũ ngạc nhiên.

_”Hãy chọn nhà hàng Trung Hoa Nguyệt Quế Lầu ở quận Bảy nhé. Ở đó có món bánh qui may mắn cả đám bọn tớ đều rất thích. Lần trước tớ đến, tớ đã bóc trúng thông điệp: “Tình bạn là một sợi chỉ vàng liên kết trái tim” đó. Tớ thấy yêu quí hơn những người bạn của tớ”

_”Nghe cảm động ghê. Chắc là tụi mình phải ôm nhau thôi” – Giọng Hoàng tình cảm mà ánh mắt hình viên đạn.

_”Tớ biết rồi. Tớ đặt ngay” – Vũ hành động như một cái máy.

Phạm Tiến Hoàng và Bùi Thế Ân vẫn như hai thú săn mồi đang vào thế thủ, chuẩn bị nhảy vào quần thảo nhau tới tấp. Chợt, thang máy mở cửa ra “Ting”. My Lan mừng rỡ nhưng không giữ được nụ cười lâu.

Trong một ngày, cô va phải vỏ dừa, vỏ dưa và vỏ sầu riêng.

An Lăng Dung đứng trước cửa thang máy và bước từng bước của mèo quí tộc vào bên trong, không quên đá cặp mắt lẳng lơ nhìn thấy hai thằng đẹp trai trong thang máy. Nghiêm Đình Vũ nhón người, thì thầm vào tai Bùi Thế Ân. Hoàng chứng kiến hết vẻ mặt tối sầm lại, hai cặp mắt long lên, sáng rực như lưỡi dao cắt phăng không khí của Bùi Thế Ân, nắm tay Ân siết lại. Hoàng đánh mùi có chuyện không lành rồi đây.

_”Ân, Huỳnh Gia Vĩnh Thụy đã nói hết – người mà cậu ta chở trên chiếc Lamborghini chính là An Lăng Dung. Bên IT bảo rằng một điện thoại chỉ có một mã định danh, mười lăm cái tài khoản trên ứng dụng đó đều được tạo từ một cái điện thoại. Hay nói cách khác, chính con nhỏ đó đã làm lộ ra đoạn ghi hình hai đứa tụi cậu đi xăm lúc còn vị thành niên đó”

Hoàng lại nhận ra cái nụ cười nham hiểm trước khi nghiền nát đối thủ của Bùi Thế Ân. Hắn biết tên kia đã chuyển hướng sang con mồi khác.

=================

Chú thích:

(*): Câu lạc bộ 27: (27 Club): tên gọi của một nhóm các nghệ sĩ nổi tiếng trong giới âm nhạc qua đời khi hai mươi bảy tuổi. Ý Bùi Thế Ân ở đây là cái kiểu sống bạt mạng của Phạm Tiến Hoàng sẽ không giúp  hắn  thọ qua tuổi hai mươi bảy.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *