Lớp Xác suất thống kê bắt đầu vào tám giờ rưỡi, đối với tụi trường R, giờ này chẳng khác gì giờ linh khi tụi nó đã trải qua một đêm ăn chơi thâu đêm đến tám giờ sáng hôm sau mới lết về nhà ngủ. Trường nỡ lòng nào mà xếp lịch học lúc tám giờ rưỡi cho chúng nó chứ.
Ấy vậy mà hôm nay, một điều hi hữu xảy ra, tám giờ hai mươi phút, My Lan và Bảo Quân đến lớp, hầu như 80% tụi trường R đã có mặt. Cả hai đều rất ngạc nhiên, tụi cú mèo sao hôm nay lại có mặt sớm như vậy. My Lan nghe loáng thoáng đâu, bảy giờ đã có đứa đến giành chỗ.
Thì ra hôm nay là ngày đầu tiên mà công chúa Phùng Ái Linh nhập học. Đối với xã hội thượng lưu khép kín, ai chẳng biết Phùng Ái Linh. Cô không khác gì một thánh nữ, đám con trai mê mẩn cô, đám con gái, dù ganh tỵ, nhưng cũng thầm ngưỡng mộ cô, đó là một dáng hình chuẩn mực “khuôn vàng thước ngọc” trong mắt chúng.
Tám giờ rưỡi sáng, cô bước vào lớp với bộ đầm màu be, một sự chọn lựa hoàn hảo cho mọi sự khởi đầu thuận lợi. Vầng hào quang xung quanh cô tỏa ra màu sắc dịu dàng, óng ánh, hệt như món trang sức kẹp tóc Swarovski trên mái tóc nâu đen. Thấy My Lan và Bảo Quân, Aileen mỉm cười, nụ cười mang theo cả sự duyên dáng lẫn sự khẳng định ngầm vị thế tối thượng của mình.
”Aileen kìa”
Cao Thiên Bá Tùng hích tay Bùi Thế Ân khi cả hai mới bước vào lớp. Chàng cao 1m85, Chủ tịch hội sinh viên trường R danh tiếng lẫy lừng, nàng cao 1m72, tiểu thư quyền quý của một gia đình giàu có trí thức – quả là đôi lứa xứng đôi, trời sinh một cặp. Người giàu tin vào những cuộc hôn nhân môn đăng hộ đối, họ sẽ lấy những đối tượng cùng đẳng cấp với mình, nghĩa rằng giàu sẽ lấy giàu rồi sẽ tiếp tục giàu cho các thế hệ tiếp theo. Hai cô cậu này có kết hôn với nhau cũng sẽ không phải chịu cảnh thắt lưng buộc bụng, cứ an nhàn sống vô ưu, vô lo trên gia sản kếch xù của mình.
”Chào Aileen” – Hội trưởng Bùi Thế Ân lịch thiệp, xởi lởi – “Chào mừng cậu đến trường R. Cậu có gì cần thì cứ nói với tớ nhé. Cuối tuần Khoa tài chính có tiệc, cậu tham gia luôn nhé”
”Cám ơn Thế Ân” – Cô mỉm cười ngọt ngào.
Dãy bên trường T cũng xôn xao, không ai không trầm trồ trước một cô gái đẹp chim sa cá lặn, hoa nhường nguyệt thẹn. Trường R không hổ danh là cái nôi của sản sinh ra những cá nhân vượt trội, ai cũng nam thanh nữ tú, nhìn mướt cả mắt. Nếu một ngày bạn bị xao động bởi một cô gái đẹp, ngày hôm sau, một cô gái khác sẽ khiến bạn đổ đứ đừ luôn. Do vậy, ở trường R, đừng yêu vội.
”Trời ơi ai mà đẹp quá vậy?” – Tăng Quốc Thiên đờ đẫn nhìn theo Aileen đi vào dãy bàn nhất ngồi với Demi. Tâm hồn cậu đang bị cô gái kia làm cho mê hoặc.
”Aileen Phùng” – Bảo Quân nói – “Cô ấy rất nổi tiếng ở trường trung học Nam Phương, sau đó đi du học Mỹ và bây giờ về nước học trường R”
”Này” – Dù buồn cười, My Lan vẫn không quên liếc mắt cảnh cáo anh chàng đào hoa Tăng Quốc Thiên – “Cậu có Thanh Duy rồi mà, còn tơ tưởng gì đến Aileen nữa chứ”
”Bắt cá hai tay là không được đâu nghe chưa”
Trần Lập Nam Kha lườm, giả cái giọng nghiêm túc trêu chọc Thiên. Anh thoát vai nhanh chóng, nhoẻn miệng cười dịu dàng với My Lan.
”Tớ nói vậy thôi, chứ tớ yêu Thanh Duy mà. Nếu tớ có độc thân thì cũng làm gì có cửa chứ” – Thiên đỏ mặt vì bị bắt tại trận – “Gái đẹp thì rơi vào tay hội trưởng trường R hết rồi”
Bảo Quân nhìn sang đối diện, Aileen cứ lâu lâu xoay về phía bàn sau, lấy tay che miệng cười và thì thầm vào tai Bùi Thế Ân. Tên đó cũng vui vẻ đáp trả. Không có lửa làm sao có khói, nguyên suốt năm trung học, người ta cứ rỉ tai nhau, Bùi Thế Ân trồng cây si Aileen Phùng, đó không phải là một bí mật, nhưng cậu thì khác, Ngô Đặng Bảo Quân là bí mật của Bùi Thế Ân.
Dù bên ngoài vui vẻ, Aileen cứ đau đáu nhìn ra cửa. Người gieo nỗi tương tư cho mình tại sao lại không xuất hiện?
Thầy Trình Duy Chương đi vào, bắt đầu bài học mới.
”Hoàng đâu rồi? Nó đi trễ hả? Có cần giành chỗ cho nó không Bô?” – Tùng hỏi Ân.
”Bỏ đi. Bữa nay nó không đi học đâu. Nó bận lắm” – Thế Ân mở laptop ra – “Đề tài nghiên cứu của giáo sư Dũng sắp phải trình lần một, rồi nó còn làm việc cho công ty bán mật ong Meli Vita của ba nó bên Úc nữa. Nghe nói nó đã họp từ xa từ lúc bốn giờ sáng. Chắc nó ngủ tới trưa rồi”
”Ba nó bào mòn nó tới cùng luôn. Có lần nó kể với tao, ba nó chỉ có hai điều khoản cho nó: một đi học, hai đi làm, rốt cuộc nó vừa học vừa làm luôn. Tiền để đâu cho hết chứ” – Tùng chống cằm, ngồi xoay viết.
”Tao thấy dạo này nó hơi lạ đấy” – Thế Ân nói – “Thư kí Vũ nói, nó đã giải quyết hết những công việc tồn đọng của hội sinh viên, thêm việc cho giáo sư Dũng và việc riêng nữa. Có thể nó làm hơn mười tiếng một ngày. Tao cảm thấy tệ cho nó. Ở cái độ tuổi chúng ta thoát khỏi gọng kìm của phụ huynh, tận hưởng mọi lạc thú, nó phải bị tống sang một cái nơi buồn tẻ ở Nam Bán cầu, siêu thị đóng cửa lúc chín giờ tối vào ngày cuối tuần, để rồi bây giờ đời sống tinh thần của nó như cứt vậy”
”Để tao kiếm cho nó một cô bạn gái nhé” – Tùng hớn hở nói.
”Ừ, kiếm đứa nào ngon lành một chút” – Thế Ân dặn dò – “Nó nói sẽ đến trường ăn trưa với tụi mình. Vậy nên nếu mày kiếm được cô nào có sẵn bây giờ thì tốt quá”
”Dễ ẹc” – Tùng đá mắt. Cầm điện thoại lên, hắn bắt đầu nhiệm vụ quan trọng – kiếm bạn gái cho Phạm Tiến Hoàng.
Mười hai giờ trưa, Phạm Tiến Hoàng, mặt mũi bơ phờ, đảo cặp mắt cú mèo về chỗ đám bạn hắn hay ngồi ở căn tin. Vị trí chiếc bàn nằm ở trung tâm căn tin, ai cũng mặc định nơi đó là của hội trưởng Bùi Thế Ân, hội phó Phạm Tiến Hoàng, ủy viên Cao Thiên Bá Tùng, thư kí Nghiêm Đình Vũ và một thành viên mới vừa kết nạp vào nhóm… An Lăng Dung.
”Ở đây nè Hoàng” – Thế Ân giơ tay lên – “Mày tới trễ 10 phút. Tao phạt mày phải tới từng chỗ để mang đồ ăn tới cho tụi tao: qua gian hàng Grill Burger lấy đồ ăn cho Tùng, của tao ở gian hàng Phúc Lâm, con Dung ở Vera Delights. Cậu đặt đồ ăn ở đâu vậy Vũ?”
”Ồ… ồ… xin cậu Hoàng hãy ngồi xuống. Đó là nhiệm vụ của tớ” – Vũ vừa dứt lời, Thế Ân nghiêm nét mặt. Tay thư kí biết ngay hội trưởng có ý đồ – “Tớ mang theo đồ ăn trưa rồi, nên không đặt đồ ăn. Cám ơn cậu”
”Ở đâu ra cái luật tới trễ thì phải đi lấy đồ ăn cho tụi mày vậy?” – Hoàng chau mày. Nếu bình thường thì hắn cho qua nhưng hôm nay tâm trạng đặc biệt khó chịu.
”Ừ tao mới nghĩ ra đó. Đi nhanh đi, tụi tao đói mốc đói meo rồi. Mày đặt cái gì thì tự tới lấy nhé” – Thế Ân đưa mấy phiếu ăn cho Hoàng rồi giục tên bạn.
Đợi Hoàng đi xa rồi, Thế Ân hấp tấp quay lại hỏi Tùng.
”Sao sao? Cô gái đó tới chưa?”
”Rồi” – Tùng đá mắt, giơ ngón tay trỏ lên – “Con em họ của thằng Phúc khoa Luật. Nhỏ đó đẹp mê hồn luôn, ngon lành ra trò, cặp giò dài miên man, đảm bảo nó mê tít thò lò luôn”
”Tốt” – Thế Ân gật gù.
Phạm Tiến Hoàng đâu có biết, sau lưng hắn, lũ bạn chí cốt đang hăng hái bàn kế hoạch ghép đôi cho hắn với một cô nàng xinh đẹp nào đó. Hắn đi lững thững như cái hồn ma, mang theo một cái khay đầy ắp đồ ăn trên tay chẳng khác gì cái mâm đồ cúng. Chỉ còn một gian hàng cuối cùng là Vera Delights với phiếu ăn của An Lăng Dung.
Tiệm đồ ăn Tây Vera Delights không đông đúc, ngược lại, một hàng người dài đang xếp hàng ở tiệm kem Twinkle Twinkle kế bên. Tiệm kem mới mở, phát kem miễn phí, rất nhiều người tụ tập ở đó. Và rồi giữa đám đông hỗn tạp, một giọng nói cất lên, rõ ràng, quen thuộc đến mức khiến hắn đứng khựng lại:
”My Lan, tranh thủ xếp hàng đi. Đông lắm rồi đó”
”Chờ tớ một chút, Thanh Duy. Có cần chờ Quân không?”
”Không cần đâu. Nó lề mề lắm”
Trong tich tac, mặt đất bỗng nứt toạc ra trong mắt Hoàng, để lại một cái hố sâu hun hút ngăn cách giữa hắn và My Lan. Một giây lơ là, Phạm Tiến Hoàng suýt một chút nữa sẩy chân, làm rơi nguyên khay đồ ăn xuống cái hố đó và lũ bạn sẽ phải nhịn đói trưa nay. Gương mặt hắn tối sầm lại. Hắn cứ đứng tần ngần ra. Ai đó đã dùng búa đóng đinh cái chân hắn xuống đất, bao nhiêu công sức hắn đi tập gym cũng không nhấc nổi cái chân giờ thành cái trụ đình của hắn. Tay siết chặt khay đồ ăn, hắn cảm thấy bất cứ ai ở đây có thể gọi tên cô, chỉ có hắn là không. Hắn chỉ có thể làm điều đó trong mơ, và mỗi khi tỉnh dậy, đôi mắt lại ươn ướt.
My Lan chỉ cách hắn vài bước chân. Cô luôn xuất hiện với dáng hình đã ám vào tâm trí hắn: mái tóc dài mềm mại rũ xuống vai, gương mặt thanh tú, nước da trắng sữa, môi hồng và đôi mắt bồ câu lưu luyến. Trong chiếc váy sọc caro nhã nhặn, cô duyên dáng biết bao. Cầm chặt chiếc túi tote trên tay, miệng cô đã thôi cười nói, ánh mắt mở to, sững sờ khi thấy hắn.
Khi cả hai chỉ im lặng nhìn nhau, chỉ còn sự tắc nghẹn tồn tại. Đôi mắt My Lan run rẩy, muốn cất tiếng nói gì đó nhưng cổ họng khô khốc. Một màn sương dày đặc bao trùm lấy Hoàng, cuốn cả nhãn thần hắn vào bóng tối.
”Số 39”
Người phục vụ quán Vera Delights gọi số phiếu ăn của An Lăng Dung. Hoàng chỉ xoay lưng lại, khay đồ ăn bỗng nặng như đá, bỏ mặc phía sau ánh mắt thổn thức của một cô gái mà hắn không đủ can đảm nhìn thêm lần nào nữa.
Phạm Tiến Hoàng quay lại bàn ăn nơi đám bạn hắn đang ngồi chờ và không khó để hắn nhận ra một gương mặt mới trong cái đám bạn mình đã nhẵn mặt. Mắt to, gò má cao, mũi miệng nét nào ra nét đó, cô em họ của sinh viên tên Phúc khoa Luật quả đúng như lời quảng cáo – “đẹp”, chỉ duy nhất, chân cẳng gầy tong teo, mỉa mai thay, đó đang là một phong trào của những ả hiện nay. Áo thun croptop màu hồng, tay ngắn và quần short khêu gợi hết chỗ nói, cô nàng ngồi xuống băng ghế đối diện Hoàng, có nghĩa là Vũ và Dung bị buộc phải nhích người qua.
Hoàng lấy đồ ăn từ khay ra, phân phát cho mọi người. Hắn lấy phần hamburger hải sản hai tầng, khoai tây chiên, đùi gà rán với trà chanh đặt trước mặt Tùng, spaghetti thịt bằm, Diet Coke cho mình, phần ăn của Thế Ân là xíu mại tôm thịt và trà hoa cúc, cuối cùng, An Lăng Dung với chế độ ăn kiêng chỉ có một món soup bí đỏ, chai nước suối. Hắn vừa chuyền dĩa đồ ăn cho mấy đứa bạn vừa lén cô nàng có nét rất Tây đó, không hổ danh là một mỹ nhân hiếm thấy, thậm chí Bùi Thế Ân phong thái đạo mạo đứng đắn cũng phải trầm trồ, đây đích thị là kiểu con gái mà mấy đứa con trai ở độ tuổi thanh niên tràn đầy sinh lực ai cũng mê.
Nếu Aileen Phùng đẹp theo kiểu tiểu thư khuê các thượng lưu, là chuẩn mực mọi sự ngưỡng vọng khó với tới được thì rõ ràng cô em họ này mang cảm giác “cô em gái nhà bên”, vừa thân thiện, vừa buông lơi, đặc biệt cô biết rõ con trai muốn gì, cô sẽ nâng niu chúng như trứng để sau này xoay chúng như dế. Cô sẽ thì thầm vào đôi tai đang đỏ lên của bọn chúng, cánh tay luồng vào phần giữa đũng quần và bảo rằng “Em muốn mua chiếc túi Gucci đó”. Đúng một tuần sau, cả trăm cái túi Gucci gửi đến nhà.
Cô nàng xuất hiện, tụi con trai rần rần lên nhưng cũng sớm thất vọng khi cô nàng ngồi xuống bàn Hội trưởng. Tăng Quốc Thiên, cầm cây kem miễn phí của gian hàng Twinkle Twinkle thở dài nườm nượp. My Lan bật cười, lại tật mê gái đẹp. Giống như đa phần các cô gái ở đây, trước một người cùng giới quá đẹp, Thanh Duy bị sự ganh tỵ chi phối, đành lấp liếm nó thành lời dèm pha tiêu biểu của mấy bà già phong kiến: “Con gái gì đâu mặc áo mỏng dính, thôi khỏi mặc luôn đi”
”Em là Tường Vy”- Cô nàng nhoẻn miệng cười- “Em chào các anh”
”Kiếm được cô này ok quá đó” – Thế Ân hích vai Tùng.
Hoàng vẫn ngồi yên bất động, dường như vẫn chưa hoàn hồn lại sau khi gặp lại My Lan. Vết thương hở miệng nay bị xát thêm muối, trở nên lở loét hơn.
”Em đã gọi đồ ăn chưa?”
Tự dưng không khí có hơi căng thẳng, Hoàng lại chẳng thèm mở miệng ra, Tùng phải bắt chuyện trước. Trong cái đám người này, Cao Thiên Bá Tùng là người có kinh nghiệm với phụ nữ nhiều nhất, hắn phải tỏ ra lịch sự, hào hoa, phong nhã để làm mẫu cho mấy đứa bạn vẫn chưa có một mảnh tình vắt vai.
”Em đã gọi món tôm hùm. Anh Phúc sẽ mang đồ ăn đến cho em”
Sinh viên tên Phúc là một tên béo cả ngàn cân, mặt đầy rổ. Nhanh chóng, hắn mang dĩa tôm hùm nóng hổi đến cho cô em họ đỏng đảnh của mình. Họ trò chuyện gì đó rồi Tường Vy ngại ngùng đưa mắt nhìn cái đám kia. Đã có một sự nhầm tưởng không hề nhỏ trong giao tiếp giữa hai anh em khi Tường Vy nghĩ đối tượng xem mắt của mình là hội trưởng Bùi Thế Ân để cô một bước lên mây làm Hội trưởng phu nhân chứ không phải cái tên thô ráp mặc áo khoác đen ngồi đối diện mình đang tối sầm mặt mũi. Phúc ráng an ủi em gái, tên kia cũng giàu không kém đâu gì hội trưởng Ân đâu, sức ảnh hưởng cũng có thể gọi là một chín một mười, bảo em gái hãy cố nhẫn nại.
Tường Vy quay lại, cố rặn ra nụ cười thương mại mà khi máy quay quay đi, nó tắt ngúm. Mấy thanh niên ngồi đằng kia cứ như những mảnh vỡ của một chiếc gương dù cố lắp lại đi đâu, người ta dễ dàng thấy những nét đứt mất thẩm mỹ. Đó là sự ẩn dụ cho các khác biệt của họ. Họ như là tập hợp của những thành viên quái dị trong một gia đình rối loạn chức năng. Cô mường tượng ra ngay một kịch bản trong đầu: Đứa con gái duy nhất trong bàn, An Lăng Dung, là một bà mẹ chồng gàn dở, thích lườm nguýt bắt nạt các cô dâu mới. Nghiêm Đình Vũ, với ánh mắt lén lút của một đứa con út vị thành niên đang trong giai đoạn khám phá bản thân, lúc nào mặt mũi cũng lấm la lấm lét vì trong túi luôn thủ sẵn một cuốn tạp chí khiêu dâm. Bùi Thế Ân, ông anh cả tương lai sáng lạn, mở miệng ra giảng đạo lý nhưng gánh trên vai một món nợ khổng lồ vì sập chứng khoán. Cao Thiên Bá Tùng, đứa con giữa mờ nhạt, mang một nỗi đau bị ba mẹ quên tên cứ khắc khoải trong lòng. Phạm Tiến Hoàng – đối tượng xem mắt của cô – đúng nghĩa phá gia chi tử, bỏ nhà đi mười mấy năm theo đám bạn du côn xì ke, chỉ chờ khi ba mẹ lập di chúc mới mò về đòi chia tài sản.
”Ủa sao bữa nay im ru vậy?”- Dung nhìn Hoàng rồi nhanh nhảu liếc sang Tường Vy.
”Không có gì đâu. Ăn nhanh đi. Tao còn phải đi gặp giáo sư Dũng nữa” – Hoàng giục.
”Xin lỗi em nhé. Bạn anh nó ngại” – Tùng vội chữa cháy.
”Anh Phúc nói các anh rất vui tính”
Cô nàng lại cười lớn nữa. An Lăng Dung chép miệng, con gái con đứa mở miệng cười như há cái cổ họng ra, không biết mất mặt. Hoàng liếc nhìn cô nàng đang cố làm duyên với hắn. Cái điệu bộ cô nàng cười, lấy tay che miệng, con mắt híp lại, tiếng cười trong trẻo, hồn nhiên đến kì lạ đó… sao thấy quen quen. Bỗng dưng, Phạm Tiến Hoàng cảm thấy không ổn – người con gái nào cũng khiến hắn liên tưởng đến My Lan. Hắn tương tư cô nặng lắm rồi. Hắn đâm ra giận ngược bản thân mình, đến mức cảm nhận được sức nóng hai bên thái dương mình, nó nhanh chóng lan truyền khắp cơ thể.
Trước một Phạm Tiến Hoàng lạnh lùng, có phần khô khan, Tường Vy lại nảy lên cảm giác kích thích, muốn chinh phục. Sử dụng triệt để những đường nét phụ nữ của mình, cô nàng cong người lên, nhìn hội phó trường R bằng ánh mắt đắm đuối, đầy mời gọi.
”Anh Hoàng, lột tôm cho em ăn đi”
Phụt. An Lăng Dung nén cười đỏ mặt, nhưng quá trễ, nước từ trong miệng đã giọt ra khỏi tay nó, kèm theo đó là một màn ho như muốn đứt cuống họng. Hoàng chết lặng nhìn ả con gái đang õng ẹo đối diện hắn, tai hắn nghe tiếng Thế Ân cằm rằm An Lăng Dung: “Mày làm gì vậy Dung? Ý tứ chút đi. Đừng làm tao mất mặt”. Trong vô thức, cánh tay đang dùng nỉa của hắn cứ tiếp tục cuộn mì Ý không dừng, biến thành một cục mì to tướng, trông thảm vô cùng.
Con nhỏ ngồi trước mặt Phạm Tiến Hoàng đang bảo hắn lột tôm cho cô ta ăn. Hắn nhìn xuống dĩa đồ ăn nóng hổi của Tường Vy, mấy con tôm đỏ rực đang nhảy múa trước mặt hắn. Cái trí nhớ cũ mèm của hắn gợi hắn nhớ về những buổi chiều êm ả trong căn hộ thơm mùi hoa oải hương, nơi các món ăn dân dã, qua bàn tay khéo léo của một cô gái dịu dàng, trở thành món sơn hào hải vị cúng vua. Khi ấy, phần ăn của hắn luôn được chia nhiều hơn một chút, vì ai đó đã âm thầm ưu ái hắn.
Bây giờ, hiện thực phũ phàng chỉ còn lại dĩa mì Ý lạnh ngắt và lời ong bướm lả lơi của một người xa lạ. Cổ họng hắn nghèn nghẹn. Tự nhiên Hoàng thấy mất hết khẩu vị, hắn không muốn ăn nữa.
”Hoàng. Mày sao vậy?”- Thế Ân khẽ gọi khi thấy cuộn mì trên tay Phạm Tiến Hoàng đã to gần bằng cục gạch rồi, hắn không thể ngốn hết tất cả vào miệng được. Nước sốt cà chua lại bắn cả ra bàn.
”Cô có biết…”- Bây giờ hắn mới mở miệng ra, Tường Vy đã thu hồi ý nghĩ tưởng hắn bị câm – “Khi hẹn hò với ba tôi, mẹ tôi đã phải đổi hết nguyên tủ đồ, học cách cắm hoa, cách bóc vỏ tôm hùm và thậm chí học cả tiếng Đức để giao tiếp với nhà nội tôi không? Thứ hút máu đàn ông như cô đáng lẽ nên cho tôi thấy chút nỗ lực đi chứ”
Hoàng nói, hai tay đan vào nhau chống lên bàn. Mắt hắn phát ra tia lửa hằn học như thể một thảm họa nào đó sắp xảy ra. Cả bọn lạnh sống lưng vì có ai đó vô tình giẫm lên ổ kiến lửa, riêng Tường Vy tái mặt. Chưa ai dám nói chuyện như vậy với mình. Chuỗi phản ứng của cô hình thành một cách tự nhiên – từ choáng váng, đến phủ nhận rồi tủi hổ vô cùng. Cô nàng giấu gương mặt đầm đìa nước mắt dưới mái tóc dài, bỏ chạy thật nhanh ra khỏi căn tin. Hàng trăm cặp mắt nhìn theo với hàng loạt biểu hiện khác nhau. Đám con gái thì mỉa mai “Đáng lắm” trong khi đám con trai thì hí hửng, sắp được một phen an ủi lấy lòng cô nàng.
Nhìn dĩa mỳ Ý, Hoàng xây xẩm mặt mày. Rốt cuộc hắn nghỉ ăn luôn, chỉ uống nước ngọt.
”Đứa nào hiến tế con dê đó cho anh vậy anh Hoàng? Con nhỏ đó rớt não ngoài đường rồi hay sao mà kêu anh lột tôm cho nó?”- Dung nói rồi nheo nheo mắt chọc ghẹo Tùng – “Có thì cũng để anh Pat làm chứ”
”Hoàng, tại mày toàn quen người lớn tuổi nên không biết đó chứ. Con gái bây giờ, mày quen tụi nó thì mày phải lột tôm cho tụi nó ăn. Tụi nó xuống xe thì mày phải mở cửa. Nói tóm lại là cung phụng tụi nó, đội tụi nó lên đầu” – Tùng nói như một cuốn từ điển cua gái.
”Gặp con nhỏ đó là ý tưởng của đứa nào vậy?”
Hoàng nhìn chòng chọc về phía Thế Ân. Cả bàn im bặt.
”Mọi người”- Thế Ân vồ vập cầm tờ báo đọc lớn – “Bảng tin thế giới nóng nhất ngày hôm nay: 28 con bò tự sát ở chân núi Thụy Sĩ. Cảnh sát vẫn đang điều tra nhưng người dân họ bảo 30 năm nay, không có chuyện bò rớt xuống vực được. Chúng nó sống ở vùng núi cũng quen rồi nên có thể đo lường được độ nguy hiểm. Chỉ có một cách duy nhất là chúng nó tự sát thôi. Cũng bởi vì, uhm… quá stress. Cho nên bò cũng có thể stress như con người”
”Chắc tao điên lên vì mày quá, Bô ơi là Bô. Tao sắp thành con bò thứ 29 rồi đây” – Hoàng vò đầu.

