”My Lan này, bữa nay cậu muốn đổi gió, đi kiếm chỗ ăn trưa nào mới mẻ hơn một chút không?”
Bảo Quân cười với cô bằng nụ cười tỏa nắng mang đậm nét đặc trưng của cậu. Cậu cứ như đứa trẻ con cười đến tận mang tai khi cô gật đầu đồng ý. Cô cứ tưởng đâu cậu sẽ dẫn mình đến quán ăn nhưng Quân bảo cứ mang cơm theo, họ chỉ ra chỗ mới ngồi ăn thôi chứ không phải ăn ở căn tin như thường lệ.
_”Chỗ này là căn cứ địa của tớ đó. Hihi”
Bảo Quân đá mắt làm My Lan cũng hồi hộp theo. Cô không biết mình đã đi theo Bảo Quân qua bao nhiêu cái tòa nhà của đại học R. Chẳng hiểu sao là sinh viên trường T, Bảo Quân thông thuộc địa hình trường R y hệt thổ địa.
Cô nhận ra mình đang đi đến gần biên giới giữa trường R và trường T, lòng cô chạnh lại khi thấy trường T bây giờ chỉ là đống hoang tàn được rào lại bằng tấm lưới sắt có đề bảng “Không phận sự cấm vào”. Những gì còn sót lại là phần móng đổ nát, những cột bê tông trơ trọi và những bức tường không hoàn thiện.
Tòa nhà cũ đã bị đập phá, chiếc xe cuốc xe ủi hầm hố đậu gần đó, cũng đến mười hai giờ trưa, những người thợ dừng công việc để nghỉ trưa. Bước chân Bảo Quân bỗng chậm lại, cậu xoay xuống ra dấu im lặng cho cô.
_”Nhỏ tiếng nhé. Ai mà phát hiện ra mình bén mảng vào cái chỗ này là toi chắc đấy”
Cả hai đứa sinh viên lén lút đi ngang cái công trình xây dựng. Cô vừa hồi hộp sợ mình bị bắt gặp, cũng vừa hưng phấn không biết cậu bạn xinh trai đó dẫn mình đi đâu nữa. Bỏ lại cái khu hoang tàn đó đằng sau, đi thêm năm phút nữa, My Lan nhận ra cảnh trước mắt mình hoàn toàn trái ngược với cảnh trường T đìu hiu, và Bảo Quân chính là một hướng dẫn viên du lịch đáng yêu dẫn cô vào một thế giới mới.
Căn nhà gỗ nhỏ nằm giữa một khu vườn xanh mướt. Dù loang lổ rêu phong phủ đầy trên mái nhưng nó mang một phong cách rất ngẫu hứng. Bức tường vững chắc được ghép lại khéo léo bằng những mảnh gỗ cũ đã bạc màu theo năm tháng. Cửa sổ mở toang, chiếc chuông gió đung đưa theo làn gió tạo ra tiếng nhạc êm tai. Trước hiên nhà là một bộ bàn ghế cũ được đặt dưới cây bàng non lợp bóng mát, xa xa có hồ nước nhỏ.
My Lan choáng ngợp, không ngờ lại có một vườn địa đàng tồn tại giữa lòng đổ nát này. Len lỏi trong không khí là mùi thơm dịu dàng từ những khóm hoa cúc họa mi và mũi gỗ thông mục. Trước cảnh thiên nhiên hiền hòa tinh khôi, lòng người thư thản, nhẹ bẫng như đi trên mây.
Nãy giờ cô không để ý thấy Bảo Quân xách theo một cái túi rất to. Cậu đặt túi lên bàn, bên trong có hộp đồ trưa hoành tráng, có trái cây và đồ ngọt ăn tráng miệng, bảo rằng: “Cùng ăn nhé”. Rồi cuối cùng, cậu lôi ra hộp cà rốt được thái nhỏ.
_”Mấy cưng đói rồi phải không?”
Bảo Quân ngồi xổm, mặt ngang với cái chuồng thỏ trong đó tầm chừng năm con. Mấy con thỏ thấy cậu, mừng ríu cả người. Cậu bồng ra một con trắng muốt, nhẹ nhàng ôm nó vào lòng như thể sợ làm cho nó đau.
_”Thích cà rốt hơn rau phải không? Lần trước đem rau đến, không chịu ăn gì cả”
Bảo Quân thì thầm, ánh mắt chứa đầy tình yêu với mấy cục bông tròn nhỏ đó. My Lan khẽ cười, trông cậu y hệt như con thỏ lớn vậy, mắt long lanh, người mềm mại, nước da trắng nõn nà. Thỏ lớn đang ôm thỏ nhỏ, khung cảnh đáng yêu biết bao.
Chợt cậu quay lại, gương mặt đỏ lên vì có lỗi khi quên mất tiêu My Lan.
_”Cậu đói thì ăn trước đi nhé, tớ cho mấy em này ăn một chút rồi tớ ăn sau”
My Lan cũng chưa đói, cô lấy trong cặp ra cây bút chì và quyển sổ tay rồi bắt đầu vẽ. Những món đồ cũ kĩ đó đã theo cô từ cấp Ba đến giờ, cô trân quí chúng như kho báu của mình.
My Lan thích vẽ. Cô vẽ theo bản năng. Cô bắt đầu những nét bút đầu tiên khi chơi cùng với mấy đứa nhỏ ở viện mồ côi, chúng không có vở tô màu, My Lan vẽ trên giấy cho chúng hình ảnh theo trí tưởng tượng, nào là công chúa, nào là hoàng tử, nào là siêu nhân. Cô không biết từ lúc nào mình đã chìm đắm trong thế giới của nét bút, cặp lúc nào cũng có dụng cụ vẽ đơn sơ. Cô bắt đầu những nét bút phác họa chàng trai với cái lưng thon thả, gương mặt dịu dàng đang chơi với đám thỏ, khoảnh khắc này mà bỏ lỡ thì thật uổng phí.
Chợt, My Lan nghe tiếng mở cửa mạnh. Cô khiếp đảm với dáng vẻ của người đàn ông mới bước ra, trông ông ta cao nhất là năm mươi tuổi, mà tóc tai bù xù, râu ria lởm chởm khiến ông ta già hơn tuổi thật ít nhất mười tuổi. Ổng không nói gì cả, chỉ lườm hai người khách trước nhà mình, sau đó, ông đóng cửa lại.
_”Thầy Hùng đó. Ổng phụ trách phòng y tế trường mình, có dạy một môn nào nữa mà tớ quên rồi. Cậu đừng có sợ nha. Ổng nhìn vậy thôi mà ổng hiền lắm. Lúc trường T bị tháo dỡ, mấy con thỏ này hồi đó được nuôi trong phòng thí nghiệm bị bỏ bơ vơ, thầy Hùng đem mấy đứa nó về chăm đó”
Trong mắt Bảo Quân, ai cũng là người tốt thôi, ngay cả cái tên hội trưởng bố đời trường R Bùi Thế Ân, với Bảo Quân, hắn là đứa bạn nối khố tử tế, thì ông thầy vẻ bề ngoài bặm trợn này đã là gì.
Ăn trưa xong, cậu nhìn bầu trời thấy đã chuyển sang màu hơi xám.
_”Tớ nghĩ trời sẽ sắp mưa”
_”Không có đâu” – My Lan chủ quan nói.
_”Coi dự báo thời tiết là chính xác nhất. Thôi mình về nhé, tớ phải đi đón mẹ tớ” – Quân nhìn đồng hồ.
Cả hai cất đồ vào lại túi, từ những chiếc hộp đầy ắp thức ăn nay đã biến thành hộp rỗng. My Lan thầm cám ơn Bảo Quân vì bữa ăn trưa chất lượng.
Lại phải đi ngang qua cái công trình xây dựng, những người thợ bắt đầu quay lại công việc sau giờ nghỉ trưa nên không khí có vẻ huyên náo hơn. Chạy trời không khỏi nắng, tại sao lúc nào trong phạm vi bán kính một trăm mét, cô đều nhận ra dáng người cao dong dỏng với đầu tóc bạch kim – Phạm Tiến Hoàng.
My Lan lấy làm lạ, tên đó đứng phía sau cái hàng rào sắt, cái bảng ghi rõ: “Không phận sự miễn vào” mà sao hắn lại ở bên trong đó được? Tay hắn chắp đằng sau lưng, Phạm Tiến Hoàng bị mê hoặc sâu sắc bởi cái người đàn ông đang điệu nghệ điều khiển chiếc xe cắt cỏ. Ở công trình xây dựng có một bãi cỏ rất rộng, sớm muộn gì cũng được trán xi măng.
_”Làm gì nhìn dữ vậy nhóc con?” – Người đàn ông đội cái nón tay bèo trêu chọc hắn.
_”Cái xe đó nhìn đã ghê” – Hắn trầm trồ trong kinh ngạc.
_”Máy cắt cỏ đó nhóc” – Một người thợ khác đi ngang qua nói – “Chưa có thấy bao giờ hả?”
_”Thấy rồi” – Hoàng hạ giọng – “Mà chưa có thử lái bao giờ cả”
_”Qua đây tao chỉ cho”
Người đàn ông trên cái xe cắt cỏ tắt máy. Ổng chỉ tay về phía cái đống đất đá, đưa đôi găng tay cũ cho thiếu gia tập đoàn thương mại hàng đầu cả nước.
_”Dọn cái chỗ đó đi rồi qua đây tao chỉ cho lái”
Như cá gặp mắt, con mắt cú mèo của tên Hoàng sáng rỡ. Hắn vội vội vàng vàng mang găng tay, gom cái đám đất đá đó lại rồi chất lên cái xe đẩy nhỏ. Giữ đúng lời hứa, người đàn ông đó cho hắn ngồi lên cái máy cắt cỏ, giới thiệu sơ cho hắn vài bộ phận chính của xe, rồi khỏi động máy xe. Phạm Tiến Hoàng thích thú, ban đầu còn bỡ ngỡ đi một đường thẳng, càng về sau, càng bị chất adrenaline trong người thống trị, hắn tăng tốc đi vài đường loằn ngoằn còn “sư phụ” tạm thời của hắn được dịp ngồi nghỉ, uống trà tán dóc cùng mấy ông bạn khác.
_”Sinh viên trường nào đó?” – Một ông thợ đứng gần đó hỏi.
_”Trường T” – Hoàng hét lớn trả lời để át tiếng ồn từ cái máy cắt cỏ.
_”Sinh viên trường T ra trường khó kiếm việc làm lắm. Xem ra chú mày cũng khá đó. Lâu lâu qua đây, tao dạy cho mấy ngón nghề, ít ra ra trường cũng có thể đi cắt cỏ dạo kiếm chút đỉnh tiền” – Cái ông chỉ hắn cắt cỏ nói.
_”Đúng rồi, giờ ai cũng đua nhau chạy xe máy công nghệ cả” – Một người khác gật gù.
_”Hồi đó ở Úc chỉ lái xe nâng trong mấy kho hàng thôi. Cái này vui hơn nhiều” – Tên Hoàng càng làm càng thích, hắn liếm quanh vành môi.
_”Mày đi Úc rồi hả?” – Người đàn ông trợn mắt.
_”Đi xuất khẩu lao động”
Đứng ở phía bên kia hàng rào, My Lan bĩu môi. Tên nói dối như cuội đó đã tu luyện ngàn năm. Hắn có phải sinh viên trường T đâu, có sinh viên trường T nào mà mặc áo Lacoste, đeo cái đồng hồ điện tử cả ngàn đô vậy chứ. Tên Hoàng đầu óc cũng “nhảy số” nhanh lắm, mau lẹ chữ cháy kịp thời câu nói hớ của mình. Nhìn gương mặt thích thú của tên Hoàng trên chiếc xe cắt cỏ, My Lan nhận ra nét tương đồng với gương mặt một đứa trẻ có món đồ chơi mới – say mê đến đờ đẫn, khác hẳn hoàn toàn với Phạm Tiến Hoàng trong lớp Xác suất thống kê ban sáng – ánh mắt thấu thị tâm tan, lạnh lùng độc tài.
Cô lắc mạnh để hình ảnh đó bay ra khỏi đầu mình rồi nhanh nhảy chạy theo Bảo Quân.
Bãi cỏ đã được Hoàng thiếu gia làm sạch sẽ khiến sư phụ hắn hài lòng hết sức. Người đàn ông trên chiếc xe ủi tạm nghỉ ngơi để uống chút nước, thấy hắn, ông vội vỗ vai.
_”Ngày mai qua đây, tao chỉ cho lái xe ủi”
Tiến Hoàng gật đầu, vài giọt mồ hôi rơi dọc theo má hắn. Hắn nhăn răng cười lại với đám thợ, biết tỏng họ chỉ lợi dụng sự tò mò của hắn mà hắn lại thấy thỏa mãn.
Tuy nhiên, tên bạn hắn, đứng nãy giờ đằng kia lại không như vậy. Bùi Thế Ân đón hắn bằng vẻ mặt hậm hực. Hội trưởng trường R khoanh tay trước ngực. Thư kí Vũ thấy mặt hội trưởng xám xịt cũng thu người lại, không dám hó hé.
_”Sao mày lại giao du với mấy cái ông đó? Đó là cái công trình xây dựng, mày lại không có thiết bị bảo hộ lao động, lỡ có chuyện gì thì sao?”
_”Thì tao có bị gì đâu. Tao chỉ cắt cỏ thôi mà” – Hoàng phớt lờ Thế Ân.
_”Mục đích tao kêu mày qua đây là cho mày thấy nguyên cái mảng sân đằng sau trường T đó kìa, dự án sân golf 10 tỷ của trường R đó”
Não bộ của Phạm Tiến Hoàng đã bấm nút “Chặn” tiếng của Bùi Thế Ân nên trong mắt hắn lúc này, hội trưởng đang diễn kịch câm, cầm theo tập tài liệu được soạn bằng Powerpoint trình bày theo dạng gạch đầu dòng. Quan nịnh thần Nghiêm Đình Vũ không tiếc lời vàng ngọc khen ngợi sự thông minh đỉnh cao của Bùi Thế Ân khi hắn bảo đây là dự án hắn đề xuất, bởi vì “những hợp đồng bạc tỷ của những doanh nhân tương lai là sinh viên trường R hiện tại đều được kí tại sân golf”
_”Hôm nay lịch của tớ còn gì nữa không thư kí Vũ?” – Thế Ân hỏi khi thư kí Vũ đang lật cuốn sổ ghi chép ra.
_”Cậu sẽ đi dự triển lãm nghệ thuật văn hóa của giáo sư Đỗ Huy Dũng ở Cung văn hóa Crescent với thầy Hiệu trưởng lúc 5 giờ chiều ạ. Giáo sư Dũng mới vừa nhậm chức chủ tịch Hội văn hóa và bảo tàng nghệ thuật thành phố. Ổng và ông thầy Hiệu trưởng đã gặp nhau ở hội nghị bên Đức rồi bay về Việt Nam cùng lúc luôn. Ông hiệu trưởng đang mời chào giáo sư Dũng về trưởng bộ môn Xã hội học. Có được giáo sư Dũng, trường R mình chắc chắn sẽ nâng tầm vị thế thứ hạng trong ngành giáo dục”
_”OK” – Thế Ân xoay sang Hoàng – “Giờ thì tao phải về chuẩn bị. Tối muốn đi đâu chơi không? Tao kêu thằng Tùng ra luôn”
_”Không” – Hoàng lắc đầu – “Có thể hôm nay trời mưa đấy”
Chiếc Maybach của Hoàng và chiếc Bentley của Ân rẽ hai hướng khác nhau. Nhanh chóng, mây đen kéo đến, cơn mưa như trút làm trắng xóa cả bầu trời xám xịt. Ngồi ở băng ghế bọc da, Hoàng lơ đãng nhìn qua cửa sổ, chợt hắn nhận ra bóng hình nhỏ bé của một thiếu nữ cao tầm 1m60 đổ lại đang đứng trú mưa. Cô ta ăn mặc giản dị, áo thun đen và váy trắng dài đến mắt cá chân. Nước mưa hắt vào làm ướt một bên áo cô. Hai tay cô không ngừng chà sát vào nhau, nỗ lực trong tuyệt vọng tìm kiếm hơi ấm. Trước cô là một chiếc xe tay ga Honda màu đỏ, nằm im lìm như đống sắt vụn.
My Lan cắn môi, lòng tràn ngập sự hối hận vì không nghe lời Bảo Quân về sớm kẻo trời mưa để rồi cô phải đứng chôn chân trú mưa tạm ở dưới cái mái hiên dột nát này. Đã vậy, khi một vận xui ập đến, nó thường kéo thêm vài người bạn trong dây chuyền của nó đến nữa, cái xe máy của cô bị đứng máy, làm cách nào cũng không nổ máy được, lúc này cô muốn điện thoại cho ba lắm, nhưng điện thoại tối qua quên sạc, chỉ còn có 1% dung lượng.
Cái lạnh như cắt vào da thịt, My Lan đứng run rẩy dưới trời mưa nhìn đôi giày đã ướt sũng của mình. Thời tiết thật thất thường, lúc ban nãy còn lạnh lắm, giờ đã đỡ hơn. Cô ngẩng mặt nhìn lên, có một chiếc xe màu đen đậu trước mặt mình như che chắn từng đợt gió lạnh cho mình. Chưa kịp nhìn đến biển số, chiếc cửa kính đã hạ xuống, cái đầu tóc bạch kim thò ra.
_”Xem ra hôm nay không phải ngày may mắn của cậu nhỉ?”
Tên nhà giàu nhoẻn miệng cười, chắc vì tâm trạng bực bội mà My Lan xem nụ cười đó là một kiểu mỉa mai. Nhưng tên đó nói đúng mà, ngoại trừ việc đi đến chỗ đàn thỏ với Bảo Quân, cả ngày hôm nay cứ làm sao ấy.
Phạm Tiến Hoàng bước xuống xe với cây dù màu đen. Cơ chế phòng vệ của My Lan trước tên nguy hiểm này là tự động lùi lại, không cho hắn xâm nhập vào vùng an toàn của mình. Đây là lần thứ hai, hai người giáp mặt sau lần ở căn tin. Mái tóc hắn bị rối lên vì gió nhưng không thể vì vậy mà độ đẹp trai bị sứt mẻ.
_”Xe bị cái gì vậy?” – Hắn nghiêng cây dù qua phía My Lan rồi nhìn vào chiếc xe máy đánh giá tình hình hỏng hóc.
_”Tớ không biết nữa. Nếu có ba tớ ở đây thì hay quá. Ba tớ sẽ biết nó hư hại chỗ nào” – My Lan cắn môi, do ngại nhìn tên kia nên ánh mắt cô khóa chặt vào cái xe máy.
_”Tớ biết rồi. Vậy ba cậu là chuyên gia đánh giá và thẩm định chất lượng động cơ xe”
Mặt hắn chẳng biểu lộ cảm xúc gì khi nói cái câu mang tính trịnh trọng đầy những thuật ngữ chuyên ngành đó, tự nhiên My Lan thấy buồn cười. Cô che miệng cười.
_”Làm gì ghê vậy. Ba tớ chỉ sửa xe thôi”
_”Ngầu thật”
Tên thiếu gia nói, vẫn giữ giao tiếp bằng mắt với My Lan. Cô chẳng biết tên này đang nói cái gì nữa, tự dưng lại tâng bốc nghề nghiệp của ba mình trong khi ba hắn là người điều hành một tập đoàn hàng đầu, nắm vận mệnh nền kinh tế cả nước và thu nhập hằng triệu con người. Nhưng chuyện xảy ra trong lớp học Xác suất thống kê sáng nay khiến những viên gạch trong bước tường phòng thủ của cô chất cao lên, tên này có khi ra chiêu cuối, hắn quật một phát không kịp đỡ. Nhủ lòng mình không thể lơ là cảnh giác, con mắt bồ câu quan sát nhất cử nhất động của Phạm Tiến Hoàng ngay cả khi tên này đang nghe điện thoại.
_”Sẽ có người tới mang xe cậu đi sửa. Cậu có muốn lên xe ngồi không?”
Giọng hắn trầm, không mang tính trêu chọc. My Lan bối rối, tay siết chặt quai đeo balo, phân vân giữa từ chối và nhận lời. Trời lạnh mà còn mưa, chẳng có một bóng người, cả khung cảnh được nhuộm màu xám, ngoại trừ cái đèn ô tô màu đỏ đang chớp nhấp nháy.
Dường như trước thái độ nước đôi của đối phương, Phạm Tiến Hoàng mất kiên nhẫn, hắn mở cửa ra cho cô. My Lan miễn cưỡng bước vào. Cô lịch sự chào chú tài xế qua cái gương chiếu hậu, người đàn ông trung niên mặc vest cũng gật đầu lại với cô.
Trên xe quả là ấm hơn hẳn. Mùi da thật pha lẫn mùi gỗ sang trọng làm My Lan thư thái hơn, cô cởi bỏ cái lớp áo giáp cả ngàn cân xuống, thở ra nhẹ nhõm. Chợt cô giật bắn người, chiếc váy thấm nước mưa đã trở nên trong suốt, thấy xuyên thấu phần đùi bên trong. Trên xe không có cái gì che chắn ngoài cái balo nhỏ màu ngà voi, nhưng nó cũng ướt đẫm nước, ôm vào chỉ tổ lạnh thêm, tăng khả năng bị cảm cúm của cô lên cao. Tên con trai kia vẫn đứng ở bên ngoài với cây dù đen. My Lan, tim đập thình thịch, cầu trời khẩn phật cho hắn đừng có đi vào bên trong xe. Hắn đang đứng nói chuyện với một người đàn ông mặc áo mưa màu xanh dương đậm. Ông ta, cùng thêm hai người nữa, mang chiếc xe máy của cô lên xe rồi chở đi đâu mất.
Vận xui cuối cùng trong ngày của My Lan.
Phạm Tiến Hoàng mở cửa, bước vào xe.
Chiếc xe Maybach lặng lẽ khởi động, lướt đi trong màn mưa chưa dứt.
_”Xe cậu chết máy rồi. Tớ đã gọi người ta tới sửa. Chú đó đem tới tiệm sửa rồi chạy xe về nhà cho cậu. Nhà cậu ở đâu?”
Phạm Tiến Hoàng mang theo một cái túi xách mua sắm lớn mà lúc nãy cô không thấy. Cái túi đó hắn đặt ở giữa hai người. Chất liệu giấy cứng, cái túi đứng sừng sững tạo thành bức màn che chắn tạm thời cho My Lan khỏi màn lộ hàng.
_”Đường Hai Bà Trưng, phường Tân Định, hẻm xx” – My Lan rụt rè nói.
_”OK” – Hắn nhắn tin địa chỉ cho người sửa xe – “Nhà đó của cậu hay cậu thuê?”
_”Nhà thuê thôi. Tớ không có ở đây” – My Lan đáp.
_”Tớ cũng đoán vậy” – Hoàng cất điện thoại vào trong túi – “Nghe giọng cậu như mấy người ở đồng bằng sông Cửu Long, vùng hữu ngạn sông Hậu ấy”
Cả người bị thấm nước mưa, biểu cảm gương mặt My Lan nghèo nàn, cơ thể sắp sập nguồn. Không cần chờ cô trả lời lại, hắn chồm lên người tài xế, chỉ tay vào hướng đằng trước. Chạy thêm tầm một km nữa, chiếc xe dừng lại ở cửa hàng tiện lợi nhỏ.
_”Cậu vào đó thay đồ ra đi. Tớ ngồi ở đây chờ cậu. Cậu xong rồi thì tớ chở cậu về nhà”
Cô chớp mắt, khó khăn cử động cái thân hình phù nề thấm nước mưa của mình mở cái túi ra. Thì ra tên kia đã chuẩn bị đồ khô cho mình. Thôi bây giờ làm gì thì làm trước, cô phải thay cái bộ đồ này ra. My Lan mở cửa xe, đầu óc ong ong. Chắc vì trời mưa mà dây thần kinh bị tê liệt, đi được vài bước, cô không hiểu sao mình đã quay lại phía xe đậu. Cô gõ cộc cộc vào cái kính xe, ra hiệu cho Hoàng kéo kính xuống.
_”Cám ơn cậu. Tớ sẽ trả tiền lại bộ đồ này cho cậu mà tớ sẽ mời cậu ăn mì trước. Cậu thấy sao?”
_”Mì gì?”
_”Mì gói ăn liền ở cửa hàng tiện lợi này nè”

