“Chào các em”
Cô giáo dạy môn Quản trị kinh doanh trông trẻ hơn độ tuổi bốn mươi của cô. Quân thì thầm vào tai My Lan: “Cô này bên trường R”. Bộ váy cô mặc bó sát làm nổi lên những đường cong phụ nữ của cô. Cô đi vòng vòng quanh lớp, những đứa con trai thì mê mẩn cô trong khi lũ con gái dè bỉu cô: “Giáo viên gì mà lẳng lơ”.
_”Các em hãy cho cô biết, vì sao các em lại chọn môn Quản trị kinh doanh?”
Một câu hỏi không hề cần thiết, My Lan nghiến răng. Chẳng phải đây là một môn bắt buộc trong giáo trình học của ngành Thương mại sao? Nếu không học môn này thì làm sao mà tốt nghiệp được. Cả lớp im lặng như là một cách trả lời cô giáo. My Lan tim đập thình thịch, cô không trả lời vì cô không muốn làm tâm điểm đám đông, nhưng cô phát hiện ra đám sinh viên trong này, hầu như là trường R, gần như thờ ơ với câu hỏi của giáo viên. Họ hời hợt với nền giáo dục vì tương lai đã được đảm bảo từ lúc mới lọt lòng. Hai cô nàng ngồi cùng bàn với My Lan miệng vẫn không ngừng nghỉ, nói ra rả về chuyến đi du lịch nghỉ dưỡng sắp tới ở Maldives.
_”Câu này hơi dư” – Rốt cuộc cũng có người nói lên tiếng lòng của My Lan, nhưng đó lại là tên tóc bạch kim – “Vì trong lớp này đều là những gương mặt sẽ tiếp quản doanh nghiệp sau này”
Vế đầu khớp với những gì My Lan nghĩ, nhưng vế sau không đúng. My Lan sớm nhận ra, tên đó có một ngữ điệu khá lạ, nghe lợ lợ, không tròn chữ lắm, điều này chỉ xảy ra khi người nước ngoài nói tiếng Việt thôi. Chẳng biết hắn từ nơi nào đến.
_”Hoàng à” – Tên con trai mặc chiếc áo xám hiệu LV cười đểu. Hắn là Cao Thiên Bá Tùng, phú nhị đại của tập đoàn Ngọc Trai Vĩnh Châu Eternality Pearls đình đám – “Mày quên rồi hả? Phân nửa là làm chủ doanh nghiệp, phân nửa là làm thuê cho doanh nghiệp”
Cả đám trường R cười ồ lên. Cái đám nhà giàu thật phách lối, giở thói cà khịa những người trường T. Thiếu gia Bá Tùng ngồi lắc lư cả người, ánh mắt hướng về bên phải mình đầy khiêu khích. Cô giáo thấy tình hình hơi căng, vội lên tiếng.
_”Câu hỏi số 2: Các em hãy định nghĩa doanh nhân cho cô”
Lại là một câu hỏi mà không ai buồn trả lời nữa. Cũng tên tóc bạch kim vừa nói vừa ngáp dài.
_”Doanh nhân là những người kiếm tiền trên những thiếu sót của người khác”
Như một phản ứng thông thường, cả lớp xoay về hướng tên con trai đã trả lời cô giáo, mặt hắn điềm nhiên. Đột nhiên, động thái của tên tóc xịt keo bên cạnh khá bất thường. Mắt hắn dán chặt vào cái laptop. Hắn cười, nụ cười nửa miệng mang tính khinh bỉ.
_”Cũng đúng, nhưng nghe thực dụng quá”- Cô giáo cười, thật ra, cô giáo trông đợi một ai đó sẽ đọc luôn định nghĩa trong sách giáo khoa để cô nhanh chóng đi vào bài giảng nhàm chán mà cô đã lặp đi lặp lại gần mười năm nay.
_”Học kinh doanh mà không thực dụng thì môn này để làm gì vậy cô? Cô định chỉ dạy lý thuyết cho tụi em thôi sao?”
Tên áo đen nói. Lời nói hắn đầy kính ngữ với bề trên, nhưng vẫn có chút gì đó châm biếm, đả kích. Quân nói nhỏ với My Lan: “Cháu trai của tập đoàn thương mại Pegasus có khác. Người đó là Phạm Tiến Hoàng, nhà nó mấy đời làm chủ doanh nghiệp đó”
_”Thôi được rồi” – Cô giáo thở dài – “Chơi trò mô phỏng kinh doanh nhé. Mỗi bàn hãy đề xuất một ý tưởng kinh doanh, sau đó chúng ta thảo luận với nhau”
Cho bài tập rồi, cô giáo đi ra ngoài để cả lớp thảo luận. Cậu nghe tiếng một thằng con trai bàn phía trên la lớn.
_”Ê Hoàng. Cám ơn nha. Nhờ mày mà thoát được cái màn định nghĩa lí thuyết buồn ngủ của bà cô đó”
_”Không có gì”- Thanh niên áo đen tên Phạm Tiến Hoàng nói.
_”Chiều nay có làm gì không? Đi ăn đồ Pháp ở nhà hàng La Villa đi”
Thanh niên tên Hoàng gật nhẹ đầu hắn. Đột nhiên, hai đứa con gái cùng bàn My Lan cất cao giọng, tiếng ồn từ họ át hẳn cuộc tán gẫu của Hoàng và tên bạn hắn. Bọn con gái đang suýt soa gì đó, mừng như bắt được vàng, miệng mồm tía lia, tay chân múa máy.
_”Trời. Chiều nay Gucci tung ra bộ siêu tập mới nhất nè. Cái váy này đẹp nè. Tớ mê quá đi”
_”Thôi, cái váy đó sến lắm, không có gợi cảm đâu. Bộ đồ xanh được hơn đó, mặc tối đi bar với các mấy anh là hết sảy nha”
_”Này các cậu”- My Lan rụt rè lên tiếng.
_”Diễm My, gọi tớ là Dimitra. Nếu cậu nói tiếng Anh không được thì gọi là Demi cho gọn”- Cô nàng tóc nâu nói.
_”Tớ là Lucy Lan Chi”- Cô nàng tóc vàng nói.
_”Ờ, xin lỗi Demi, Lucy, tớ… ơ… tớ nghĩ tụi mình nên thảo luận”
Họ nhìn My Lan dè bỉu rồi tiếp tục cuộc hội thoại dở dang. My Lan cố nói mà dường như không ai chịu nghe gì hết. Lúc nãy, cô giáo hỏi thì cả lớp học im như tờ, giờ thì rộn ràng cả lên. Bàn phía trên, phía dưới, ai ai cũng cười cười nói nói nhưng không phải thảo luận bài tập cô đưa ra mà là nói chuyện riêng, đặc biệt là cái đám trường R. Cũng chủ đề đó: ăn chơi, hẹn hò, bao nhiêu đó thôi mà cứ nói mãi. Bảo Quân chỉ biết lắc đầu, cười trừ nhìn My Lan.
Cô giáo quay lại. My Lan tái mặt, rõ ràng là chưa thảo luận được gì hết, ngược lại, hai đứa con gái kế bên cạnh không hề nao núng gì cả. Để khuấy động bầu không khí cho một lớp học buổi sáng, cô giáo đưa ra phần thưởng vô cùng hấp dẫn:
_”Cô sẽ bốc số ngẫu nhiên vài bàn ra để trình bày ý tưởng kinh doanh còn những em còn lại đóng vai nhà tài trợ. Ai có số tiền tài trợ cao nhất sẽ được cộng điểm vào bài tập cuối kì, kèm theo là phần quà từ cô. Các em là nhà tài trợ chú ý, số tiền các em cho đi cũng tương đương với số điểm của các em, vậy nên phải suy nghĩ cho kĩ, đừng phung phí tiền của của mình nhé”
Món quà từ cô giáo chính là hộp bánh macaron được làm bởi đầu bếp trứ danh Trần Đức Khôi của khách sạn 5 sao Caravelle Saigon nằm ngay Quảng trường Mê Linh. Đối với đám trường R, nó chỉ là đồ “tầm tầm bậc trung” thôi nên tụi nó chẳng mặn mà gì, ngược lại, trong mắt Bảo Quân, cái hộp màu đen nhỏ xinh chứa 10 cái bánh macaron đó lại là thứ châu báu bạc tỷ. Quân nhìn hộp bánh u mê đến đờ đẫn người, cánh tay như bị thôi miên mà giơ lên trong không trung.
_”Ý tưởng kinh doanh của em là dịch vụ cơm trưa theo kiểu bento cho người bận rộn. Em sẽ chuẩn bị bento theo tâm trạng người đặt hàng, nếu họ không vui, em sẽ trang trí mặt mèo buồn, kèm theo chữ: “Đừng buồn nữa”, còn họ vui thì em cho thêm hình heo tham ăn. Ăn uống nên là một niềm vui”
Cô giáo gật gù, xem như đó là ý tưởng của cả nhóm. My Lan, Demi và Lucy, cả ba cô gái nhìn Quân đang nói nhăng nói cuội. Lý trí của Quân đã bị món đồ ngọt che mắt. Lucy liếc háy: “Đúng là đồ khùng mà”. Không chịu được nổi, Demi tức tối nói lớn.
_”Cô ơi, đó không phải là ý tưởng của tụi em”
Như một vinh dự, cô nàng đặt tay trước ngực, nói bằng giọng õng ẹo giả tạo hết sức của mình.
_”Tụi em muốn mở một trường đào tạo kĩ năng giao tiếp cho hoa hậu”
My Lan càng ấm ức hơn. Thì ra, họ đã có ý tưởng rồi mà không chịu chia sẻ với mọi người, chỉ nói cho một mình cô giáo nghe. Bản mặt Demi đáng ghét hết sức.
_”Nghe cũng được đấy. Còn em?”
My Lan há hốc miệng mồm. Không phải cô giáo đang hỏi cô đấy chứ? Sao kì vậy. Rõ ràng cô giáo nói, một bàn một ý tưởng mà. Cái bàn này đã đưa cho cô hai ý tưởng rồi. Phải chăng cô giáo đã ngộ nhận: mỗi người một ý tưởng cho cái bàn đặc biệt đặt ngay trung tâm của lớp này.
_”Quán cà phê thú cưng chắc cũng không tồi đâu”
Cô giáo chớp mắt nhìn My Lan rồi vỗ vỗ tay để tập trung sự chú ý của mọi người.
_”Các em các em. Đã có ba ý tưởng kinh doanh đề xuất, cô thấy rất có triển vọng. Đầu tiên là dịch vụ đồ ăn cho người bận rộn, thứ hai, lớp đào tạo hoa hậu, thứ ba, quán cà phê thú cưng. Xin mời các em lên đây trình bày cho các bạn nghe”
Demi nhìn My Lan và Bảo Quân tóe lửa. Ai cho phép hai đứa sinh viên nhà quê trường T đứng ngang hàng với cô nàng? Cả hai cũng chột dạ lắm. Bây giờ Quân ăn năn trong người, chỉ vì một phút chốc bị đồ ngọt cám dỗ mà đẩy bản thân vào tình cảnh ngàn cân treo sợi tóc.
Demi hất mái tóc nâu, ngoe nguẩy đứng trước lớp bô lô ba la gì đó. Quân ngậm hột thị, nói lắp ba lắp bắp trong miệng. Đến phiên My Lan rồi, cô nhận cái liếc sắc lẻm từ cô nàng đối thủ. Demi đứng sang một bên, kênh mặt khinh bỉ My Lan.
My Lan nuốt nước bọt, cố gắng trấn tĩnh, lòng bàn tay đã trở nên ẩm ướt vì mồ hôi. Năm giây trôi qua. Cái lớp này cũng quái thật. Bây giờ đám trường R tập trung cao độ, sao không bấm máy điện thoại và làm chuyện riêng nữa đi? Họ cứ chú mục vào cô. My Lan có một lượng kiến thức cũng đủ dùng nhưng phải đứng trước hàng chục con mắt nhìn mình, não cô bay ra ngoài cửa sổ hết.
Cô khẽ liếc sang chiếc bàn ngoài cùng, nơi tên áo đen cùng với hai người bạn của hắn đang ngồi. Đám người đó cứ làm sao ấy. Tên tóc xịt keo mắt vẫn dán vào laptop, không có bất kì cử động gì, trông hắn như một pho tượng vậy. Ánh sáng màn hình hắt ra làm gương mặt hắn trắng dã, tên mặt chuột cũng chẳng thèm chú ý đến bài giảng. Còn tên áo đen, Phạm Tiến Hoàng, ngón tay trỏ đeo chiếc nhẫn hình tia chớp của hắn gõ gõ trên mặt bàn. Chợt, hắn nhìn lên. Lúc mắt hai người giao nhau thì cũng là lúc My Lan chậm chạp mở miệng nói.
_”Tớ nghĩ, mở một quán cà phê thú cưng cũng được đấy”
Hoàng chống tay lên bàn nhìn My Lan. Hắn chẳng biểu lộ chút cảm xúc nào nên cô không biết hắn đang nghĩ gì. Hắn hoàn toàn vô hồn. Ngó sơ sơ, cô chỉ thấy đường nét gương mặt người đó sắc bén và góc cạnh. Lúc nãy vì quá luống cuống, cô không dám nhìn trực diện xem vẻ bề ngoài hắn trông thế nào. Đôi mắt tò mò rồi cũng khẽ ngước lên. Tỉ lệ khuôn mặt nhỏ, ngũ quan cân đối, giao diện bảnh bao, đặc biệt là chiếc mũi thẳng tắp. Bà mụ nào mà khéo tay nhào nặn được một tác phẩm nghệ thuật hoàn hảo thế không biết nữa.
Miệng hắn mấp máy gì đó, rồi cũng phát ra thành tiếng.
_”Thú cưng là cái gì?”
_”Ơ”- Cô hơi bất ngờ khi hắn hỏi, “nhờ” hắn mà mọi người tập trung về phía cô nhiều hơn – “Là chó với mèo đấy”
_”Uống cà phê mà nựng chó với mèo, mất vệ sinh”- Demi nhìn cô khinh bỉ, có phần ganh tỵ vì mình chẳng nhận được câu hỏi nào.
_”Sẽ có hai lầu, tổng cộng”- Hình như cô đã lấy lại sự tự tin sau giờ phút căng thẳng – “Nếu cậu muốn uống cà phê thôi thì ở lầu một, lầu hai thì dành cho những người yêu chó mèo. Những người thật sự yêu chó mèo sẽ không bao giờ bảo chúng dơ đâu”
Demi liếc cô một cái sắc lẻm vì hết đường để phản biện lại cô.
_”Thế đối tượng khách hàng chính của cậu là trẻ con à?”
Hoàng cứ đăm đăm vào cô mà hỏi mãi không thôi.
_”Không. Cỡ như tụi mình vẫn đi được mà. Sở thích thì có giới hạn độ tuổi bao giờ đâu”
My Lan cười toe. Cô thật sự cảm thấy thoải mái như không còn tâm lí bị hỏi cung trước hàng trăm người nữa. Tự nhiên, nhắc đến chó mèo thì tự khắc cô thấy vui trong tiềm thức. Cô thích chó mèo lắm, trong căn nhà ở dưới quê, cô nuôi rất nhiều chó con. Đi đâu về mệt mỏi, thấy chúng ra đón, ôm mấy cục bông tròn tròn đó trong tay, sướng cả người.
Phạm Tiến Hoàng lại nhìn trừng trừng cô nữa, nụ cười trên môi cô vụt tắt. Chắc là lần đầu hắn thấy một người kinh doanh mà cảm tính như cô.
_”Thế thì cậu cho nựng cả chó Pinscher Đức và Berger chứ hả?”- Hắn hỏi tiếp luôn.
_”Hoàng à, cô nghĩ em nên hỏi những câu có liên quan”- Cô giáo nhắc nhở.
_”Sao không liên quan ạ? Cậu ấy bảo là cà phê thú cưng mà, em đang hỏi những câu có liên quan đến thành phần “thú cưng” đấy”
Thiếu gia tập đoàn Pegasus đáp trả lại cô giáo. Pinscher Đức và Berger dữ muốn chết, ai dám nựng, thấy nó là người ta mặc định tẩu vi thượng sách rồi. Hình như hắn đang thách đố cô thì phải. Khóe môi hắn hơi cong lên, hắn đã hết vẻ vô hồn, cặp mắt ánh lên vẻ hiếu kì, chờ đợi câu trả lời từ phía My Lan.
_”Bọn tớ đang bàn với nhau mở bệnh viện đấy”- Một tên nào đó bàn chót la lên – “Chắc tớ thuê mặt bằng nào đó gần cậu. Cậu có khách bị chó cắn thì đem qua chỗ tớ liền”
Cả lớp cười ồ lên. Demi cũng che miệng, tranh thủ ném những tia nhìn khinh bỉ về phía My Lan. Cô lúng túng thật sự. Tự nhiên, muốn có cái hố ở đây để mình nhảy xuống cho đỡ mất mặt.
_”Hình thức kinh doanh, đôi bên cùng có lợi”- Hoàng chép miệng.
_”Chó cũng có con hiền con dữ mà. Đâu phải con nào cũng cắn đâu”
My Lan lúng túng thật sự. Cô chẳng biết là mình đang nói cái gì nữa. Quá trình phản ứng của Phạm Tiến Hoàng từ không nói gì, đến có vẻ shock, vai hơi run lên, miệng he hé tạo tiếng cười khúc khích rồi cứ lớn dần lên. Hắn ngoác miệng ra mà cười trong sự sửng sốt của hai tên cùng bàn, rốt cuộc hắn cũng thành công trong việc dịch chuyển mắt tên tóc xịt keo khỏi cái laptop, còn My Lan ngượng chín cả mặt. Tim cô đập thình thịch khi thấy gương mặt hắn cười, hai con mắt híp lại như cọng chỉ đen, nhìn hắn có chút vô hại.
_”Cậu đừng hiểu lầm tớ”- Hắn cố nhịn cười để nói, thành ra tiếng nào chẳng ra tiếng nấy – “Tớ không cười cậu, tớ chỉ cười với cậu thôi”
_”Nhưng tớ đâu có cười đâu”
Gương mặt ngô nghê đến độ ngờ nghệch của My Lan “tặng” hắn thêm một tràng cười nữa.
_”Hừm hừm” – Cô giáo khẽ tằng hắng – “Các em về chỗ đi nhé. Bây giờ đến phiên các nhà tài trợ làm việc nào. Hãy đầu tư vào ý tưởng kinh doanh mà các em cho là khả thi nhất”
My Lan thấy trên bảng, ba cái tên lần lượt xuất hiện: tên cô: Trần My Lan, Ngô Đặng Bảo Quân và Huỳnh Diễm My. Là một cô gái cũng khá nổi trong cộng đồng trường R, tiền tài trợ cho Demi tăng lên vùn vụt, ngay cả mấy đứa con trai trường T, tam quan không thắng nổi ngũ quan, cũng rót vốn cho Demi. Demi chỉ việc ngồi tréo chân, cười đắc thắng, gửi nụ hôn gió đến Bá Tùng, người vừa tặng cô 400 triệu VND. Ngược lại, Quân và My Lan số tiền nhận được vẫn là 0 đồng. Chợt, cô thấy trên bảng, con số 0 của cô bắt đầu nhảy lên thành 500,000 VND, người tài trợ chính là Phạm Tiến Hoàng.
My Lan giận tím mặt. Cô ngồi xoay lưng với hắn mà cũng đoán được vẻ bỡn cợt trên mặt hắn. Với nạn lạm phát gia tăng đến chóng mặt, 500,000VND còn chưa mua nổi một bộ bàn ghế, nhưng cũng đỡ hơn người ngồi bên cạnh cô là Bảo Quân cũng chưa có nhận được cái gì. Vẻ mặt Quân tiếc nuối, hộp bánh đã xa vời tầm tay, kèm theo là sự mắc cỡ vì bị đám đông trêu chọc. Cặp mắt đen mun của Quân hơi ươn ướt như mấy con chó con xa mẹ lạc chủ, trông phát tội. Cậu cúi đầu xuống thấp, vai hơi rụt lại. My Lan muốn lấy hộp bánh cho Quân lắm, nhưng với số tiền 500,000 VND cô có, cô thua xa đối thủ là Demi tận 1,000 lần.
Hai mươi phút trôi qua, số tiền cho My Lan và Bảo Quân vẫn không khá lên nổi trong khi Demi đã được đầu tư gần 700 triệu VND.
_”Còn mười phút nữa là hết giờ nhé. Cô bắt đầu đếm ngược thời gian nhé”
Trên đời luôn có chữ ngờ, trong khoảng năm phút cuối cùng của cô giáo, tên tóc xịt keo thờ ơ ngẩng mặt lên một chút nhìn màn hình hiển thị số tiền hiện tại rồi lại chú mục vào máy tính của hắn. My Lan ngỡ ngàng chớp mắt, khi cô giáo vừa hô hào “Ba phút nữa”, số tiền tài trợ cho ý tưởng kinh doanh bán bento của ứng viên Ngô Đặng Bảo Quân bỗng tăng lên 1 tỷ VND. Mạnh thường quân hiện tên mình trên màn hình đầy kiêu hãnh như trạng nguyên trên bảng vàng: “Bùi Thế Ân”
Một số tiền kỉ lục từ một nhà tài trợ hào phóng. Cả đám há hốc xoay về phía cái bàn của Phạm Tiến Hoàng ngồi cùng hai đứa bạn. Một đứa con gái nào đó ở góc cuối phòng học lên tiếng, ả ta có một giọng nói rất lạ như kiểu bị cảm lâu ngày thành ra cứ nghèn nghẹn.
_”Anh Ân chơi khô máu luôn nha anh Ân. Em thích anh rồi đó”
Nhỏ đó tuôn ra lời lẽ bỡn cợt lả lơi nhưng đối tượng bị trêu chọc cũng không có vẻ gì kích động. Hắn ném cặp mắt sắc lẻm về phía nhỏ đó, sau đó, nó im luôn.
_”Thật hả Bô? Mày vừa cúng hết 20% số điểm của mày cho thằng kia đó” – Bá Tùng ở bàn bên kia cười khẩy.
_”Không sao” – Tên tóc xịt keo điềm tĩnh nói, sự tập trung của hắn vẫn quay lại dành cho cái máy tính. Trong người hắn chảy huyết mạch của công dân thành thị, ngữ âm tiếng Việt căng chuẩn từng chữ, từng câu – “Lấy 80% còn lại đủ để tốt nghiệp loại Giỏi môn này rồi”
Bùi Thế Ân tự tin đến mức ngạo mạn. My Lan thầm đoán hắn chắc chắn có vị thế không vừa trong đám trường R này đâu. Cô không biết tay đó là ai, nhưng với giọng nói đầy nội lực, hắn giống như kẻ cầm đầu vậy. Lệnh vua vừa mới ban ra tức thì ngay phút cuối cùng, cả đám thần dân của hắn nào dám làm trái. Tên người chuột kế bên rón rén rót thêm tiền cho Bảo Quân. Màn hình lại hiển thị: “Nghiêm Đình Vũ – 20 triệu VND”. Thế là, theo sau Bùi Thế Ân, hàng loạt người quay xe, cống nạp hết tiền đầu tư vào cho Ngô Đặng Bảo Quân.
Số tiền là 1.7 tỷ VND chốt hạ luôn Ngô Đặng Bảo Quân là người chiến thắng.
Cuối cùng cậu chó con Bảo Quân hoan hỉ ôm hộp bánh macaron như món bảo vật trong tay mà không hề biết đến cái nhìn tóe lửa đến khét lẹt từ Demi Huỳnh.


