My Fiction

[BU] CHAP 5: Cảm Giác Hỗn Loạn

Lớp Xác suất Thống kê được bố trí như một phòng máy hiện đại, với khoảng hai mươi chiếc máy tính màn hình phẳng trải đều theo từng dãy bàn. Tường lắp kính cường lực cách âm, máy lạnh êm ru, chính giữa phòng học còn có một máy chiếu lớn. Vì môn học có những tiết thực hành phần mềm thống kê chuyên dụng, cơ sở vật chất được đầu tư khá bài bản. Tuy nhiên, sinh viên trường R hiếm khi đụng đến máy của trường khi mà họ đã có máy Macbook xịn xò, thói quen cao ngạo của đám nhà giàu thì làm sao bỏ ngay được.

Lớp bắt đầu từ tám giờ rưỡi sáng, đã gần đến giờ vào học mà vẫn chưa đến phân nửa sinh viên đến lớp. My Lan bước vào lớp, ánh mắt lướt qua từng dãy lớp ghế. Lấp ló đằng sau cái màn hình máy tính hàng thứ hai, cô nhận ra cái đầu tóc bạch kim nổi bật. Xem ra Phạm Tiến Hoàng cũng thuộc kiểu “gì và này nọ” trong cộng đồng trường R lắm, không có cạ cứng Bùi Thế Ân, hắn nhanh chóng lấp khoảng trống của tên hội trưởng bằng vài tên con trai khác.

_”My Lan. Tớ giành chỗ cho cậu rồi nè”

Bảo Quân ở hàng thứ tư gọi lớn tên cô. Không biết có phải trùng hợp hay không, đã hai lần rồi, mỗi khi cậu bạn ham ăn gọi My Lan, cô đều cảm giác Phạm Tiến Hoàng nhìn mình, tự dưng lại gợn tóc gáy rồi tê rần cả người. Cô hấp tấp ngồi xuống cạnh Quân, lòng hơi bất ổn mà chẳng rõ vì lý do gì.

Hàng ghế thứ tư, hàng ở giữa lưng chừng lớp giúp My Lan có cái nhìn bao quát hơn. Đột nhiên, cả không gian bỗng dừng lại, cô nghe tiếng đôi giày cao gót gõ nhè nhẹ trên sàn gỗ.

Một cô gái tóc cột đuôi ngựa thấp bước vào. Dáng đi thẳng, ngẩng cao đầu. Cô mặc chiếc áo vest không tay màu đen ôm sát của thương hiệu nổi tiếng Alexander McQueen, phối hài hòa với quần ống suông cạp cao tiệp màu, điểm nhấn là thắt lưng phiên bản giới hạn của The Row, thương hiệu có số má trong ngành thời trang. Gu thời trang của cô nàng này tinh giản, sắc sảo. Bộ đồ menswear hiện đại tô đậm sự quyến rũ đầy kiểm soát của cô gái đó – mạnh mẽ và kiêu sa – đồng thời biến những đứa con gái khác của trường R không khác gì đám yếu đuối, vô dụng.

Cô ta trang điểm rất nhẹ, thần thái lạnh lùng, sắc sảo. Đám con gái trở nên e dè. Phạm Tiến Hoàng cũng ngừng cười. Một thoáng mắt chạm mắt, rất nhanh diễn ra giữa hai người trước khi cô ta đi vào hàng đầu tiên và cố thủ ở một cái máy tính thứ hai – hoàn toàn biệt lập với những người còn lại.

Thầy giáo đi vào. Bảo Quân nói: “Thầy Chương dạy Xác suất thống kê”. Dù bộ đồ vest và cặp mắt kiếng cận mười độ “tặng” cho thầy ít nhất năm tuổi, trông thầy vẫn rất trẻ. Gương mặt sáng, lông mày đậm, ông thầy sở hữu những nét tiêu biểu của một thanh niên ngành sư phạm kiểu mẫu.

Y chang những gì My Lan dự đoán trước, đám trường R luôn giữ một nét thờ ơ tuyệt đối, như thể ông thầy không hề hiện diện vậy. Đứa ngáp lên ngáp xuống, đứa mải mê bấm điện thoại, đứa tán dóc với nhau. Lớn họng nhất chính là con nhỏ sáng nay kè kè theo Phạm Tiến Hoàng, nó đang ngồi với đám con trai ở hàng gần chót.

Bầu không khí lớp căng thẳng, còn ông thầy thì lúng túng sắp rớt mắt kiếng. My Lan không thể không nghĩ rằng ông thầy này chưa hề có kinh nghiệm sư phạm thực tiễn trước đó.

_”Chào các em, thầy là Trình Duy Chương. Hy vọng chúng ta sẽ có một năm học vui vẻ với nhau”

Một bài giới thiệu cực kì đơn giản, súc tích. Chỉ mới gặp nhau chừng mấy phút, nhưng My Lan có cảm giác ông thầy Chương chỉ có vẻ bề ngoài bộp chộp nhưng là một người thành thật, trung thực, chắc chắn sẽ là một người thầy tận tụy.

_”Sao giọng thầy Chương khó nghe vậy?”

Bảo Quân xoay sang nói nhỏ với My Lan, mặt cậu méo xẹo như thể đang nghe tiếng người ngoài hành tinh. Quả thật, chất giọng địa phương ở vùng xa xôi thuộc một tỉnh miền Trung khiến My Lan khó lòng bắt kịp được thầy nói gì sau đó, tất cả mọi thứ đều trôi tuột từ tai này qua tai kia của cô.

_”Thầy ơi thầy, thầy thuộc Server nào vậy thầy? Thầy nói gì tụi em không hiểu gì hết trơn luôn”

Một giọng nói vang lên gần cuối lớp, mở màn cho những tràng cười như sóng vỡ. Cái đám trường R cười nghiêng ngả còn trường T, ban đầu còn hơi ngại, nhưng cũng dần cười theo. My Lan nhận ra lại là cái con nhỏ lẳng lơ hồi sáng, nếu nó không mở miệng ra trong một lớp học thì chắc tối đó nó ngủ không yên.

_”Thầy sẽ cố nói chậm lại” – Ông thầy lúng túng, nay còn quýnh quáng hơn, cầm tờ danh sách sinh viên trong tay mà run run – “Bây giờ thầy điểm danh nhé”

_”Không thích điểm danh. Tụi tôi đâu phải học sinh lớp Một”

Con nhỏ hả hê khi chọc thầy Chương đến mặt mũi đỏ lè như trái cà chua chín mọng. Lần này, ông thầy phớt lờ nó đi bằng cách đọc tên đầu tiên.

_”Tạ Khánh Lâm”

Con nhỏ thích đùa dai đó còn ráng chọc thầy bằng cách giả giọng ông thầy. Dĩ nhiên, thầy Chương cực kì phiền toái nhưng phải nhắm mắt làm ngơ. Giả câm, giả điếc – thiên hạ thái bình.

_”Dạ có” – Thanh niên ngồi kế bên Phạm Tiến Hoàng giơ tay.

_”Phạm Tiến Hoàng”

Hắn không đáp gì thầy mà chỉ giơ nhẹ cánh tay mang đồng hồ điện tử Casio G-Shock màu đen lên để khẳng định sự hiện diện của bản thân.

_”Phạm Khánh Thy”

Cô nàng xinh đẹp ngồi đầu bàn kiêu kì như con mèo quí tộc, cô đưa cánh tay trắng buốt của mình lên rồi nhanh chóng rụp xuống. Cả thế giới của cô bây giờ chỉ có cái Macbook màu hồng.

_”Bùi Thế Ân, Cao Thiên Bá Tùng, Nghiêm Đình Vũ – ba em này xin nghỉ có phép”

Thầy ghi chú vào trong tờ giấy điểm danh rồi tiếp tục.

_”Trần Lập Nam Kha”

Cánh cửa mở ra, Nam Kha gương mặt nhiễu nhại mồ hôi vì chạy. Anh vội nở nụ cười chống chế với thầy Chương.

_”Xin lỗi thầy em vào trễ ạ”

_”Không sao đâu em. Lớp học chỉ mới bắt đầu thôi. Em vào tìm chỗ ngồi đi”

Thầy mỉm cười với cậu sinh viên điển trai đến trễ. Chỉ còn dãy bàn cuối là vẫn còn chỗ trống, Kha đã định vị được một chỗ. Trong khi thầy Chương tiếp tục điểm danh, Kha bước đến hàng ghế cuối. Khoảnh khắc anh lướt qua nhanh chóng, My Lan không khỏi thắc mắc khi Kha sa sầm nét mặt. Không biết chuyện gì đã xảy ra?

_”An Lăng Dung” – Thầy giáo gọi cái tên tiếp theo trong danh sách.

Bảo Quân bụm miệng nén tiếng cười. My Lan biết vì sao cậu bạn mình lại cười. Cái tên khó mà nghiêm túc nổi, An Lăng Dung chẳng phải là một nhân vật phản diện trong bộ phim Trung Quốc cung đấu đình đám cách đây hơn cả thập kỉ “Chân Hoàn truyện” sao? Cô ả An Lăng Dung là một con rắn độc biết dùng xạ hương, suốt ngày giả bộ ngây thơ, hết hại nhân vật chính Chân Hoàn đến hại luôn cả chị em thân thiết của Chân Hoàn. Hy vọng An Lăng Dung phiên bản Việt Nam sẽ không thủ đoạn vô biên như phiên bản Trung Quốc.

Tuy nhiên, hoàn toàn ngược lại, An Lăng Dung made in Vietnam đều “ngang tài ngang sức” với bản gốc của mình. Có ai xa lạ gì đâu, nó chính là con nhỏ đẹp nhân tạo hồi sáng, kẻ đã trêu hoa ghẹo nguyệt với Phạm Tiến Hoàng nhưng bị hắn phũ thẳng mặt. Từ cuối lớp phát ra âm thanh cực kì khó chịu, phản ứng đầu tiên của My Lan là tai cô đỏ ửng lên. Những tiếng động kì lạ bắt đầu hình thành rõ rệt hơn. Nhỏ Dung cố tình phá đám lớp học của thầy Trình Duy Chương bằng cách diễn đủ trò trong lớp. Nó dường như ngồi hẳn lên tên con trai phía sau, dính chặt lấy hắn, hôn nồng nhiệt. Tên kia cũng đáp trả kịch liệt, tay luồng vào cái đầm hai dây của Dung. Không sai, thứ mà Trần My Lan cố bịt tai lại không cho nó len lỏi vào đầu mình chính là âm thanh thân mật chốn phòng the, cụ thể là tiếng mút mát dâm dục từ nhỏ An Lăng Dung dâm đãng.

Thầy Chương đành phải sử dụng cách cũ là giả vờ xoay đi. Thầy cố hướng lớp học vào bài mới trong khi đôi tình nhân đó vẫn tiếp tục màn riêng tư. My Lan cũng cố vận động trí não, tập trung vào bài giảng nhưng âm thanh đó cứ liên tục làm cô bị phân tâm. Bên cạnh, Bảo Quân đầu hàng luôn, lấy hai tay bịt tai lại, thì thầm với My Lan:

_”Nhỏ đó là xe bus công cộng của trường R đó. Nó đã qua tay biết bao nhiêu thằng rồi”

_”Đây là ví dụ cho bài giảng lúc nãy của thầy. Thầy sẽ bốc số ngẫu nhiên cho một em lên bảng làm bài. Thầy có số mười ba, trong danh sách sinh viên, em số mười ba là… ừm… em Dung. Em thử nhé”

Ông thầy Chương rõ là đi một nước cờ sai lầm khi cứ cố tình chọc tức ổ kiến lửa. Có lẽ bốn năm dùi mài trên ghế trường đại học sư phạm đã ngốn không ít vào đầu thầy những lí thuyết về bài giảng đạo đức người thầy và khát khao hướng các em học sinh vào con đường học tập đúng đắn. Thầy nghĩ, bằng sự nhẫn nại, tâm huyết với nghề, thầy sẽ giác ngộ An Lăng Dung trở thành một sinh viên ưu tú chứ không quậy phá như bây giờ.

Dung đứng dậy đi lên bảng. Thần sắc tà dâm không dấu diếm trên gương mặt đường nét hồ li, đôi mắt Dung lả lơi, quét một cách lạnh lùng qua My Lan. Con nhỏ giật lấy cây bút bảng từ thầy Chương một cách vô phép tắt. Thầy Chương cười phì, nghe lời thầy là được rồi.

Có lẽ đây là lúc có thể tập trung học được rồi. Vì lúc nãy bị phân tâm nên My Lan chưa nắm kĩ bài, cô lật sách ra tham khảo thì đột nhiên nghe tiếng ném viết cực kì mạnh xuống sàn, như ai đó đang thể hiện sự phẫn nộ. Cô ngẩng đầu lên, điều cô thấy đầu tiên là gương mặt trắng bệch của Bảo Quân còn ông thầy thì khỏi nói rồi, chết lâm sàng từ hồi nào. Rồi cô cũng phản ứng y chang, lấy tay che miệng lại để khỏi bật tiếng kêu kinh ngạc. Trên bảng không phải là bài giải mà là chữ FUCK YOU thật to do An Lăng Dung viết. Nó cười ác độc rồi đi ngang thầy Chương đang đứng chết trân, không quên đụng thật mạnh vào vai thầy giáo. Tên người tình của ả đập phá mọi thứ trên bàn thầy, hắn còn xé nát cả giáo án. Xong chuyện, chúng nó xách cặp đi, bỏ ngang lớp học trong sự sững sờ của mọi người. Trước khi đi, ả còn phải dẫm đạp, chì chiết tờ giấy điểm danh chết tiệt và ném đuôi mắt sắc lẻm về phía thầy giáo.

_”Tốt nhất là thầy nên biến khỏi đây đi, đồ nhà quê”

Thế là lớp học Xác suất thống kê tiết một được ra mắt ấn tượng.

…………………………

My Lan bần thần suốt cái tiết học chín mươi phút. Bảo Quân thở dài. Tâm hồn cô gái này vẫn còn non nớt lắm.

_”Chút nữa học xong cậu có làm gì không?” – Cậu hỏi lúc My Lan chuẩn bị cất tập vở vào trong túi xách – “Qua nhà tớ đi, tớ nấu bún riêu cho cậu ăn”

Nụ cười chạy đua với ánh mặt trời luôn là thương hiệu độc quyền của Ngô Đặng Bảo Quân. My Lan hơi ngập ngừng. Cô biết cậu bạn này dù mới quen nhưng là người rất tốt, cô vẫn không khỏi phân vân, cậu ấy dù sao cũng là con trai mà. Không biết có ba mẹ Bảo Quân ở nhà không.

_”Tớ gọi Thanh Duy rồi. Duy học thêm một tiết nữa mới ra nên đến sau. Tụi tớ còn một nhỏ bạn đang học trường V nữa. Tớ rủ nó qua luôn. Vậy tớ với cậu đi chợ trước nha”

Khu chợ gần nhà Bảo Quân nằm lọt thỏm giữa hai ba dãy nhà chung cư cũ. Tuy không quá rộng nhưng chợ rất sạch sẽ và cái gì cũng có, những gian hàng nằm kề cận bên nhau: gian hàng thịt, hải sản, rau, trái cây. Nguyên liệu làm món bún riêu cua thì không thể thiếu cà chua và thịt cua đồng rồi. Cả hai đến chỗ bán cà chua trước. Thấy Bảo Quân, người bán hàng vẫy chiếc nón lá cười với cậu.

_”Quân. Vô lựa đi con, rau buổi sáng tươi lắm”

_”Dạ con cám ơn cô”

Bảo Quân lựa từng trái một. My Lan không biết giữa mấy trái cà chua đó có gì khác không mà Quân cứ lựa tới lựa lui. Cậu cân đo đong đếm, mặt rất nghiêm túc.

_”Trái này chín quá rồi, nấu lên bị bỡ. Trái này còn hơi non. Trái này thì hơi nhỏ một chút” – Quân lầm bầm.

_”Còn nhỏ mà kĩ tính dữ” – Cô bán hàng cười – “Nấu cho người yêu ăn hay gì?”

_”Dạ đâu. Bạn con thôi” – Quân ngẩn tò te.

_”Lựa lẹ đi rồi qua đây cô cân. Cô tính rẻ cho”

Đã đánh dấu tick vào mục cà chua, cậu mua thêm một ít giá và rau thơm ăn kèm, rồi ti tỉ các thứ: tỏi, hành tím, hành lá. Đi đến đâu, Bảo Quân cũng một câu mặc cả như y niệm chú: “Cô bớt con chút được không, con mua nhiều mà”.

My Lan quan sát Quân, vừa buồn cười vừa thấy lạ. Cô chưa từng đi chợ mà kì kèo giá cả giống Quân. Lần đầu tiên cô thấy Quân nói nhiều như vậy, không phải trong lớp học, chỉ vì nồi bún riêu.

Sau đó cả hai qua quầy chả lụa. Đến chỗ bán cua đồng, người ta đổ cả mớ cua ra làm nước bắn tung tóe, My Lan giật mình.

_”Haha” – Bảo Quân cười lớn – “Xem cậu kìa. Ở nhà cậu có nấu ăn không?”

_”Tớ cũng có nấu ăn, nhưng nấu không ngon” – My Lan lắc đầu. Quân đã nhờ người ta xay luôn riêu cua cho mình.

_”Cậu nấu cho mình cậu ăn thì cậu không thấy ngon đâu” – Quân gửi tiền cho chú bán hàng – “Đến quầy bán bún cuối chợ nữa là xong rồi đó”

Cái túi vải to đùng mà Quân xách theo cũng sớm đầy ắp đồ ăn. Có mấy quầy bún dựng san sát nhau mà Quân chỉ vào cái sạp có cô bán mặc áo màu đỏ. Cậu nói nhỏ với My Lan: “Cô Út bắt bún đẹp nhất chợ, cọng nào cọng nấy vừa đều vừa đẹp”. Bún tươi còn ấm, đặt vào bịch ni lông có lót lá chuối, không khí phảng phất mùi gạo mới làm lòng My Lan thanh thản.

_”Xong rồi đó, đi về thôi”

My Lan gật đầu. Chợt đi ngang qua quầy bán bắp nếp, Bảo Quân sượng người lại. “Cậu chờ tớ một chút nha”, cậu nói với My Lan. Bảo Quân cúi người chọn mua vài trái bắp nếp. My Lan quan sát cái dáng người tầm 1m7 đó như con thoi cứ đưa qua đưa lại giữa mấy mấy quầy hàng mua thêm lá dứa, bột năng, dừa nạo và đường thốt nốt.

_”Cậu mua nhiều thế”

_”Tự nhiên thèm chè. Ăn bún riêu xong tụi mình ăn chè bắp nghen”

_”Cậu biết làm cả chè sao?” – My Lan tròn mắt.

_”Dễ lắm đó” – Quân đá mắt với My Lan.

Chung cư An Lạc nơi Bảo Quân sống nằm ở căn hẻm nhỏ hơi khó đi. Nhìn bên ngoài cũng đủ thấy nơi ở đó đã xuống cấp, tường ố vàng, bám rêu một mảng to tướng, có đôi chỗ còn bị lộ lớp vôi vữa xám xịt bên trong. Chính giữa khu chung cư là một cái sân nhỏ cho người dân sinh hoạt, một cây bàng ngàn tuổi rễ nổi hẳn lên mặt đất chiếm hết một phần ba diện tích. Nơi này cách trường không xa, cũng tầm khoảng bốn km. Phía trước mặt chung cư là một con đường trải nhựa. My Lan không thể không nhận ra, con đường đó như ngăn cách hai thế giới – một bên là khu lao động trung lưu, vỉa hè cũ nát, hàng quán lụp xụp, dây điện chằng chịt, còn bên kia biệt thự kín cổng cao tường, cây xanh cắt tỉa gọn gàng, đèn đường sáng rực.

_”Cậu thấy tòa nhà bên kia không?”

Bảo Quân chỉ vào tòa nhà sừng sững cao tầm hai mươi tầng theo phong cách tối giản châu Âu: tường trắng ngà voi, cửa sổ xanh rêu. Đó là tổ hợp chung cư cao cấp Amour được vinh dự chọn vào danh sách “khu dân cư đáng sống nhất thành phố Hồ Chí Minh” do các nhà thiết kế hàng đầu trong nước bình chọn.

_”Chỗ đó là nhà Thế Ân đó”

My Lan chớp mắt. Tên hội trưởng trường R sống cách nhà cậu bạn của mình chỉ có một con đường thôi.

Nhà Bảo Quân ở tầng số mười lăm, thang máy xập xệ, có cửa sắt như phim Hong kong thập niên chín mươi. Quân để My Lan ngồi ở phòng khách còn mình chạy đi cất đồ và rót nước mời cô. Cô ngó quanh. Nội thất đa phần bằng gỗ được lau chùi sạch sẽ. Căn nhà toát lên vẻ ấm áp và đầy tình người.

My Lan lơ đãng bước về phía tủ sách kính đặt trong phòng khách. Ngoài sách ra, trong tủ còn có mấy khung hình Quân hồi nhỏ chụp với mẹ, đôi mắt cậu trong veo. Đường nét cậu lúc nhỏ vẫn chưa hoàn thiện nhưng vẫn tỏa sáng tự nhiên, nhất là cái nụ cười đến híp mắt đó cho đến lớn vẫn giữ nét ngây thơ. Quân rất siêng chụp hình với một thằng con nít khác, phải chừng ba bốn tấm của hai đứa nó. Tiếp theo là một tấm hình Quân, lúc này đã là thiếu niên, cầm một cái chiếc huy chương vàng, chụp kế bên một thằng con trai cầm cây vợt tennis, cả hai đứng giữa sân quần vợt. Ánh mắt tên bạn của Quân ngước lên ngạo mạn, sống mũi cao, số định là con người sinh ra để làm nhà vô địch. Sao người này ngó quen mặt vậy?

_”Tấm đó chụp lúc Thế Ân được giải nhất quần vợt cấp quận đó” – Quân đi ra với li nước trên tay.

Hắn chính là Bùi Thế Ân, hội trưởng trường R. Không những ở gần sát nhà, tên đó còn hiện diện ngay tại căn hộ sáu mươi ba met vuông của Bảo Quân nữa chứ.

_”Cậu thân với nó lắm hả? Tớ biết cậu thân với nó mà không biết là thân cỡ này” – My Lan ngờ ngợ nhớ lời Thanh Duy nói: “Có ai mà thân được với cả hai hội trưởng trường R và trường T được như Quân đâu chứ”

_”Ờ” – Quân bối rối gãi đầu – “Tại tụi tớ hàng xóm với nhau. Mẹ Bô bận lắm, hay gửi nó qua nhà tớ để mẹ tớ chăm nó giùm nên tụi tớ thân với nhau, phải nói là lớn lên cùng nhau luôn. Mẹ tớ còn đi họp phụ huynh cho nó nữa đó, một lần đi họp cho hai đứa luôn. Hồi nhỏ nó còn gọi mẹ tớ là Mẹ luôn đó”

_”Cái nết của nó hồi đó sao?” – My Lan bụm miệng cười.

_”Cũng vậy à” – Quân cũng không nén cười. Ánh mắt ngời sáng.

_”Chắc hồi nhỏ nó giành ăn của cậu nên giờ nó như con voi, cậu có một mẩu à”

_”Ừ thì hồi nhỏ nó ham ăn thật”

Nhắc đến con voi, My Lan để ý Bảo Quân rất thích voi thì phải. Móc khóa balo của cậu là một con voi nhồi bông nhỏ. Tủ sách cũng trưng các tượng voi đủ màu.

Khoảng chừng mười phút sau, Thanh Duy đến cùng với một cô bạn nữa. Cô ấy tên Minh Trang, tóc ngang vai, uốn layer cá tính, học thiết kế đồ họa trường V. Cả ba người – Bảo Quân, Thanh Duy và Minh Trang đều học chung trường cấp ba trong thành phố nghĩa là họ biết Bùi Thế Ân và Phạm Tiến Hoàng. My Lan được thêm một dịp biết về hai nhân vật lẫy lừng trường R nữa.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *