Cao Thiên Bá Tùng chết sững trước cái vết xăm ngay bên mạn sườn trái của An Lăng Dung dù nó đã dùng phấn phủ che đi cái hình Hello Kitty màu hồng. Hắn bàng hoàng nhìn lên Bùi Thế Ân rồi ngó sang Phạm Tiến Hoàng với ánh mắt lãnh đạm đứng kế bên Ân.
_”Hình xăm chỉ có thể là trùng hợp thôi”
_”Đến giờ mà mày vẫn còn không tin sao?”
Bùi Thế Ân đanh nét mặt, ánh mắt sáng quắc như thanh gươm vuốt ra khỏi vỏ. Hắn nhìn An Lăng Dung mắt mũi tèm lem không một chút thương xót nào. Hắn lôi trong chiếc cặp da một hũ bơ đậu phộng mà hắn ăn cho đỡ đói những lúc bận họp hành liên miên.
_”Nếu mày nghĩ hình xăm là trùng hợp, vậy thì thử coi con nhỏ đó có bị dị ứng đậu phộng hay không? Sự trùng hợp hiếm khi xảy ra lần hai”
Phạm Tiến Hoàng dù giận tới tím mặt chuyện An Lăng Dung tra tấn tinh thần My Lan nhưng con nhỏ đó đang run như cầy sấy – Bùi Thế Ân không khác gì thần chết, toàn thân đầy mùi tử thi, cái hộp bơ đậu phộng trên tay hắn là cái lưỡi hái sẽ hành quyết An Lăng Dung.
_”Được rồi, Ân. Mày không nhất thiết phải bắt nó ăn bơ đậu phộng. Nó sẽ ngạt thở chết” – Hoàng lên tiếng, con mắt vẫn ghim sâu vào Dung như moi móc hết sự thối rữa trong người nó ra.
_”Sao? Ngay cả mày cũng biết nữa hả? Tại sao lúc nào tao cũng là người biết cuối cùng vậy” – Tùng hóa rồ, giật lấy hũ bơ đậu phộng trên tay Thế Ân – “Chính tay tao sẽ bắt nó ăn”
Bá Tùng vì yêu hóa dại. Mạnh miệng là thế, trước mặt An Lăng Dung, hắn không đủ can đảm. Tay cầm cái hộp bơ đậu phộng run rẩy.
_”Anh yêu em mà. Anh sẽ không bao giờ làm như vậy đâu, anh yêu. Anh có còn nhớ, ở căn phòng bệnh viện màu trắng có cửa sổ nhìn lên ánh trăng sáng ngời trong đêm, đôi ta đã bái đường thành thân, cùng hẹn thề trăm năm suốt kiếp vô trùng (*) không?”
An Lăng Dung đọc vanh vách Cao Thiên Bá Tùng đang nghĩ gì, dù nước mắt ngắn dài, nó vẫn nở nụ cười nham hiểm, cố thao túng tâm lí người yêu cũ lần cuối. Nó cười nụ cười lả lơi, nụ cười khiến một tên đao phủ đang hoang mang không nỡ ra tay. Thế Ân lén nói nhỏ với Hoàng: “Hai đứa nó có bình thường không vậy?”
_”Cô im ngay, lúc đó tôi đang say tôi không biết gì cả” – Tùng đau khổ phủ nhận mọi kí ức.
_”Dùng thông tin giả thì đừng hòng có chuyện hôn nhân hợp pháp” – Ân hạ giọng – “An Lăng Dung là tên giả do nó bịa ra. Đó là một cái tên trong phim Tầm Tần ký (**). Không một đứa nào tụi mình coi phim Tàu nên mới bị nó qua mặt”
Tình hình khá cấp bách, bùa chú của An Lăng Dung không có tác dụng lâu dài, một khi Tùng vận nội công gỡ được bùa, hắn sẽ lập tức giành lại quyền khống chế và ép Dung ăn sạch hũ bơ kia. Không nghĩ ngợi gì nhiều, Hoàng lao thẳng về phía trước.
Thế Ân lạnh lùng đứng khoanh tay, gương mặt đầy vẻ tính toán. Thư kí Vũ hiểu chuyện, vội ngáng đường Hoàng khi tên đầu bạch kim toan muốn tiếp cận Tùng. Hội trưởng nhìn thẳng vào mắt Hoàng.
_”Tao nghĩ nên để hai đứa nó tự giải quyết chuyện ân oán yêu đương của nhau. Tao luôn tin vào bản chất con người, sinh ra sao, lớn lên cũng vậy. Thứ như cái đứa đó sẽ không bao giờ thay đổi cả. Tao đã cho nhiều người cơ hội thứ hai nhưng điều đó lại khiến tao bẽ mặt. Tao đã bị phản bội. Chính vì tao nhân nhượng nên tao mới mất hết tất cả, kể cả môn thể thao tennis yêu thích của tao”
_”Hội trưởng Ân nói đúng” – Nghiêm Đình Vũ nói. Ân, Vũ – hai con người với biểu cảm robot y hệt nhau – “An Lăng Dung đã gây ra một phốt chấn động, làm trường mình mất mặt. Một con sâu làm sầu nồi canh, tất cả những vụ lùm xùm gần đây đều một tay nó gây ra. Chúng ta không nên dung túng cho những thành phần không biết điều như An Lăng Dung. Xin cậu Hoàng đứng ra một bên để hội sinh viên trường xử lí chuyện này ạ”
Bùi Thế Ân cười nhếch mép. Nghiêm Đình Vũ quả là tay trợ lí đắc lực của hắn. Từng lời từ miệng tên thư kí phát ra chứa đầy những mũi dao sắc lạnh. Nhưng không phải hắn không có lí. Sự thật rằng An Lăng Dung phá hoại, thao túng, gieo rắc những bê bối kéo trường R xuống đáy, thậm chí, nó còn đi gây sự với những cá nhân không liên quan như My Lan, Bảo Quân, liệu rằng lòng trắc ẩn bồng bột của Hoàng có còn khiến cho thêm ai phải trả giá nữa không?
Phạm Tiến Hoàng siết chặt tay, cuộc đấu trí đã được đẩy sang cuộc chiến quyền lực. Hắn bị buộc phải quay lại ván cờ chính trị mà hắn đã khước từ.
_”Vũ, nếu cậu nói đây là chuyện của hội sinh viên trường thì tớ lấy tư cách là hội phó hội sinh viên, chính thức yêu cầu cậu cút qua một bên ngay. Còn Tùng, mày phải dừng tay ngay lập tức”
Thư kí Vũ mở lớn con ngươi ti hí của hắn ra, méo mặt nhìn Hoàng. Ở khoảnh khắc quay chậm đó, ai cũng trố mắt về phía Phạm Tiến Hoàng – một vị vua sau khi đã vi hành, hưởng thụ hết lạc thú trong đời phải quay về tiếp quản ngai vàng của mình trong nỗi chán chường.
_”Hoàng” – Ân vẫn chưa tin sự thật – “Trong khi tao ra sức mời mọc mày, mày chỉ nhận lời làm hội phó chỉ vì muốn cứu con nhỏ đó thôi sao?”
_”Chúc mừng hội sinh viên đã tìm được hội phó vô cùng tài năng” – Thư kí Vũ thay đổi nét mặt, vỗ tay bốp bốp.
_”Ai bảo tao cứu con nhỏ đó. Tao sẽ trừng trị nó theo cái cách của tao”
Phạm Tiến Hoàng bước từng bước về phía An Lăng Dung. Bùi Thế Ân lui về đằng sau, lẳng lặng xem một màn kịch hay. Hắn biết rõ tên bạn sẽ không bao giờ khiến hắn thất vọng.
Hoàng giật đứt cái khuyên tai của hắn làm máu bật ra, chảy dọc theo cổ hắn. Hắn cởi luôn cái nhẫn hình tia chớp ở ngón tay trỏ, ném nó thô bạo về phía bức tường cuối lớp, chiếc nhẫn dội thẳng, lăn vài vòng trên đất, cách chỗ My Lan và Bảo Quân không xa. Từng lớp áo được vất qua một bên, đầu tiên là chiếc áo khoác xanh lục, đến chiếc áo thun trắng cơ bản, cho đến khi nửa trên hắn trần trụi dưới ánh đèn nhạt nhòa. Phía ngực trái của Phạm Tiến Hoàng vẫn còn vết sẹo dài mà hắn từng nói với My Lan rằng mình phẫu thuật tim lúc nhỏ. Hắn không có cơ bắp cuồn cuộn như một người tập thể thao nhà nghề, thói quen ăn uống vô độ mà chiếc bụng lại phẳng không có chút mỡ thừa nào. Là một con nhỏ đặt điều trắng trợn nhưng An Lăng Dung không hề nói dối. Tên đầu bạch kim thực sự sở hữu một hình xăm, nằm thấp gần thắt lưng, hơi lệch về bên trái. Vết mực đen in hằn lên da thịt hắn có hình thù vừa kỳ lạ vừa khó hiểu: một con cá vàng đang bơi không có đuôi.
Hắn tiếp tục cởi đôi giày Nike màu trắng ra. Cả bọn – Ân, Tùng và Vũ – đưa mắt nhìn nhau, chẳng hiểu tên này nghĩ gì nhưng hắn đang làm một màn thoát y ra trò. Ở bên cuối lớp, My Lan và Bảo Quân tim đập thình thịch, có phải bọn nhà giàu đang muốn chơi trò quan hệ xác thịt tập thể?
Đến khi bản thân chỉ còn mặc độc nhất bộ đồ Adam, hắn nhìn trừng trừng An Lăng Dung đang há hốc miệng mồm.
_”Mày nhìn cho kĩ đi. Mày có cắt cơ thể mày ra cỡ nào, cái nết mày không đổi thì mày cũng y chang tao thôi, không có khác gì đâu”
Câu nói của Phạm Tiến Hoàng như một cục tạ ngàn cân rơi xuống đất, tạo một vết hõm lớn ngay trên bề mặt sàn. Cả không gian gần như đóng băng. Ánh mắt tên Hoàng lột trần từng lớp son phấn đang bị nhòe vì nước mắt trên mặt An Lăng Dung, xuyên thẳng qua cái vỏ bọc kiêu hãnh nó chải chuốt bao năm rồi tiến vào lớp nhân trong cùng của nó: không có gì cả. Nó hoàn toàn trống rỗng và nó phải đối diện điều đó. An Lăng Dung cố nén không khóc nhưng mọi công sức cố gắng ngăn dòng thủy triều cảm xúc trong nó đổ sông đổ bể, nó bật khóc nức nở. Phạm Tiến Hoàng hủy diệt hoàn toàn bản ngã của nó.
Bùi Thế Ân nghiêm nét mặt, một đòn công kích đầy thâm sâu mà không cần phải động chân động chân nhưng vẫn có thể nghiền nát An Lăng Dung. Phạm Tiến Hoàng quả là một tên nhà nghề trong việc bạo lực tâm lí – không la hét hay giận dữ gì, chỉ một câu nói thôi mà đủ khiến người ta sụp đổ, một nửa linh hồn Dung như đã chết. Nghiêm Đình Vũ cũng nén không thở mạnh, Hội phó mới nhậm chức cao tay thật, khi hắn bảo hắn có cách trừng phạt riêng, trong sự nhân nhượng có sự tàn nhẫn, hắn vẫn để cho kẻ thù sống mà sống có yên thân không là chuyện khác. Chắc chắn từ nay phải đề phòng con người này rồi.
“Tại sao lại cắt cơ thể mình ra? An Lăng Dung phải đi phẫu thuật sao? Nó đã bị bệnh gì à? Tại sao Phạm Tiến Hoàng “y chang tao”? Điều đó có nghĩa là gì?”
Tim My Lan đập thình thịch, nét mặt nhợt nhạt. Hàng trăm câu hỏi chạy qua đầu cô, còn Bảo Quân toàn thân hóa đá, sắc mặt tê dại hẳn đi. Cậu như một con rối không hồn bị điều khiển vô tri. Bảo Quân đứng lên, khiến My Lan trở tay không kịp. Cậu hét lớn.
_”Là Vũ Khải Hiển. Con nhỏ đó chính là Vũ Khải Hiển”
Vũ Khải Hiển, một cái tên con trai vuột khỏi miệng Bảo Quân. Cả đám thanh niên xoay đầu nhìn lại phía cuối lớp. My Lan bịt miệng trong ngỡ ngàng. Bây giờ cô vỡ lẽ tại sao sức An Lăng Dung lại khỏe đến vậy, sở dĩ nó biết được toàn bộ những bí mật của Phạm Tiến Hoàng vì ngày xưa tụi nó chơi với nhau, lí do Phạm Tiến Hoàng nói “cắt thân thể mình ra” vì Dung đã trải qua một cuộc đại tu thân xác, còn “y chang nhau” thì chẳng có gì sai, tụi nó đều là con trai hết. Dấu hiệu nhận diện của Vũ Khải Hiển chính là hình xăm Hello Kitty mà chúng nó đã đi xăm chung và chứng dị ứng đậu phộng của Hiển.
An Lăng Dung đã thay hình đổi dạng, nhưng trong mắt Phạm Tiến Hoàng, nó vẫn là thằng bạn Vũ Khải Hiển năm nào, xấu tính xấu nết, chuyên gieo rắc rắc rối và hủy hoại hạnh phúc người khác, là một con sâu trong cái vỏ bướm rực rỡ.
Thấy My Lan ở cuối lớp, Hoàng, lúc nãy còn đứng lõa lồ, nay cuống cuồng nhặt lại quần áo, tìm cái gì che được thì che. Mặt hắn đỏ lựng, căng phồng lên như trái cà chua. Hắn núp đằng sau một cái bàn, mọi uy quyền ban nãy bay sạch hết. Bùi Thế Ân đờ đẫn người nhìn Bảo Quân.
_”Sao cậu lại ở đây vậy?”
_”Vũ Khải Hiển” – Bảo Quân vừa nói vừa thở dốc, cậu ôm ngực mệt mỏi – “Nó muốn ném Thế Ân ra khỏi cửa sổ”
_”Tao cấm mày nhắc đến cái tên đó nữa”
Rõ ràng, ba từ “Vũ Khải Hiển” mở khóa sự kích động của An Lăng Dung, nó lao về phía cuối lớp như con sói đói đánh mùi được con mồi. Trời đất tối sầm lại trong mắt Bảo Quân.
Rầm
Ngô Đặng Bảo Quân lăn đùng ra đất.
_”Trời ơi là trời, Bảo Quân” – Trong lúc còn 1% nhận thức, cậu nghe tiếng Thế Ân hô hoán – “Nó mà có chuyện gì, tao giết mày ngay đó Dung”
Rồi võng mạc cậu bị bao trùm bởi màn đen u tối.
Trong lúc mơ màng hơi tỉnh giấc, Bảo Quân nhận ra mình đang nằm trên chiếc giường trắng trong một căn phòng nhỏ yên ắng, như thể được tách biệt hẳn với thế giới bên ngoài. Cậu chầm chậm mở mắt ra, nhanh chóng khẽ nhíu mày vì ánh sáng trắng chói xuyên qua khung cửa sổ. Bắt đầu có chút nhận thức, cậu ngửi được mùi thuốc sát trùng nồng nặc, cậu càng thấy choáng hơn.
Cậu lảo đảo đưa mắt nhìn xung quanh. Căn phòng nhỏ chỉ với vài đồ đạc đơn giản: một chiếc bàn giấy có máy vi tính, lọ thuốc và bông băng, kế bên là tủ đựng dụng cụ y tế.
_”Quân, cậu tỉnh rồi hả?”
My Lan ngồi kế bên giường bệnh cậu, vẻ mặt mừng rỡ. Cô đã lo lắng đến tái xanh mặt mày khi thấy chân Bảo Quân khuỵu xuống rồi cậu lịm đi ngay tại phòng Xác suất thống kê. Cô cũng lần đầu thấy tên Bùi Thế Ân hoảng loạn đến vậy, hắn mọc cánh, cõng Bảo Quân chạy thẳng đến phòng y tế. Kha, thầy Trình Duy Chương và một số người khác đang đứng bên ngoài, tụ tập ở ngoài cửa. Khung cảnh khá hỗn loạn.
Bảo Quân cười ngây ngô với My Lan. Hai mắt cậu khép hờ lại rồi lăn ra ngủ. My Lan cười, lắc đầu.
_”Cậu là sướng nhất đấy. Không biết gì cả”
Qua tấm rèm che y tế, cô chợt nghe tiếng bước chân và những tiếng nói quen thuộc đã ám ảnh mình cả ngày nay.
_”Đây là danh sách những nhà hàng, khách sạn năm sao sang trọng ở quận 1 để tổ chức tiệc nhậm chức hội phó” – Chiếc bóng đen của thư kí Vũ cúi đầu đưa máy tính bảng cho hội trưởng Bùi Thế Ân – “Xin mời hội trưởng chọn. Tiệc nhậm chức của cậu đã được diễn ra ở khách sạn Park Hyatt nên tớ nghĩ lần này chúng ta có thể cân nhắc Sheraton. Tớ có thể dàn xếp với quản lí khách sạn để có thể tổ chức vào chiều nay”
_”Ừ” – Thế Ân gật đầu, đưa máy tính cho Hoàng – “Mày chọn đi, tiệc của mày mà”
_”Tớ đã viết thông cáo báo chí” – Vũ nói – “Thầy hiệu trưởng rất vui mừng. Thầy sẽ bay từ Đà Nẵng vào Sài Gòn để tham dự buổi lễ này. Một số thầy cô trưởng ban bộ môn từ nước ngoài về cũng sẽ tranh thủ về tham gia”
_”Hy vọng lần này không phải bị nghe ông thầy Sơn hát “Sa mạc tình yêu” (***) nữa. Tiệc nào cũng hát bài đó. Nghe muốn bệnh luôn vậy” – Tùng than thở.
_”Đặc sản của thầy Hiệu trưởng mà” – Ân cười phỉ báng.
_”Được rồi” – Hoàng lên tiếng. Không thèm nhìn đến cái máy tính bảng Ân đưa, hắn quyết định nhanh chóng – “Jollibee. Tao chọn Jollibee. Hãy cùng nhau ăn gà”
Bùi Thế Ân, Nghiêm Đình Vũ và Cao Thiên Bá Tùng – cùng một lúc há hộc miệng mồm, nhìn về phía chủ nhân của sự chọn lựa đi vào lòng đất. Vũ suýt nữa làm rớt máy tính bảng xuống đất.
Ba giây im lặng trôi qua.
_”Jollibee?” – Tùng như chưa thể tin vào tai mình – “Chỗ có con ong nhảy múa đó hả?”
_”Mày đừng biến tao thành trò đùa chứ Hoàng?”
Bùi Thế Ân mặt phừng phừng. Phạm Tiến Hoàng đã bị ép nhận cái chức hội phó thì bây giờ, hắn trả đũa lại bằng cách làm bẽ mặt nguyên hội sinh viên cao quí, quyền năng. Đây chỉ là khởi đầu cho chuỗi ngày sóng gió thôi.
_”Không hề. Mày vừa nói là tiệc của tao mà” – Hoàng đáp tỉnh bơ – “Jollibee rất ngon. Tao mê combo cánh gà sốt cay, khoai tây chiên ở Jollibee. Macdonald’s chỉ đáng xách dép”
Trước khi đi, hắn còn dằn mặt.
_”Bớt xa hoa lại đi, thâm hụt tiền quĩ thì coi chừng cái hội sinh viên bị bay màu rồi đừng có ngồi ôm nhau khóc”
Nhìn theo cái bóng của Phạm Tiến Hoàng khuất đằng sau cánh cửa, Hội trưởng Ân tức sôi máu.
_”Phạm Tiến Hoàng. Tao sẽ giết mày” – Ân gằn từng chữ một, cơn tức giận khiến thái dương hắn giật giật.
_”Giờ làm sao đây Ân?” – Thư kí Vũ rụt rè hơn.
_”Còn làm gì nữa” – Thế Ân nói qua khẽ răng – “Chọn một cái chi nhánh Jollibee nào sang trọng nhất, đặt hết nguyên tiệm cho tớ”
_”Tớ làm ngay” – Vũ luống cuống.
_”Ít ra không phải bị nghe “Sa mạc tình yêu”” – Chỉ có Tùng hào hứng – “Hát thấy gớm”
============
Chú thích:
(*): Liên hệ đến bộ phim The Boy in the Plastic Bubble (Chú bé trong chiếc bóng nhựa) của John Travolta ra mắt năm 1976 mà Cao Thiên Bá Tùng rất thích. Nội dung kể về một cậu bé được sinh ra không có chức hệ thống miễn dịch bình thường nên phải sống trong chiếc bóng nhựa vô trùng.
(**): Bùi Thế Ân đã nhớ nhầm chi tiết này. Thật chất, bộ phim cổ trang Trung Quốc có nhân vật tên An Lăng Dung là Chân Hoàn truyện chứ không phải Tầm Tần ký.
(***): Sa mạc tình yêu, nhạc Nhật, lời Việt: Khúc Lan


