Cả bọn đang xem Chân Hoàn Truyện chờ đồ ăn mang đến. Tầm ba mươi phút sau.
Kinh kong
_”Chắc người ta giao đồ ăn đến đó. Để tớ ra mở cửa”
Bảo Quân chạy từ nhà bếp ra cửa. Con chó Hoa Hoa ngủ mê mệt trên chân My Lan, nghe tiếng người ngoài cửa nó nhảy nhổm dậy. Minh Trang và Thanh Duy đang dán mắt vào màn hình TV xem cảnh Hoa Phi trừng phạt Chân Hoàn. My Lan chờ mãi sao không thấy Quân quay lại. Trước khi lên nhà, cô đã thấy bảng cấm người giao đồ ăn mang lên tận nhà để đảm bảo an ninh trật tự. Người giao hàng nào mà có tâm đến tận nhà giao đồ ăn. My Lan sực nhớ ra mình gọi cũng bảy món cộng thêm mấy li trà sữa nữa, cũng nên ra phụ Quân một tay.
My Lan trông thấy Bảo Quân mặt sợ sệt ôm con chó đứng trước cửa. Cô biết vì sao cậu bạn lại có biểu hiện như vậy.
An Lăng Dung xé toạc màn hình TV bước ra. Nó mặc nguyên bộ đầm Dolce & Gabbana màu be $500 cầm mấy túi đồ ăn, miệng không ngừng lẩm bẩm: “Có mấy đứa con gái mà ăn uống như lũ đàn ông thô thiển”. Con chó Hoa Hoa dường như bị sang chấn tâm lí khi thấy An Lăng Dung, cũng run rẩy trong vòng tay Bảo Quân.
_”Mấy đứa kia kêu chị tới giao đồ ăn và hầu hạ các em”
My Lan không khỏi thắc mắc “Mấy đứa kia” mà An Lăng Dung nói là ai. Chưa kịp định thần, nó lách người qua Bảo Quân đi vào nhà. Minh Trang và Thanh Duy cũng đứng hình, tự nhiên ở đâu xuất hiện một con nhỏ trường R cốt cách kiêu sa hằng nga tiên nữ đang bày biện đồ ăn ra phục vụ cho mình.
_”Ủa ai vậy?” – Hai cô gái đồng thanh hỏi.
My Lan và Bảo Quân nhìn nhau – Minh Trang và Thanh Duy không hề nhận ra người bạn cũ Vũ Khải Hiển của mình năm nào đã trở thành một cô gái.
_”Đây là Dung” – My Lan nhanh nhảu nói, trong khi Bảo Quân vẫn chưa hoàn hồn – “Bọn tớ học chung lớp. Dung ở gần chỗ nhà hàng Clover nên tiện giao đồ ăn cho tụi mình luôn”
Cặp mắt vẽ đuôi dài trông bén như dao của Dung liếc lên nhìn My Lan, nhưng bỗng dưng nó mềm xuống. Dung biết hai đứa mà nói gọi là nhà quê, một đứa nó dọa bán vào lầu xanh, đứa còn lại nó dọa trải nội tạng khắp châu Á đang giữ bí mật giùm cho nó. Tuy vậy, vẻ kiêu ngạo của nó bắt nói phải nói bằng thái độ qui phục nhưng không can tâm.
_”Đồ ăn đã chuẩn bị xong rồi. Mấy em vô ăn đi”
Nói rồi, nó ra sofa ngồi ỳ một chỗ, chờ lệnh tiếp thì làm.
_”Dung ơi” – Bảo Quân rụt rè nói – “Cậu qua ăn với bọn tớ luôn nha. Tụi tớ gọi nhiều món lắm”
_”Không ăn đâu” – Dung đáp hờ hững – “Ăn mấy cái đó mập, sẽ bị trai bỏ”
_”Vậy cậu ăn cái gì?” – Bảo Quân vẫn kiên nhẫn hỏi – “Tớ làm soup tôm viên cho cậu ăn nha. Ăn cái đó không bị mập đâu”
Bụng cũng đánh lô tô, tự nhiên có thằng nhóc mời mình ăn. Nghe nó nói đồ nhà làm, chắc không có nhiều chất phụ gia, ăn vào cũng không tăng cân đến nỗi, Dung đi theo Bảo Quân về phía bàn ăn gần bếp. My Lan kéo ghế một bên chừa chỗ cho Dung ngồi. Bảo Quân mang ra, đặt trước mặt Quân một tô súp nóng hổi. Hơi nóng làm mắt nó cay cay, An Lăng Dung hóa tủi thân, bật khóc thảm thiết.
_”Anh Pat ơi, em có lỗi với anh. Đáng lí em đừng có mê trai thì giờ tụi mình đâu có chia cắt. Khi anh đưa tấm vé buổi tiệc ông thầy Sơn cho em, em biết anh muốn cho tụi mình cơ hội lần nữa. Tại em hết”
Mấy đứa con gái mủi lòng, đứa ôm vai, đứa lau nước mắt cho Dung. Họ say mê vừa ăn vừa nghe Dung kể chuyện tình yêu.
_”Bá Tùng ảnh dịu keo xỉu luôn. Chị đòi đổi tên ảnh từ Pat sang Charlie để chị được làm thiên thần (*) mà ảnh cũng không nói gì luôn. Ảnh có cặp kè hai ba đứa con gái nữa, quen chị là ảnh bỏ hết” – Dung kể về Cao Thiên Bá Tùng, quên mất chuyện giảm cân mà sau khi ăn xong tô soup tôm viên, nó ăn tiếp ba bốn phần chân giò cuộn rau nữa – “Bà ảnh đã ra mắt trong một nhóm nhạc “Ngũ long nương nương” với mấy bà nhà giàu khác. Hồi nhỏ ảnh sống với bà ảnh. Ảnh thương bà ảnh lắm. Ảnh thích nhạc cũng vì bà ảnh luôn. Trong nhà chỉ có mình bà ảnh là ủng hộ chuyện ảnh đi theo con đường âm nhạc. Ảnh viết nhiều bài cho mấy bà già đó hát rồi đó”
_”Thằng Tùng mà làm nhạc sỹ hả?” – Thanh Duy há hốc miệng mồm.
_”Ừ em” – Dung gật đầu – “Nhạc sỹ Pick.art là ảnh đó, đảo ngữ của chữ Patrick, tên tiếng Anh của ảnh”
Cả bọn đồng lòng nhìn miếng bánh xèo rớt khỏi tay Thanh Duy. Xếp sau diễn viên Hàn Quốc Park Yoochun, nhạc sỹ indie Pick.art giấu mặt, với những bản tình ca mộc mạc nhưng sâu lắng như Những Ngày Không Em, Biển Lặng, Mưa Ướt Vai Ai, The Way You Are, là thần tượng thứ hai của cô luật sư Trần Thanh Duy. Xa tận chân trời, gần ngay trước mắt, không ngờ người nhạc sỹ tài hoa có nghệ danh bay bổng “chọn lựa đứng về phía nghệ thuật” là Cao Thiên Bá Tùng – kẻ đứng ở chiến tuyến đối nghịch với cô.
_”Rồi chị còn quen ai nữa không?” – Minh Trang hỏi.
_”Có” – Dung gật đầu một cách trơ trẽn. Nó bắt đầu đếm – “Chị quen anh Vĩnh Thụy nè. Ảnh giàu lắm mấy em ơi, giàu nhất trong mấy người chị quen. Anh Giang Sơn Minh nè, anh Nguyễn Kỳ Hưng nữa. Còn anh Võ Bảo Long nữa nha – con rồng bảo vật. Ảnh nhìn đoan trang, thanh toát vậy mà thú tính lắm đó, toàn chơi mấy trò S&M không”
Cả chục cái tên An Lăng Dung liệt kê, My Lan ngồi chờ xem có “người đó” không. Rốt cuộc hai người bọn họ có thực sự hẹn hò nhau hay không? Đang kể say sưa về mấy đứa con trai khác, tự nhiên Minh Trang bật khóc.
_”Chị Dung ơi, em chỉ có một thằng đàn ông thôi mà nó còn lừa gạt em. Nó quen con này con kia”
Vậy là cô thầy bói Minh Trang biết hết về chuyện bạn trai mình tòm tem bên ngoài. Trang bắt gặp thái độ lấp la lấp lửng giấu giếm gì đó. Cô theo dõi bạn trai mình, muốn ngất xỉu khi xe hắn đậu phía trước một quán nhậu không đứng đắn, một tay hắn ôm ba cô tiếp viên.
Tin tức nội bộ của Bùi Thế Ân nói đúng chứ đâu có sai.
_”Thôi thôi em ơi” – Dung vuốt vai Minh Trang – “Em buồn thì phải bớt ăn lại. Đây ăn rau đi em. Để chị ăn thịt cho”
Dung lướt điện thoại, mở ra ứng dụng hẹn hò.
_”Để chị lừa tình thằng bội bạc đó lại cho em” – Mắt nó sáng lên – “Mới chia tay em vài tiếng mà nó đã lên ứng dụng hẹn hò rồi. Chị sẽ kết đôi với nó, lừa nó và đá nó như cách nó đá em vậy. Em cũng phải quen nhiều thằng lên để có kinh nghiệm. Đàn ông tụi nó thích nói ngọt lắm, em phải thường xuyên khen tụi nó, tụi nó sẽ khoái em, thiếu hơi em là không chịu nổi. Còn nữa, phải tỏ ra yếu đuối để khơi dậy bản năng thích được che chở của tụi nó, nghe chưa em”
_”Chị hiểu đàn ông ghê luôn” – Thanh Duy gật gù – “Em mà có chị làm quân sư từ sớm thì em đâu có ế tới giờ đâu chị”
_”Thì chị là…”
An Lăng Dung mém chút nữa nói hớ ra thân phận thật sự của mình “Chị là bạn cũ của em, Vũ Khải Hiển đây”, nó nhanh chóng sửa lại.
_”Thì chị là quân sư của em từ hôm nay mà”
Từ một đứa phản diện, An Lăng Dung được tôn lên làm bậc thánh nhân trong mắt Minh Trang. Bảo Quân và My Lan bật cười. Sự xuất hiện của Dung mang lại cảm giác là lạ trong căn hộ này. Hết chuyện tình yêu, Dung nói tiếp qua thời trang, cửa hàng làm móng, spa – nó nói không ngớt lời. Thanh Duy mê mẩn con nhỏ trường R lạ mặt cao khều, thiếu điều chỉ muốn bắt cóc nó luôn. Không hiểu sao con nhỏ trường R này lại gợi cho Thanh Duy cảm giác rất quen thuộc như đã gặp nó ở đâu rồi.
Cả đám di chuyển lên phòng khách để xem Chân Hoàn Truyện. Bảo Quân nói nhỏ qua tai My Lan.
_”Biết Kha là chân mệnh thiên tử của cậu rồi nhưng cũng phải loại trừ ngay khả năng Vũ Khải Hiển là bạn cũ cậu gặp dưới quê. Để tớ hỏi ngay”
Cậu mang dĩa trái cây đặt trước mặt Dung, nó chụp lấy ngay miếng dưa hấu như một con khỉ.
_”Chị Dung này, chị có vết bớt nào ở bắp tay không vậy?” – Bảo Quân thay đổi xưng hô với Dung.
My Lan mặt căng thẳng, toát mồ hôi lạnh cho tới khi Dung lắc đầu.
_”Không. Có cái hình Hello Kitty xăm ở dưới mạn sườn à. Đi xăm chung với anh Hoàng và anh Ân”
_”Chị thân với Phạm Tiến Hoàng lắm hả? Chị có cặp bồ với nó không?” – Bảo Quân hỏi luôn giùm những suy nghĩ trong đầu My Lan. Cắn miếng táo trong miệng, cô vờ giữ mặt lạnh mà tim đập xốn xang.
_”Ảnh là một trường hợp khác. Là rung động đầu đời của chị. Chị crush anh Hoàng nhưng chị hôn anh Bô và chị thành thân với anh Tùng. Mấy em nể chị chưa” – Dung nói nhỏ với My Lan và Bảo Quân vì hai người này biết nó thật ra là ai – “Hồi còn chưa chuyển giới, chị lén lấy đầm mẹ chị mặc, ba chị phát hiện, đánh muốn nát đầu gối chị luôn đó. Bữa sau còn bị bà cô ác nhân bắt quì nữa, anh Hoàng ảnh đưa áo cho chị quì lên đó. Ảnh thấy cưng lắm luôn. Chị đã lén khắc tên chị với ảnh ở một cái cây gần nhà vệ sinh nữ trường Nam Phương: Hohi (**) và một trái tim. Tụi chị sẽ là cặp tình nhân Hoan Hỉ, còn đứa con trong trí tưởng tượng chị đẻ cho ảnh gọi là bé Lạc Lạc. Hoan Hỉ Lạc, cả nhà vui vẻ từ trong ra ngõ, em thấy sao?”
_”Nhưng lúc sau nó đánh chị mà” – Bảo Quân ngơ ngác.
_”Còn đỡ hơn thằng Bô đánh chị. Anh Hoàng ảnh biết thằng Bô thế nào cũng không có tha cho chị đâu. Nó mà ra tay đánh chị có nước mỗi năm em cúng một con gà cho chị đó”
My Lan trầm ngâm. Thì ra Phạm Tiến Hoàng ra tay trước để Bùi Thế Ân không có cơ hội tấn công An Lăng Dung lúc này vẫn còn là Vũ Khải Hiển. Chính hắn cũng ngăn không để Cao Thiên Bá Tùng bắt nhỏ người yêu cũ ăn bơ đậu phộng – thứ mà nó dị ứng, ăn vào chỉ còn nước nó ngạt thở, có mặt trong danh sách điểm danh của Diêm Vương ngay.
Nhưng hành động có phần đùa cợt với cô giáo Hòa thì My Lan chưa hiểu nổi.
_”Mà anh Hoàng, chị không dám yêu đương với ảnh. Chị phải thừa nhận trong cái đám đó, ảnh điên nhất đó mấy cưng, nghe nói hệ sinh thái của ảnh hơi tâm linh. Ảnh có nuôi một con cá vàng mà ảnh cho nó ăn dữ quá nên nó bể bụng chết. Ảnh một mình đạp xe đến ngọn đồi sau nhà, chôn nó trong cái hòm nhỏ. Ảnh bị trầm cảm mấy ngày luôn, cứ liên tục nói mình với con cá nói chuyện trong mơ. Ảnh có con mắt âm dương mà. Bữa sau, ảnh đòi đi xăm con cá trên bụng và thề độc không đụng đũa vô mấy món cá luôn”
My Lan bật ra tiếng cười nhẹ. Cô tưởng hắn không ăn cá vì bị dị ứng, hay đơn giản chỉ vì không thích, thì ra chỉ là câu chuyện con cá kiểng ăn nhiều nên không may bị chết mà hắn lập ra lời thề “trinh tiết” đó.
_”Chị không có được anh Hoàng thì không có con nhỏ được đụng vô ảnh hết. Hồi trung học, chị phát cho mấy đứa đàn em, hai chục ngàn mỗi đứa. Tụi nó đi rêu rao tung tin anh Hoàng bồ bịch lung tung để không có đứa con gái nào sớ rớ vô nó nữa”
Rồi ánh mắt Dung se lại, giọng nói bị hạ thấp hơn, nghe có phần nguy hiểm.
_”Chị có rất nhiều thứ đủ làm bẽ mặt anh Ân mà chị không làm đó. Chị là một người tử tế” – Dung đưa điện thoại cho Bảo Quân – “Anh Tùng chia sẻ tài khoản Icloud với chị mà lúc chia tay, ảnh quên đổi mật khẩu nên chị lấy được đoạn clip này. Thích làm gì thì tùy em”
Nó nhìn Bảo Quân khinh khỉnh.
_”Mới bước vô cái nhà là nghe toàn mùi keo xịt tóc của thằng đó rồi. Mắc ói thiệt đó”
Bất chợt, nó cắn miếng táo rồi đứng dậy la lớn, chỉ tay vào màn hình TV.
_”An Lăng Dung kìa” – Dung đặt tay lên ngực, nói bằng sự tự hào – “Tụi em có biết chị tên là An Lăng Dung không? Chị rất thích nghe nhạc Vpop thập niên 2000, coi phim cung đấu và tiểu thuyết ngôn tình Trung Quốc sướt mướt”
Hai cô gái Minh Trang, Thanh Duy đã phát cuồng vì An Lăng Dung hàng Việt Nam chất lượng cao, nay còn mê mẩn cái tên Trung Quốc độc lạ kia của cô nàng. My Lan mỉm cười, ngồi ôm Hoa Hoa trên tay, kế bên là Bảo Quân đang nhìn chăm chăm cái điện thoại của Dung. Cậu hít một hơi rồi quyết định bấm “Phát”.
Màn hình khá rung lắc. Là một cái clip được quay bằng điện thoại. Căn phòng khá thoáng đãng với hệ thống đèn LED xịn sò điều chỉnh đa sắc màu. Máy quay chỉa thẳng trực tiếp vào cái màn hình 65 inch đang chạy ra một thước phim một bờ biển sóng vỗ về đêm. Đây giống như một cái quán karaoke vậy. Trên bàn toàn đầy chai bia và mấy bịch bim bim.
_”Nó định hát nữa hả? Nó tính tra tấn tụi mình đến bao lâu đây” – Bảo Quân nhận ra giọng của Phạm Tiến Hoàng.
_”Không biết. Để tao quay clip lại cho nhục mặt nó ra. Suốt ngày cứ nói ông thầy Sơn hát dở nhưng nó mới hát dở nhất thế giới, so bì với giọng ca Chaien một chín, một mười đó” – Giọng của Cao Thiên Bá Tùng, cũng là tên quay cái clip.
_”Quay clip chưa được sự đồng thuận của người ta là phạm tội” – Đến lượt giọng của thư kí Nghiêm Đình Vũ.
Căn phòng karaoke thiết kế theo cái dạng như sân khấu. Nó có một cái bục nhỏ và khi ánh đèn chuyển sang tông màu sáng hơn, cậu thấy có một cái tên đứng loạng choạng, cả người hắn muốn đổ gục vào cây đỡ micro, tóc hắn xõa lòa xòa che đi gương mặt đẹp trai. Trên người hắn là độc nhất một cái quần jeans đen và đôi giày Converse đỏ. Cánh tay đeo đồng hồ Omega đắt tiền cầm chai bia uống dở. Cọng dây chuyền hạt nhựa trên cổ hắn mà cậu vô cùng quen thuộc, cũng phản chiếu óng ánh theo ánh đèn lấp lánh.
Một giai điệu da diết của một bài hát trữ tình tiêu biểu những năm thập niên 90 vang lên. Có thể trong một hoàn cảnh khác, bài ballad ngọt ngào đầy cảm xúc này rất dễ làm lay động lòng người. Nhưng trong cái clip quay chất lượng thấp thế này, khung cảnh hỗn loạn khiến nó rất lố bịch.
Màn hình chạy lên tên bài hát.
“You’re still the one” (Anh vẫn là duy nhất) – Shania Twain
Tên ca sỹ nghiệp dư có lẽ đã thuộc lòng bài hát này khi hắn đứng xoay lưng về phía màn hình, không thèm nhờ đến phần lời ca khúc đang chạy.
“When I first saw you, I saw love
And the first time you touched me, I felt love
And after all this time
You’re still the one I love”
Hắn còn thuộc cả phần độc thoại trước khi bắt đầu bài hát nữa dù nó không xuất hiện trên màn hình. Tên con trai này bình thường có một âm sắc tròn vẹn rất đặc trưng, giọng nói của hắn không có lẫn vào đâu được. Hắn lại còn là bậc thầy trong việc nhấn nhá chữ làm giọng hắn có uy hơn, rồi hắn áp dụng nó vào những câu móc mỉa khiến những lời hắn nói càng có sức sát thương cao, ai thiếu lập trường sẽ nhanh chóng trở thành nạn nhân của hắn ngay. Hôm nay, trong cơn chếnh choáng của men rượu trong người, giọng hắn cứ nhừa nhựa, vô tình nó lại làm cho cái bài hát da diết, nghe đau lòng hơn. Hắn đang biến một bài hát về tình yêu bền bỉ trở thành một bài hát thất tình lúc nào không hay.
Là Bùi Thế Ân sao?
Tên hội trưởng trường R dốt nát âm nhạc vẫn tiếp tục rống cổ lên hát cho đến khi cây đỡ micro không thể chịu được sức nặng của hắn. Hai đầu gối hắn tiếp đất trước, hắn ngã nhào về đằng trước. Mái tóc đen rối mù, thường vẫn được xịt keo chải kiểu 7:3, che đi hai con mắt đang nhắm nghiền. Rồi hắn lật người lại, lấy tay che hết phần lớn mặt, miệng đột nhiên tuôn ra những từ ngữ thống thiết khiến cả bọn lao nhao lên.
_”Anh không biết mình còn phải cố đến bao lâu nữa. Nhớ em phát điên luôn. Anh muốn được nghe giọng của em. Ngày đó anh bỏ đi vì anh sợ phải nghe chính miệng em nói rằng em không cần anh nữa, em muốn chia tay anh. Bây giờ anh chỉ muốn được quay lại với em thôi, nhưng anh lại không muốn tại anh mà em phải khó xử, tại anh mà em khổ, em phải chịu thiệt thòi. Giá mà em biết được anh mệt mỏi thế nào khi phải tỏ ra không có gì trước mặt em. Anh biết mình sẽ không bao giờ ổn nếu thiếu em được”
Cái điện thoại bắt đầu rung lắc vì đám khán giả bất đắc dĩ chạy lên sân khấu, vây quanh tên ca sỹ nghiệp dư đang nằm ngửa ra. Điện thoại bị quăng một góc, nằm chỏng chơ trên cái ghế.
_”Hoàng ơi Hoàng” – Tên ca sỹ ôm tên đầu bạch kim – “Tao bị bỏ rồi Hoàng ơi”
_”Bị bỏ thôi mà” – Hoàng nói dửng dưng vì hắn biết ngày mai thôi Bùi Thế Ân sẽ chẳng nhớ gì cả. Đưa bằng chứng ra, thế nào hắn cũng chối đây đẩy – “Ai mà không bị bỏ. Tao cũng bị bỏ mà. Có sao đâu”
_”Tao còn bị cắm mười bốn cái sừng thì mày có là gì” – Tùng mỉa mai rồi xoay sang nói chuyện với Hoàng – “Mà nó thất tình chỉ sau tao đúng một tuần. Lập một hội thất tình thôi, hãy cùng nhau say xỉn và thù ghét con gái nào”
_”Có khác là lúc mày say, mày nói toạc tên con người yêu cũ của mày ra, bắt tụi tao cùng lăng mạ, chửi rủa con nhỏ đó, còn nó thì không” – Thái độ Hoàng vẫn tỉnh bơ.
_”Tao không can tâm đâu” – Thế Ân nói như mếu – “Tao với ẻm yêu nhau nhưng mấy đứa tào lao cứ xúi ẻm bỏ tao. Giờ ẻm bỏ tao thật rồi. Ẻm đã có thằng khác”
_”Vậy phải coi lại cách mày ăn ở rồi” – Hoàng tặc lưỡi.
_”Con gái thôi mà Bô, ngoài đường thiếu gì. Mày chỉ cần gật đầu thôi, tao búng tay một cái là cho mày nguyên cái danh sách dài thượt mấy đứa con gái đẹp cho mày chọn. Tao vượt qua được thì mày cũng vậy, nghe chưa Bô. Tình yêu là thứ phù du” – Tùng bắt đầu giở giọng đạo lí.
_”Khoa thời trang đã đưa ra một lời đề nghị” – Thư kí Vũ xen vào – “Chỉ cần hội trưởng nâng đỡ khoa của họ, họ sẽ tiến cử hoa khôi khoa lên làm bạn gái cậu, cho cuối năm tạo thành một cặp Prom King – Prom Queen xứng đôi vừa lứa. Hoa khôi khoa năm nay là Đinh Huyền Ái Băng. Cô này là ứng cử viên sáng giá cho chức hoa hậu hoàn vũ năm nay đó”
_”Này, có phải mày vẫn còn chấp niệm Phùng Ái Linh không? Mày đã mê ẻm từ hồi trung học mà” – Tùng hỏi lớn.
_”Em ơi” – Hội trưởng trường R rên rỉ như con thú bị thương – “Sao em tốt với anh quá vậy? Em nói em không xứng với anh nhưng anh mới không xứng với em. Anh muốn dẫn em đi ăn đồ ngon thôi mà em cứ lo tốn tiền của anh, em chỉ muốn nấu ăn ở nhà hay ăn quán lề đường. Anh chở em đi chợ thì em sợ bắt anh phải chờ lâu, rốt cuộc em quên mua cái này cái kia. Anh lúc nào cũng muốn chờ em mà”
Giọng tên hội trưởng nhỏ dần, Tùng vuốt cằm. Tùng đưa mắt trao đổi với Hoàng vài giây, còn Bùi Thế Ân nằm như xác chết, miệng phát ra tiếng thở đều đều của một người đi vào giấc ngủ sâu.
_”Em nào ngoan mà lại hiểu chuyện quá vậy? Ít có đứa con gái trường R nào kiểu vậy lắm nha. Quen với mấy đứa tụi nó, tao cháy túi luôn. Tụi nó bỏ theo thằng Vĩnh Thụy hết vì thằng đó giàu nhất Đông Nam Á. Ẻm bỏ mày rồi hả? Cho tao xáp vô được không?”
_”Coi chừng trường T đó. Mấy em trường T dễ thương, tốt tính lắm đấy” – Hoàng chép miệng – “Mà lúc nãy thằng Bô nói ẻm có thằng khác rồi”
_”Cái gì?” – Tùng dùng hết sức lắc vai Thế Ân muốn chấn động não bộ – “Mày nói cho tao biết đi Bô. Rốt cuộc mày quen trường R hay trường T hả? Có phải thằng nhóc trường T đã giới thiệu con nhỏ nào cho mày không? Tỉnh lại và trả lời tao ngay”
Điện thoại trước khi tắt nguồn, Bảo Quân đã kịp nghe những âm thanh “Chát chát” như tiếng bàn tay vả vào mặt ai đó.
Bảo Quân tắt điện thoại, bấm nút “Xóa”. Cậu ngồi im lặng, trong đầu cứ chạy hoài đoạn phim tên Bùi Thế Ân thần trí mơ màng trong men rượu không ngại bày tỏ sự yếu đuối. Cậu bị cuốn theo từng đợt sóng trào cảm xúc, mỗi lời thổn thức kia khiến cậu ấm áp nhưng cũng rối bời. Rốt cuộc những ngày qua, hắn cũng khổ sở có kém gì mình đâu. Cậu nhận ra thực sự Bùi Thế Ân quan tâm mình hơn những gì mình nghĩ.
Mà Bùi Thế Ân vẫn là Bùi Thế Ân, con người kiêu căng, ngạo mạn, ra vẻ bất cần đó sẽ không bao giờ thừa nhận đâu, mặc dù lời nói khi say là thật lòng nhất. “Để tớ cắt thêm trái cây nhé” – Cậu đứng dậy vào bếp, cầm theo điện thoại. Từng dòng tin nhắn bắt đầu được gõ trên điện thoại.
<Voi Con Titi: Sắp xong tiệc chưa?>
<Voi Bự: Chưa. Đang ngồi nghe thầy hiệu trưởng phát biểu cảm nghĩ. Chắc tầm 11 giờ tớ về>
<Voi Con Titi: Vậy lúc về Bô ghé tiệm chè Tường Phong mua chè mè đen cho em được không? Em thức chờ anh về>
<Voi Bự: Chờ anh hay chờ chè?>
<Voi Con Titi: Cả hai>
<Voi Bự: OK>
Được Bảo Quân gọi là “anh”, xưng “em”, Bùi Thế Ân nghe sướng trong lòng, cần gì mua một chén chè, hắn mua cả tiệm còn được. Lúc cậu quay lại với dĩa trái cây trên tay, căn phòng khách tràn ngập tiếng cười sa sả của An Lăng Dung. Con gái con đứa, cười kiểu gì mà không thèm khép miệng, vô ý vô tứ đến mức lố lăng như thế chứ.
Tụi bạn không còn coi Chân Hoàn truyện nữa. An Lăng Dung đang mở chương trình Livestream độc quyền của trường R. Máy quay drone chỉ xuống đường Pasteur nay đã trở thành một showroom của những chiếc xe hạng xịn đậu dọc theo đường, toàn là Mercedes, Audi, Lamborghini, Ferrari, Bugatti, người đi đường nhìn mà phát hoảng. Họ chắc còn kinh ngạc hơn khi bên trong tiệm đồ ăn nhanh Jollibee xuất hiện toàn những người ăn mặc sang trọng, mỗi người cầm một bịch gà rán.
_”Hôm nay thật là vui quá” – Thầy Sơn tâm trạng hoan hỉ – “Để góp vui, thầy quyết định cống hiến một tiết mục văn nghệ- Sa mạc tình yêu”
Đám khách mời vỗ tay máy móc chỉ có mấy con ong là hưởng ứng nhiệt liệt. Cao Thiên Bá Tùng đập đầu xuống bàn trong tuyệt vọng.
Cái đám con gái thích An Lăng Dung ra trò, nhưng bọn họ đã lầm tưởng về cô bạn dễ mến kia. Cốt cách phản diện thì vẫn là phản diện thôi. Nó sẽ không bao giờ rớt đài một mình, có chết thì chết chung một lứa. Nhìn con chó bị dị tật của Bùi Thế Ân vì tiếng cười của mình mà choàng tỉnh, Dung nảy ra ý định rồi mỉm cười độc địa.
…………………………………
Vào một ngày đẹp trời của tuần sau đó, trường R lại một phen náo loạn lên bởi một tài khoản ẩn danh khác tên là “Hoa Hoa tiểu thư” với hình ảnh đại diện là con chó Chihuahua khiếm khuyết của hội trưởng Bùi Thế Ân và phần mô tả bản thân: “Hoa Hoa và các chồng yêu của ẻm”.
Đoạn ghi hình thứ nhất được gắn thẻ anh chồng đầu tiên: btfrompersia (Bá Tùng đến từ Ba Tư). Nội dung: “Lấy anh nhé”.
Khung cảnh hiện ra là một căn biệt thự nằm tại biển. Gió biển mặn mòi thổi vào làm tấm màn voan trắng bay phập phồng. Không gian thoáng đãng chỉ có tiếng sóng vỗ ngoài xa và tiếng piano du dương.
Con chó Hoa Hoa đang nằm cuộn tròn trên cái giường trắng được đặt kế ngay dưới chân của một tên con trai đang ngồi đánh đàn. Cặp mắt kiếng đen Montblanc và trên người là bộ đồ ngủ lụa có in logo của hãng thời trang danh tiếng LV, Bá Tùng khẽ xoay về phía người đang giơ điện thoại ra quay phim hắn. Sắc diện nhìn nghiêng của thiếu gia tập đoàn Ngọc Trai Vĩnh Châu đẹp như tạc, khí chất lại cao sang, hắn quả là một viên ngọc trai thượng hạng nhất.
_”Em này, những người yêu nhau mà không đến được với nhau thì quả là bi kịch nhỉ. Để thế giới tốt đẹp hơn, anh nghĩ tụi mình nên lấy nhau không thôi lại lỡ mối kim ngọc lương duyên của chúng mình”
_”Hả?” – Tiếng con gái ồm ồm đằng sau cái máy quay, không khó để nhận ra là An Lăng Dung. Nó mừng đến nhảy nhỏm lên – “Anh đang cầu hôn em sao? Anh đã học tiếng Hán Việt vì em”
Con chó Hoa Hoa bị đánh thức, dụi đầu vào chân Bá Tùng đòi ăn.
_”Em không thích sao? Anh còn đọc thêm vài bộ ngôn tình Trung Quốc nữa đó. Anh sẽ trùng sinh làm người tình kiếp trước của em” – Bá Tùng ôm con chó lên, vừa đánh đàn bằng một tay.
_”Nhưng em có nhiều điều vẫn chưa nói cho anh nghe”
_”Những người phụ nữ có nhiều bí mật vừa nguy hiểm vừa quyến rũ”
Cái clip kết thúc bằng khung hình quay cận mặt gương mặt đẹp đến rụng rời tay chân của Cao Thiên Bá Tùng.
………………………………………….
Đoạn ghi hình thứ hai là anh chồng có tài khoản nghe thơ hết sức: dontbreakmyheartshapedglasses (Đừng đập bể cặp mắt kiếng trái tim của tao). Nội dung: “Em muốn ngủ cùng anh trên chiếc giường của anh”
Khung hình quay rung lắc, người quay vừa cầm điện thoại vừa mang một khay đồ ăn vào: gồm bữa sáng kiểu Anh, trái cây và trà. Anh chồng đầu tiên Cao Thiên Bá Tùng được đóng tiếp ở đoạn ghi hình thứ hai. Hắn đẩy nhẹ cái cửa, giọng hắn cằm rằm:
_”Dù sao tao cũng là thiếu gia mà. Không có thằng thư kí ở đây thì lại bắt tao phục vụ mày. Để tao quay lại làm bằng chứng, sau này mày khỏi chối”
Khung cảnh bên trong là phòng ngủ, quần áo vứt bừa bãi. Có ai đó đang nằm ngủ trên giường, trùm kín đầu, chỉ lộ ra mái tóc đen. Con chó Hoa Hoa nằm ngay phía trên người hắn.
Tùng đặt khay đồ ăn lên giường, kéo rèm cửa ra cho ánh sáng chiếu vào bên trong. Con người nằm trên giường như ma cà rồng bị ánh sáng làm thiêu đốt, phát ra những tiếng quát nạt khó chịu. Hắn trở mình làm con chó Hoa Hoa nhảy xuống đất, nó phóng bạt mạng đến chỗ một thằng con trai khác đang đứng gần đó.
_”Ba giờ chiều, dậy đi Bô. Hiếm khi nào thấy mày ngủ ngày dữ vậy đó” – Tùng phàn nàn.
_”Hôm qua nó uống hết hai chai Vodka luôn. Tửu lượng cũng khá ghê. Thất tình có khác”
Phạm Tiến Hoàng vắt người lên giường, hai tay táy máy nghịch phần đồ ăn Tùng mang vào cho hội trưởng. Hắn bẻ đôi miếng bánh mì, phết tí bơ rồi cho vào miệng. Hắn cũng thả con chó Hoa Hoa lên giường. Con chó thấy đồ ăn, mắt sáng rỡ, rỉa ngay phần xúc xích. Con chó lè lưỡi thưởng thức chút trà Darjeeling cực phẩm. Hoàng mỉm cười hài lòng, vuốt đầu con chó.
_”Sao mày đem con chó lên giường của nó vậy? Nó ghét cái con đó lắm đấy” – Tùng nói, giọng hơi lo.
_”Con chó đã ngủ cả đêm với nó rồi. Mà thôi, bây giờ nó còn không phân biệt đâu là người, đâu là chó nữa”
Hoàng liếc mắt khinh khỉnh về phía người đang nằm ngủ. Bất ngờ, tên kia đạp mền dậy. Mặt mũi bơ phờ, gương mặt có dấu bàn tay đỏ lè của Tùng, mái tóc rối bù như tổ quạ làm vẻ đẹp trai trở về âm vô cực. Không ai tưởng tượng ra, có một ngày, hội trưởng trường R Bùi Thế Ân bóng loáng lại bị trông thấy trong diện mạo lôi thôi như vậy.
_”Nhức đầu vậy trời” – Hắn xoay sang thấy Hoa Hoa lại nổi cơn căm tức – “Bước xuống giường của tao ngay”
Đuổi Hoa Hoa đi, hắn lầm bầm vài câu chửi thề, rồi uống ngụm trà cho tỉnh người. Hắn cắn miếng bánh mì, kẹp thêm xúc xích.
_”Mới sáng sớm mà đã bị con chó đó chọc giận cho điên người nữa”
_”Sáng sớm gì” – Hoàng gõ gõ vào đồng hồ – “Ba giờ chiều rồi đó”
Đoạn ghi hình kết thúc với tiếng “Hả?” thật lớn từ cái họng của Bùi Thế Ân.
………………………………….
Phần cuối cùng với nội dung thật kêu: “Em vẫn còn trinh” kết hợp cùng anh chồng: drinkingwhiskyfromaplasticcup (Uống whisky trong cái li nhựa).
_”Wow, cái li này trông hay ho thật đấy. Sao mày làm được cái này vậy Hoàng?”
Lại là Cao Thiên Bá Tùng, ngoài con chó Hoa Hoa, hắn là người xuất hiện xuyên suốt trong cả ba đoạn clip. Phần cuối cùng, hắn quay cận cảnh một li nước màu cánh gián có một quả cherry.
_”Old fashioned đó” – Trọng điểm của máy quay là li nước nên tên ngồi ngay đằng sau bị mờ nét – “Rượu bourbon, đường mật và bitters”
_”Sao không làm cho tao với?”
Bá Tùng di chuyển li rượu từ trái sang phải nên cũng bao quát được cảnh phía sau: hai thằng con trai Phạm Tiến Hoàng và Bùi Thế Ân đang ngồi chơi điện tử Street Fighters.
_”Tao sẽ làm cho mày một li Cosmopolitan (***)”
Thế Ân bị kích động, trong vai nữ hiệp Chun Li ra một cú đòn hiểm hóc đánh bay nhân vật Ken của Phạm Tiến Hoàng xa cả trượng. Hội trưởng trường R siết tay nắm đấm, hò hét “Ngày đại cát”. Chơi trò chơi điện tử thôi mà cái tính hiếu thắng của Bùi Thế Ân vẫn lộ ra rành rành. Hắn vào tiếp bán kết đấu với NPC. Hoàng, cặp kiếng gọng đen trên sống mũi, vừa nhấp môi li rượu, ngồi nhìn tên bạn mình trong vai đứa con gái đang lăn xả đấu vật với một tên to con.
_”Này tụi bây. Nhà tao mới tậu một căn biệt thự gần biển ở Phú Quốc. Tụi mình lên kế hoạch đi Phú Quốc chơi tuần này đi” – Tùng hào hứng nói.
_”Không. Tao không đi đâu. Tao phải đi Tây Nguyên làm truyền thông cho mẹ tao” – Thế Ân nói vừa chơi game hăng máu.
_”Hoàng sao mày?” – Tùng liếc sang tên mắt kiếng đang hờ hững thừ người ngồi chống cằm lên thành ghế sofa.
Nhân vật chính Hoa Hoa đẩy cửa đi vào sau một giấc ngủ ngon. Con chó đứng nhón chân, đôi chân cong queo nhỏ xíu run run nhưng vẫn ngoan cố bấu chặt đầu gối Hoàng đòi hắn bồng lên.
_”I don’t like sand. It’s coarse and rough and irritating and it gets everywhere. Not like here. Here everything is soft and smooth (****)”
Cái giọng nhừa nhựa, con mắt mờ đục, mí mắt nặng trĩu vì men rượu – ánh nhìn lơ đãng, hờ hững, biểu hiện thì ngả ngớn theo kiểu khó đoán. Do ở nước ngoài lâu, phát âm tiếng Anh chuẩn Úc của Phạm Tiến Hoàng nghe như âm nhạc bên tai. Thế Ân và Bá Tùng cười quặn bụng. “Ở đây, mọi thứ đều mềm mại và mượt mà”, có lẽ cũng sởn gai ốc vì lời tán tỉnh nổi da gà mà Anakin dành cho Padme trong bộ phim Star Wars, Hoàng cũng không nén được cười. Mi mắt cũng rung, lồng ngực hắn nấc lên theo từng nhịp cười đó. Con chó thấy lũ con trai cười phá ra, càng phấn khích. Nó không ngừng quẫy cái đuôi gầy guộc, những móng vuốt nhỏ cào loạn đầu gối Hoàng gây sự chú ý.
_”Tùng, mày có đi đâu thì tao gửi con Hoa Hoa luôn nhé. Ở nhà không ai chăm nó hết”
Ân thấy con chó dị tật đang được Hoàng ôm vào lòng. Hoàng luồn tay nhấc nó lên, giữ cho bốn chân lủng lẳng, đưa ngang tầm mắt mình. Vòng cổ Pandora phản chiếu gương mặt ngà say vào 4 giờ chiều của Phạm Tiến Hoàng. Chóp mũi cao của hắn cạ nhẹ vào mũi con chó. Con Hoa Hoa trố cặp mắt lồi lên, miệng thở phì phò.
_”Hoa Hoa à. Nói anh nghe nào. Em có phải là thứ duy nhất còn trinh sót lại trong cái phòng này không vậy? Em cần được bảo tồn đó”
Hai đứa con trai còn lại cười quằn quại, cũng vì vậy mà Thế Ân thua luôn trò chơi điện tử, nữ hiệp Chun Li bị đá văng bay lên trời rồi nằm bất động trên nền đất. Hắn nói giữa cơn cười.
_”Hết trò rồi hay sao mà dirty talk với con chó của tao vậy?”
……………………………….
RẦM
Bùi Thế Ân mặt mũi tím tái, tay đập vào bàn sau khi thư kí Nghiêm Đình Vũ đưa cho hắn xem ba đoạn video vừa được đăng trên tài khoản “Hoa Hoa tiểu thư” với hình đại diện là con chó Chihuahua mà hội động vật dị tật tặng cho hắn sau một lần công tác tình nguyện (miễn cưỡng).
_”Tao sẽ sống ẩn dật hết quãng đời còn lại” – Hoàng nói, quăng điện thoại xuống bàn.
_”Nếu tao là mày, tao cũng sẽ làm vậy” – Ân cười nhếch môi – “Bị một đứa con gái lạ mặt thấy hết cơ thể trần truồng, nay còn thêm một màn nói bậy biến thái với con chó của tao nữa chứ”
_”Nó không phải là một con chó bình thường. Mày và nó đã chia sẻ đồ ăn với nhau” – Hoàng nhướn mày, đáp trả sâu cay.
Nhớ lại cái cảnh con chó Hoa Hoa đã lén ăn đồ ăn trên giường mình mà hắn không hay và sau đó chính hắn cũng ăn phần thừa còn lại, Bùi Thế Ân bắt đầu thấy lợn cợn trong bụng. Ba chân bốn cẳng, hắn chạy vào nhà vệ sinh nôn thốc nôn tháo. Hắn quay lại với gương mặt xanh như tàu lá chuối.
Cao Thiên Bá Tùng cầm điện thoại, đi đi lại lại nãy giờ. Hắn ngẩng người ra, giơ điện thoại ra khoe, cười tươi với hai đứa bạn.
_”Ê tụi bây, tao đang đứng hạng nhất mục tìm kiếm trong diễn đàn nhà trường. Tao còn được tặng danh hiệu “chồng quốc dân” nữa nè”
_”Mày là cái đứa đã quay lại những cái video đó hả?” – Thế Ân chóng mặt, nói giọng thều thào.
_”Thôi chết” – Tùng đập tay – “Tao đã quay và đăng lên tài khoản Icloud của tao nhưng con người yêu cũ của tao có thể đăng nhập vào tài khoản đó”
_”Lại là con An Lăng Dung” – Thế Ân nghiến răng.
===========
Chú thích: Chapter này có rất nhiều chú thích:
(*): Đầu những năm thập niên 2000 có một bộ phim điện ảnh Mỹ nổi tiếng: Charlie’s Angels (Những thiên thần của Charlie) với sự tham gia của các diễn viên: Cameron Diaz, Drew Berrymore và Lucy Liu.
(**): Hohi: nghĩa là Hoàng Hiển.
(***): Cosmopolitan là một loại cocktail được làm bằng vodka, triple sec (rượu mùi hương vỏ cam), nước ép nam việt quất cùng nước chanh tươi vắt hoặc thêm đường. Có sắc hồng nên thường được ưa chuộng bởi nữ giới.
(****): Meme Star Wars huyền thoại, cực kì viral trên Internet vào tầm chừng khoảng mười năm trước, được gọi là “meme cát Anakin”: “Tôi ghét cát. Cát vừa thô vừa nhám vừa vương vãi khắp nơi. Không giống nơi này. Ở đây, mọi thứ đều mềm mại, mượt mà”

