Thư phòng của hội trưởng Bùi Thế Ân nằm khuất ở tầng số bảy, nơi mà dân đen không được phép bén mảng vào, nhân vật quan trọng (ngoại trừ thầy hiệu trưởng) nào dù không có hẹn cũng phải đứng ở ngoài chờ. Không gian khoác lên khí chất trầm ổn. Trên tường là hàng loạt hình ảnh nhậm chức qua bao nhiêu đời hội trưởng, mỗi gương mặt đều ngẩng cao đầy kiêu hãnh. Theo thứ tự thời gian, ảnh của Thế Ân nằm cuối cùng, bức ảnh chụp khoảng tầm hai tháng trước, đôi mắt tỏ tường ánh lên tham vọng thâu tóm quyền lực. Là một kẻ ái kỉ, Bùi Thế Ân không ngại trang trí thêm vài ba bức hình của mình nữa trên tường cho hắn ngắm nghía mỗi lúc chán chường.
Khi xung quanh mình không còn ai ngoại trừ những đứa mình quen biết lâu năm, trong vòng an toàn, Thế Ân gọi hồn lại cái cốt cách thật sự của mình, thể hiện rõ bản chất cẩu thả, om sòm. Hắn nới lỏng cà vạt ra, gãi sột soạt đầu tóc đã từng được vuốt keo cẩn thận. Đầu tóc của hắn, khi keo xịt tóc không còn tác dụng, rối như tổ quạ làm độ đẹp trai giảm phân nửa. Hội trưởng đầu xù gieo mình xuống bộ sofa bọc da nâu kiểu Anh Quốc, ra rả bên tai hắn là tiếng thư kí Nghiêm Đình Vũ liệt kê toàn bộ danh sách các cuộc họp cho tuần này dài như cái sớ. Bá Tùng đi thẳng đến chỗ góc giải trí, khởi động trò đánh golf giả lập trên màn hình Samsung chín mươi tám inch còn Hoàng lặng lẽ đến bên quầy rượu.
_”Có đứa nào uống martini không?” – Hoàng hỏi, tay chân táy máy nghịch mấy món đồ hàng là những chai rượu đắt tiền.
_”Cho tao một li với” – Tùng nói.
Thế Ân bảo hắn chỉ uống nước suối có ga nên Hoàng chỉ làm hai li cho mình và Tùng. Hoàng đi ngang qua tủ đựng máy phát đĩa vinyl đặt kế bên tủ sách cao đến trần nhà đầy những cuốn sách kinh điển, tư duy lãnh đạo, tư tưởng triết học. Bùi Thế Ân là một tay có gu âm nhạc rất khá. Hắn sưu tầm cả trăm bản thu vinyl quí giá được đặt ngay ngắn kế bên chiếc máy quay đĩa than cổ điển hiệu Garrard đắt tiền, phần lớn là nhạc Anh quốc. Lướt mắt một lượt, Hoàng đã thấy tên tuổi lớn trong dòng nhạc đại chúng: The Beatles, Coldplay, Radiohead, Robbie Williams đến các album nhạc thính phòng cổ điển như Elgar hay Vaughan Williams. Hoàng chọn trong cái mớ đó chiếc đĩa nhạc hòa tấu rồi quay về phía tràng kỉ với Thế Ân.
_”Nhạc nhẽo cái kiểu gì vậy?” – Tùng la lối – “Cái phòng khám nha khoa ở quận Một tao hay đi cứ mở cái bài này suốt. Hồi đó đi niềng răng lần nào cũng nghe. Mỗi lần nghe là nhớ phải nhổ một cây răng”
Thế Ân cười hô hố. Hắn thoải mái ngồi ngác tay lên thành sô pha hỏi Hoàng.
_”Mày thấy chỗ này sao?” – Ân hỏi.
_”Cũng được” – Hoàng nhấp chút rượu rồi lấy trong túi tẩu thuốc lá điện tử, phà một hơi – “Gọn gàng hơn tao nghĩ. Tao nhớ mày cũng bê bối lắm mà”
_”Hahaha” – Hội trưởng Ân khoái trá, vất hết vẻ đạo mạo qua cửa sổ – “Đúng là không khịa tao thì không phải là Phạm Tiến Hoàng. Một tay thư kí Vũ dọn dẹp hết đó, dọn một ngày hết mấy chục lần”
Cả hai ngó sang tên thư kí đang cần mẫn ủi áo vest cho hội trưởng Ân.
_”Mày kiếm nó ở đâu ra vậy Bô?” – Hoàng hất mặt về phía tên mặt chuột hỏi, giọng hơi nhỏ lại.
_”Thừa hưởng nó từ thằng hội trưởng cũ. Tao lên chức là thay máu hết toàn bộ Ban quản trị hội sinh viên luôn, không chừa một người nào. Mày biết con vua chúa hồi xưa, luôn có người hầu đi theo không? Mấy đứa đó, chủ nhân của nó làm gì sai là chịu đòn cho chủ nhân. Lúc tao thấy tay thư kí đó, nó bị hội chứng kẻ mạo danh do thằng cũ tẩy não hơi nặng luôn đó Hoàng. Kiểu như nó, chỉ cần đối xử tốt một chút sẽ làm được việc, nên tao giữ nó lại. Rồi bây giờ vô việc chính đi, tao sẽ đưa cho mày một lời đề nghị mày không thể chối từ”
Thế Ân ăn nói gãy gọn, lại lấy trích dẫn câu nói phim Bố già ra để tạo thêm nét thuyết phục, còn tranh thủ khoe mẽ trình độ. Hoàng nhún vai. Trải qua bao nhiêu tuế nguyệt phong vân, chẳng còn điều gì khiến hắn ngạc nhiên nữa cả. Để coi Bùi Thế Ân bản lĩnh đến đâu.
_”Tao từ chối thì mày cho tao ngủ với cá à?” – Hoàng đáp lại cũng bằng một lời thoại phim Bố già.
_”Mày là partner in crime, là đồng minh tin cậy cùng vào sinh ra tử với tao. Lẽ nào tao đứng trên đỉnh cao danh vọng mà thiếu mày được. Tao muốn mày làm Hội phó của tao, đồng sở hữu cái phòng này… và thư kí Vũ, mày thấy sao?”
Hoàng muốn phun rượu ra ngoài, hắn cười lớn, lây qua cho thế Ân. Cả hai cùng cười lớn khiến Bá Tùng giật mình, đánh hụt quả banh, hắn điên tiết chửi bới ầm ỹ.
_”Mày còn nghĩ ra được cái gì khác hay ho hơn không Bô?”
_”Tạm thời là không” – Ân hất sợi tóc như cọng rong biển xõa lòa xòa trước trán – “Tao sẽ cho mày thời gian suy nghĩ. Tao không có ép mày đâu”
_”Tự nhiên khơi khơi đưa tao vô chức làm hội phó, mày cũng lộng quyền thật đó” – Hoàng cười nhếch mép, cố tình đánh đố Ân.
_”Nên nhớ, có ba cách để giải quyết vấn đề: Cách đúng, cách sai và cách của Bùi Thế Ân này”
Tay Thế Ân giơ ra số ba. Ánh mắt tên hội trưởng bỗng sắc lẻm như con hổ đã định vị được con mồi, chỉ còn giơ mấy cái răng nanh lên để táp ngay động mạch cổ của con vật đáng thương đó. Phạm Tiến Hoàng biết Bùi Thế Ân không hề nói đùa, chỉ cần hắn gật ý, trong một cái búng tay tanh tách của hội trưởng Ân, Hoàng sẽ nhanh chóng ghi tên mình trong lịch sử trường R – Hội phó hội sinh viên Phạm Tiến Hoàng. Hắn nhớ lại thời kì cấp ba mà hắn được gọi là Hoàng Thái Tử, nghe lố bịch làm sao.
Có vẻ hôm nay không phải là ngày đại cát của Tùng. Cao Thiên Bá Tùng thua trắng trò golf, không gỡ được một điểm nào, đành ngậm ngùi quay về sofa ngồi với đồng bọn.
_”Tối nay đám tụi mình đi ăn Omakase nha, tao đặt bàn rồi. Sau đó qua bên bar Smoking Love quẩy tới sáng nghen. Tao cũng phải có quà chào mừng mày quay về chứ Hoàng, cứ để thằng Bô chiếm spotlight hoài sao được” – Tùng đá mắt với Hoàng. Thiếu gia tập đoàn Ngọc Trai Vĩnh Châu là một tay ăn chơi có tiếng ở Sài Thành.
_”Tớ e rằng không được đâu” – Thư kí Vũ cắt ngang. Thư kí đã ủi áo xong cho hội trưởng, đứng đó từ bao giờ – “Ngày mai tất cả mọi người trong Ban quản trị hội sinh viên trường R phải họp lúc tám giờ sáng”
_”Tao đã cho phép mày mở miệng ra nói chuyện chưa vậy?” – Li rượu trong tay Tùng in rõ mấy dấu tay đang siết chặt của hắn.
_”Được rồi Tùng” – Hội trưởng Ân lên tiếng – “Thư kí Vũ nói đúng đó. Mày là Ủy viên cũng phải có mặt luôn”
_”Phải không đó. Tám giờ sáng là giờ tao đi ngủ đó” – Ủy viên Cao Thiên Bá Tùng lên tiếng phản đối liền.
_”Vậy thì đi ngủ lúc tám giờ tối đi, đảm bảo sáu giờ sáng mai mắt mày mở trao tráo. Mà buổi họp ngày mai sẽ vui lắm đây, tao khuyên mày là đừng có bỏ lỡ. Mày có biết trường T cũng có một hội sinh viên không? Ngày mai là ngày tụi nó bị giải tán, tụi mình chỉ giữ lại hai người đầu đàn để làm việc vặt thôi”
Hoàng để ý thư kí Vũ được hội trưởng Ân bảo kê, dáng đứng gù lưng bỗng thẳng thớm hơn. Hoàng cười thầm, mấy đứa trẻ con chơi trò thâu tóm quyền lực cũng thú vị ra trò đấy.
……………………………
My Lan đến trường tầm 7 giờ rưỡi vì 8 giờ rưỡi có lớp Xác suất thống kê. Nhìn sơ đồ lớp học, cô cũng thầm đoán sẽ học chung với đám R nữa. Cô không muốn đi sát giờ lắm vì sợ không có bàn ngồi, lại phải ngồi bon chen với đám R. Bảo Quân có chia sẻ thời khóa biểu học kì này với My Lan, họ sẽ học chung lớp Xác suất thống kê của thầy Chương. My Lan thở phào, trường mới, bạn mới, ít ra còn có Quân.
Cô xem tới xem lui bản đồ trên điện thoại. Điều gì đó lóe sáng trong đầu cô, nếu như cô đi băng ngang qua căn tin thì sẽ rút ngắn thời gian đến lớp lại. Hôm trước môn Quản trị kinh doanh, do còn bỡ ngỡ nên cô lạc đường tứ tung. Nếu băng qua căn tin, chỉ cần đi thẳng đến tòa nhà A, lên tầng ba, quẹo sang trái thì sẽ đến lớp Xác suất thống kê.
Mường tượng trong đầu sẵn đường đến lớp nên cứ việc như vậy mà đi thôi, My Lan phấn khởi. Buổi sáng hôm nay trời xanh ngắt, có nắng nhẹ. Vặn âm lượng vừa phải, cô khẽ thì thầm hát theo bài hát “How you get the girl” của Taylor Swift, bước chân vô thức nhún nhảy theo điệu nhạc.
_”Hả? Em nói gì? Bữa nay em không đến làm được sao? Sao em không đến làm được mà không nói sớm cho chị biết chứ. Em biết là bữa nay đông khách lắm mà. Á”
Cô gái trạc tầm giữa ba mươi tuổi vừa đi vừa nói chuyện lớn tiếng bỗng trặc chân vấp ngã. Cô la lên một tiếng thất thanh đằng sau My Lan. Có vài người ngồi ăn sáng có ngó lại nhưng rồi cũng dửng dưng. My Lan hốt hoảng, cô lập tức rút tai nghe ra. Cô gái mặc tạp dề màu xanh có tên gian hàng Việt Nam “Mộc” mà My Lan từng đi ngang qua.
_”Chị ơi, chị có sao không chị?”
Cô gái nhăn nhó, muốn dịch chuyển cái chân một chút rồi lại rên lên vì đau. My Lan đỡ cô đứng dậy, cho cô khoác lên vai mình để làm điểm tựa, nhấp nhấp từng bước cà nhắc.
_”Chị ở quầy Mộc phải không? Để em đưa chị đến đó nha”
Cô gái dù đau đớn nhưng vẫn nhìn My Lan đầy cảm kích. Cô gật đầu lia lịa. Trong quầy còn có một cô gái trẻ khác đang ngồi ở quầy bếp. Thấy My Lan dìu đồng nghiệp mình đến, cô vội vội vàng vàng cho cô đồng nghiệp khoác tay còn lại bên vai mình. Cô gái với cái chân bị thương rối cuộc cũng ngồi xuống được cái ghế.
_”Chị Hương. Chị không sao chứ?” – Cô gái kia nói, cởi đôi giày thể thao chị Hương đang mang ra chỉ để thấy mắt cá chân đang sưng vù lên – “Để em lấy dầu nóng xoa cho chị nha”
_”Cám ơn em nha” – Chị Hương lấy làm cảm kích trước cử chỉ tốt đẹp của My Lan.
Xem ra vết thương của chị Hương không nhẹ đâu. Cô gái trẻ kia giới thiệu mình tên là Liên với My Lan. Cô thở dài, chỉ có hai người phụ nữ quán xuyến cái gian hàng này, lúc nãy cô nghe chị Hương bảo, hình như bữa nay người phụ không đến. Cô chợt nghe tiếng chuông Keng keng bên ngoài quầy hàng báo hiệu có khách đến. Cô hơi phân vân. Làm sao bây giờ? Chị Liên đang quấn quýt lo chị Hương nên có vẻ không nghe thấy tiếng chuông. My Lan nuốt nước bọt. Thôi giúp thì giúp cho trót vậy. Mình chỉ cần ra ngoài nói: “Xin bạn chờ một chút, bếp đang bận” hoặc tử tế hơn thì ghi lại mấy món người ta gọi rồi vào bên trong bảo chị Liên chuẩn bị, sau đó thì mình rút quân trong êm ấm.
Mới vừa bước ra quầy, My Lan đứng hình.
Tên khách hàng nhuộm đầu bạch kim đang nhìn bâng quơ, ngón tay hắn gõ gõ xuống mặt bàn. Tên đó mặc chiếc áo khoác bóng chày, bên trong áo thun trắng. Hắn đeo tai nghe màu hồng. Tự dưng thấy gì đó hơi chõi, một bộ trang phục đường phố và màu hồng – cảm giác không đúng lắm. Giật mình, My Lan sờ vào túi áo mình, nhận ra điện thoại của cô không còn nữa. Lúc nãy hấp tấp đỡ chị Hương vào trong quầy bếp, cô bỏ quên nó trên bàn và chủ nhân của cái tai nghe màu hồng đó không ai khác là mình – Trần My Lan. Phạm Tiến Hoàng cũng hơi ngạc nhiên khi thấy cô bước ra từ bếp ra. Hắn tháo tai nghe ra, dùng mấy ngón tay dài ung dung đẩy cái điện thoại về phía cô trong khi giai điệu pop vui tươi đặc trưng của bài hát “How You Get The Girl” – Taylor Swift vẫn vang lên.
“And then, you say
I want you for worse or for better
I would wait forever and ever
Broke your heart, I’ll put it back together”
_”Là cậu sao? Chị Hương đâu?” – Hắn hỏi, cái tật cố hữu là khi thắc mắc, hắn sẽ nheo nheo mắt lại. Tên này còn biết cả chị Hương, xem ra bọn họ quen nhau.
_”Chị Hương bị trặc chân, đang ở trong bếp đó” – My Lan hướng mắt về bếp.
_”Vậy hả? Vậy tớ chọn món được không?”
Tên Phạm Tiến Hoàng này lạ thật. Rõ ràng, vào ngày học đầu tiên, giọng hắn kiểu như chập mạch vậy, kiểu lơ lớ chẳng ra đâu vào đâu, mà hôm nay phát âm lại chữ nào ra chữ nấy gọn rẽ, rõ ràng.
_”Tớ không phải là nhân viên của chị Hương. Tớ không biết gì đâu. Cậu cứ gọi món đi, tớ sẽ chuyển lời cho chị Hương”
My Lan lúng túng. Ánh nhìn tên kia dừng lại ở bóng hình đứa con gái trước mặt mình. Ngày đầu tiên, cô ta cột tóc lên cao, để lộ phần xương cổ thanh mảnh khẽ nhô lên dưới lớp áo thun giản dị. Hôm nay, mái tóc ấy được xõa xuống, đen mượt nhưng phần đuôi hơi xơ cháy, vài sợi vẫn còn ẩm như vừa được gội lúc sáng sớm trước khi đến trường. Những đường nét trên mặt hài hòa, không phô trương – đôi môi đầy đặn, gương mặt trái xoan, đôi mắt sáng – tất cả tạo nên vẻ đẹp dịu dàng, đơn sơ như chưa từng va chạm sóng gió cuộc đời.
_”Phở gà”
Hoàng chọn món mà không cần nhìn thực đơn, giọng chắc nịch, có thể lần nào đến đây, hắn cũng chỉ ăn đúng một thứ. My Lan hơi sững lại. Một tay nhà giàu nứt vách đổ tường, giữa bao gian hàng Âu – Nhật – Hàn hào nhoáng, vậy mà lại chọn món ăn dân dã nhất trong thực đơn. My Lan ghi tên món ăn xuống tờ giấy nhỏ.
_”Ghi order cho đúng đấy nhé, nhân viên thời vụ” – Hắn lại trêu cô, càng khoái chí hơn khi thấy gương mặt cô hầm hầm – “Bao nhiêu tiền vậy?”
_”500,000 VND”
Cặp mắt My Lan ương bướng đáp lại trò trêu chọc của Phạm Tiến Hoàng. Chuỗi phản ứng của tên khách có thể miêu tả như sau: hắn chỉ run người nhẹ, sau đó bật cười lớn rồi chống tay lên bàn che miệng cười. Phạm Tiến Hoàng vẫn nhớ My Lan vẫn còn cay cú hắn về số tiền đầu tư nhỏ giọt mà hắn rót vào quán cà phê thú cưng của cô. Nhìn thấy đối phương cười cợt mình như vậy, My Lan càng tức hơn.
_”Ý trời trời, Hoàng. Xin lỗi em nha. Chị Hương bị trặc chân, cũng may có cô bé tốt bụng này dìu chỉ vào trong” – Chị Liên hấp tấp chạy ra – “Em muốn ăn gì?”
_”Không sao đâu chị, bạn kia viết order cho em rồi”
Hoàng nhướn mắt về phía My Lan trong khi cô thì thầm với chị Liên: “Bạn đó gọi món Phở gà đó chị”. Chị Liên ngay lập tức chạy thẳng vào bếp để không làm phật lòng khách quen đứng chờ nãy giờ. Chỉ còn lại nhân viên bất đắc dĩ và tên khách hàng thích cà rỡn.
_”Xem ra cậu vẫn còn giận tớ nhỉ?” – Hoàng đứng cúi người chống tay lên mặt quầy nên gương mặt hắn hơi sát My Lan.
My Lan không đáp. Cô tránh không nhìn vào mắt tên kia.
_”Cái bài tập cô giáo đưa ra đâu có giới hạn thời gian đâu. Cổ đâu có bắt cậu phải mở doanh nghiệp liền. Cậu có thể tìm bất cứ quán cà phê nào cậu thích ở đất Sài Gòn này, dùng 500 ngàn xin làm một chân chạy bàn, ở đó chai mặt tới bảy tám năm rồi năn nỉ chủ san lại quán đó giá rẻ. Thú cưng thì cậu tìm miễn phí trên mấy cái web Hội động vật cơ nhỡ, chẳng tốn một xu nào. 500 ngàn của tớ lãi to rồi. Tớ thích đầu tư lâu dài cho mấy người tự thân vận động”
My Lan định cãi lại mà nghe tên này nói cũng đúng. Vừa lúc đó, chị Liên mang ra tô phở gà nóng hổi.
_”Phở gà của em đây. Ăn hoài món này, đổi món đi em. Mai ăn cơm tấm đi”
_”Em sẽ ăn hết mấy món Việt Nam ở quán chị luôn. Ở bên Úc làm gì có đồ Việt ngon mà ăn chứ. Về đây chỉ thích ăn đồ Việt Nam thôi”
_”Mấy đứa Việt kiều ai cũng nói y chang em đó”
Tên Hoàng đứng thẳng người dậy, để lại tờ tiền 100 ngàn cho món phở gà 60 ngàn. My Lan đoán hắn phải cao tầm cỡ Kha, tầm 1m80 hơn một chút. Mái tóc bạch kim vô cùng đặc biệt của hắn ánh lên những vầng sáng màu hổ phách. Cơ bắp hắn rắn rỏi, vai rộng lưng thẳng, vóc dáng không có chút mỡ thừa nào cả. Dù bực bội nhưng cô phải thừa nhận hắn là một thanh niên vượt trội về ngoại hình, chắc chắn là cục nam châm thu hút phái nữ.
_”Anh Hoàng. Bé nhớ anh Hoàng quá”
Mới vừa nói đã có tiếng một đứa con gái gọi tên Phạm Tiến Hoàng. My Lan nhận ra giọng nói này, đứa con gái đó nói giọng rất đặc biệt, nó đã từng lên tiếng trêu ghẹo Bùi Thế Ân trong lớp Quản trị kinh doanh.
Nhỏ đó mày ngài mắt phượng, mái tóc đen đánh rối thả bồng bềnh trên bờ vai hao gầy. Điều đầu tiên thu hút My Lan trước chính là nhỏ đó rất trắng, nó không trắng hồng hào khỏe mạnh như Bảo Quân mà trắng kiểu thoa lên cả chục hộp kem trộn, không khác gì mấy đứa hotgirl mạng dùng phần mềm chỉnh ảnh. Đó là một cô gái đẹp nhưng không phải đẹp tự nhiên. Bộ ngực căng tràn dưới bộ váy đầm hai dây lụa màu đen kia là một sản phẩm qua bàn tay nhào nặng của một bác sỹ thẩm mỹ thần sầu. Đôi môi tều đỏ mọng được lấy theo nguyên bản của nữ diễn viên Bae Suzy mà các viện thẩm mỹ trưng đầy và để có được chiếc mũi dọc dừa đó, cô ta đã phải lấy xương sụn của mình đắp vào. Đứa con gái đang lả lơi đong đưa với Phạm Tiến Hoàng không khác gì một con búp bê Hàn Quốc không chỗ nào là không dính đến dao kéo cả.
_”Đừng có chào tôi cái kiểu đó nữa, nếu không muốn tôi cho nguyên tô phở lên người”
_”Hữu duyên thiên lí năng tương ngộ, vô duyên đối diện bất tương phùng” – Con nhỏ vừa ngâm thơ vừa chớp liên tục hàng lông mi giả như muốn rụng xuống.
_”Đang nói cái tiếng gì vậy?”
_”Lời của cổ nhân đó, tiểu tử thối”
My Lan trố mắt, đang ngoài đường mà con nhỏ kia chẳng lấy làm xấu hổ. Ý tứ nhỏ đó để đâu không biết, người ta cự tuyệt vậy mà vẫn ôm ôm ấp ấp. Nó bám theo Hoàng cho tới khi hắn ra bàn ngồi chung với đám bạn hắn thì nó mới chịu bỏ đi. Mấy đứa nhà giàu ngồi đó tầm cả tiếng sau rồi tách đàn, Phạm Tiến Hoàng đi một mình còn Bùi Thế Ân và Cao Thiên Bá Tùng được hộ tống bởi tên thư kí mặt chuột Nghiêm Đình Vũ về phía phòng họp của Ban quản trị sinh viên trường.
Hoàng thiếu gia ghé một quầy thức ăn nhanh mua nước ngọt, con nhỏ đó tranh thủ rình mò phía sau. Điều My Lan không ngờ cả hai đứa chúng nó đều đi vào cùng cái lớp Xác suất thống kê với mình luôn.
Lời nói của con nhỏ đó ban sáng bỗng dội lại trong đầu cô:
“Có duyên ngàn dặm xa vẫn gặp
Không duyên đối diện vẫn cách lòng”

