My Fiction

[MBFE] CHAP 27 Every Breath You Take

FLASHBACK

–          Yunho. Yunho

Cậu hét vào người có lỗ tai trâu kia với một tần suất âm thanh lớn. Hắn giật mình tháo cái headphone ra, tiếng nhạc vẫn còn vang lên đủ để cậu nghe thấy. Yunho cười hòa

–          Gì?

–          Tớ muốn hỏi là tối nay cậu muốn ăn gì?- Jaejoong đứng khoanh tay

–          Ăn gì cũng được- Yunho đáp gọn

–          Nghe cái gì mà say mê thế hả?- Jaejoong ngồi xuống bên cạnh hắn, lấy tay nghe vắt vẻo bên vai hắn.

Tiếng nhạc dạo của cây guitar điện đưa cậu vào những thập niên 1980s. Giống như phim ảnh, Yunho cũng thích nhạc xưa nhiều hơn. Theo đó là tiếng ca sỹ trầm trầm vang lên. Tiết tấu nhanh, bắt tai, cậu không nghi ngờ gì việc lúc nó mới phát hành, nó hiển nhiên chiếm lĩnh thứ hạng cao trong bảng xếp hạng.

–          Every breath you take của The Police đấy.- Hắn nói- Tớ luôn thích bài này. Đến nỗi mà tớ đã nghĩ là sau này nếu tớ tự tử, tớ sẽ cài bài nhạc này với trái bom nổ chậm đấy. Chẳng có gì sung sướng cho bằng được nghe bài hát mình yêu thích trước lúc chết cả

–          Nói chuyện nghe ngớ ngẩn- Jaejoong trêu hắn- Mà sao tớ cứ nghe mãi every breath, every move gì thế đấy

–          Haha.- Yunho cười lớn- Bài hát này là về một người đàn ông bị ám ảnh bởi người mình yêu đến mức theo dõi cô ta 24/24 đấy.

–          Còn hơn paparazzi nữa.- Cậu bĩu môi- Không ưa

–          Ghét của nào, trời trao của nấy đấy!- Yunho đá nắm

Jaejoong xì một tiếng. Bị rình rập ai mà chịu cho nổi….

“Mỗi nhịp em thở

Mỗi bước em đi

Anh đều dõi theo em…..”

…………………………………

END FLASHBACK

8h30 sáng. Jaejoong chỉnh cái áo của mình lại trước gương, cố nặng ra nụ cười lần cuối trước khi đi. Trông nó nhố nhăng và giả tạo quá. Cậu nhìn ra ngoài cửa sổ, hôm nay trời nắng, không mưa. Thời tiết cứ thay đổi xoành xoạch khiến cậu hơi nhức đầu

Jaejoong khóa cửa nhà lại, đi xuống cầu thang

Đó là một anh chàng thanh niên trẻ trung đúng độ tuổi của mình. Khu phố cậu ở ít người lạ vào nên cậu biết anh ta là đối tượng cần gặp. Thấy Jaejoong, anh chàng mỉm cười. Gió thổi làm mái tóc cứ bay tứ tung để lộ vầng trán cao và thông minh.

Chính là Choi Dongwook.

–          Jaejoong

Chàng thanh niên này có chất giọng hiền lành. Jaejoong gật đầu chào lại khi anh gọi tên cậu. Dongwook chỉ cao hơn cậu một chút thôi. Tức là thấp hơn Yunho và cũng gầy hơn hắn. Nước da anh trắng hơn, mắt to hơn hắn nhiều nhưng Yunho ăn điểm một phần vì cơ hình Dongwook không săn chắc như hắn

Ủa mà sao cứ lấy hắn ra làm chuẩn mực so sánh vậy. Jaejoong lắc đầu xua đuổi hình bóng tên xấu xa đó ra khỏi đầu

–          Mình… mình đi nhé

Mặt Dongwook hơi đỏ lên như những cậu học sinh cấp III lần đầu hẹn hò vậy. Jaejoong bỗng cười phì.

–          Cậu cười dễ thương lắm đó

Dongwook giọng yếu dần, gương mặt như thể đi dăng nắng mới về. Anh tránh cái nhìn của cậu bằng cách xoay xuống bẩm lẩm, trò chuyện với mặt đất

Nhưng cậu nghe rồi. Có Yunho ở đây, thế nào hắn cũng bảo sến súa, nhảm nhí hay gì đó. Cậu nhớ ra Yunho rất ít khi nào khen cậu hay sao ấy. Lâu lâu bệ hạ vui vẻ trong lòng mới cho cậu đặc ân thôi. Như lần cậu mặc chiếc áo mới, khoe hắn, hắn nói gì nhỉ

–          Tàm tạm thôi

Dĩ nhiên là cậu tức gần chết khi thấy gương mặt thờ ơ của hắn. Nhưng ngay sau đó, nhân lúc Jaejoong không để ý, hắn ôm siết cậu từ đằng sau, thì thầm

–          Mặc cho tớ coi thôi đấy, cấm cho đứa nào khác nữa

–          Lúc nãy mới chê mà- Jaejoong bĩu môi

Hắn chẳng nói gì cả, chỉ hôn nhẹ lên má Jaejoong thôi. Khen thì cứ nói thẳng ra, còn làm bộ này nọ. Tính tình thế bị BoA đá là phải rồi.

Mới đi một chút mà đã thấy nhớ hắn rồi. Chán thật

–          Cậu ăn kem không?- Dongwook chỉ vào quầy bán kem- Tớ mua nhé

Jaejoong gật đầu. Mặt trời lên cao, mồ hôi bắt đầu thấm ướt lưng cậu rồi. Jaejoong tìm góc khuất ngồi nghỉ, nhìn theo cái dáng người gầy gầy của Dongwook

Công viên ban sáng đầy ắp tiếng cười đùa trẻ con. Chắc đã mấy ngày rồi, do trời mưa, chúng phải ru rú ở nhà nên hôm nay chơi hết cỡ. Bất chợt trong đám đông, Jaejoong thấy hình bóng ai đó quen thuộc. Tên cố nhân gãi đầu như một cái tật cố hữu, ánh mắt láo liên, dáo dát tìm người. Hắn mặc chiếc áo sơ mi sọc carô có nón và quần ngắn màu nâu nhạt tới gối, vai đeo balô. Gu thẩm mĩ tệ hại chắc chỉ có mình hội trưởng Jung thôi. Trông hắn chẳng khác gì tụi nhỏ ở đây cả, âu chỉ là tên này có chiều cao vượt trội thôi. Yunho đang phân vân. Hắn thấy chỉ có mình Dongwook ở tiệm bán kem mà không thấy cậu đâu. Làm thám tử kiểu đó thì bỏ nghề đi là vừa.

–          Này

Jaejoong chạm nhẹ vào vai hắn khiến hắn giật mình. Chẳng có gì xấu hổ cho bằng đối tượng mình theo dõi bắt gặp mình trước. Yunho đứng đực mặt ra còn cậu thì nhìn hắn thích thú

–          Đi chơi hả?- Cậu vờ vịt nói, dù đã biết trước mục đích hắn ở đây làm gì

–          Ờ ờ- Hắn đáp bừa

–          Giống tớ quá. Hôm nay tớ cũng đi hẹn hò

Jaejoong nhấn mạnh chữ cuối khiến con quỉ ghen tuông trong người hắn lồng lộng lên. Hơi thở hắn mạnh dần. Cậu biết là hắn tức giận lắm rồi. Đồ trẻ con

–          Kem này, Jaejoong- Dongwook đến, đưa cây có hương vanilla cho cậu- Ơ cậu này là…

Dongwook hơi ngượng vì sự xuất hiện bất thình lình của hắn, và hơn nữa anh chỉ mua có hai cây kem thôi. Jaejoong thích thú liếm kem nhìn những chuyển biến trên mặt hắn. Tư cách là hội trưởng hội doanh nghiệp không cho phép Yunho mất mặt trong mọi hoàn cảnh. Hắn nhoẻn miệng cười với Dongwook

–          Chào, tớ là Yunho, bạn kiêm người bảo hộ hợp pháp của cậu Jaejoong!

–          Ơ…

Ngay cả khi đang nói giỡn, Yunho cũng mang bộ mặt như đang bơm hơi ga tỉnh bơ vào. Điều đó khiến người đối diện buồn cười ngay. Duy Dongwook là kiểu người hơi nghiêm chỉnh một chút nên bị lời nói đùa của hắn lừa. Anh chớp chớp hàng mi dài

–          Đi thôi, hắn điên đấy- Jaejoong kéo tay Dongwook đi nhanh

–          Anh ta là ai thế?- Dongwook không khỏi thắc mắc

Phía sau, tên bảo hộ hợp pháp vẫn đi tò tò theo, giữ một khoảng cách nhất định. Bây giờ cậu thấy thông cảm cho người bị theo dõi trong bài hát Every breath you take quá. Lâu lâu lại cứ nhìn về phía sau. Hắn không có ý định gì là bỏ cuộc cả, xem ra có người đã thấm nhuần tư tưởng của bài hát đó rồi.

–          Cậu là bạn với BoA lâu chưa?- Dongwook hỏi

–          Uh, cũng lâu rồi- Jaejoong cười, đáp

–          BoA là người tốt. Cô ấy đã giúp đỡ tớ rất nhiều đấy- Dongwook chân thành nói, không có ý gì là nịnh bợ bạn cậu cả

–          Uh, tớ biết mà

–          Mà sao tớ thấy, từ sau khi BoA đi Nhật về, cô ấy học hơi xuống một chút

BoA vốn là người siêng năng, lại có niềm đam mê ca hát nữa. Cô nàng cũng đã nỗ lực rất nhiều ngay từ lúc vào học viện nên việc chểnh mảng một chút là bị người ta phát hiện ra thôi. Cũng đúng. Sau khi ở Nhật về, điều BoA phiền muộn là chuyện giữa cô nàng với hắn, nó khiến BoA bị phân tâm. Những tưởng đâu chuyện học là ưu tiên hàng đầu của BoA lắm nhưng thật ra với cô nàng, hắn rất quan trọng

Yunho cũng quan trọng với cậu vậy

–          À, mình ghé quầy băng đĩa chút nhé.- Dongwook dừng lại- Bạn tớ nhờ mua giùm mấy đĩa nhạc.

Jaejoong gật đầu. Cả hai đi vào một cửa hàng với hàng chữ Music World chạy lên xuống với biển quảng cáo điện tử. Căn tiệm không mấy to, được bật sáng với ánh đèn vàng. Trên tường treo đầy poster của những ca sỹ thuộc hàng huyền thoại. Hai bên và ở giữa là từng hàng đĩa CD đã được xếp loại ngăn nắp, như là nhạc phim, thính phòng…Ở đây còn đặt hai ba máy vi tính để nghe thử đĩa CD nữa

–          Cậu cứ lựa đi nhé

Hình như Dongwook đã quen với ông chủ ở đây nên anh tới thẳng quầy tiếp tân luôn. Dongwook cà kê gì đó. Jaejoong đi loanh quanh, nhìn vào kệ CD ở trên tường, bất giác lấy ra CD single Living on a prayer của Bon Jovi với hình ảnh những người đàn ông tóc xù quăn thịnh hành vào những năm 80s. Yunho không thích đặc biệt một ca sỹ nào. Hắn nghe một chút của người này, chút người kia nhưng Bon Jovi là một trong số ít mà hắn thích.

–          Chúc mừng quí khách

Cậu nhìn ra cửa. Yunho đi vào.Gương mặt hắn đần ra vì chẳng biết có chuyện gì mà một con bé dường như là nhân viên ở đây mừng rỡ khi thấy hắn, tưởng chừng hắn đã qua một cơn vượt cạn đầy cam go vậy!

–          Quí khách chính là người thứ 10,000 của tiệm chúng tôi

–          Nhân dịp này, quí khách sẽ nhận được một phần quà may mắn nếu trả lời đúng câu hỏi của chúng tôi.

Một cô nàng khác cũng tươi cười với Yunho. Cô ta hướng dẫn hắn ngồi vào máy vi tính. Jaejoong cười, cái mặt hắn ngu ngơ như thế chắc là không biết chuyện gì xảy ra với mình.

Màn hình máy tính xuất hiện câu hỏi. Hắn chớp mắt liên tục rồi xoay sang hỏi cô ta

–          Được trả lời nhiều lần không cô?

–          Chỉ ba lần thưa quí khách- Cô nàng lịch sự nói

–          Ráng lên quí khách, rất dễ- Con bé gặp hắn lúc đầu xem ra đã đăng kí làm thành viên fanclub của hội trưởng rồi

–          Stand by me, nhạc nền phim….do…. trình bày

Yunho lẩm bẩm câu hỏi, cố moi móc trong đầu hắn câu trả lời. Bị hỏi bất thình lình hệt như một cú đánh không báo trước, hắn chẳng biết đường nào mà đỡ luôn. Vẻ đẹp trai là một lợi thế của Yunho, dường như không muốn làm khó cho hắn, cô bé nhân viên đã nhanh nhảu cho hắn chút gợi ý bằng cách bật lên bài hát.

–          A. Nhớ rồi- Hắn đập tay đắc thắng, cô bé cười rạng rỡ- Stand by me của Ben E King trong phim Stand by me luôn

Nụ cười của cô bé vụt tắt như cơn mưa bất chợt đến trên bầu trời đầy nắng. Chắc cô nàng đang lẩm bẩm nhìn mặt đẹp trai thế mà quê một cục. Bài hát thịnh hành vậy mà không biết. Lần này thì đến phiên cậu cười. Jaejoong cũng đoán ra được mà. Hắn hay bị nhầm lẫn mốc thời gian lắm. Bộ phim mà hắn nói là Stand by me làm lại từ tiểu thuyết kinh dị The Body của Stephen King. Phim đó chắc cách đây cũng hơn hai thập kỉ rồi.

–          Để tớ giúp cậu- Dongwook tiến lại gần Yunho- Bài hát Stand By Me nhạc nền Boys Over Flowers do SHINee hát

Ánh mắt cô bé nhân viên chuyển về phía Dongwook, cô nàng tự tay chỉ anh đến chỗ quầy đĩa CD được tặng để chọn một cái làm quà. Hình nền máy vi tính chạy ra ảnh của bộ phim đang nổi trên truyền hình là Vườn sao băng. Tên nam chính đang đá lông nheo như trêu ghẹo hắn. Chắc hắn tưởng cái hình để cho đẹp vậy thôi. Người ta đã mở cho nghe bài Stand By Me của SHINee rồi còn gì. Có người ngoài hành tinh mới không biết đấy chứ.

Con người Yunho tồn tại nhiều mâu thuẫn. Thể như hắn học công nghệ thông tin, tức là ngành mà trong chớp mắt có thể lạc hậu ngay, điều đó buộc hắn phải cập nhật thường xuyên nhưng bản thân hắn lại thích phim ảnh, âm nhạc của những thập niên xưa lắc, lúc mà kĩ xảo điện ảnh vẫn còn là cái gì đó xa xăm.

============================================================================

Congratulations “Every Breath You Take” on being chosen as #84 of 500 greatest song of all time by Rolling Stones magazine. Kekeke

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *