”Cái này đẹp nè, thử đi Thanh Duy”
Cái giọng ồn ào chói tai của An Lăng Dung vang khắp cửa hàng nội y. Nó giơ lên một cái nội y ren màu hồng nhạt, Thanh Duy ngượng ngùng. Mọi người trong cửa hàng nội y bắt đầu để ý đến đứa con gái nói năng bỗ bã. Cô ra hiệu cho con nhỏ kia bé bé cái mồm lại một chút.
”Dụ trai thì phải mặc màu đỏ” – Dung tự tiện lấy một cái nội y màu đỏ viền ren đen – “Quay lại với thằng cũ rồi hả? Tiếc cho em quá, bông hoa lài cắm bãi cứt trâu. Biết sao giờ, Thanh Duy thì phải đi với Quốc Thiên chứ”
Nói đoạn, nó xoay sang My Lan.
”My Lan có muốn thử luôn không? Đang giảm 20% nè. Em không có ngực đó, em nên mặc nội y nâng ngực đi” – Dung đưa một cái nội y màu kem cho My Lan – “Cái này hợp với em nè. Để chị mua cho em nhé”
My Lan giật mình, lắc đầu lia lịa. Nhưng An Lăng Dung đâu có chịu tha cho cô. Với chiếc mũ Sherlock Holmes vô hình trên đầu, nó khoanh tay, mặt đăm chiêu. Nó bỗng săm soi cô từ đầu đến chân, cuối cùng nhìn chằm chằm vào ngực My Lan. Gương mặt nó là một dấu chấm hỏi lớn. Ngúc ngắc cái đầu, nó ngoắc Thanh Duy lại.
”Duy, qua đây. Con nhỏ My Lan này, sao chị nhớ hồi xưa ngực nó lép lắm mà. Em coi có đúng không Duy?” – Nó đột nhiên vỗ tay một tiếng Bốp – “Đã nếm qua mùi trai rồi phải không? Được xoa bóp mỗi ngày, tự nhiên ngực bự lên đó. Giờ phải mua áo ngực kích cỡ gấp đôi thôi”
”Chị Dung nói chuyện kì quá” – My Lan đỏ mặt rồi vội thoái lui – “Em ra ngoài kia chờ với Bảo Quân”
Lớp học làm gốm nằm ở lầu năm của một trung tâm thương mại. My Lan và Bảo Quân học xong, Thanh Duy và An Lăng Dung cũng đến. Cả bọn hẹn nhau đi mua sắm ở trung tâm thương mại. Đi ngang qua một cửa hàng nội y đang giảm giá 20%, An Lăng Dung kéo My Lan và Thanh Duy vào, Bảo Quân bỏ đi mua văn phòng phẩm ở nhà sách đối diện.
Trong cái trung tâm thương mại tấp nập người ngược xuôi, ánh đèn chói lói từ các cửa hàng san sát nhau, tiếng cười của An Lăng Dung trong cửa hàng nội y nghe như vọng lại từ một thế giới phù phiếm không có nỗi buồn, đối nghịch hoàn toàn với nội tâm đang mịt mờ của My Lan. Cô ngồi chờ ở một băng ghế nhỏ.
”My Lan”
Bảo Quân gọi. Cậu quay lại với một bao nhựa in tên nhà sách. Ngồi xuống bên cạnh cô, dù lo lắng, cậu vẫn khéo léo không hỏi trực tiếp cô bạn mình.
”Cậu không mua được gì ở cửa hàng quần áo đó hả?”
”Tớ không định mua đồ” – My Lan cười nhẹ – “Cậu có biết ở đây có cái bưu điện nào không? Tớ muốn gửi thư”
”Ở kế bên đây luôn nè” – Bảo Quân chỉ tay – “Tụi mình đi nhé. Hai đứa kia chắc cũng còn lâu”
Đi kế bên nhau mà chẳng nói lời nào, My Lan vẫn đang chìm trong những suy nghĩ riêng. Cô cảm giác như chỉ cần mở miệng ra thôi cũng đủ mệt rồi. Do vậy, cô không duy trì được đoạn đối thoại lâu với Bảo Quân: cậu hỏi gì, cô trả lời nấy. Cậu tinh tế nên không hỏi nhiều, chỉ lặng lẽ đi bên cạnh. My Lan cảm thấy có lỗi với bạn mình, tại tâm trạng cô không tốt, ảnh hưởng lên Bảo Quân.
My Lan thấm mệt nhưng cô sợ phải về căn nhà trọ. Đã hai ngày trôi qua kể từ khi Phạm Tiến Hoàng rời khỏi căn hộ của cô, cô biết sẽ mất một thời gian để mình có thể quên được hình bóng hắn vất vưởng mọi ngóc ngách trong trí nhớ. Bao nhiêu kí ức vụn vặt về hắn, hắn cứ như một sợi khói chưa tan. Nhắm mắt lại, mở mắt ra, cô thấy hắn đang ngồi làm việc ở cái bàn xếp, nghiêng người cho cá ăn, đi đi lại lại ở gian bếp và hay buông mình trên chiếc giường màu hồng. Tim cô lại nhói đau nhất là lúc hắn quay lưng bỏ đi – ánh mắt thờ ơ mà sắc lạnh che giấu một tâm hồn tan nát.
Nếu cặp mắt buồn rười rượi của Phạm Tiến Hoàng ở thư viện vào hôm cô đuổi hắn đi chỉ là một vết xước nhỏ nhưng sâu của tờ giấy gây ra, vừa đau âm ỉ và tốn thời gian để chữa lành thì cặp mắt sững sờ của hắn trước khi rời đi ngày trước, với My Lan như vạn tiễn xuyên tâm. Cô tự trách mình ngày đó phải chi đừng có hỏi hắn làm gì, nhưng thế thì lại không công bằng với hắn.
Bốp.
Mải mê suy nghĩ, cô va phải một người đi ngược hướng. Chiếc túi tote trượt khỏi vai, mấy món đồ lỉnh kỉnh rớt ra đất. Cô hớt hải xin lỗi người ta, đáp lại là một tiếng cười quen thuộc.
”Lại là cô bạn hậu đậu của tớ nữa”
”Katherine?”
Nếu có thể liệt kê được những điều bất biến trong thế giới vạn biến này, vẻ bề ngoài mỹ miều của cô bạn Katherine chính là điều My Lan nghĩ đến đầu tiên. Cô không xuất hiện hào nhoáng như những đứa trường R khác nhưng bao giờ cô gái này cũng khiến My Lan nín thở về cốt cách tao nhã và phong thái thời trang đặc trưng.
Katherine mặc một chiếc áo blouse trắng thanh lịch, chất vải lụa mịn, phối cùng chân váy bút chì màu xám tro, tôn được vóc dáng dẻo dai của dân tập yoga chuyên nghiệp. Vẻ bề ngoài được nâng tầm hơn với đôi giày mũi nhọn Jimmy Choo. Đối lập với cái túi tote vải của My Lan là chiếc túi Chanel Classic Flap màu đen tinh tế Katherine đeo trên vai. Khác hẳn mọi khi với mái tóc cột đuôi ngựa cao, Katherine xõa mái tóc bồng bềnh, uốn nhẹ, tạo nên nét quý phái mà vẫn rất thời thượng.
”Cậu đi đâu đấy?” – Katherine hỏi lúc giúp My Lan nhặt đồ lên.
”Tớ mới đi học làm gốm với bạn tớ” – My Lan kéo Bảo Quân lại – “Đây là Bảo Quân”
”Chào Bảo Quân. Tớ cũng đi chơi với bạn tớ. À cô ấy kìa”
Cô gái vừa bước ra khỏi tiệm trang sức Tiffany & Co được bao bọc bởi một luồng sáng lấp lánh rạng rỡ mà ai đi ngang qua đều ngoái nhìn lại. Katherine là một cô gái với vẻ bề ngoài nổi bật nhưng cô bạn mới xuất hiện cũng ngang ngửa “mười phân vẹn mười”. Nếu Katherine đại diện cho nét cá tính, sắc sảo thời đại, cô bạn kia lại mang hơi thở của sự thanh tao, cốt cách trâm anh thế phiệt tỏa ra từng bước cô đi.
Chiếc đầm cocktail màu kem lụa satin có điểm nhấn là ở phần eo siết nhẹ – quả là một cô gái nữ tính và thanh lịch. Cô nàng phối bộ đầm với chiếc túi Hermès Kelly màu be nhã nhặn và đôi giày Manolo Blahnik ánh vàng nhạt, tổng thể không một điểm nào phô trương cả. Mái tóc nâu đen được uốn lọn tỉ mỉ, rơi nhẹ quanh vai, khiến cô tiểu thư quyền quí trông như tái hiện một cảnh trong Breakfast at Tiffany’s, thanh thoát, sang trọng và tinh tế đạt chuẩn vàng.
”Đây là Aileen, bạn tớ” – Katherine nói – “Aileen mới từ Mỹ về. Cậu ấy sẽ nhập học tuần tới”
”Chào cậu, tớ là Aileen” – Hòa hợp với vẻ ngoài tao nhã, giọng nói của Aileen nghe du dương tựa một bản nhạc êm tai.
”Tớ là My Lan” – My Lan cười ngượng ngùng trước một cô gái quá nổi trội về ngoại hình.
”Chào My Lan, cậu dễ thương quá” – Bản thân là một cô gái vượt hơn định nghĩa của “sự dễ thương”, lời khen của Aileen như một sự ban phát hào phóng cho My Lan.
Từ trong tiệm trang sức đi ra là gương mặt quen thuộc của lớp Quản trị kinh doanh, con nhỏ nhà giàu Huỳnh Diễm My – Demi chảnh chọe, tóc layer uốn cúp nhuộm vàng và đầm hồng pastel theo đúng phong cách Elle Woods trong Legally Blonde. Nếu đứng một mình, Demi là một cô nàng xinh đẹp nhưng sánh bước cùng hai cô gái kia, Demi bỗng hóa thành một cô hầu gái bình dân.
”Ái Linh? Là cậu sao?” – Bảo Quân sững sờ.
”Ái Linh? Đúng là Phùng Ái Linh rồi” – Thanh Duy chỉnh cái mắt kính lại, ngạc nhiên không kém. Cô cầm túi xách cửa hàng nội y giảm giá đi ra – “Bạn cũ hồi trung học của em nè chị Dung. Ủa chị Dung đâu mất tiêu rồi?”
An Lăng Dung đi kế bên Thanh Duy bỗng biến mất tiêu. Nó thấy Katherine thì nó trốn. Nó núp đằng sau con ma-nơ-canh trong một cửa hàng đầm bầu.
”Gặp lại bạn cũ vui quá vậy” – Aileen reo lên – “Hay mình ghé uống nước đi”
”Có quán cà phê Serene gần đây đó” – Demi nói – “Đi shopping sáng giờ mỏi cả chân”
”Dung cũng đi luôn nhé” – Katherine liếc cặp mắt sắc sảo về phía con nhỏ đang lén bỏ đi.
Tay lỉnh kỉnh mấy túi mua sắm hàng hiệu đến từ thương hiệu Hermes, Gucci và Versace, Demi đưa các chiến lợi phẩm cho những người vệ sỹ mặc vest cao to như thần hộ pháp cầm, khoác tay Aileen đi vào tiệm cà phê. My Lan miễn cưỡng đi theo cả bọn, phía sau là An Lăng Dung đang toát mồ hôi lạnh.
”My Lan”
My Lan xoay người lại khi có tiếng gọi tên mình. Katherine chìa xấp thư cho cô.
”Của cậu này” – Katherine mỉm cười – “Cậu đánh rơi ban nãy đó”
Đầu óc của My Lan cứ lơ lửng ở mây tầng nào. Nhờ có Katherine nhắc, cô sực nhớ mình phải đến bưu điện gửi thư nên tầm khoảng mười lăm phút sau, cô mới có mặt ở nơi hẹn. Quán cà phê Serene, nội thất gỗ mộc cùng ghế nhung đỏ êm ái. Sáu người đã ngồi sẵn ở một dãy bàn gần chậu cây xanh. Bảo Quân thấy cô đến liền vẫy tay, nhẹ nhàng chừa sẵn chỗ cạnh mình.
”Cậu uống gì My Lan?” – Bảo Quân hỏi, đưa thực đơn nước cho cô.
”Trà xanh latte” – My Lan không cần nhìn thực đơn mà gọi luôn.
”Luôn như cũ nhỉ?”
Ngồi xéo góc đối diện với My Lan, Katherine, hai tay chống cằm lên bàn, ánh mắt liếc qua cô, nụ cười khẽ cong môi. Bị nhìn như vậy, My Lan cười ngượng nghịu lại, lấy tóc vén qua vành tai. Thật chẳng hiểu, nổi nhìn Katherine lại cứ liên tưởng đến một ai khác, nhất là khi bắt gặp ánh mắt sắc sảo có đuôi mắt hơi hất nhẹ lên, như thể chẳng có điều gì lọt khỏi radar quan sát của cô gái ấy.
”Tuần sau đi học lại rồi. Hồi hộp ghê” – Aileen ngồi ở vị trí trung tâm, trái đất đang xoay quanh cô.
”Gặp lại Thế Ân chưa? Ảnh bây giờ là người đàn ông quyền lực nhất trường R rồi đó” – Demi nói – “Hồi đó người ta mê cậu muốn chết luôn, tới giờ vẫn một mực chấp niệm cậu đó”
”Ai bảo vậy?” – Aileen đỏ mặt, cố che giấu sự tự mãn hiện ra trên mặt – “Tớ với Thế Ân đâu có gì đâu”
”Anh Pat nói đó” – Demi mặt sung sướng khi nhắc đến tên người đàn ông của mình – “Mai mốt tụi mình đi hẹn hò đôi nha. Tớ với Bá Tùng, cậu với anh Ân”
Ngay bên cạnh, Bảo Quân lẳng lặng hút li Oreo đá xay. Ống hút bị cậu đâm xuống đáy ly liên tục, cậu chẳng thể làm gì để nuốt trôi cơn nghẹn. Cậu biết, trước mặt mọi người, mình chẳng thể phản bác, cậu có danh phận gì đâu chứ. Bên cạnh An Lăng Dung lèm bèm: “Anh Pat quay lại với con Demi rồi sao? Sau mình, gu đàn bà của ảnh xuống cấp thật. Con nhỏ xấu xí. Mày quen anh Pat, tao có thể tha cho mày, nhưng tao sẽ bắn chết mày vì cái bộ đồ màu pastel mắc ói của mày đó”
”Tớ không chịu đâu” – Katherine bỗng ôm chầm lấy Aileen – “Cậu phải là em dâu của tớ. Tụi mình sẽ đi mua sắm cùng nhau nè, cùng đi spa nữa”
”Thì tụi mình vẫn đang đi chơi với nhau mà” – Aileen gõ nhẹ lên trán Katherine.
”Dấu dấu diếm diếm hoài” – Demi cười khẩy – “Bao nhiêu thằng con trai sẵn sàng chết vì cậu mà cậu yêu mỗi anh chàng kia thôi hả? Cái anh mà nói “Anh chưa bao giờ mơ một người như em có thể yêu một người như anh” đó hả?”
”Thì…ừ” – Aileen cúi đầu ngượng ngùng. Theo cẩm nang ứng xử của một cô tiểu thư đoan trang, đài cát, có giáo dục đàng hoàng, mỗi khi ngượng nghịu, phải cúi đầu nhìn đất cho thùy mị, nết na.
”Anh chàng đó là ai mà gieo rắc tương tư cho cậu vậy?” – Demi càng châm chọc – “Bùi Thế Ân hả?”
Ruột gan Bảo Quân sôi sục, Bùi Thế Ân của cậu sẽ không bao giờ nói những câu như vậy.
”Là em trai tớ phải không? Trúng tim đen rồi còn gì nữa” – Katherine hích vai Aileen – “Nó cũng mới về trước cậu ba tháng đó, cũng nhập học khoa Thương mại luôn. Còn cậu giờ không muốn sống bên Mỹ nữa, có muốn qua Úc không đây?”
My Lan nắm sơ sơ tình hình, Katherine đang cố gán ghép cô bạn thân xinh đẹp của mình cho em trai mình, một người có vẻ như là đã ở nước ngoài, chỉ vừa mới nhập học trường R ở học kì này. Còn một chi tiết nhỏ nữa, có khi người đó đã ở Úc thì phải.
Chiếc máy điều hòa thổi nhẹ một làn gió khiến cô lạnh sống lưng. Ngay lúc đó, Bảo Quân cũng lên tiếng.
”Cậu có em trai hả Katherine?”
”Ừ” – Katherine gật đầu – “Em song sinh của tớ. Nó tên là Hoàng, Phạm Tiến Hoàng khoa Thương mại”
My Lan muốn gục ngã tại chỗ. Chị em song sinh: Phạm Khánh Thy, Phạm Tiến Hoàng, thảo nào cả hai lại có vẻ ngoài hao hao nhau, đặc biệt thần thái thì rập khuôn nhau.
Tưởng chừng đã chạy thoát, cuối cùng, dù ở đâu, Phạm Tiến Hoàng vẫn bủa vây cô, không bằng chính hắn cũng bằng phân thân có bộ mã gen tương đồng đến 99% của hắn.
”Các cậu biết Hoàng không?” – Ánh mắt Katherine dò hỏi, dường như đã biết trước câu trả lời.
”Biết” – Bảo Quân đáp – “Cậu ấy là bạn của Thế Ân. Bọn tớ học chung lớp Quản trị kinh doanh và Xác suất thống kê. Hồi đó bọn tớ còn học chung trung học trước lúc cậu ấy đi Úc”
”My Lan thân với bạn Hoàng lắm đó” – Thanh Duy trêu, nhớ lại chuyện sinh nhật mình ở Vũng Tàu, An Lăng Dung không đánh mà khai: Phạm Tiến Hoàng qua đêm ở nhà My Lan. Mà hai người đó có gì với nhau không thì ai mà biết.
”Ồ không. Bọn tớ chỉ nói chuyện sơ sơ thôi” – My Lan lảng tránh cái nhìn chòng chọc của Demi và Aileen.
Katherine nhoẻn nụ cười, xem chừng chỉ nhắm đến gương mặt hoang mang của My Lan, giống như cô sẵn sàng trả lời mọi thắc mắc từ My Lan.
”Sao tớ chưa nghe Hoàng nói cậu ấy có người chị vậy?” – My Lan hỏi.
”Hồi nãy mới nói chỉ quen biết sơ sơ thôi mà. Thân với người ta chưa mà bảo người ta nói cho cậu nghe” – Demi nói, My Lan nghẹn họng.
Katherine lườm Demi khiến vẻ đắc ý trên mặt cô nàng vụt tắt. Chị gái Phạm Tiến Hoàng từ tốn trả lời My Lan.
”Tớ kể cái này, các cậu đừng nói lại nhé, vì nhà tớ rất nhạy cảm chuyện tin tức nội bộ lọt ra bên ngoài. Các cậu cũng không được để cho Hoàng biết là tớ nói cho các cậu nghe đấy” – Giọng Katherine như một lời cảnh báo cả bọn đừng có mà bép xép miệng mồm, không thì tai bay vạ gió – “Bọn tớ không lớn lên cùng nhau. Cô của tớ, tức là em gái của ba tớ, đã nhận nuôi tớ. Lúc nhỏ Hoàng bị bệnh, cần phải được chăm sóc và giáo dục đặc biệt. Nó rất gắn bó với ba tớ. Ba là người chăm sóc nó từ khi ba mẹ tớ li hôn. Do vậy, nó qua Úc định cư để ở với ba luôn”
”Có phải cậu ấy bị bệnh tim không?” – My Lan nhớ lại vết sẹo ngay ngực trái của Hoàng.
”Ừ” – Katherine hờ hững đáp – “Và bệnh hưng phấn thần kinh khiến nhiều lúc nó như tăng động vậy. Hình như là Hội chứng Tourette”
”Sao gu cậu mặn vậy Aileen?” – Demi cười trêu chọc.
”Tớ luôn thấy cậu ấy là một người bí ẩn nhưng rất tình cảm”
Ánh mắt Aileen sáng lên, thần tình ái đã bắn một mũi tên rồi thì làm cô thoát ra được bẫy tình yêu.
”Thằng hài cốt đó mà nói được mấy câu sến súa đó tao đi đầu xuống đất đó. Có khi anh Pat nói, tao còn tin”
An Lăng Dung lại thói lèm bèm, bị Katherine liếc một phát, nó rén cả người, chỉ dám hút rột rột li nước ngọt.


