My Fiction

[MBFE] CHAP 2 Unavoidable

FLASHBACK

–       BoA à, tớ có hai vé xem phim Priest nè. – Jaejoong đưa ra- Cháu ông chủ Lee cho tớ đó, cậu với Yunho đi xem đi

BoA trầm ngâm rồi nói

–       Thôi, vậy tớ với cậu đi đi. Anh ta dở hơi lắm

END FLASHBACK

Jaejoong nhớ lại trận cãi vả đợt trước nữa của BoA và cậu đã giúp BoA làm lành theo cách đó nhưng thành ra lại thất bại. Có một điều không thể hiểu nỗi về BoA là tại sao lại yêu được người mà mình bảo là dở hơi. Có lẽ khi người ta hoàn hảo quá thì không cần cho lắm người bạn đời phải như thế luôn chăng?

–       Alô- Jaejoong chụp lấy cái điện thoại trước khi nhạc chuông bài Canon chuyển sang giây thứ 9

–       Tớ đây nè Joongie!- Giọng của BoA từ đầu dây bên kia vang lên

–       Uh, cậu mới xuống báy may mà. Nghỉ đi. Xin lỗi vì hôm nay tớ không tiễn cậu được nhé- Jaejoong hối tiếc, hôm nay cậu bị giữ lại học bù môn xác suất thống kê

–       Có gì đâu….- Giọng bên kia thấp dần

–       Có chuyện gì sao?

–       Uh… anh ấy không tới Joongie à… có lẽ bọn tớ kết thúc rồi….

………………………………

Yunho thuộc ngành IT nên cậu đoán là hắn sẽ có mặt ở phòng máy tính để học môn cơ sở dữ liệu. Nhìn lên tấm bảng giờ học dán nên cánh cửa, Jaejoong lần ra là lớp học sẽ tan vào 9h30. Hôm nay cậu có tiết trống nên quyết định ngồi chờ để hỏi ra lẽ

9h20 một đám học sinh lũ lượt đi ra và thật sự không khó để tìm ra Yunho, hắn khá cao, vượt hơn hẳn tầm một đứa nam sinh bình thường. Thứ hai là mái tóc rối màu nâu không một phút gọn gàng là đặc trưng riêng của hắn. Hắn đi kế bên một người mà mém tí nữa cậu tưởng là nữ, Jaejoong định tát thẳng vào mặt hắn vì thói lăng nhăng, BoA mới đi mà đã có người khác. Thoạt nhìn thì giống nữ thật, tóc dài tới vai, cột lên chùm nhỏ nhưng thật ra là xy.

Hắn cũng không khó khi thấy Jaejoong

–       Heechul, hyung đi trước đi.- Yunho nói với bạn- Em đi gặp bạn em chút

–       Uh- Heechul hất tóc bỏ đi

–       Chào- Yunho bước đến chỗ hành lang Jaejoong ngồi.

–       Tớ có chuyện muốn hỏi cậu đây.

–       Đi đâu nói đi há, mà cậu ăn chưa vậy?- Yunho hỏi

–       Thôi ngồi ở đây đi, tớ nói xong sẽ đi ngay- Jaejoong dứt khoát

–       Tớ thì chưa ăn, mà ngồi đây cũng được thôi

Yunho làm theo như vậy. Hắn để túi xách ở giữa hắn với Jaejoong, kéo cái dây kéo ra để lấy ổ bánh mì

–       Nói đi

–       Hôm qua cậu không đi tiễn BoA à?- Jaejoong hỏi gấp mắt dán vào mấy ngón tay cong cong của hắn

–       Không.- Yunho đáp cụt ngủn, cặp mắt thì ngẩn ngơ đâu đâu

–       Sao vậy?

–       Bận.- Câu trả lời cũng rất khiêm tốn

–       Ơ

Jaejoong sửng sốt khi thấy một cô gái,lần này là đồ thật 100% đứng e thẹn trước mặt hai người. Bộ đồng phục màu xanh, sọc vàng ngắn cũn cỡn, Jaejoong sớm phát hiện ra đó là một trong những thành viên đội cổ vũ khá nổi tiếng trong trường, G6, 6 cô gái đẹp như hoa.Cô ta “khéo léo” ngồi xuống giữa Jaejoong và Yunho, đẩy cái balô của Yunho về phía cậu

–       Yunho oppa- Cô ta tươi cười theo kiểu nịnh bợ

–       Chào- Yunho cười lại, rất giống nụ cười thương mại hôm lần đầu gặp cậu- Cậu là…?

–       Em là Sooji. Em muốn hỏi oppa là có thể cho em vào câu lạc bộ của oppa không?

Cô nàng đặt hờ lên bàn tay to, vững chãi của hắn, ném cái nhìn khinh bỉ về phía Jaejoong rồi nhanh chóng mang cái mặt nạ giả tạo vào.

–       Thật ra thì cũng có một số tiêu chuẩn khi vào.- Hắn đáp, cái mặt nhìn sững Sooji

Jaejoong phát mệt cái cảnh này rồi, cậu đứng dậy, nhìn đồng hồ rồi toan đi.

–       Này, cậu không có gì chứ?- Hắn gọi với theo

–       Không

Cậu hậm hực đáp, thì ra là mình đã sai ngay từ đầu khi muốn BoA hàn gắn lại với con người này. Giờ thì Jaejoong muốn cô bạn cắt đứt mọi liên hệ với cái tên này ngay lập tức.

Hành lang trống giờ chỉ còn cô nam quả nữ ở đó

–       Oppa nói đi, tiêu chuẩn gì?- Sooji gác tay lên vai Yunho

–       Thì phải chịu đựng một số con người cay cú, tẻ nhạt, hời hợt và lẳng lơ như chúng tớ- Yunho chép miệng, cặp lông mày hắn nhướn lên ra vẻ thánh thức

–       Dễ mà

Sooji đinh ninh lần này con cá lớn đã cắn câu, giờ chỉ còn một bước cuối cùng là thu dây câu lại thôi. Sooji nghiêng mặt, nhắm mắt chuẩn bị cho một màn mây mưa. Cô nàng hơi nhoài người ra đằng trước bỗng suýt ngã nhào xuống đất.

–       Có công chuyện, tớ đi trước nhé- Yunho đã đứng lên từ bao giờ.

–       Chết tiệt- Cô nàng G6 hậm hực, chửi rủa làu bàu trong miệng

Về phần Jaejoong thì cũng tức tối không kém, cậu thề là từ này sẽ không làm cầu nối cho BoA với cái người này nữa và cũng không gặp hắn nữa

Nhưng chuyện đời thì khác. Một tuần sau đó

–       Alô- Giọng Jaejoong nhão nhẹt vì cuộc gọi đánh thức giấc ngủ

–       BoA đây, Joongie ơi, giúp tớ với- Giọng bên kia thì nhốn nháo lên cả

–       ….Uhmm- Jaejoong ngái ngủ đáp

–       Tớ mới phát hiện là mình để quên thẻ sinh viên ở nhà Yunho rồi. Cậu qua đó lấy giùm tớ được không? Làm ơn đi Jaejoongie

Giọng BoA khẩn hoảng, cái cách gọi Jaejoongie là đủ biết. Mỗi khi cô cần sự giúp đỡ của cậu, đều nịnh nọt gọi cậu trìu mến thế. Hồi đó, khi Jaejoong giận BoA vì cái thói cứng đầu không chịu nghe lời ai của cô nàng như nghe tiếng Jaejoongie kéo dài đặc trưng là cứ cười phá ra cả. Cậu không giận được BoA lâu nhưng thật sự là lần này Jaejoong thấy không được thoải mái trong người….

Nhà Yunho kinh doanh bất động sản nên hắn được phép chuyển vào khu vực cấp cao Black Pearl với giá rẻ mạt. BoA đã chuyển vào đây sống chung chừng 3 tháng trước, có đợt BoA mời cậu với Junsu lên nhà chơi nhưng Jaejoong không thích thế nên đã từ chối, nói là bận học. Dù thế giới có tây hóa cỡ nào đi nữa thì Jaejoong nghĩ là có một số giá trị mà mình nên giữ.

……………………………………………………..

Yunho nằm dài trên bãi cỏ của trường. Hắn mặc cái áo thun ba lỗ màu đen, một tay cầm lon Pepsi lạnh, nốc cạn. Jaejoong thấy lúc nào hắn cũng đi với bầy đàn của hắn, BoA qủa đúng, hắn nhiều bạn thật.

–       Như thế hoài không tốt đâu, Minwoo hyung à.- Người ngồi giữa khá là béo, tóc cắt theo kiểu đầu nấm, đang ra sức khuyên nhủ MinWoo- Không có nhỏ này thì kiếm nhỏ khác, sợ cái gì chứ.

–       Khi nào gặp lại nhỏ bồ cũ của hyung, hyung nhớ nói với nó, màu son đỏ lét theo kiểu vũ nữ thượng lưu đang là mode nhé Minwoo- Một tên khác mặc chiếc áo len màu tím đậm nói xen vào.

–       Hử, sao thế Changmin?- Minwoo giật lon Pepsi từ Yunho nhưng phát hiện ra nó chẳng còn giọt nào cả

–       Đừng có uống nữa, thứ đó cũng chỉ làm hủy men răng hyung thôi- Yunho nhắc nhở nhưng gương mặt thì chẳng dấu vẻ gì là hài lòng

–       Nói thêm vào, hyung biết là bởi vì những đứa con gái trường nữ sinh Daeil mà tối qua hyung đi chơi chung cũng son màu đó.- Changmin dựng cặp mắt kiếng lên, thao thao bất tuyệt- Người ta gọi đây là hiệu ứng sáng giá của đàn ông đấy. Khi hyung được những cô gái xinh đẹp khác để ý thì đó là một dấu hiệu để chứng tỏ hyung như một sản phẩm chất lượng vậy. Mưa thì mưa như trút

–       Ở đâu ra vậy Changmin, lại đọc truyện porn nữa à?- Yunho ngồi dậy

–       Không. Em đọc trong cuốn “Nhà tự nhiên kinh tế, tại sao kinh tế học có thể lí giải mọi điều” đấy!

–       Không hổ danh là học sinh ưu tú há.

Yunho nói một cách không hứng thú gì, Changmin hất mặt lên tự kiêu rồi lại vùi đầu xuống một quyển sách dày cộm khác. Minwoo vẫn chưa hết buồn, lôi trong balô thêm mấy lon Pepsi nữa, cả đống vỏ nước ngọt nằm la liệt. Jaejoong thở dài, đằng nào thì cũng phải tới đó thôi

–       Này

–       Chào cậu- Yunho nhăn răng cười, hắn có thể đi quảng cáo cho PS vì độ trắng của hàm răng

–       BoA có nói là bỏ quên thẻ sinh viên trong nhà cậu, cô ấy nhờ tớ đến tìm giùm.- Jaejoong nói một tăng, cố không ném ánh mắt đến chỗ mấy lon kim loại ngổn ngang đó. Thứ gì đó không trật tự là e rằng cậu ngứa mắt

–       Uh, tớ biết rồi- Cũng câu này, cũng nụ cười đó- Tớ để nó ở trên đầu tủ phòng ngủ ấy.

–       Cậu không định về lấy sao?

Jaejoong thắc mắc nhưng hắn nằm xuống rồi, tay chống vào đầu. Hắn lắc đầu.

–       Tớ rất bận.- Lại thế nữa- Chìa khóa này, cậu đến nhà tớ đi, cậu vào phòng ngủ là thấy liền. Xong rồi thì cậu ném chìa khóa vào thùng thư giúp tớ nhé.

Jaejoong hơi chần chừ khi nhận chiếc chìa khóa nhưng quả là BoA đang rất cần lấy thẻ sinh viên vì tuần sau đã nhập học rồi. Nhớ thế, cậu hậm hực giật chìa khóa có cái móc hình cái mặt cười Have A Nice Day của Bon Jovi, lúc đi, không quên ném ánh mắt hận thù về phía Yunho.

–       Chà- Changmin bỏ mắt kiếng xuống- Cậu ta khá dè dặt đấy.

–       Thì sao?- Yunho nhìn Changmin

–       Có ai nói cho hyung nghe dè dặt là một tính cách hấp dẫn chưa?

–       Chưa nghe bao giờ cả

–       “Nhà tự nhiên kinh tế, tại sao kinh tế học có thể lí giải mọi điều” sẽ giải đáp tất cả…..

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *