My Fiction

[UYC] CHAP 17 Start Of Something New

Tối hôm qua đi ngủ khuya, lại “vận động” mệt mỏi, Jaejoong đánh một giấc đã đời đến tận trưa hôm sau. Chưa bao giờ cậu ngủ ngon lành vậy. Bao giờ cậu cũng đặt cho bản thân những luật lệ rồi gồng mình tuân theo. Sự nổi loạn bao giờ cũng đem lại một thứ gì đó phấn khích nhỉ. Jaejoong lăn nhẹ về phía Yunho, đáng lẽ phải chạm vào người hắn, thế nhưng, cảm giác lạnh lẽo thiếu hơi người khiến cậu choàng tỉnh.

Phần giường bên cạnh Jaejoong trống không. Hắn lại đi trước rồi. Cậu ngoái lại nhìn quanh quất trong phòng, dường như, Jaejoong là người duy nhất có mặt ở đây. Cuốn sách bị lệch vị trí vẫn còn nằm y nguyên trên bàn. Mấy cây bút rơi tung toét, nằm mỗi cây một nơi trên nền nhà. Chỉ duy nhất có đống quần áo hỗn độn là không thấy đâu, thay vào đó là bộ quần áo ngủ sạch sẽ đặt ở cuối đầu giường. Jaejoong nhớ mình đâu có bị tâm thần phân liệt đâu mà tự phân thân đặt sẵn bộ đồ mới này. Xem ra hắn cũng chu đáo thật.

Cậu mặc vội bộ quần áo vào. Mới vừa đặt chân xuống đất là cậu đá phải đôi dép mang trong nhà. Nhiệt độ bên ngoài đang xuống lắm. Nền nhà lạnh ngắt nên hắn đặt đôi dép dưới chỗ giường Jaejoong, không thôi cậu lại la làng lên nữa. Cảm giác được cưng chiều thật thích thú.

Cậu nhớ lại, hôm qua, chỉ có cơn giận phừng phừng trong người thôi, lí trí bay mất, cậu quên mua đồ ăn cho nguyên ngày hôm sau luôn. Jaejoong đành lết chân đến tủ lạnh, cứu cánh cuối cùng, biết trước là nó trống không như ngày nào thôi. Cậu không ngờ, kéo tủ lạnh ra, đầy ấp thức ăn ở phía trong, bánh, kẹo, sữa, thịt… những thực phẩm đầy đủ chất dinh dưỡng. Cậu cười phì, giờ mới để ý mảnh giấy dán hờ trên tủ.

“Phải ăn hết cái đống đồ ăn đó, tớ mới cho cậu về đấy. Chồng yêu”

Bây giờ, hắn danh chính ngôn thuận làm chồng yêu của cậu rồi. Jaejoong cười, trong lòng ánh lên niềm vui khó tả. Cậu chợt nghĩ đến Junsu, hay là mình sắp xếp một bữa tiệc nhỏ ở nhà để Junsu và Yunho gặp nhau. Nhìn mặt Yunho khó ai có thiện cảm được ngay từ phút đầu tiên, cộng thêm việc Junsu chứng kiến hành động ăn chơi, bạo lực bất trị của Yunho và đám bạn, cậu không ưa hắn. Phải gặp nhau, nói chuyện, Junsu mới hiểu rõ hắn tường tận chứ. Vả lại, Jaejoong cũng không muốn giấu Junsu gì nữa.

Cậu bấm máy điện thoại điện cho Junsu.

Tít tít tít…

Jaejoong nhận thông báo điện thoại không liên lạc được. Cậu Junsu lại chơi game đến hết pin điện thoại rồi.

Junsu lầm bầm chửi khi điện thoại tắt nguồn vì hết pin. Cậu đánh rối mớ đầu mình lên một cách bực dọc. Ngày hôm qua, dường như cậu thức trắng cả đêm. Tưởng số mình may mắn được cậu bạn Lee Dong Gun cùng lớp Quản trị kinh doanh cho mượn nhà ở tạm vài hôm, ai ngờ, Junsu xui xẻo vào nhà ngay lúc Dong Gun với bạn gái cãi nhau. Đúng 1h đêm, họ lớn tiếng ầm ỹ qua điện thoại làm cậu chợt giật mình tỉnh giấc. Rồi để kiếm người giải tỏa nỗi buồn cũng như trút bầu tâm sự, Dong Gun điện cho một đám bạn đến nhà lúc đêm hôm khuya khoắt, đánh bài, uống bia, hát karaoke ầm ỹ đến 4h sáng. Junsu mà có lấy bông gòn nhét tai cũng không thể cản được âm thanh tạp nham dữ dội đó truyền vào thính giác mình. Cậu nằm co ro một góc, lòng hậm hực, tức tối ra trò nhưng không thể làm gì được vì thân phận ăn nhờ ở đậu.

Lần đầu tiên, Junsu vào trường sớm thế này, nhưng vận đen lần nữa đến với cậu khi cậu phát hiện, hôm nay mình không có lớp. Cậu chết lặng trước sự bê bối của bản thân, nhìn cái cặp chứa đầy sách vở của môn học ngày mai, Junsu có phần tủi thân. Cậu ngáp dài, ngán ngược đi đến máy giải khát tự động mua một tách cà phê nóng.

_”Này, cậu có mấy đồng xu lẻ không? Cho tớ mượn với”

Junsu bực dọc. Tên nào mới sáng sớm đã mượn tiền mình rồi. Xu lẻ cậu đầy áp, chỉ không có tiền đô thôi. Theo luật nhân quả, cậu nghĩ cậu sống đủ tốt để có cơ hội gặp gỡ những người tốt, gặp được người yêu mình thật lòng. Nhưng không, số cậu là cục nam châm gắn liền với mấy thứ ngớ ngẩn. Đã vậy, thì làm người xấu tới cùng luôn.

_”Không có”- Junsu hét lớn lên rồi 1s nín lặng khi tên vừa mới hỏi mượn mình mấy đồng xu lẻ nhìn chăm chăm.

Choi Siwon đã hết phong cách bê tha dạo này. Xem ra cổ phiếu đã lên giá lại. Siwon tút lại vẻ huy hoàng của hắn như thuở nào. Hôm trước, Changmin nói hắn đi đánh tennis với thầy hiệu trưởng và quan chức cấp cao nhà trường, chắc là hắn đã hối lộ không ít cho họ để đảm bảo là ứng cử viên số một cho chức Hội trưởng hội sinh viên. Đứng cách 20m, Junsu vẫn nghe mùi sữa tắm đắt tiền toát ra từ người hắn, mùi nồng như hương sả. Mái tóc vuốt gel thẳng thớm chải sang một bên. Tỏ ra bản thân là một tên câu nệ hình thức bên ngoài, bộ đồ hắn mặc cũng đầy nét thanh lịch, áo sơ mi, quần tây, kết hợp đầy hoàn mỹ. Rút kinh nghiệm từ KangIn, Junsu lườm lườm, chiếc áo trắng đơn giản đó lại có khi đến $650 cũng nên.

_”Không có hả?”

Nét Siwon đăm chiêu, hắn đẹp như tượng vậy. Junsu cười khinh khỉnh. Đúng là nhà giàu, chẳng có một đồng xu lẻ để uống cà phê từ máy giải khát tự động nữa.

Cạch

Cái máy chạy ra li cà phê nóng cho Junsu. Cậu thò tay vào định lấy thì bất ngờ bàn tay đang đồng hồ bạc Guess đắt tiền đã phản ứng nhanh hơn cậu. Trong cái chớp mắt, Choi Siwon lấy được li cà phê đó, uống một ngụm trước sự tức tối của Junsu.

_”Bản thân là cựu Hội trưởng hội sinh viên mà đi ăn cắp đồ của người ta”

Junsu đứng khoanh tay nhìn Siwon nhấm nháp li cà phê, tranh thủ đá đểu hắn, coi như trút cơn bực dọc vào người tên họ Choi.

_”Tớ chỉ mượn cậu thôi. Tớ sẽ trả cậu đàng hoàng mà”

Junsu bĩu môi, quay mặt đi lầm bầm:”Ai biết được có trả hay không”, nhưng hành động chủ yếu để trốn tránh cái nhìn quá cương trực từ Choi Siwon. Tên hội trưởng tính tình đâu ra gì, làm đủ thứ chuyện đen tối để đạt được cái ghế Hội trưởng thôi, hôm nay, hắn bày trò làm người tốt, tràn trề nghĩa khí. Đúng là ăn trộm giữa ban ngày mà.

Siwon ngồi xuống băng ghế đối diện với máy giải khát tự động. Hắn trầm ngâm, chẳng nói gì, chỉ lo uống cà phê thôi. Junsu vẫn còn hậm hực, nhưng trong lòng thắc mắc nhiều hơn, Siwon có tiền, sao không xuống mua một li cà phê ngon ở chỗ mấy cửa hàng Starbucks, MacDonald trong căn tin mà lại ngồi một xó để uống cà phê dở ẹc, mấy xu lẻ từ máy giải khát tự động?

Rồi cậu cũng nhận ra, tên Hội trưởng này cũng cần có những khoảng lặng, không gian riêng của mình hắn. Chắc đôi lúc hắn cũng nhận ra cuộc sống vô nghĩa với việc ngày nào cũng phải nịnh nọt người này, luồn cúi người kia để đạt được mục đích. Ngày tháng vàng son của hắn chính là lúc hắn được làm hội trưởng, được nhiều người kính nể, giờ thì mất hết.

Trong mắt Junsu, thời gian như trôi thật chậm, và những cử động của Siwon cũng từ đó nhẹ nhàng, bay bổng. Hắn đưa li cà phê lên miệng, thổi thổi, nhâm nhi từng ngụm. Chắc khi uống cà phê với li sứ sang trọng, tên này chắc hình thức lắm đây, chỉ là một li cà phê giấy thôi mà hắn còn điệu bộ vậy mà. Trên mép miệng còn vương vấn vài giọt cà phê đen. Một động tác vô tình nhưng thật quyến rũ khi hắn lấy lưỡi liếm môi. Chiếc áo trắng hắn mặc không quá rộng, đủ ôm để thấy lờ mờ khuôn ngực Siwon hoàn hảo, rắn rỏi, chỗ nào ra chỗ nấy. Nghe Yoo Ah In nói, Siwon xuất thân từ tầng lớp trí thức, bố mẹ là bác sỹ, sở hữu một bệnh viện tư riêng ở quận Gangnam và nhiều chi nhánh ở chỗ khác, do vậy, gương mặt Siwon cũng có gen di truyền, sáng láng vô cùng. Mắt thông minh, lông mày rậm, làn da nâu khỏe mạnh, săn chắc. Chợt, hắn liếc mắt về phía Junsu làm cậu phải đỏ mặt quay đi chỗ khác, hy vọng tên hội trưởng chưa phát hiện ra cậu đang ngắm nghía hắn nãy giờ.

_”Tớ nợ cậu li cà phê này đấy. Đây là số điện thoại của tớ”- Siwon chìa ra tấm danh thiếp màu vàng nhạt-“Tớ sẽ mang tiền trả cho cậu. Nếu tớ quên, điện thoại nhắc tớ”

Junsu nhận lấy tấm danh thiếp có ghi hàng chữ nhã nhặn “Choi Siwon- Cử nhân thương mại- Số điện thoại XXXXXXXX”. Bỗng dưng, Kim Junsu chẳng muốn được trả tiền nữa, xu lẻ cậu có thiếu gì, thôi thì bố thí một đồng cho Choi Siwon luôn. Bỗng dưng, cậu muốn tìm cách trút cái cục tức về những việc đã xảy ra gần đây với mình (bị tạm xa nhà trọ, số kiếp phải nương nhờ ở đậu, bạn thân vì một tên cô hồn xấu xí mà bỏ bê mình, điện thoại hết pin và thậm chí li cà phê rẻ tiền cũng bị giật). Nhân tiện, đã có Choi Siwon rộng rãi như thế, việc gì không bỏ qua.

_”Điện thoại tớ hết pin rồi, không điện được đâu”- Junsu cong cớn, làm khó dễ Siwon.

_”Bộ tớ bắt cậu hôm nay phải điện liền sao?”- Siwon đáp.

_”Tớ không cần cậu trả tiền cho tớ, tớ đang muốn ra sân bóng”- Junsu cười cười-“Mà tớ lười xách cặp quá. Cậu cầm nó cho tớ ra tới ngoài đó, tớ xí xóa cho cậu li cà phê”

Junsu lên tiếng đề nghị. Siwon liếc sang cái túi của Junsu đang đeo một bên vai. Ánh mắt hắn nhìn cậu như thể có một tờ giấy phía trước mặt, hai bên kí xoẹt xoẹt vào đó. Hợp đồng được kí kết.

Ném cái túi cho Siwon xách, Junsu cảm thấy thoải mái hơn nhiều, cái túi đó cũng chừng 7-8kg cũng không ít đâu. Lâu lâu, cậu có nhìn lại, cố nén cười. Siwon đeo cái túi của cậu qua một bên vai, đi lặng lẽ phía sau, bộ đồ sang trọng hắn mặc và cái túi khuyến mãi lúc mua đồ siêu thị cậu được tặng thật là chõi nhau. Cảm giác được Hội trưởng Choi Siwon đeo giùm đồ và tháp tùng ra tận ngoài sân bóng cũng khác lạ, vừa khoái chí, vừa vinh hạnh cũng vừa hồi hộp nữa.

Đến một băng ghế đá ngồi nhìn ra sân bóng, Junsu nói.

_”Để ở đây được rồi. Cậu đi về đi”

_”Uh”- Siwon đặt cái túi xuống kế bên Junsu, lầm bầm-“Túi gì mà nặng chết đi được”

Junsu càng thích vì chọc tức được tên mình ghét. Thấy cậu cười, hắn chưng hửng, thôi không cằn nhằn nữa.

_”Thôi tớ đi về đây”- Chợt Siwon khựng người lại, khịt khịt mũi-“Mùi gì thơm vậy”

Junsu cười ngoác cả miệng vì gương mặt ngó quanh tìm kiếm mùi đồ ăn của Siwon, vừa giống con nít, cũng vừa hao hao loài động vật bốn chân. Với bộ dạng này, ai nghĩ Choi Siwon là tên đạo mạo, nghiêm chỉnh, mặt mũi láng lẩy thường ngày chứ. Thấy mình đang bị làm trò tiêu khiển, Siwon hơi xấu hổ, lườm cậu.

_”Có thôi cười không vậy?”

_”Bộ cậu không biết mùi đó mùi gì hả?”- Junsu quẹt nước mắt-“Cá viên chiên đó. Chưa ăn cá viên chiên bao giờ hả?”

Siwon càng nghệch mặt ra khi cậu nhắc đến món ăn đường phố đó. Hắn cứ tưởng là thứ cao lương mỹ vị gì, thì ra là món cá viên chiên mỗi ngày con nít tan học đều cầm một xâu ăn. Hắn lắc đầu. Junsu ráng nín cười, tự nhiên thấy tội tội Siwon, món này cũng không biết. Lũ con nhà giàu luôn bị hỏng kiến thức nhất định về một số đặc sản đường phố. Nhìn vẻ thiểu năng bộc phát của hắn, Junsu bỗng động lòng trắc ẩn, muốn xoa xoa đầu vỗ về như mẹ vẫn làm với con.

_”Có tiền lẻ không? Tớ mua cho ăn”

_”Không”

Siwon đáp liền, giận dỗi vì bị Junsu chọc quê. Thật tình là hắn không biết mà, chứ hỏi nhà hàng 5 sao nổi tiếng ở Hàn Quốc xem, hắn kể vanh vách cho nghe. Bỗng dưng thấy hối hận vì mình đùa hơi quá với Siwon, rồi cũng sực nhớ lại, hắn làm gì có tiền lẻ, mấy đồng xu để mua cà phê ở máy giải khát tự động thôi mà cũng không có nữa, thôi thì, Junsu tự móc tiền túi ra mua 5 xâu cá viên chiên cho Hội trưởng ăn. Đúng thật là cậu không thoát được cái số xui trời định.

_”Nè”- Junsu trở lại, đưa cho Siwon 4 xâu cá viên chiên và chén tương ớt nhỏ, mình lấy một xâu. -“Ăn đi”

_”Vậy không cách sáo”

Siwon chộp lấy dĩa cá viên chiên từ tay Junsu, ngồi ăn ngon lành, không một chút ngại ngùng. Cậu mới phát hiện ra, Choi Siwon chỉ chăm chút vẻ bề ngoài thôi, cũng chẳng đoái hoài gì đến hình thức cư xử, lễ nghi cả. Hay là với từng thành phần, hắn có từng cách cư xử khác nhau?

_”Bộ bố mẹ cậu không mua cá viên chiên cho cậu ăn hả?”- Junsu tò mò.

_”Không. Thức ăn ngoài đường nhiều vi khuẩn lắm”

Siwon ăn ngấu nghiến đến nỗi tương ớt dính ra ngoài mép, hắn lấy ngón cái chùi miệng.

_”Không cho ăn cá viên chiên mà cho xài chất kích thích à?”

Junsu lẩm bẩm nhưng đủ để Siwon nghe. Cậu thừa cơ đá đểu hắn nữa. Cái tật đùa dai, nhớ dai, ghét dai của Junsu thì còn lâu mới bỏ được. Hắn nhai nhồm nhoàm viên cá, nuốt vào họng, trả lời Junsu.

_”Thì về nhà uống thuốc kháng sinh”

Quai hàm Junsu trễ xuống rồi thì nụ cười vẽ ra trên khóe miệng, cong thành đường vòng cung. Vòng cung đó tách ra làm hai để lộ hàm răng trắng muốt. Junsu đổ gục người xuống mà cười. Ai đời dùng chất kích thích xong lại uống thuốc kháng sinh. Logic của tên hội trưởng quả có vấn đề, vậy mà hắn cứ điềm nhiên như không có gì hết. Hèn chi, suy nghĩ thế, hành động vậy, tên hội trưởng và đám bạn luôn có vẻ khùng khùng điên điên không giống ai, chắc là do phản ứng phụ từ toa thuốc vô cùng đặc hiệu này.

Siwon nhíu mày chẳng hiểu có gì đâu mà cậu cười dữ vậy. Junsu cuối cùng cũng dứt cơn cười, ngồi im lặng hóng gió, và… nhìn Siwon ăn. Để khi hắn phát hiện ánh nhìn chòng chọc của mình, cậu đánh trống lảng bằng cách nghịch ngợm ném que cá viên ra xa.

_”Nhặt nó lại, bỏ vào thùng rác đi”

Giọng Choi Siwon vang lên, nghe y như tổng tư lệnh đang ra hiệu vậy. Junsu định quay lại mắng hắn:”Tiền tớ mua, tớ có quyền” thì bắt gặp sự nghiêm túc từ gương mặt Siwon làm cậu chùn lòng, chẳng hiểu sao lại ngoan ngoãn nghe lời tên mình ghét nhất thế giới, chạy ra nhặt cây que đã ăn xong, bỏ vào thùng rác. Thôi thì hắn đúng một lần, có ý thức bảo vệ môi trường, tên Choi Siwon đáng được khen ngợi thay vì lên án.

_”Bỏ luôn cho tớ”

Choi Siwon đưa rác hắn ăn vào tay Junsu, khuyến mãi là nụ cười nhờ vả triệu đô la.

Khi không còn vướng bận mùi đồ ăn, thực phẩm gì, cả hai im lặng, ngồi thả hồn theo gió. Lúc đó, Junsu cũng bắt đầu trò chơi tìm hiểu đối phương.

_”Cậu có nằm viện ở bệnh viện bố mẹ cậu bao giờ chưa?”- Junsu hỏi, bỗng dưng hối hận quá vì câu hỏi quá ư là vô duyên, nhưng lời đã sớm thốt ra rồi, làm sao mà giữ lại được.

_”Chưa”- Vậy mà Siwon cũng trả lời đấy-“Tớ bệnh cũng chẳng bao giờ nằm viện, có bác sỹ riêng đến nhà khám”

_”Vậy hả?”

Junsu chạnh lòng, nhớ lại lúc mình bị bệnh sốt xuất huyết, lần bệnh nặng nhất đời cậu. Cậu dật dờ như xác chết, nóng lạnh bất thường mà vẫn phải bị chờ ở ngoài cửa bệnh viện vì số bệnh nhân quá đông, không đủ giường nằm, làm những người ở cô nhi viện phải đem về tự chăm sóc. Cậu nhớ lúc đó mọi người và Jaejoong thức trắng đêm lo cho cậu. Cậu thầm ganh tỵ với Choi Siwon khi hắn có được bác sỹ riêng đến khám.

_”Mà bố mẹ không chữa được bệnh nhức đầu cho tớ. Mỗi lần tớ nhức đầu là tớ muốn xỉu luôn. Tớ uống bao nhiêu thuốc cũng không khỏi nữa. Dạo này tớ hay bị đau đầu lắm”

Siwon cúi đầu xuống, mặt khổ sở, hai tay xoa xoa thái dương. Junsu khẽ thở dài, do hắn suy nghĩ và bị áp lực quá mức, đầu óc căng thẳng nên mới suy nhược thần kinh dẫn đến bị nhức đầu kiệt quệ vậy thôi. Lòng thương cảm cho Choi Siwon dâng lên khi cậu nghĩ, hắn cũng chỉ là quá tham vọng thôi, chứ thật ra, ở nghĩa nào đó, hắn đang đấu tranh vì mục tiêu hắn đề ra.

_”Tớ đi đá banh, ông thầy huấn luyện viên có chỉ một chiêu xoa huyệt đạo chữa nhức đầu hay lắm”- Junsu nói, hơi nhích người về phía Siwon-“Tớ làm cho cậu nhé”

Tay Junsu run run chạm vào gương mặt trơ ra như tượng của Siwon, hệt như cậu đang chơi trò mạo hiểm, cho cá sấu ăn, con cá sấu xù xì, dài 2m cũng chẳng có bất kì cử động gì như Siwon vậy.

_”Có 5 huyệt đấy, Huyệt Bách Hội, Huyệt Thái Dương, Huyệt Hợp Cốc, Huyệt Phong Trì và Huyết Ấn Đường”

_”Tớ chỉ biết Paradol Extra thôi chứ không biết 5 cái huyệt”

Siwon nhắm mắt, nhíu mày càu nhàu làm Junsu buồn cười. Cái tên này cũng có máu khôi hài đấy chứ. Rồi cậu đột nhiên chiêm nghiệm ra một câu nói:”Người nào làm cho mình cười, có nghĩa là mình đã cảm mến họ”

Junsu lắc lắc đầu, xua đuổi ý nghĩ đó. Làm gì có chuyện cậu thích tên hội trưởng, nhưng ít ra, ác cảm của cậu về hắn cũng có phần tiêu tan. Cậu gỡ cái mắt kiếng ra cho hắn. Chính nó tạo cho hắn phong thái uyên bác nhưng gia trưởng. Cởi mắt kiếng ra, Siwon đẹp hơn nhiều.

Cậu bắt đầu ấn huyệt thái dương cho hắn. Cảm giác đầu tiên tiếp xúc với Siwon là làn da hắn mát lạnh như thể mới tắm xong vậy. Lông mày hắn dãn ra, trạng thái thả lỏng khi Junsu bấm thẳng góc vào hai thái dương, xoa xoa 1 phút. Quan sát Siwon ở khoảng cách gần làm tim Junsu đập loạn xạ. Quả nhiên, trong 4 người, người có vẻ bề ngoài đạo mạo, đứng đắn nhất chính là Choi Siwon. Mặt hắn không làm hội trưởng thì cũng uổng thật, ít ra nhìn vào, người ta có nét kiêng nể, chứ thử đưa Jung Yunho hay Kim Heechul lên xem, sẽ là một định nghĩa khác đấy…

Rồi cậu ấn tiếp huyệt ấn đường, huyệt nằm giữa đường nối hai đầu lông mày. Choi Siwon thích thú ra mặt, vai hắn lắc lắc, nhoẻn miệng cười tươi làm lộ ra lúm đầu tiền rất sâu. Junsu một thoáng đờ đẫn, tay chân khó cử động, đặc biệt hơi thở gấp gáp.

_”Làm tiếp đi chứ”- Siwon mở mắt ra, nói với Junsu một cách thiếu kiên nhẫn.

_”Uh uh”

Junsu gật đầu như cái máy. Ngón tay Junsu mềm mại day day vào huyệt ấn đường của Siwon gần 2 phút. Vì huyệt bác hội cần phải bấm ở trên đỉnh đầu, cậu đổi tư thế, quì lên ghế để tầm mắt cao hơn Siwon, tay cái ấn nhẹ cho hắn, day day chừng 10 lần.

Đầu gối tì lên băng ghế đá cứng ngắt làm Junsu tê cả chân, mém tí mất thăng bằng mà ngã, cũng may “bệnh nhân” kịp ra tay cứu “bác sỹ” khỏi bị té đập mặt. Mặt Junsu đỏ nhừ, phát hiện tay Choi Siwon đặt lên eo mình.

_”Buông tay cậu ra ngay, tên dê xồm”- Đang bấm huyệt trên đầu Siwon, Junsu nắm tóc hắn luôn, cho chừa hành vi lạm dụng, thiếu đứng đắn.

_”Tớ đã làm gì cậu đâu hả?”- Siwon bực tức hét trả.

Junsu sực nhớ ra, nãy giờ, Choi Siwon nhắm mắt, có lẽ hắn không biết tay hắn đang đặt ở chỗ nhạy cảm của Junsu.

Mặt như trái cà chua, cậu phớt lờ không nói gì.

Cái gì tới cũng tới. Rốt cuộc, Junsu cũng không tránh được cái huyệt khó bấm nhất, huyệt phong trì. Cậu này cần phải bấm ở sau gáy, nhưng Choi Siwon đang ngồi mặt đối diện với cậu thế, có nghĩa là, cậu phải luồng tay qua để bấm cái huyệt đó. Không có cái dại nào bằng cái dại nào, thay vì một câu nhờ vả đơn giản rằng:”Cậu xoay người lại”, Junsu liều mạng chồm người qua ấn huyệt phong trì cho hội trưởng. Công lao to lớn giúp Choi Siwon vượt qua cơn nhức đầu của Junsu cần phải được vinh danh.

Mắt Siwon nhắm nghiền, mũi thở ra những hơi đều đều, môi trầm khép kín. Junsu mặt mũi đỏ lè khi tiếp cận hắn thân mật vậy. Cậu tưởng lúc ấn huyệt thái dương là khoảng cách gần nhất giữa cậu với hắn rồi, nhưng lần này còn gần hơn.

Choi Siwon cũng chứng tỏ mình là một cầu thủ không hề mang nguyên tắc “fair play”, hắn đột nhiên mở mắt ra. Giây phút đó, Junsu biết mình đã lạc vào cõi mộng mị trong đôi mắt đen của Siwon, nó có sức hấp dẫn không kém gì mùi hương cá viên chiên mê hoặc Choi Siwon lúc ban nãy.

Xoa chưa đúng 10 cái, Junsu đã bất ngờ rụt tay lại, xoay gương mặt đang phừng phừng đi chỗ khác. Siwon ngồi nhíu mày, cũng chẳng có động thái gì.

_”Cậu bảo có đến 5 huyệt mà, sao cậu không bấm hết cho tớ”

Siwon hỏi với giọng trung tính nhưng tâm trí Junsu bị hắn khuấy đảo rồi, còn gì đủ sức tập trung để bấm cho hết 5 cái huyệt đạo nữa chứ. Junsu vẫn không chịu nhìn hắn, ngồi bất động nhưng trong lòng, ruột gan nóng đến cháy bỏng, tế bào giãn nở, mọi thứ cứ loạn cào cào cả lên.

_”Mà cũng đỡ thật đấy”- Siwon cười, không chờ cậu trả lời-“Cậu cũng mát tay ghê. Cậu cũng học ngành Thương mại phải không? Vài bữa nếu ra trường thất nghiệp, nói với tớ, tớ xin cho cậu vào khoa Đông y học ở bệnh viện bố mẹ tớ để cậu bấm huyệt cho người ta”

Kim Junsu thần trí bấn loạn, nghe Siwon nói cũng tự khắc buồn cười, cậu lén lén xoay lại thì lại một phen thót tim. Tên Hội trưởng cười hiền lành, những tia nhìn của hắn cũng chẳng mang nét sắc lẻm gây chết chóc, căng thẳng gì cả. Mụ dì ghẻ độc ác ngày nào đi bắt Changmin công chúa về giờ đây chỉ là cây dao cùn dùng để cắt trái cây thôi.

_”Thôi tớ đi về nha”

Junsu đứng dậy, vẻ mặt của Siwon làm cậu không thể chịu đựng được nữa, muốn trốn đến nơi nào đó để thét lên, trút nỗi căng thẳng nhằm giải tỏa thần kinh. Thứ cảm xúc này là cái gì thế? Vừa sợ hãi vừa hân hoan mỗi lúc được nhìn ngắm hắn. Sự sáng suốt của cậu khi khuyên nhủ Jaejoong đừng lún sâu vào chuyện với Yunho đâu rồi? Chính cậu cũng tá hỏa nhận ra mình đã sa chân vào đó rồi.

Siwon nắm chặt tay Junsu lại. Hắn nghiêm túc nhìn vào cặp mắt cậu bối rối. Siwon bao giờ cũng vậy, mặt đẹp như tạc tượng, đôi lông mày rậm, cặp mắt tinh tường, biểu cảm cứng nhắc đến vô hồn. Hội trưởng không sợ trời, không sợ đất, đứng ngang hàng với Junsu, đặt vào môi cậu nụ hôn nồng cháy. Sở thích lãnh đạo người ta của Choi Siwon cũng thể hiện rõ nét ở nụ hôn này, hắn hiên ngang dẫn đường, dũng mãnh tấn công Junsu đang chới với trong cảm xúc.

_”Muốn đi chơi với tớ không?”

Hội trưởng cười nhếch mép, kiểu làm người ta mê say. Dĩ nhiên, với một Kim Junsu đang chếnh choáng trong niềm hạnh phúc của nụ hôn đầu đời, làm sao cậu cưỡng nổi. Cậu e thẹn gật đầu, Siwon lại thắng cuộc. Hắn đeo mắt kiếng vào, vác cái túi của Junsu, đi đằng trước, một tên chỉ huy khí phách.

Hai người leo lên chiếc Lamborghini của tên hội trưởng. Khỏi phải nói, Junsu choáng ngợp trước nội thất hiện đại cũng như sang trọng của chiếc siêu xe này. Siwon ném chiếc túi của Junsu vào ghế sau, cài dây an toàn, phóng như bay làm cậu sợ thót tim. Bản đồ điện tử trên xe hắn đang chỉ đường đến tòa nhà X, nơi diễn ra buổi triển lãm tranh của họa sỹ nổi tiếng người Pháp Cassandra Miguel.

Đó là một bà già chừng 50 tuổi, gầy khẳng khiu như que củi, mặc chiếc áo đầm quá khổ mà bả muốn ngụm lặn trong đó. Những người tham quan buổi triễn làm này đều khoác lên vẻ thượng lưu, trang nhã. Nữ thì áo váy, nam thì mặc vest, có mình Junsu lạc lõng ở đây với chiếc áo hoodies và quần thể dục xanh dương. Bỗng dưng cậu xấu hổ quá chừng. Người đàn ông đang đứng giới thiệu bà họa sỹ đó đang bắn tiếng Anh cực siêu đẳng, mà cậu chẳng nghe được gì, đành đóng vai con khỉ, người ta cười thì mình cười theo, vỗ tay thì vỗ tay theo. Cậu chán quá chừng.

_”Nè”- Siwon đứng đằng sau Junsu-“Ăn đi, bánh Profiterole đấy”

Đó là một loại bánh phồng có nhân. Junsu nhận nó từ tay Siwon. Nó giống như bánh su kem, vỏ ngoài bánh xốp, có lớp chocolate phủ, lớp kem bên trong ngọt tuyệt vời. Vị ngọt tan chảy trên đầu lưỡi thật đê mê. Siwon mỉm cười, uống li rượu vang. Đúng là Siwon hợp với những nơi này, hắn quí tộc, thượng lưu y chang họ vậy.

_”Ê, sao cậu dẫn tớ đến đây vậy?”- Junsu nói nhỏ-“Tớ có làm xấu mặt cậu không?”

_”Không”- Siwon giữ nụ cười sáng láng, nhìn về phía bà họa sỹ-“Nếu cậu là Yunho hay Heechul, tớ chết chắc nãy giờ rồi. Ông già đó nói:”Kiệt tác nghệ thuật của bà Miguel là bức họa Hoa hồng”. Ổng đang dùng chữ masterpiece đấy, hai cái đứa đó mà có ở đây, tụi nó thế nào cũng được một mẻ ôm bụng cười rồi la làng lên: Thủ dâm”

_”Ủa sao vậy? Có liên quan gì đâu ”- Junsu ngơ ngác.

_”Masterpiece và musterbate”- Siwon cười tà ma, hắn rành hai người bạn đến mức trò đùa của họ cũng nắm tẩy được.

Sau đó, người đàn ông cũng thôi nói để cho đoàn người được đi thăm quan. Junsu cũng chẳng hiểu gì về nghệ thuật tranh cho lắm. Hầu hết khoảng thời gian, cậu ăn và nhìn Siwon nói chuyện. Hắn đứng đó, tự tin, phong thái thoải mái, nói chuyện với hai ba ông người Tây. Con nhà giàu, chắc hắn được học ngoại ngữ từ nhỏ, miệng Siwon cũng lưu loát như người đàn ông MC khi nãy. 7 phần cảm mến, 3 phần nể nang, coi như ác cảm của Junsu về Siwon bay theo mây khói rồi.

Rồi cậu cũng tận mắt chứng kiến kiệt tác Hoa hồng của Cassandra Miguel. Đó chỉ là một tấm họa nhỏ thôi, kích thước vuông, chỉ là một cái hoa hồng, có gì đâu mà gọi kiệt tác, vậy mà cũng lồng kính.

_”Bức tranh đó 30,000 EUR đó”- Siwon nói, cũng xuất hiện phía sau Junsu-“Chừng 40,500 USD”

_”Trời”- Junsu nhảy nhỏm lên-“Sao ghê vậy? Tớ đâu có thấy gì đẹp đâu?”

_”Đặc sắc ở chỗ, bức tranh đó không phải vẽ bằng nét bình thường. Để vẽ được bức hoa hồng này, đầu tiên bà Miguel phát họa trước rồi dùng bút mực chấm lên, nếu nhìn kĩ cậu sẽ phát hiện ra nét li ti ở trong tranh đó”

Junsu sửng sốt, cố nhìn cho kĩ bức tranh, nhưng nó lồng kính rồi, thật khó thấy. Thảo nào, so với những bức khác, bức này tuy nhỏ hơn, ít nổi bật hơn nhưng lại mắc nhất.

_”Bả phải chấm bao nhiêu điểm để thành bức hoa hồng này?”

_”Chừng…”- Siwon cau mày ước lượng-“3 triệu điểm”

Junsu muốn té ngửa trong buổi triển lãm đó.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *