My Fiction

[BU] CHAP 20: Lời Thì Thầm Của Quá Khứ

Ánh sáng ban mai tinh khôi chiếu rọi qua khung cửa sổ lớp học, căn phòng số 6 dãy lầu B trường trung học Nam Phương rộn ràng tiếng cười nói.

“Sỉ số: 30

Hiện diện: 30

Vắng mặt: 0”

Vóc dáng người nhỏ nhắn, cậu học sinh trung học mười lăm tuổi Ngô Đặng Bảo Quân kiễng chân nắn nót viết từng chữ trên chiếc bảng đen. Mấy đứa học sinh trong bộ đồng phục trắng, áo quần viền kẻ ca rô nâu, theo sự phân công của lớp trưởng Bảo Quân, đứa cầm chổi, đứa cầm khăn lau, tất bật cho buổi học Văn sắp tới.

_”Tớ để lọ hoa ở đây nhé”

Cô bé tóc bím mang bảng tên “Trần Thanh Duy” đặt lọ hoa cẩm chướng trên bàn giáo viên sau khi đã phủi phẳng phiu chiếc khăn trải bàn. Nhìn những bông hoa khoe sắc, tâm trạng Bảo Quân rộn ràng lên hẳn.

_”Hoa đẹp ghê luôn”

_”Hoa tươi luôn nha. Mẹ tớ chọn đó. Tớ năn nỉ mẹ tớ bán rẻ cho lớp mình, mẹ tớ tặng thêm cho mấy bó hoa bi trang trí luôn”

Gương mặt Thanh Duy đầy vẻ khích lệ. Vai trò lớp trưởng vừa là một chức danh tự hào vừa là một thử thách cho Quân, một đứa bé nhút nhát thì làm sao có thể điều phối được một tập thể đây? Dù vậy, trong lòng cậu vẫn dâng lên một niềm tin nhỏ bé rằng mọi chuyện sẽ ổn thôi.

Ting

Đoạn tin nhắn trong điện thoại rung lên. Bảo Quân rút điện thoại trong túi quần ra.

Là mẹ. Quân cầm điện thoại, cười tít mắt.

<Voi mẹ: Voi con của mẹ ráng lên nhé. Muốn uống trà sữa không? Tối mẹ đi làm về mua cho con uống>

<Voi con Titi: Dạ có. Mẹ mua ở quán hôm trước nha. Quân muốn uống trà sữa đường đen>

<Voi mẹ: Tối nay Bô có qua ăn cơm nhà không? Nó đi thi đấu ở Nha Trang về hôm qua rồi thì phải?>

<Voi con Titi: Dạ có>

Ting

Có dòng tin nhắn đến từ một người gửi khác.

Tin nhắn cũ:

<Voi Con Titi: Bữa nay cậu ráng đi sớm nha. Nếu không lớp bị sao đỏ trừ điểm thi đua>

Tin nhắn mới:

<Voi Bự: Ờ. Tới trường rồi đây>

Có tiếng ồn ngoài cửa. Cậu thấy bóng hai ba đứa con trai đang cập cổ nhau đến lớp.

Bùi Thế Ân, “Hoàng tử tennis”, đánh đâu thắng đó, mới mười lăm tuổi mà đã cao đến gần 1m80, là báu vật đáng được bảo tồn của trường, góp phần đưa tên tuổi trường Nam Phương tiến thân trên bản đồ ngành giáo dục. Tin đồn phong phanh rằng chỉ mới lớp Mười thôi, Bùi Thế Ân đã nắm chắc một suất học bổng vào ngôi trường đại học R hằng đầu Việt Nam cho những thành tích thể thao vượt trội. Tương lai tên này dự rằng đã trải thảm đỏ sẵn.

Hắn lia mắt qua Bảo Quân như cách hai người chào xã nhau bình thường rồi chú ý vào hàng chữ ngay ngắn, trò trịa đề ngày tháng năm cậu đang viết lên tấm bảng đen.

_”Chữ đẹp đấy” – Hắn thì thầm đủ hai đứa nghe.

_”Cà vạt bị lệch kìa” – Cậu nheo nheo mắt.

Thế Ân nhìn xuống, đúng thật cà vạt của hắn bị lệch. Là con cưng của trường, bị sửa lưng, hắn hậm hực ra trò nhưng vì lớp trưởng vừa nhắc nhở hắn cũng là người bạn thân từ nhỏ nên hắn không nói gì. Hắn sửa qua loa lại cà vạt rồi đi một mạch xuống bàn gần chót nơi hai thằng ban nãy cùng sánh bước với hắn đang chờ.

Phạm Tiến Hoàng đi vào, gương mặt vẫn vô cảm muôn thuở, chỉ đáp lại lời chào qua ánh mắt với Bùi Thế Ân. Tên này mới nhập học được một tuần sau khi bôn ba ở nước ngoài nhiều năm. Theo lịch công tác của ông ba làm giám đốc của hắn, Hoàng đi đi về về giữa Việt Nam và Úc, thay không biết bao nhiêu trường và ngôi trường Nam Phương là ngôi trường thứ mười trong trạm dừng chân của hắn.

Hoàng là một ca khó, thầy cô đã có một buổi họp kín, chia làm hai phe rõ rệt: một phe cho rằng một chương trình giáo dục thuần Việt hoàn toàn sẽ khiến một đứa học sinh lai tạp nguồn gốc như Hoàng không theo kịp, đề nghị một lớp học đặc biệt riêng, bên còn lại: thể theo nguyện vọng của phụ huynh: tước bỏ mọi đặc quyền Hoàng có, muốn rèn luyện sự hòa đồng trong môi trường học tập chung, đồng thời, tỏ rõ quan điểm bình đẳng và chất lượng giáo dục hàng đầu của trường Nam Phương rằng: không một em học sinh nào mà trường không xử lí được.

Trường điểm Nam Phương nằm trong trung tâm của thành phố hội tụ đủ mọi thành phần tinh hoa, từ những bộ óc thiên tài đến con nhà giàu hạng xịn. Lớp học số 6 của Bảo Quân cũng như một xã hội thu nhỏ nơi những nhóm khác nhau sẽ chơi riêng với nhau: nhóm nhà giàu ăn diện, nhóm mọt sách học sinh giỏi, nhóm thể thao, nhóm văn nghệ, cả nhóm dân anh chị nữa mà tên cầm đầu là Vũ Khải Hiển. Tên này gia thế hiển hách, gia đình kinh doanh ngành nghề xuất khẩu gỗ nội thất ra nước ngoài. Do ngồi trên cả núi tiền, thiếu gia họ Vũ chẳng coi ai ra gì, ăn mặc áo quần xộc xệch, lại không đeo cà vạt, chửi thề như đi hát. Đám bất cần đời đó chuyên tụm ba tụm bảy dưới góc bàn chót.

Theo Bảo Quân biết, Phạm Tiến Hoàng thuộc top 1% những người có tiềm lực mạnh nhất trong trường, thế nên, ai cũng muốn làm thân với hắn. Hắn nói chuyện xã giao bình thường, ngược lại, đời sống sau giờ học của hắn đầy bí ẩn, bạn bè rủ đi đâu cũng không đi nên người ta cũng đâm ra lười giao tiếp với hắn. Hoàng cũng gây ra một số rắc rối nho nhỏ cũng không đáng kể, ví dụ: làm nổ tung cái phòng thí nghiệm hay thỉnh thoảng đi trễ, trốn học hút thuốc hay quên đeo bảng tên. Vắt cái cặp qua một bên, hắn ngồi vào chiếc bàn vị trí giữa lớp, ngay góc cửa sổ. Ánh mắt hắn hướng xa xăm ra cửa sổ.

Đột nhiên tiếng đám con trai rộ lên, Hoàng giật mình. Hoa khôi của trường, Phùng Ái Linh, “công chúa trượt băng nghệ thuật”, con gái của một gia đình thuộc tầng lớp trí thức cấp cao: ông nội là giáo viên đại học, ba mẹ đều là phó giáo sư – tiến sỹ. Ái Linh từ nhỏ đã được hướng đến du học nước ngoài nên có hẳn một cái tên tiếng Anh cúng cơm – Aileen. Cái tên đó không ngừng được đám nam sinh xuýt xoa đầy phấn khích.

Công chúa thì phải sánh đôi với hoàng tử chứ. Không thể đẹp đôi hơn với công chúa trượt băng chính là hoàng tử tennis Bùi Thế Ân. Hắn mỉm cười ngạo nghễ với cô. Với vẻ tự kiêu của một người đã quen với việc mình được chiêm ngưỡng, cô không đáp lại. Thân hình mảnh khảnh của cô lướt nhẹ qua dãy bàn giữa như cách cô di chuyển trên sân băng.

_”Chào cậu, Hoàng”

Hoàng ngẩng mặt lên nhìn cô, cô gái đó đáp lại bằng nụ cười trong vắt của hạt sương mai.

Tốt nghiệp hết cấp ba, Phùng Ái Linh đã bay sang Mỹ du học.

Tùng… tùng… tùng

Tiếng trống trường đã điểm, báo hiệu giờ học bắt đầu. Bọn học sinh bát nháo đã yên vị chỗ ngồi. Vị trí lớp học phản ánh tính chất tập thể đó. Chỗ ngồi của Bảo Quân là ở bàn nhất, chung với đám học sinh giỏi, còn đám cá biệt đóng đô cả ở những bàn dưới. Ở khoảng cách gần, cậu có thể tập trung nghe giảng mà không bị phân tâm bởi tiếng trò chuyện riêng hay tiếng ăn nhóm nhép của một đứa hay ăn vụng nào đó.

_”Cả lớp nghiêm” – Bảo Quân dõng dạc hô to.

_”Chúng em chào cô ạ”

Chỉ có đám bàn nhất vừa nói vừa cúi chào cô giáo, đám bàn cuối chào cho có lệ. Cô Nguyễn Thị Hòa, giáo viên bộ môn Văn học đã có kinh nghiệm gần hai mươi năm công tác giảng dạy ở trường Nam Phương. Cô mỉm cười. Bộ áo dài hồng cô mặc khiến cô trông tươi tỉnh hơn những người phụ nữ khác ở độ tuổi bốn mươi hai đang đau đầu vì vật giá chợ búa đang leo thang đến chóng mặt.

_”Hôm nay các em có biết là ngày gì không nhỉ?” – Cô Hòa mỉm cười, lấy tay vén mái tóc dài qua một bên. Cô xoay lưng trước lớp, bắt đầu viết chữ lên bảng.

_”Ngày Lễ tình yêu” – Cả đám phía dưới la lên.

_”Đúng rồi. Hôm nay chúng ta sẽ bàn về tình yêu trong văn học” – Cô xoay lại, gạch đậm hai chữ “Tình yêu” trên bảng.

“Làm sao cắt nghĩa được tình yêu

Có nghĩa gì đâu, một buổi chiều

Nó chiếm hồn ta bằng nắng nhạt

Bằng mây nhè nhẹ, gió hiu hiu…”

Gọng kiếng nâu trên sống mũi khiến bình thường cô nghiêm khắc lắm, nhưng trước những vầng thơ tình ướt át của Xuân Diệu, cô trông dịu dàng lạ thường, đường nét thô ráp trên gương mặt đã có dấu chân chim như được nhu hóa. Đám học trò theo những âm điệu cô ngân nga lạc trôi theo những cung bậc cảm xúc của người thi sỹ đã cháy hết mình với khát vọng yêu mãnh liệt.

_”Để cô kiểm tra xem các em có chuẩn bị bài tập cô cho tiết trước không nhé. Em nào xung phong đọc một bài thơ tình yêu nào”

_”Em… em”

Đám học sinh ngồi bàn đầu giơ tay lên. Bảo Quân cũng hăng hái muốn được gọi tên, trong đầu đã thủ sẵn bài thơ Sóng của Xuân Quỳnh. Tuy vậy, cậu sớm thất vọng vì đã không được gọi tên.

_”Mời em Minh Lộc nhé” – Cô chỉ vào một thằng đeo kiếng ngồi ở dãy thứ hai.

_”Dạ là bài “Tôi yêu em” của Puskin”

Nó dõng dạc đọc.

“Tôi yêu em: đến nay chừng có thể

Ngọn lửa tình chưa hẳn đã tàn phai

Nhưng không để em bận lòng thêm nữa

Hay hồn em phải gợn bóng u hoài…”

Cô gọi thêm hai ba đứa nữa nhưng đều không phải là Bảo Quân.

_”Bây giờ chủ đề khó hơn một chút nhé” – Cô nói – “Em nào hãy đọc cho cô một trích đoạn trong văn xuôi”

Một số cánh tay đã rơi rớt.

Mắt cô hướng về thằng học sinh ngồi dãy bàn giữa đang nhìn mình chăm chăm nãy giờ. Kể từ hai ba tuần đổ lại đây, cô nhột cả người nhận ra cái thằng nhóc đó, trước giờ là một đứa không hề để đầu óc vào những bài giảng của cô, lại quan sát từng nhất cử nhất động của mình. Theo lẽ thường, học sinh sẽ nhìn cô khi cô đang giảng, rồi chuyển ánh mắt sang đứa nào đó khi cô gọi bạn đó đứng lên trả lời, đằng này, mục tiêu quan sát của nó bất di bất dịch. Ánh mắt của nó không hẳn là soi mói nhưng lại làm cô khó chịu, kiểu như nó đang lục lọi tìm gì đó trong mình. Thằng nhóc đó, thiếu gia tập đoàn Pegasus, tiền đồ xán lạn, mục quang lại tăm tối. Cơn ớn lạnh như những con kiến bò dọc sống lưng cô, làm cô rùng cả mình.

_”Hoàng” – Cô gọi tên thằng học sinh đó – “Em hãy đọc một trích đoạn tình yêu trong một tác phẩm văn xuôi mà em thích cho cô nghe nào. Nếu không có thì em cũng có thể đọc một bài thơ”

Thằng học trò tên Phạm Tiến Hoàng ngồi thừ người ra. Vẻ mặt hắn thoáng chút bối rối vì không nghĩ cô Hòa lại gọi mình. Cả đám bàn đầu xoay xuống nhìn về phía Hoàng. Bảo Quân nuốt nước bọt, linh cảm như có điều gì đó sắp xảy ra.

Hai ba giây chầm chậm trôi qua. Hoàng bỗng biến thành một ông già chín mươi tuổi, chầm chậm từng cử chỉ đến mất kiên nhẫn để lấy ra một tờ giấy nhàu nát trong túi quần.

”Ngày xưa, tôi đặc biệt yêu mùi của cô…”

Nhân vật chính rốt cuộc đã lên tiếng sau một thời gian bắt mọi người chờ. Phạm Tiến Hoàng không phải là cái loa phát thanh của lớp. Tính hắn trầm, vậy nên giọng cũng thấp và cứ đều đều. Hắn không có một giọng đọc hay, thậm chí đọc còn bị sai. Nhưng chính vì vậy, câu chữ qua miệng hắn lại cứ như thể hắn không phải đọc từ trong sách mà chính hắn đang kể lại câu chuyện của mình. Giọng hắn cứ nghẹn nghẹn, cảm xúc cứ không thoát ra trong cổ họng, cứ tắc nghẽn lại, quanh quẩn tựa làn khói.

”Mùi cô lúc nào cũng mới: mới tắm, mới thay quần áo, mới toát mồ hôi hay mới được yêu. Thỉnh thoảng cô dùng nước hoa, tôi không biết loại gì, và hương thơm ấy còn tươi mới hơn những mùi khác… Tôi hay đánh hơi trên cô như một con thú tọc mạch, bắt đầu từ cổ và vai là nơi tỏa mùi mới tắm, hít sâu giữa cặp vú có mùi mồ hơi mới, trộn lẫn hương vị kia ở dưới nách…”

Gương mặt Hoàng vẫn không hề đổi nét, vẫn chăm chú, kiên nhẫn nhìn vào mắt cô giáo Hòa lúc này đang cứng đờ người, mặc cho cái đám bạn bắt đầu xôn xao bàn tán “Cái gì ghê quá vậy”, có đứa con gái phải quay mặt đi xấu hổ.

_”Được rồi Hoàng” – Cô giáo giơ tay ngăn Hoàng đọc tiếp – “Đó là cái gì vậy?”

_”Dạ là một trích dẫn trong cuốn tiểu thuyết “Người đọc” ạ” – Hoàng từ tốn trả lời.

_”Vậy em thích cái gì ở tác phẩm đó?”

_”Em thích cách tác giả mô tả những nhục cảm thầm kín của một thiếu niên đối với một người phụ nữ lớn tuổi nhưng sự thật lại là một mối tình oan trái và sự chất vấn lương tâm từ góc nhìn của một người Đức được sinh ra từ một thế hệ đã tham gia nạn diệt chủng”

Cô bắt đầu nghe tiếng xì xào của mấy đứa bàn đầu: “Vậy tin đồn nó yêu cô Hòa là thật sự sao?”, “Nó đang tưởng tượng tới cô Hòa khi đọc cuốn truyện đó”

_”Em không cần nói nữa” – Cô Hòa ngắt lời, tay siết chặt cuốn giáo án – “Cô nghĩ em chưa đủ tuổi để đọc những tác phẩm này. Một lát nữa cô sẽ nói chuyện riêng với em”

_”Thưa cô, em còn nhỏ nhưng không có nghĩa là những cảm xúc của em là không đúng” – Hoàng nói lại, giọng nói được điều khiển bởi lí trí vững vàng. Ánh mắt của hắn không dung tục, không cố tình thách thức – “Với lại nhân vật chính, Michael Berg, bằng tuổi em bây giờ mà”

Mặt cô Hòa đỏ bừng, không phải vì những từ ngữ nhạy cảm, mà là vì tức giận đến mức không thở nổi. Cô Hòa là một trong những người phản đối kịch liệt việc Phạm Tiến Hoàng đi học chung với những em học sinh còn lại, những tư tưởng thấm nhuần Á Đông “tiên học lễ, hậu học văn” hay “kính thầy mến bạn” hoàn toàn vô nghĩa với cái bộ não người ngoài hành tinh của cái thực thể đang trơ mặt ra nhìn cô giáo.

_”Em có biết em đang nói gì không vậy?”

Cả lớp học im phăng phắc. Bầu không khí bỗng trở nên căng thẳng. Hoàng vẫn điềm tĩnh, không hề biết mình đã trở thành thần tượng của cái đám nghịch phá cuối lớp vì một màn trêu giáo viên hay ho. Sự im lặng từ phía Phạm Tiến Hoàng càng đổ thêm dầu vào vào ngọn lửa phẫn nộ đang lăm le bùng cháy trong lồng ngực của một cô giáo dạy Văn nhẹ nhàng thướt tha với những áng thơ Xuân Diệu.

_”Cô sẽ ghi tên em vào sổ đầu bài. Cô cần phải trao đổi với phụ huynh em về sự phát triển tâm lí của em nữa”

Câu nói gắt của cô giáo nổ ra như một tiếng sấm đánh ngang tai giữa một lớp học im phăng phắc.

Hai mươi chín đứa học sinh chết lặng. Cô Hòa hiền dịu chưa bao giờ xử phạt ai, nặng nhất chỉ răn đe cảnh cáo thôi, không một ai có thể khiến một giáo viên đầy kinh nghiệm bước qua giới hạn nghề nghiệp của mình và Phạm Tiến Hoàng đã làm được điều đó. Hắn bình thản, võng mạc vẫn hướng về người phụ nữ trung niên phía bục giảng đang run lên trong cơn giận dữ. Cô quay phắt về phía bảng đen, chống một tay lên đó làm điểm tự để điều hòa lại nhịp thở.

_”Thưa cô”

Bất ngờ một bên thứ ba lên tiếng. Cánh tay đeo đồng hồ thể thao chuyên nghiệp Garmin trắng giơ lên trong không trung. Bùi Thế Ân, người khiến bao nhiêu phụ huynh khao khát: “Phải chi nó là con mình thì tốt quá” đồng thời là cạ cứng của Phạm Tiến Hoàng, vào cuộc.

_”Cô đã bảo bạn Hoàng đọc trích đoạn trong một tác phẩm văn xuôi mà bạn ấy thích. Bạn ấy đã làm theo đúng như vậy. Vậy cô phạt bạn ấy vì điều gì? Em không hiểu lắm”

Hoàng nhìn xuống, Thế Ân nhìn lên như muốn nói: “Mày đừng lo. Đã có tao ở đây”

_”Thế Ân” – Cô Hòa nói, hai tay khoanh trước ngực – “Em đã chuẩn bị những gì, hãy đọc lớn cho cả lớp cùng nghe”

Bùi Thế Ân nghệch mặt ra, thái độ ấp úng như gà mất tóc. Ngồi cách nhau chừng 5 dãy bàn nhưng với vẻ mặt đó, Bảo Quân nhắm mắt cũng biết người bạn nối khố của mình đang nghĩ gì. Hắn thi đấu liên miên, học được bữa đực bữa cái, khả năng cao Bùi Thế Ân đã không chuẩn bị bài tập ở nhà trước. Bảo Quân cố đón ánh mắt Thế Ân, mớm thầm trong miệng cho hắn bài thơ Sóng của Xuân Quỳnh.

_”Lớp không chuẩn bị bài tốt. Lớp trưởng không nhắc bạn sao? Lớp trưởng đáng phê bình nhất đấy”

Bảo Quân lúng túng đứng dậy, hai bàn tay ướt mồ hôi chà xát vào nhau. Cậu cúi đầu nhận lỗi, mặt đỏ bừng lên. Thanh Duy ngồi kế bên xót xa, công sức bạn cậu chuẩn bị, nay đổ sông đổ bể vì Bùi Thế Ân và Phạm Tiến Hoàng. Bảo Quân đã làm gì mà phải chịu bao nhiêu rắc rối thế này. Nỗi căm ghét Bùi Thế Ân nói riêng và lũ nhà giàu nói chung hình thành từ đó trong cô.

Bùi Thế Ân trừng mắt về phía Bảo Quân đang bị cô la. Trong đầu hắn hiện ra một trận đấu tennis, lúc hắn đang bị đối thủ dẫn trước và hắn phải lật ngược thế cờ.

Cô Hòa định nói gì đó rồi bị ngắt lời bởi tiếng từ bàn cuối phát ra.

”Anh đã yêu em…”

Bao nhiêu cặp mắt đổ dồn về phía Bùi Thế Ân. Sự chú ý của cô giáo lúc này cũng không còn nương ở phía Bảo Quân nữa. Cậu cũng xoay xuống, cố mở to con mắt bình thường đã trông như hột nhãn của mình, thuyết phục bản thân đây chính là hiện thực đang diễn ra.

“Thế Ân đang tỏ tình với một người nào à?”. Bảo Quân cắn môi. Ba chữ “Anh yêu em” thốt ra từ miệng tên kia nhẹ hẫng.

“Anh là con quái vật năm chân, nhưng anh yêu em. Anh thô bạo, đáng khinh, và xấu xa đê tiện, và đủ mọi thứ, mais je t’aimais, je t’aimais (nhưng anh yêu em, anh yêu em). Có những lần anh biết em cảm thấy thế nào và điều đó là cực hình địa ngục với anh, bé yêu của anh, Lolita bé bỏng, Dolly Schiller can trường”

_”Là Lolita sao?”

Một đứa trong nhóm học sinh giỏi lên tiếng, kéo theo là sự xì xào bàn tán. Phạm Tiến Hoàng, Bùi Thế Ân – hai đứa học sinh lần lượt dội những quả bom nguyên tử vào lớp học mà mỗi lần như vậy, sức công phá của nó càng lúc càng nghiêm trọng hơn.

_”Sao thế này? Một đứa thì con nít yêu bà già, còn một đứa thì ông già yêu trẻ em. Tụi nó bị làm sao vậy?” – Nhỏ trưởng nhóm học sinh giỏi giở giọng lên lớp.

_”Giờ mới biết nhiều đứa có tư tưởng lệch lạc thật” – Nhỏ ngồi kế bên nói.

_”Tụi mình đang học chung với tụi nó đó” – Nhỏ còn lại nói.

_”Tụi nó nên bị thanh trừng”

Cả đám xôn xao, chỉ có hai thanh niên đang bị đứng phạt là im lặng. Chợt một giọng cười man rợ phát ra từ cuối lớp, khó lòng phân biệt được là người hay quỉ.

_”Trời ơi, người thành công luôn có lối đi riêng”

Vũ Khải Hiển cười đến đỏ tía mặt mày. Như một đám cháy nhanh chóng lan ra, nguyên đám con nhà giàu học dở tôn vinh nó là thánh cũng hưởng ứng quyết liệt, đồng loạt cười phá ra với cùng một kiểu mặt hớn hở. Lớp học trở nên bát nháo chẳng khác gì một cái chợ trời.

_”Thưa cô” – Hiển đứng lên như một cái máy – “Em xin góp vui đọc bài thơ Xa cách của Nguyễn Bính ạ”

Nó ngửa cổ đọc, giọng ra vẻ trịch thượng đầy lố bịch:

“Nhà em cách bốn quả đồi

Cách ba ngọn núi cách đôi cánh rừng

Nhà em cách xa quá chừng

Em van anh đấy, anh đừng yêu em”

_”Thưa cô, theo góc nhìn của em, bốn quả đồi là hai cái mông, hai cái vú, còn cánh rừng là phần rậm rạp ở giữa hai đùi đó cô”

Cả đám học sinh cá biệt nhà giàu cười phá lên, có đứa còn đập bàn chế nhạo, có đứa ngả hẳn ra ghế, đứa huýt sáo. Bên ngoài, đám chim sẻ tầm một phút trước vẫn còn hưởng thụ sự yên tĩnh của một buổi sáng đẹp trời nay vội tung cánh bay trong sự tán loạn.

_”Các em im lặng hết cho cô”

Tiếng cô Hòa quát lên kèm theo âm thanh chát chúa của cuốn giáo án bị đập xuống bàn. Cả đám học sinh giật nảy người, tiếng cười cũng nhờ vậy mà tắt hẳn. Chợ đã tan. Cô Hòa trợn ngược mắt, gương mặt đầy vẻ sát khí:

_”Hoàng, Ân, Hiển. Các em đã có thái độ bỡn cợt với giáo viên. Cả ba lên bục giảng quì gối hết cho cô”

Thế Ân cảm thấy oan ức, định cãi lại thì ở bàn xéo tạo góc 45 độ với bàn hắn, chiến hữu của hắn – Cao Thiên Bá Tùng đeo niềng răng, giơ tay nói.

_”Cô ơi, cô không thể phạt bạn Hoàng và bạn Ân được. Bạn Ân quì gối, lỡ có gây ra chấn thương gì thì cô phải giải trình trước Ban thể dục thể thao trường, mất thời gian lắm đó cô. Còn bạn Hoàng thì… nhà bạn ấy đã cho trường thuê mặt bằng này với giá thuê không đổi hơn 20 năm nay, thời buổi bất động sản khó khăn nữa, cô phạt bạn ấy, trường khó xử lắm đó cô. Cô hãy phạt một mình bạn Hiển thôi”

Ân cười nhếch mép với Tùng, đúng là “bạn bè tốt, hoạn nạn có nhau”.

_”Bạn Hiển có hành vi xuyên tạc bài thơ Xa cách của Nguyễn Bính. Bạn Hoàng và bạn Ân không làm gì cả, hai bạn đó chỉ trích dẫn những nguồn gây tranh cãi thôi” – Tùng bồi thêm, không quên liếc mắt khinh khỉnh về phía tên đại ca đầu gấu của trường.

_”Em nào còn thái độ bất bình nữa, bước lên đây quì chung luôn”

Cô Hòa vẫn trước sau như một, ba đứa kia bình chân như vại. Cả lớp im bặt.

_”Không nghe lời của cô nữa. Cô sẽ cho lớp một giờ C vì coi giáo viên không ra gì cả”

_”Cô có cho giờ F, em cũng không sợ nữa” – Hiển tỏ ra thách thức.

Cô giáo đứng hình. Bảo Quân bắt đầu hoảng loạn. Chữ “Giờ C” ngân trong đầu cậu như một hồi chuông báo tử. Bị một giờ C trong sổ đầu bài sẽ ảnh hưởng rất nhiều đến thành tích thi đua của lớp, bản thân là lớp trưởng, cậu đã không làm được gì mà còn để lớp bị phê bình. Quân siết chặt cây viết trong tay, mồ hôi bắt đầu túa ra. Không khí sặc mùi thuốc súng, đạn bay loạn lạc. Cậu ngước cặp mắt long lanh nước về phía bàn chót nơi có người đang bị đứng phạt mà trong lòng khoái trá ra trò vì giáo viên bị dồn vào đường cùng. Ai làm Bùi Thế Ân bẽ mặt, kẻ đó không có kết cục tốt.

Chợt hắn vô thức bắt gặp ánh mắt Bảo Quân. Gương mặt cậu nói lên bao nhiêu suy nghĩ chất chứa trong lòng – chỉ toàn là lo lắng, lo lắng cho lớp, lo cho cô giáo, xen lẫn trong đó có sự van nài nữa. Hắn bỗng nhớ ra hôm nay là ngày đầu tiên Bảo Quân được bộ nhiệm vị trí lớp trưởng, công sức học tập, tham gia ngoại khóa chỉ để chạm tay một lần đến vị trí lớp trưởng, làm mẹ tự hào. Hôm nay, ngày Valentine, có vẻ như không phải là một ngày may mắn của Ngô Đặng Bảo Quân.

Hắn khẽ hừ trong họng. Làm gì trên đời có chuyện Bùi Thế Ân nhún nhường người nào, càng không có thói quen tuân lệnh vô cớ nữa chứ. Hôm nay, ngày Valentine, cũng là ngày ngoại lệ của Bùi Thế Ân.

Không nói một lời, Thế Ân lững thững đứng dậy, bước lên phía bục giảng. Miệng lầm bầm: “Muốn quì thì quì”. Hắn quì song song với vị trí bàn nhất Bảo Quân ngồi, gương mặt hắn lạnh tanh vô cảm trong khi cậu áy náy hết sức.

Tiếng kéo ghế kèn kẹt vang lên. Nối tiếp sau Thế Ân, Phạm Tiến Hoàng cũng đi lên quì. Nội bộ không đồng lòng, hai đứa đã qui phục rồi, điều đó càng tạo áp lực hơn cho Vũ Khải Hiển, bắt hắn phải đầu hàng. Rốt cuộc, tên đại ca tóc tai luộm thuộm cũng miễn cưỡng đi lên, quì kế bên Thế Ân.

Cô tiếp tục giảng bài mới. Cả lớp những tưởng sẽ có một buổi học yên bình sau sóng gió, nhưng thật chất nó chỉ là một sự khởi đầu cho sự hỗn loạn kế đến.

===========

Chú thích:

Các tác phẩm văn học Việt Nam, nước ngoài đã xuất hiện trong chương này:

1. “Vì sao” – Xuân Diệu

2. “Tôi yêu em” – Puskin

3. “Người đọc” (The Reader) – Bernhard Schlink

4. “Lolita” – Vladimir Nabokov

5. “Xa cách” – Nguyễn Bính

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *