My Fiction

[BU] CHAP 28: Đòn Phản Công

Điện thoại bắt đầu đổ chuông. Biết trước An Lăng Dung tính tình điêu ngoa xảo trá, đặt điều trắng đen lẫn lộn, Kha bắt nó phải bật loa ngoài lên. May mắn không đến lần thứ hai với Dung bởi đúng giây thứ mười, Phạm Tiến Hoàng đã nhấc máy.

_”Tao nghe đây Dung” – Giọng Phạm Tiến Hoàng nghe vẫn còn ngái ngủ.

_”Anh đang làm gì vậy? Có thằng Bô ở đó không?” – Dung lí nhí hỏi, đôi mắt dè chừng nhìn quanh mấy gương mặt đang muốn giết mình.

_”Đang ở nhà thằng Bô nè. Tao đang ngủ. Tự nhiên rảnh rỗi điện thoại cho tao vậy?”

_”Anh ơi cứu em với” – Dung la toáng lên – “Tụi anh mau đến Vũng Tàu đón em đi. Em sắp chết rồi”

Tiếng nó còn chói hơn cả hai thằng Bùi Thế Ân với Cao Thiên Bá Tùng đang gào rú cổ vũ một trận đấu MMA trực tiếp trên TV. Hoàng giật nảy người, suýt lăn khỏi sofa té đập mặt xuống đất. Cơn buồn ngủ bay sạch, chỉ còn lại một nỗi nghi hoặc đang lớn dần: An Lăng Dung mà kêu cứu, chắc trong đầu nó đang âm mưu bày trò gì đó.

_”Con Dung nói nếu tụi mình không đến đón nó ở Vũng Tàu, mấy đứa trường T sẽ cắt ba ngón tay nó gửi cho từng đứa tụi mình” – Hoàng xoay qua nói với Thế Ân lúc này mắt dẫn dán vào màn hình TV.

_”Mặc kệ. Nó gửi nguyên cái bàn tay nó qua đây cũng được. Tao sẽ cho con Hoa Hoa gặm xương” – Thế Ân đáp tỉnh rụi.

_”Sao mày không chặn số nó như tao nè Hoàng, khỏi rắc rối” – Tùng thêm vào.

_”Chặn số nó làm gì, bắt nó chờ. Vậy mới vui” – Ân cười hô hố.

_”Nó đã điện thoại qua mạng xã hội của tao” – Hoàng phân trần.

_”Đáo để thật”

_”Ê, tụi bây nghĩ đám trường T sẽ xử con Dung thế nào tiếp theo?” – Giọng Tùng bỡn cợt.

_”Hãy để cho con Dung ra đi nguyên vẹn đi”

_”Sao mày hiền quá vậy Hoàng? Nếu là tao, tao sẽ cột tay chân con Dung lại, bỏ nó vào một cái nhà xe, cho nó ngửi khói đến khi phổi màu đen luôn”

Tràng cười khả ố của Bùi Thế Ân ở đầu dây bên kia An Lăng Dung có thể nghe thấy. Mấy đứa bên kia vẫn tiếp tục thảo luận sôi nổi về chuyện đám trường T sẽ định đoạt số phận của Dung thế nào. Nó sôi sục trong lòng nhưng tương lai phía trước tối tăm mịt mù, nó phải cắn răng tiếp tục khóc lóc ra sức năn nỉ.

_”Đây là lần cuối. Em thề”

Nó lôi hết tuốt tuồn tuột những công trạng lẫy lừng của nó trong quá khứ ra kể như cái sớ.

_”Anh có nhớ hồi nhỏ anh không ăn dưa leo chín không. Mỗi lần anh nói bằng cái giọng nghe mắc ói của anh: “An du leo tro tau” (Ăn dưa leo cho tao), em phải ăn hết để anh khỏi bị cô giáo đánh. Môn nào anh với thằng Bô đội sổ, mấy anh cũng gửi phiếu điểm về nhà em. Em bị nói học ngu nhất Việt Nam cũng do mấy anh hết. Bây giờ em nhờ anh đón em ở Vũng Tàu thôi, mà anh trở mặt với em vậy. Anh có dám thề trước bóng đèn là đó giờ anh không nhờ vả em cái gì không?”

Nó nghe tiếng Hoàng bên kia hỏi với qua Thế Ân: “Thề trước bóng đèn là cái gì vậy?”, Hội trưởng trường R hừ một tiếng: “Ba cái phim TVB bá láp ba xàm. Mày đừng lo, cứ thề đi. Con nhỏ đó sẽ bị thiên lôi đánh chết trước”.

Vai diễn nạn nhân quốc dân xứng đáng được trao tượng vàng Oscar, An Lăng Dung nhập tâm hết sức, khóc lóc thảm thương, vừa nấc vừa kể khổ: “Anh coi con Hoa Hoa còn quan trọng hơn em nữa”. Mấy người trường T nhìn nhau, tự dưng khơi khơi bị đóng vai phản diện: bây giờ trong mắt trường R, tụi nó không khác gì xã hội đen chuyên chơi trò cắt ngón tay con tin nhằm mục đích tống tiền.

Đầu dây bên kia im lặng rồi tiếng thở dài phát ra.

_”Được rồi. Tao sẽ đi đón mày ở Vũng Tàu nhưng tao không quay về Sài Gòn sau đó. Tao phải ra Qui Nhơn dự đám tang người quen của tao. Tao chở mày đi cùng, rồi mày phải tự bắt xe về. Còn nữa mày không được đến gần tao, người ta sẽ nghĩ tao với mày là một cặp và tao không muốn điều đó”

Vớt được chiếc phao cứu sinh ngay lúc tưởng chừng sẽ chìm nghỉm, An Lăng Dung đưa tay quệt ngang mặt, nước mắt nước mũi lấm lem. Trong ô kính phản chiếu, nó thấy một kẻ tóc tai bù xù không kém phần tả tơi, lớp trang điểm loang lổ, một bên má đỏ ửng, nhìn chung khuôn mặt chẳng khác gì trò hề rẻ tiền. Nó tin rằng nỗi nhục nó đang gánh, tất cả đều do những kẻ trong căn phòng này mà ra. Rồi nó hiểu một điều hiển nhiên: những kẻ đã bị tàn phá mới thật sự nguy hiểm, bởi tâm hồn rách nát nào cũng muốn gieo rắc nọc độc của mình sang kẻ khác.

_”Tụi bây nghe nó nói rồi đó. Nó sẽ tới đón tao”

An Lăng Dung đứng dậy. Nó phải chải chuốt lại vì sự kiêu hãnh của nó trước khi đồng bọn đến. Tuy vậy, nó vẫn không quên tung một cú đòn cuối cùng, ai cũng phải trả giá. Đạo hạnh con yêu nhền nhện cao siêu, nó giăng lưới bắt từng người một. Nó ném đuôi mắt sắc lẻm về phía Thiên.

_“Tạm biệt mày nhé. Đừng có quên giây phút mặn nồng của hai đứa mình đó. Tình nghĩa vợ chồng chung chăn gối chỉ có mấy tiếng thôi nhưng tao hy vọng chúng mình đã có thời gian vui vẻ với nhau. Con bé kia chắc cũng nếm được vị của tao khi nó hôn mày đó”

Kế tiếp là Kha.

_”Thằng mà đánh tao đó, tao không biết mày toan tính gì, chứ coi bộ tao thấy mày cũng không phải dạng tử tế gì đâu. Ba thằng kia, đứa nào tính cũng trệt dưới mương mà thà mày ác ra mặt như tụi nó tao còn nể chứ hạng ngụy quân tử tao khinh”

Nó nhìn sang Thanh Duy.

_”Thằng em thích nó hết soi con nhỏ tóc dài bạn em đến soi chị. Tính nó như vậy, em cũng không nhất thiết phải giữ trinh cho nó đâu. Lũ đàn ông mất dạy chỉ bắt phụ nữ giữ trinh tiết trong khi tụi nó ra ngoài lăng nhăng mèo mỡ. Tụi nó thật sự khiến chị muốn tham gia vào bộ máy chính quyền để chị thiến hết. Em nên rút ra bài học từ con Minh Trang bạn em chứ. Mấy đứa con gái ngoan sao hay đâm đầu vô mấy thằng du côn quá vậy?”

_”Còn con nhỏ kia…”

Mắt nó đáp xuống My Lan.

_“Cưng ngoan hiền lắm đó, chắc cũng kiếm thằng nào tử tế để dựa dẫm cả đời. Nghe chị nha, chọn đàn ông phải đủ năm tiêu chuẩn: Phan, Lư, Đặng, Tiểu, Nhàn (*). Thằng Hoàng cũng đáp ứng được hai trên năm, vớt vát được ngoại hình, đỡ một cái là nhà nó giàu. Hồi đó chị thấy nó thân với em nên chị thấy ngứa mắt, chị phá cho hôi, chứ chị với nó không có cái gì với nhau hết. Nó qua đêm với em cũng không phải là việc của chị. Mà nghĩ kĩ lại, hai đứa bây có gốc gác quê mùa rất hợp với nhau. Chừng nào có cái đám cưới miệt vườn nhớ mời chị nha cưng. Kết tinh tình yêu của tụi mày sẽ là một bầy con thơ kháu khỉnh. Ai chứ thằng Hoàng, cái thứ sài lang hổ báo đó, thế nào cũng có sẵn tên đặt cho giống nòi của nó rồi. Để tưởng nhớ đến bà mẹ tu hành của nó, con trai nó đặt tên là Phạm Niết Bàn, còn con gái là Phạm Bát Nhã”

_”Này, cậu đừng có nói nhảm ở đây nhé. Câm miệng và cuốn gói đi ngay” – Kha đẩy My Lan phía sau lưng mình. Nắm tay anh siết lại, anh không thể để con yêu nhền nhện kia hủy hoại danh tiếng của cô bạn gái trong trắng, dịu dàng.

_”Thám tử hồi báo” – An Lăng Dung hiện rõ cái cốt hồ li lên – “Có người thấy Phạm Tiến Hoàng bước ra khỏi nhà con nhỏ đó vào tám giờ sáng. Vậy là em đã nhất dạ phong lưu với nó, thật đáng đánh đòn. Chị nói cho cưng nghe nha, thằng đó một khi nó đã leo lên được cái giường của em rồi, nó sẽ tìm cách quay lại đó… ồ và dĩ nhiên là với sự đồng thuận của cưng”

_”Bọn tớ không có làm gì cả” – My Lan nói trong bức xúc, dấu thủ cung sa vẫn còn trên tay sau mười chín năm – “Cậu ấy bị xỉu trong xe taxi, lại chẳng có giấy tờ tùy thân nào cả. Tớ thực sự không biết cậu ấy ở đâu hết nên mới đưa tạm về nhà”

_”Cái này tớ làm chứng nha” – Bảo Quân lên tiếng thanh minh cho cô bạn.

Thanh Duy há hốc miệng mồm. Sao mình không hề biết những chuyện này, hai người kia còn có gì giấu mình nữa không? Vì Bảo Quân đã lên tiếng nên cậu không tránh được sự tấn công của Dung. Nó cười nhe răng.

_”Thằng nhóc này sướng nhất rồi. Có ô dù rồi còn sợ ai nữa, tha hồ hô mưa gọi gió, trường T mà không khác gì trường R hết. Tư cách hạ lưu mà được nâng niu, chiều chuộng như vua như chúa há. Mấy đứa tay mềm hay được cưng lắm nha. Ganh tỵ thật chứ”

Rồi nó chọn Thanh Duy là người kích hoạt trái bom của trò chơi do nó vạch ra có tên: “nội bộ xào xáo”. Nó hạ quyết tâm làm cho những thành viên trong nhóm triệt tiêu lẫn nhau nó mới hả dạ.

_”Cưng thấy không. Cuối cùng cưng cũng là người bị thiệt thòi thôi. Trinh nữ hay bị hiến tế lắm em ơi. Ráng sống thọ cho chị nhé. Thôi giải tán giùm đi”

Nó cười gian ác rồi đóng sầm cửa lại, trả lại sự yên tĩnh cho buổi tối đáng lí sẽ tràn ngập những kỉ niệm vui vẻ. Bảo Quân quan sát thấy cánh cửa phòng con Dung không mở ra nữa, mọi người đứng bất động cũng tầm mười phút rồi. Cậu tiến lại gần Thanh Duy vẫn đang cúi gầm mặt.

_”Thôi tụi mình…”

_”Đủ rồi”

Thanh Duy hét lớn làm mọi người giật mình lên. Cô đã ngừng khóc, ngược lại, gương mặt trở nên lạnh lẽo.

_”Các cậu biến hết khỏi đây ngay”

Trong phòng An Lăng Dung, nó ngồi chải đầu trước gương, tự cười một mình nghe tiếng la phẫn nộ của Thanh Duy giữa màn đêm.

……………………………………

My Lan ngồi trên ghế sopha thở dài nhìn Thiên và Kha mặc áo khoác, đeo balo lên chuẩn bị rời đi, từng động tác mang nặng sự chán chường. Mặt Thiên buồn rười rượi còn Kha chỉ thở dài. Gương mặt anh trộn lẫn nhiều cảm xúc khác nhau: thất vọng, bất lực. Chỉ mới mấy tiếng thôi, người con trai với mái tóc cắt sát đó còn tươi cười hồn nhiên với cô khi cô kể chuyện kể chuyện tuổi thơ.

_“Lúc đó cậu nói bằng cái giọng rất kì quặc đấy” – Cô trêu anh.

_“Thật vậy hả?” – Kha cười bẽn lẽn – “Lúc nhỏ tớ bị chậm nói”

_”Cậu có tên ở nhà không?”

_”Có” – Gương mặt anh đỏ ửng – “Hồi nhỏ mẹ tớ gọi tớ là Cà Rốt. Mặt tớ cứ đỏ lòm như củ cà rốt”

My Lan không dám nhìn thẳng vào đôi mắt sâu của Kha. Thái độ ấm úng của My Lan, Kha, bằng sự nhạy bén, đã xâu chuỗi lại sự kiện, chắc chắn cô và thằng tóc trắng đã có gì với nhau. Sự chất vấn lặng thầm từ anh làm tim cô nặng trĩu, bởi My Lan biết mình không thành thật. Cô đã giấu diếm nhiều chuyện, hầu hết đều xoay quanh tên Phạm Tiến Hoàng kia, như việc hắn tá túc tại nhà cô hay những cảm xúc thầm kín về hắn mà chính cô cũng phải sợ gọi tên.

_”Cậu có chắc là cậu không muốn đi với bọn tớ không?”

Kha hỏi, giọng lạnh buốt như gió biển về đêm. My Lan lắc đầu. Đã có quá nhiều chuyện xảy ra, cô chỉ muốn đón taxi quay về lại Sài Gòn, nơi mọi thứ có thể bình lặng hơn.

_”Tớ chờ Bảo Quân hạ sốt rồi bọn tớ gọi xe về”

My Lan nhìn sang cậu con trai mặt đỏ bừng, tráng nóng hầm hầm đang ngồi co ro một góc sofa. Nhìn cảnh ấy, cô bất giác nhớ lại những lần trước: mỗi khi Bảo Quân bị sốc nặng, cậu đều đổ bệnh, y hệt lần cả bọn giáp mặt với Bùi Thế Ân và đồng lõa của hắn ở khu vườn thầy Hùng. Lần này cũng vậy, kế hoạch tổ chức sinh nhật cho Thanh Duy đổ sông đổ bể, còn lại đuổi ra khỏi đây lúc giữa đêm khuya, tâm hồn Bảo Quân vỡ nát. Cô bạn Thanh Duy dứt khoát đưa ra chỉ có hai sự lựa chọn: “Một là các cậu đi. Hai là tớ đi”

_”Có gì thì phải gọi tớ đấy”

Kha đứng chờ thêm vài giây, đợt My Lan hồi tâm chuyển ý, đổi lại, cô chỉ lặng lẽ lấy khăn mát chườm trán cho Bảo Quân. Anh thở dài, Phạm Tiến Hoàng sắp đến đón con nhỏ An Lăng Dung rồi, thế nào cũng giáp mặt hắn. Chỉ cần nhớ đến mái tóc trắng lướt qua trong tâm trí, anh lại tối sầm mặt mũi, ngực nặng thêm.

Anh chọn cách rồi khỏi nơi này.

Kha leo lên chiếc xe máy của Thiên phóng đi rồi mất hút giữa màn đêm. Không gian trở nên trống rỗng đến gai người.

My Lan chỉ tiễn anh ra cửa. Cổ họng cô nghẹn lại, nuốt khan cũng thấy đau rát. Đôi mắt bồ câu rưng rưng nước nhưng lại bị cô nén lại. Cảm giác trong lòng mệt mỏi khiến bước chân cô nặng nề hơn. Cô quay lại chỗ sofa.

_”Cậu nằm duỗi người ra đi” – My Lan nói với Bảo Quân, đắp lên người cậu tấm mền mỏng – “Để tớ lấy nước cho cậu uống nha”

Bảo Quân gật đầu, mặt mếu máo đáng thương. My Lan từ nhà bếp trở ra với li nước ấm. Cô sờ trán cậu đo lại nhiệt độ.

_”Vẫn còn nóng quá” – Cô xoay sang thư kí Vũ đang đứng như một cái bóng. Vẫn với phong thái bàng quang, hắn cẩn thận quan sát không thiếu một chi tiết – “Hay là đưa cậu ấy vào bệnh viện đi”

_”Tớ đã gọi cho Thế Ân rồi. Trường hợp này có thể coi là khẩn cấp nên tớ được phép điện thoại. Cậu ấy gần đến đấy rồi đấy” – Vũ nhìn đồng hồ – “Tầm mười phút nữa”

My Lan bỗng nghe tiếng ai đó réo gọi tên mình từ phía lầu hai. Là Thanh Duy gọi cô lên lấy đồ mình ra khỏi phòng. Cô thở dài. Thanh Duy bình thường rất đon đả, xởi lởi nhưng một khi đã hạ quyết tâm, lòng cô cứng hơn sỏi đá.

_”Bọn tớ đi nhé”

My Lan xách đồ mình ra. Hình ảnh cuối cùng của cô là Thanh Duy nằm trên giường, xoay lưng về phía mình.

_”Xin lỗi My Lan. Nhưng tớ thực sự cần thời gian riêng” – Thanh Duy nói.

_”Tớ hiểu mà”

My Lan đóng cửa phòng ngủ nhè nhẹ lại, trên tay vẫn là những túi đồ lỉnh khỉnh. Qua ô kính trên cánh cửa gỗ, ánh đèn ô tô chập chờn như một vệt nắng giữa màn đêm. Tiếng động cơ xe tắt dần, trả lại chút yên tĩnh ngắn ngủi, nối tiếp đó là tiếng bước chân vồn vã bên ngoài. Một lát sau, tiếng mở cửa bật lên “Cách”.

_”Cậu ấy đâu?”

_”Đang nằm trên sofa kìa”

Cái giọng này chắc chắn 100% là của Bùi Thế Ân rồi. My Lan ngó xuống hành lang. Căn nhà nghỉ gần biển đón tiếp thêm ba vị khách thượng lưu vào mười hai giờ đêm nữa. Bùi Thế Ân sốt sắng hơn thường ngày, bước chân vội vàng hơn. Cao Thiên Bá Tùng đi đằng sau phong thái ung dung, huýt sáo xoay xoay cái chìa khóa xe. Cuối cùng xuất hiện người ấy – Phạm Tiến Hoàng. Hắn đội mũ NY màu đen, toàn thân phủ những gam màu trầm, dưới chân là đôi Timberland vàng đất nguyên bản. Tay hắn xách theo cái lồng con chó Hoa Hoa và một cái túi nhựa.

Thư kí Vũ bất đắc dĩ trở thành một cây sào phơi áo khoác khi ba cái áo khoác đắt tiền Burberry, Prada và Saint Laurent ném lên người hắn nhưng hắn đón nhận bằng tất cả sự tự hào.

_”Quân ơi, cậu thấy sao rồi?”

Bảo Quân nghe tiếng gọi trầm thấp của hội trưởng Bùi Thế Ân thì khe khẽ mở mắt. Cậu từ từ ngồi dậy, đầu vẫn đau ong óng. Luồng dưới tấm mền mỏng, hắn nắm tay cậu. Ngẩng lên, đôi mắt hai người chạm nhau. Bảo Quân mếu máo, đôi môi run run, gương mặt méo xẹo. Cậu đang mệt trong người, đối phương lo lắng thế, nỗi tủi thân bị dồn nén bật ra thành tiếng nấc nghẹn ngào. Cậu bật khóc.

_”Bô ơi…” – Cậu nức nở – “Em nhức đầu quá à”

Hắn bật cười nhẹ. Hắn vỗ vào mu bàn tay cậu trấn an.

_”Em không sao đâu. Anh đã mua súp cua rồi, có cả chè mè đen nữa. Ăn xong, em uống thuốc thì sẽ khỏe thôi. Đừng có khóc nữa. Có bạn của anh ở đây đó. Em khóc, tụi nó sẽ chọc em đó”

Thế Ân nựng nhẹ vào gò má hây hây đỏ của cậu rồi tiến về phía nhà bếp. Trong lòng hậm hực, hắn ngó lơ luôn My Lan đang đứng ngay ở cầu thang. Làm sao mà không bực bội cho được khi cả ngày trời đã phải kẹt trong cái viện dưỡng lão, đến mức áo quần tóc tai vương vất mùi thuốc men và người già. Vừa mới thả lưng xuống sofa, chưa kịp nhấp hết chai bia lạnh, điện thoại của thư ký Vũ lại réo inh ỏi. Tên thư kí tường thuật từng điều nhỏ nhặt. Tai Bùi Thế Ân thì lại lọc lựa, bỏ qua những thứ rườm rà, không cần thiết. Hắn chỉ lưu tâm đến hai chi tiết: thằng bạn chí cốt mười năm đang nằm vất vưởng trên bộ sofa đắt tiền của nhà mình đã qua đêm tại nhà một đứa con gái và Bảo Quân đang bị sốt nặng.

Bảo Quân bệnh. Đầu hắn quay mòng mòng. Đang sẵn có hơi men trong người, hắn không thể lái xe, đành phải nhờ Bá Tùng chở đi mua súp cua ở Bình Thạnh. Thời gian cấp bách, phải phân công lực lượng ra mới kịp giờ, hắn và Tùng qua Bình Thạnh còn chiến hữu còn lại, Hoàng, tiện đường ghé quận Năm mua chè mè đen.

Tiếng động trong nhà bếp ngày càng lớn, có ít nhất hai người ở nhà bếp. My Lan bỗng giật mình, căn phòng khách mù mịt ánh đèn lại xuất hiện một cái bóng sừng sững. Cả người hắn được nhuộm màu đen từ đầu đến chân, trừ đôi giày màu vàng ra. Hắn nhìn cô rồi từ từ mở miệng ra. Giọng nói của Hoàng bình thường rất sắc nhưng giữa màn đêm tĩnh mịch này, nó lại dịu như tiếng gió nhẹ nhàng lướt qua một cánh đồng lau vậy.

_”Chào cậu, My Lan”

Cái ngày cô xua đuổi tên Phạm Tiến Hoàng ở thư viện dường như đã rất xa rồi nhưng cô vẫn nhớ rõ từng lời: “Cậu đi đi” mà cô đã hét vào mặt hắn. Đối phương cũng xem ra biết điều. Hắn đứng cách xa cô, có vẻ kiệm lời hơi thường ngày. Chiếc mũ lưỡi trai che gần hết gương mặt hắn nên cô cũng không biết hắn đang nghĩ gì nữa.

_”Anh Hoàng”

Cái giọng the thé phát ra cùng với tiếng mở cửa mạnh. An Lăng Dung, trong bộ tóc uốn lọn như những cô tiểu thư thế kỉ mười chín, hớt hải chạy ra. Hoàng né qua một bên theo phản xạ. Không thể để mình bị mất mặt trong bộ trang phục kiều diễm này, Dung chạy thẳng vào nhà bếp, cùng với một kiểu giọng, nhưng lần này gọi tên một thằng con trai khác: “Anh Pat”.

Phạm Tiến Hoàng chau mày nhìn theo con nhỏ xinh đẹp trong cái đầm trắng rồi ánh mắt hắn lại khóa chặt vào My Lan.

_”Tớ rất tiếc, chuyến đi này của cậu lại trở thành một thảm họa”

My Lan bị điểm huyệt, đứng như trời trồng, miệng ngậm hột thị, không biết nói gì. Cánh tay xụi lơ, túi xách rơi đánh bịch xuống sàn mà cô cũng không hay.

_”Cậu có muốn ăn gì không? Để tớ nấu”

Hoàng ngồi xổm, mở cái lồng con Hoa Hoa ra. Mới vừa thoát ra, nó chỉ kịp rít lên vài tiếng và chạy thẳng qua chỗ Bảo Quân. Túi nhựa trên tay Hoàng đổ ra đất, bên trong chỉ toàn là mì gói.

_”Hả?” – My Lan từ từ vận động nội công hết sức mới có thể mở miệng từng từ vô nghĩa một cách khó khăn.

_”Mấy đứa như tớ chắc chỉ nấu được mì gói thôi. Hình như qui tắc bất di bất dịch là con gái không ăn sau tám giờ tối phải không?”

“Không phải như vậy”, tâm trí cô gào thét nhưng chẳng hiểu sao thân xác nhập vào con lật đật, đầu lại lắc lia lịa.

_”Vậy có muốn ăn đồ ngọt không? Có chè mè đen đó” – Hoàng hỏi. Hắn đi về phía nhà bếp.

My Lan gật đầu.

_”Vậy cậu ra chỗ sofa ngồi đi. Lát nữa con Dung sẽ mang chè và súp ra cho mấy cậu”

=========

Chú thích: An Lăng Dung thích đọc truyện Trung Quốc nên nó dùng mấy cái câu bên văn học Trung Quốc: nhất dạ phong lưu, sài lang hổ báo.

(*): 5 tư cách: Phan, Lư, Đặng, Tiểu, Nhàn: Một là phải đẹp như Phan An, hai là phải như đô vật trên giường, ba là phải có tiền như Đặng Thông, bốn là phải rất nhẫn nại, năm là phải có thời gian nhàn nhạ, mưa dầm thấm lâu.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *