My Fiction

[MBFE] CHAP 3 At Your House

Jaejoong đón hai lượt xe bus để đến khu phồ Black Pearl. Hồi đó Jaejoong đã ghi vào sổ tay số nhà của BoA, cậu vẫn còn giữ ở đó. Mà hắn cũng không có hỏi là cậu đã biết số nhà chưa nữa. Chểnh mảng. Jaejoong xì một tiếng

Khu phố Black Pearl nổi tiếng là căn hộ cao cấp nhưng căn nhà của Yunho không quá to, màu xám nhạt, một tầng và có nhà xe bên cạnh. Sân trước trải thảm cỏ mà cũng chẳng đẹp gì cho lắm. Jaejoong tra chìa vào ổ khóa.

“Cạch”

Cánh cửa mở ra, điều đầu tiên cậu nhận được là cái mùi gì đó khá là khó chịu. Lần mò trong bóng tối, rối cuộc thì cũng thấy cái công tắc đèn. Hỡi ôi

Trên bộ salông màu nâu nhạt, mấy tay bấm điện tự để ngổn ngang, chiếc bàn đi kèm thì cũng khá khẩm gì với mấy lon bia rỗng, mấy bịch snack ăn dở. Có lẽ là mới có một buổi tiệc đêm qua. Jaejoong lắc đầu, cậu đi thẳng vào phòng ngủ, cũng kinh hãi như vậy đấy. Chiêc chăn trong tình trạng phân nửa trên, phân nửa ở dưới. Mấy chiếc áo sơ mi vất ở dưới nền nhà nữa. cậu quan sát một hồi, thì chỉ có cái phòng đối diện với phòng ngủ là coi đỡ nhất vì nó không có gì trong đó hết. Chỉ là cái phòng trống thôi, cửa của nó cũng hư luôn. Theo cậu biết thì BoA cũng chẳng có để ý gì đến nhà cửa cho lắm, do đó, Jaejoong đoán là lúc BoA ở đây, cũng không có dọn dẹp gì nhiều đâu. Bàn học của hắn thì đầy nhóc giấy tờ với bảng thời khóa biểu đâm đầy ghim. Có lẽ hắn bận thật.

Jaejoong đi về phía phòng ngủ để lấy thẻ sinh viên của BoA. Cậu định bỏ đi nhưng….

Thứ gì đó kiềm hãm cậu lại

Cái bệnh nghê nghiệp chết tiệt này

Jaejoong trở ra phòng khách, kiếm chỗ sạch sẽ nhất của ghế sofa ghi ra những điều cần làm

1. Dọn lại phòng khách

2. Dọn nhà bếp

3. Xếp đồ phòng ngủ, mang chăn, quần áo đi giặt

4……………………….

5…………………………………………..

Jaejoong ghi sơ sơ rồi bắt tay làm liền. Tự nhiên lại nhoẻn miệng cười vu vơ với cái giả thuyết mà người ta truyền miệng, “ở dơ sống lâu”, chẳng biết mình sống được bao lâu nhỉ?

3 tiếng dọn dẹp, Jaejoong gân cốt muốn rệu rã luôn. Cái nhà này ít nhất là một tháng chưa dọn dẹp ấy, mà thôi, với một người ở dơ như Jung Yunho thì chừng 1 ngày là bẩn thỉu như ổ chuột lại. Công việc cuối cùng là mang đồ dơ bỏ vào máy giặt. Trong lúc chờ, Jaejoong đun nước, châm bình trà uống. Chợt, trên cái tủ đựng đồ sứ, có một cái cốc đập vào mắt cậu

“Từ New York

Gửi tặng con trai yêu xoxo”

Cái cốc có hình vẽ bằng màu chì hình quảng trường thời đại đặc trưng ở New York. Nó chưa qua sử dụng, và bám đầy bụi, có lẽ chủ nhân cũng chưa bao giờ nhận ra sự hiện diện của nó nữa

“Cạch”

Tiếng mở cửa vang lên. Hình như hắn đã về. Từ gian cửa nhà bếp, Jaejoong bật cười khi thấy cái mặt ngơ ngác, có phần hơi ngu ngu của hắn. Chắc Yunho nghĩ có một nàng lọ lem nào đó từ trong truyện cổ tích bước ra giúp hắn lau nhà

“Rầm”

Cái cửa đóng lại

Jaejoong còn bần thần chưa hiểu chuyện gì xảy ra. Hắn biến đâu mất dạng và chỉ một giây sau, tiếng chuông ở cửa lại vang lên

“Kinh Koong”

Lại có chuyện gì nữa đây? Jaejoong bực bội nhưng cũng tò mò. Cậu cầm tách trà nóng ra mở cửa

–       Ơ đây có phải là nhà số XX ở đường XXXX không nhỉ?- Yunho giơ tay lên như con nít phát biểu

Jaejoong bật cười vì gương mặt của hắn. Con người quái lạ

–       Đúng rồi. Mời cậu vào nhà

Jaejoong nhoẻn miệng, đứng nép bên cửa. Hắn ngơ ngác một tí rồi chạy ùa vào phòng ngủ. Vẻ mặt thể hiện sự thích thú khi thấy drap giường đã thay, góc học tập không còn là những dãy núi sách xếp chồng mất trật tự nữa. Yunho cởi cái áo choàng màu cà phê sữa hiệu Burberry, quăng dưới đất rồi dính chặt trên giường.

–       Biết mà.- Jaejoong lắc đầu, nhặt chiếc áo lên, treo nó trên đầu tủ.

–       Ôi trời, chắc là tớ ngủ mất- Cái tướng nằm sấp của Yunho như con cá sấu đang phơi mình

–       Lâu lắm rồi mới dọn nhà à?- Jaejoong khoanh tay trước ngực, dò xét

–       Không nhớ nữa- Giọng hắn lè nhè như người say- Hôm qua mới có tiệc, định là cuối tuần dọn luôn một thể.

–       Haizzz. Mệt quá, tớ về đây- Jaejoong nhìn đồng hồ, cũng gần 6h rồi

–       Này khoan đã.

Bao giờ cũng vậy, Jaejoong toan đi là hắn luôn có chuyện để làm. Chắc là hỏi xem con cá đã được đặt tên hay chưa thôi. Hắn giơ tay ra, ý định bắt tay với Jaejoong. Hắn muốn làm hòa. Cậu cũng hơi ngạc nhiên, nhưng vì phép lịch sự nên cũng đành phải tỏ chút thiện ý để làm theo đối phương, người ta gọi là phong cách trong kinh doanh. Tay hai người nắm nhau, chợt hắn đưa tay Jaejoong lên sát miệng rồi chuyện gì cũng có thể đoán ra được

Yunho hôn tay Jaejoong

Theo phản xạ, cậu giật tay lại liền, cầm chắc cái bàn tay đã lỡ dại, ngu ngơ đưa ra, sợ rằng hắn giật lại nữa. Nhưng không. Yunho nhoẻn miệng cười rồi ngả người xuống giường, lần này hắn nằm ngửa

–       Bye, cậu về đi. Tớ cũng mệt quá, tớ không tiễn nhé.- Hắn giơ giơ tay.

Hừ.

Jaejoong đóng cửa cái rầm lại.

………………………………………..

Qua khung cửa, những căn nhà san sát nhau ở hai bên đường chạy theo hướng ngược lại với tốc độ chừng 60km/h. Jaejoong ngồi trên chuyến xe bus về lại khu nhà trọ của mình. Cậu mua một ít thức ăn về để nấu bữa tối. Jaejoong ít khi ra ngoài ăn, vừa mắc vừa không có đảm bảo vệ sinh cho lắm. Thà là mình nấu luôn cho xong. Hai cánh tay Jaejoong cầm chặt chiếc điện thoại gác hờ lên cái ghế trước.

Bất giác, mấy ngón tay trái của cậu chạm nhẹ vào mu bàn tay phải, nơi mà cái tên bạn trai BoA hôn lên. Thường thì người ta chỉ hôn tay để tỏ lòng thành kính thôi. Tên đó lúc nào cũng làm quá. Jaejoong hơi bật cười. Chợt, điện thoại của Jaejoong hơi run lên. Một số lạ, không có lưu

“Cám ơn cậu vì đã dọn nhà giúp tớ nhé. Không tiễn cậu được thật là thất lễ quá”

Jaejoong biết là ai rồi. Cậu bĩu môi, nhắn lại

“Đừng có mà nịnh tớ. À, mà lúc nãy tớ dọn thấy các tập hồ sơ của cậu, tớ đặt nó ở kệ thứ ba nhé”

“Uh, tớ biết rồi. Thanks nhé”

Xem ra Kim Jaejoong là người khá dễ mua chuộc vì cậu quên béng hết việc mình đã tức giận thế nào rồi

…………………………………

…………………………………………………

–       Cái câu lạc bộ đó quyết tâm là giữ tới cùng ấy. Chúng nó nộp đơn lên tới ban giám hiệu luôn kìa. -Junsu phân trần, giờ này thì lớp học đã tan, chỉ còn hai người ở đó

–       Ơ…

Jaejoong không có ý kiến gì, cậu từ trước tới giờ ngoài việc học ra có để ý ai đâu, chỉ là sau khi quen Siwon, Junsu mới biết đến vụ này thôi. Cậu từ tốn viết lại những công thức ghi trên bảng xuống tập thì hai vai bị Junsu ghì chặt. Jaejoong khẽ nhăn mặt vì đau

–       Nếu không có cái câu lạc bộ môi trường đó thì kế hoạch “hồ bơi nóng” của Siwon đã hoàn tất rồi, thành công thì cậu ấy sẽ lên luôn chức hội trưởng đó.

–       Nhưng Siwon thì đương nhiên có trọng lượng hơn câu lạc bộ đó chứ. Cậu khéo lo làm gì?

–       Ngặt nỗi là….- Junsu thở dài- Park Yoochun cũng là người có tiếng trong trường này. Bà nội hắn là chủ của loạt nhà hàng hoàng gia đấy. Nhà giàu nên người ta cũng nể

–       Thì cậu thử nói với Siwon sắp xếp dàn thỏa vụ này là xong chứ gì!- Jaejoong lúc nào cũng nghĩ tới hòa bình là chính yếu

–       Đã nói rồi mà tên đó cứng đầu lắm. Tớ nghe đồn rằng- Junsu nói nhỏ, kề miệng sát tai Jaejoong- Hắn là con người cực kì mê tín, hắn sợ là sau khi câu lạc bộ chuyển đi chỗ khác thì sẽ không ăn nên làm ra nữa.

–       Hợp với cậu nhỉ!- Jaejoong cười- Cậu cũng mê tín mà, hễ lúc nào thi thì phải mặc áo trắng, có hôm cậu chạy sang mượn tớ đấy thôi

–       Tớ mê tín có khoa học- Junsu la làng lên.- Tớ đâu có như hắn. Ê hắn kìa

Giọng Junsu nhỏ xuống. Như một phản xạ tự nhiên của một kẻ bị bắt tại trận, cậu lóng ngóng lấy quyển tập, giả vờ như viết gì đó. Lần đầu tiên Jaejoong gặp Park Yoochun (Jaejoong như người tiền sử ấy), hắn mặc chiếc áo khoác kẻ sọc ca rô màu xám. Mái tóc cắt ngắn, ôm sát lấy gương mặt xương xương. Hắn không cười, Park là một ca điển hình của một thanh niên thông thường, tức là ngoại hình không nổi trội gì lắm. Hắn ngồi ở cái bàn phía sau Jaejoong.

–       Park Yoochun đó hả?- Cậu thì thầm

–       Uh- Junsu nói nhỏ- Chính hắn đấy- Tớ nghe rằng chỉ cần có thêm mấy câu lạc bộ nữa phản đối ý kiến thì kế hoạch “hồ bơi nóng” coi như dẹp tiệm. Có thể là câu lạc bộ cờ vua tại vì tên Park có tay chân trong đó

Jaejoong lén lút nhìn lại Yoochun như kẻ trộm thập thò. Nhưng hội trưởng câu lạc bộ cây nhà lá vườn vẫn không để ý. Hắn chú mục vào cái máy tính xách tay. Giống Yunho. Chẳng biết cái laptop có cái gì thu hút mà ai cũng mê mệt thế. Đôi mắt cực kì tập trung và nghiêm túc của Yoochun lướt nhẹ trên dòng chữ ở màn hình. Ánh sáng rọi lại làm gương mặt Yoochun xanh lét.

–       Yoochun, cậu đây rồi…

Cái cửa bị đẩy ra. Một tên con trai khác bước vào, dáng người hắn nhỏ xíu như con gái, và khá ốm

–       Ryeowook?- Yoochun rời mắt khỏi màn hình, hướng vào con người kia

–       Bản kế hoạch đề án “Túi xách Thân Thiện” đã in xong rồi.- Ryeowook để xấp giấy xuống, kế bên máy laptop của Yoochun

–       Tốt quá rồi- Yoochun lật sơ, nhoẻn miệng cười. Bây giờ Yoochun có điểm khác biệt rồi đấy, nụ cười hắn rất chân thành – Cậu đem nó qua cho câu lạc bộ doanh nghiệp, kêu chúng nó coi thử đi.

Ryeowook nhanh nhảu bước ra được mấy giây thì Jaejoong thấy Junsu đập tay vào đầu, chán nản.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *