Cả bọn mở cửa xe ra, An Lăng Dung đã chiếm đóng nguyên băng ghế cuối cùng. Thư kí Vũ ngồi vào chiếc ghế kế bên tài xế để chỉ đường. Chỉ còn một băng ghế giữa, Kha đã lên trước, Bảo Quân tinh nghịch đá mắt với My Lan, nụ cười ẩn ý y hệt như cách Thanh Duy cười với cô.
_”Tụi tớ đã tạo điều kiện tới mức này, không chớp thời cơ thì là lỗi ở cậu nha” – Bảo Quân nháy mắt với My Lan.
_”Cậu có biết gì chưa?” – Thanh Duy thì thầm với cô – “Thiên nói với tớ, lúc Quân rủ cả bọn đi Vũng Tàu đó, Kha hỏi, “Có My Lan đi không?”. Người ta có để ý cậu đó”
_”Còn cậu thì cái gì cũng Thiên đó”
My Lan trêu lại khiến cô bạn luật sư đỏ mặt. Thanh Duy đeo khẩu trang, đội nón bảo hiểm che đi gương mặt căng mọng như trái cà chua chín còn tim đập muốn rớt khỏi lồng ngực khi cô leo lên chiếc xe máy của Thiên.
My Lan mở chiếc cửa kéo của chiếc xe SUV đen ra, Trần Lập Nam Kha đã ngồi sẵn ở đó. Vừa nhìn thấy cô, gương mặt anh sáng lên.
_”My Lan”
Cô nghe tiếng gọi tên mình từ đôi môi trầm nam tính kia, trong khoảnh khắc, trái tim cô run rẩy. Cái cách anh cười, ánh mắt dịu dàng như muốn ôm lấy cả thế giới. Người thanh niên trước mặt cô tỏa ra sự tin cậy bất biến mà theo thời gian nó không thay đổi dù gương mặt đã không còn nét trẻ thơ nữa.
Cô nhắm thật chặt mắt mình lại, mở mắt ra, mọi thứ như nhòe hẳn đi, những mảnh kí ức lạc loài thuở thiếu thời chắp vá đến đáng thương nay đã tìm đường quay về. Trần Lập Nam Kha lúc nhỏ là một đứa nhóc đầy sự dè chừng nhưng trong mắt lại tràn đầy sự hiếu kì với mọi thứ xung quanh và cô bé My Lan tám tuổi đã nói với nó:
”Cái giọng cậu nghe ghê quá là ghê luôn”
Đứa bé đó rất kì lạ, tính tình hâm dở, nói tiếng Việt cực tệ, nhưng bằng tất cả sự nghiêm túc, thằng nhóc đó đã hứa với cô: “Một năm sau khi tiếng Việt tớ chuẩn hơn rồi tớ tìm lại cậu”.
Và người đó đang ở trước mặt cô, tuy vậy, không phải một năm mà cô phải chờ tận mười năm sau.
Trong suốt quãng đường đến Vũng Tàu, không ai nói chuyện với ai. Âm thanh duy nhất phá vỡ sự tĩnh mịch là những tràng cười khúc khích của My Lan và Bảo Quân. Hai đứa ngồi sát nhau, chụm đầu vào chiếc máy tính bảng của Bảo Quân xem chương trình talkshow ẩm thực “Siêu Thực Thành” của MC Trấn Thành. Bảo Quân thích nấu ăn, lại có tâm hồn ăn uống, cậu dễ bị lạc lối trong những chương trình truyền hình chủ đề ẩm thực. Mỗi khi MC Trấn Thành tung hứng những trò đùa với khách mời, cả hai bật cười nghiêng ngả.
Kha ngồi bên cạnh, đeo headphone, chống tay vào thành cửa sổ nhìn khung cảnh bên ngoài, lâu lâu chỉ lén xoay sang nhìn hai con người vô tri kia rồi khóe môi bất giác cong lên, một nụ cười nhẹ.
Ba tiếng sau, chiếc xe cũng đến căn nhà nghỉ do gia đình thư kí Nghiêm Đình Vũ kinh doanh. Căn nhà nghỉ hai tầng trắng tinh với lối kiến trúc hiện đại xen lẫn hơi thở Địa Trung Hải nằm biệt lập với sự nhộn nhịp của thành phố Vũng Tàu.
An Lăng Dung mang hành lí của nó xuống xe, xách theo balo cho Bảo Quân, đi bang bang vào trong nhà. Kha không khỏi lấy làm lạ, tại sao đứa con gái đẹp như hoa như ngọc của trường R lại có tướng đi suồng sã của đàn ông và quan hệ của nó và đám nhà giàu kia là gì? Có vẻ Bảo Quân và My Lan biết gì đó mà họ chẳng nói gì. Ngày đó, thằng đầu trắng nhà giàu bước ra trước với áo quần xộc xệch còn con nhỏ đang nằm sải lai trên bộ salon đắt tiền thì khoác chiếc áo họa tiết quân đội rằn ri của tên đó, mặt mũi lem luốc mascara trông hèn hết sức chứ không có vẻ muốn được người ta phục tùng như bây giờ.
_”Ê, đặt đồ ăn đi, tao đói bụng rồi” – Dung hô to cho thư kí Vũ nghe.
_”Cậu có thể gọi Yummy Express. Thời gian giao đồ ăn ước lượng tầm hai mươi phút” – Vũ coi đồng hồ.
_”Tại sao tao phải gọi?” – Nó hét ngược lên – “Đó là công việc của mày mà. Mày đang giữ cái thẻ tín dụng của thằng Ân”
_”Đúng là ban đầu Hội trưởng Ân có dặn tớ, các cậu muốn ăn uống gì cứ sử dụng thẻ thoải mái nhưng chi phí đó đã được trừ vào tiền thuê xe nên bây giờ cậu đói thì phải móc tiền túi ra ăn” – Vũ nói như cái máy.
_”Thôi được rồi” – Kha xen vào – “Bọn tớ sẽ tự lo liệu. Ở đây có chỗ nào có thể mướn xe máy không?”
_”Nhà tớ có sẵn xe rồi. Nếu cậu chưa có bằng lái xe, xin hãy đừng điều khiển xe máy”
Thư kí Vũ, bỗng hóa công an dân phòng, trưng bộ mặt đắp tượng cả ngàn lớp của mình làm Kha khẽ cau mày. “Tên quái dị” – anh tặc lưỡi. Có tiếng ồn bên ngoài, hình như Thiên và Thanh Duy cũng tới nơi. Bảo Quân và My Lan vẫn còn ở bên ngoài, họ bị mê hoặc bởi căn nhà nghỉ với những ô cửa kính rộng mở. Phía trước hiên nhà có một hồ bơi hình chữ nhật, viền bằng những viên gạch trơn sáng lấp lánh. Xa xa, biển trong xanh xuất hiện, mùi gió biển mặn mà phảng phất trong không khí.
Từ dàn nhạc phát ra giọng hát trong trẻo của Mỹ Linh qua bài hát Trưa Vắng, hợp tấu với tiếng sóng rì rào. Không gian như tràn ngập hơi thở mùa hè rạo rực.
“Trưa nay phố xa đầy nắng
Riêng em với con đường vắng
Biển ngoài kia sóng nói thầm
Nói thầm rằng em nhớ thương anh
Hàng phi lao đứng trên bờ cát
Nghe em bỗng cất lời hát.,
Và trời xanh cũng hát cùng phố biển lời yêu thương”
Căn nhà đầy đủ phòng cho sáu đứa, dưới sự phân chia của An Lăng Dung thì: Tăng Quốc Thiên, Trần Lập Nam Kha một phòng, Trần Thanh Duy, Trần My Lan một phòng, thư kí Vũ và Ngô Đặng Bảo Quân một phòng, riêng nó là một phòng Tổng thống thượng hạng. Phòng khách chung có một chiếc sofa dài mà An Lăng Dung đang chiếm đóng. Nhà bếp có không gian mở, ngăn nắp, đầy đủ dụng cụ nấu bếp theo như căn nhà bếp trong mơ của Bảo Quân.
Sau khi đã xếp đồ đạc vào phòng, cả bọn khởi hành đến công viên Thỏ Trắng chỉ cách nơi này tầm ba mươi phút. Lần này, bốn chiếc xe máy xếp hàng trước cổng, Bảo Quân giành quyền phân chia như sau: Trần Thanh Duy và Tăng Quốc Thiên một xe, Trần Lập Nam Kha và Trần My Lan một xe, cậu và thư kí Vũ một xe, An Lăng Dung đi một mình, tự lực cánh sinh.
An Lăng Dung chửi thầm trong bụng, “Chỉ có lũ điên mới đi công viên Thỏ Trắng lúc mười hai giờ trưa”. Nhưng không đi với những người nó gọi là lũ điên thì chỉ có nước nó nằm ngủ cho qua cơn đói thôi. “Có thực mới vực được đạo”, nó đành ngồi dậy, thoa lên người một lớp kem chống nắng dày cỡ một lớp bê tông. Nó còn túm cổ áo Bảo Quân, kéo ra và hùng hổ đắp từng vệt kem lên mặt cậu như trát vữa.
_”Đau quá nè chị Dung. Nhẹ tay một chút” – Quân cố né liên tục nhưng sức Dung lại quá mạnh hơn một đứa con gái thông thường.
_”Đứng yên coi” – Nó nạt – “Mày mà có bị ăn nắng hay gì đó, thằng kia có nước nó cạo đầu tao”
Thế là Bảo Quân phụng phịu phải đứng yên để An Lăng Dung thoa kem chống nắng cho mình.
Bốn mươi phút sau, cả bọn đã có mặt trước cổng chào của công viên Thỏ Trắng. Công viên với hai tượng thỏ khổng lồ mặc Âu phục cười toe toét hiện ra giữa cái nắng ban trưa chói chang của thành phố biển không khác gì thế giới thần tiên. Những lá cờ đủ màu, mùi bắp rang bơ, tiếng cười nói vui vẻ, tâm trạng cả đám càng thêm háo hức như thể được bước vào thế giới tuổi thơ lần nữa. Sau nửa học kì căng thẳng, đây chính là lúc được nghỉ xả hơi.
_”Tụi mình xuất phát thôi” – Thiên cầm bản đồ – “Đầu tiên đi khu vực bên ngoài chơi trò tàu lượn siêu tốc, rồi qua khu vực bên trong. Tụi mình đi ngắm thủy cung và sở thú luôn hén”
_”Tàu lượn siêu tốc tớ không chơi đâu”
Bảo Quân chần chừ. Mấy ngày trước, cậu bảo với Bùi Thế Ân rằng sau khi đến Vũng Tàu, địa điểm vui chơi đầu tiên là công viên giải trí Thỏ Trắng. Thái độ hắn ậm ừ. Tìm kiếm qua loa “Công viên Thỏ Trắng” trên mạng xong xuôi, hội trưởng trường R phán một câu xanh rờn, “Chúc vui và đừng có coi Final Destination đó”
Final Destination không phải có một cái phần một đám học sinh trung học đi trung tâm giải trí về rồi chết từng người một sao? Nhớ lại cái nụ cười lên đến mang tai đầy tính cà khịa của hắn, cậu không khỏi tức tối nhưng thái độ sợ sệt của cậu cho thấy cậu bị tên kia thao túng tâm lí rồi.
_”Tớ cũng không dám chơi đâu” – My Lan e dè nói.
Chợt, Kha đeo vào đầu My Lan cái cài đầu hình nơ màu hồng. Anh đưa cho Quân cái cài Winnie The Pooh màu vàng. Hai người, Thiên và Thanh Duy, cặp cài đôi cá Nemo. Cuối cùng, Kha tự đeo tai chuột Mickey cho mình.
_”Cái này hợp với cậu đó My Lan”
Kha cười lộ nguyên hàm răng trắng muốt làm cô tê rần người, chưa kể, Bảo Quân còn nói nhỏ vào tai: “Chuột Mickey và Minnie là một cặp đó nha”
_”Đi thôi các cậu ơi”
Bảo Quân hô hào khẩu khí rộn ràng như pháo ngày Tết khiến cả bọn phấn chấn theo. Cậu đúng là cục pin năng lượng cho cả nhóm. Mắt linh động nhìn khắp nơi, cậu hết chỉ trỏ tay chân lại còn bắt My Lan và Thanh Duy chụp hình lia lịa. Đi đến đâu, cậu đều sôi nổi lật bản đồ ra xem, bàn luận khí thế về trò chơi với mọi người. Cậu như đứa trẻ con lần đầu được dẫn đến công viên chơi, miệng mồm cứ nói tuyên huyên, cười sảng khoái. Nụ cười thiên đồng làm gương mặt cậu rực rỡ, tỏa sáng ở nơi cậu bước chân qua. Thiên hích tay Kha thì thầm: “Đúng là mấy đứa con nít mà”.
Cả đám đang đứng trước gian hàng bắn phi tiêu nhận thưởng. Quân khẽ kéo tay My Lan tách ra một góc, giọng hạ xuống thì thầm. Vừa nói, cậu vừa kín đáo liếc nhìn cô bạn đeo kính, tóc tết bím đang chăm chú theo dõi Thiên nhắm mục tiêu.
_”Kế gần bên công viên Thỏ Trắng có một tiệm bánh ngọt khá là ngon đó, tớ có xem đánh giá trên mạng rồi. Tụi mình sẽ giả bộ đi xé lẻ để mua bánh sinh nhật cho Duy nha”
My Lan gật đầu. Hôm nay là sinh nhật Thanh Duy. Cô bạn học Luật có thể thuộc nằm lòng những điều khoản luật phức tạp nhưng sẽ không bao giờ nhớ nổi ngày sinh nhật của mình. My Lan thì khác, cô luôn cẩn thận ghi chú ngày sinh của từng đứa bạn trong cuốn lịch để bàn.
Cô nhớ Thanh Duy từng kể rất thích đi Đà Lạt, năm nào cũng phải đi một lần. Đang tập tành đan len, My Lan đã nghĩ ngay đến bạn mình. Cô cười tủm tỉm, gương mặt bầu bĩnh của Thanh Duy chắc sẽ hợp với một chiếc mũ len beanie lắm đây. Thật may mắn, chiếc mũ đã được hoàn thành và món quà có thể trao tay cho Thanh Duy ngay dịp sinh nhật.
Chợt cô nghe tiếng một tên thanh niên gọi lớn tên mình.
_”My Lan” – Thiên vẫy tay từ quầy phóng phi tiêu – “Qua đây”
Thiên, sau khi thất bại tầm cả chục lần, rốt cuộc cũng ném trúng hồng tâm. Phần thưởng cho việc ném trúng hồng tâm thực sự hấp dẫn, nào là gấu nhồi bông, chocolate, áo thun. Kha đứng cho tay vào túi quần cười hiền. Thiên kéo My Lan lên, vô tình đẩy Thanh Duy về sau trong khi mắt cô nàng ao ước con gấu nhồi bông.
_”Nè, hồi nãy tớ bỏ quên nón của cậu ở nhà làm cậu phải dăng nắng, giờ tớ đền lại cho cậu đó” – Thiên cười nhăn răng – “Cậu muốn cái gì?”
_”Ơ” – My Lan lúng túng – “Không có gì đâu”
_”Cậu cứ chọn món cậu thích đi” – Quân nói – “Thiên sòng phẳng lắm”
_”Vậy tớ chọn cái bình nước vậy” – Cô chỉ vào cái bình nước màu hồng treo lủng lẳng.
_”OK” – Thiên gật đầu.
Thanh Duy chưa kịp lên tiếng rằng cô muốn con gấu nhồi bông, Thiên hùng hổ dẫn đầu cả nhóm sang trò tàu lượn siêu tốc. Cái bình nước màu hồng lủng lẳng trên tay My Lan bỗng trở thành cái gai trong mắt Thanh Duy.
Duy ấm ức, nghèn nghẹn, nhưng chẳng mở miệng được. Con nhỏ bạn mới quen sao được ưu ái quá. Ngay cả Bảo Quân, đứa bạn mình quen ngay từ lúc trung học dạo này còn thân thiết với nó hơn mình. Đúng là chơi ba không có bền mà, sẽ có hai đứa thân với nhau hơn. Hai người đó còn học chung nữa chứ. Ngay cả Thiên cũng đối xử với nó tốt hơn. Rốt cuộc, mình là gì trong lòng cậu ấy chứ.
Sự tình rằng, vì chiều lòng theo Thiên mà Thanh Duy phải có mặt điểm danh trong trò chơi tàu lượn siêu tốc.
Ở khu ăn uống ngoài trời gần đó, My Lan ngồi nhìn cả đám người đang hú hét vì trò chơi tàu lượn siêu tốc cảm giác mạnh. Mặc dù tàu di chuyển với tốc độ 200km/h, cậu vẫn thấy hai người bạn mình đang sống trọn vẹn từng khoảnh khắc. Cậu nghe tiếng Thiên la lên “Duy à, cậu phải mở mắt ra đi chứ. Đừng có ói vào người tớ đấy”
_”Cậu có muốn chơi thử không?” – Kha hỏi, dù biết trước câu trả lời nhận được từ My Lan sẽ là không.
My Lan cười lại. Cô ngó xung quanh, chỗ này chỉ có cô, Kha, thư kí Vũ và những cái hộp đồ ăn đựng cơm nắm do Bảo Quân làm ở nhà rồi mang theo cho cả bọn ăn trưa. Thiên và Thanh Duy đang la thất thanh giữa trời trưa nắng trong chiếc tàu lượn lao vun vút, ở gần đâu đó, Bảo Quân và An Lăng Dung đang chơi trò ngựa gỗ nhấp nhô. Thư Kí Vũ ngồi cùng bàn nhưng nãy giờ cứ cắm mặt vào máy tính, chẳng giao tiếp với ai cả.
_”Đi chơi mà cũng mang máy tính theo sao?” – Kha bỗng lên tiếng, đặt dấu chấm hết cho sự im lặng ngột ngạt.
_”Tớ làm việc” – Thư kí Vũ đáp nhạt, mắt vẫn chú mục vào màn hình.
_”Coi bộ cậu làm hết việc cho hội trưởng của cậu nhỉ?” – Kha cười khẩy.
_”Cậu ấy đang bận làm những nhiệm vụ cao cả hơn. Tớ chỉ góp chút tài mọn thôi”
Kha nhíu mày, không biết cái tên Bùi Thế Ân đã tẩy não tên Nghiêm Đình Vũ thế nào mà trong mắt tên thư kí mặt chuột, hội trưởng trường R không khác gì bậc thánh nhân và Vũ chính là một kẻ sẵn sàng tử vì đạo.
_”Nếu tớ là cậu, tớ sẽ thấy bức xúc nếu những công sức mình làm ra đều bị người khác hưởng hết đấy” – Kha lại nói mỉa, những lúc thế này My Lan cảm thấy anh thật lạ lẫm.
_”Cám ơn vì lời khuyên” – Vũ nói, dù ai nói ngả nói nghiêng, lòng ta vẫn vững như kiềng ba chân – “Tớ không bao giờ tin vào những mệnh đề giả định cả. Thế Ân đủ giỏi để không cướp công của tớ vì cậu ấy biết những thứ đó chẳng đáng vào đâu cả. Tớ đã ở trường R gần năm năm, kinh qua biết bao nhiêu đời hội trưởng. Tớ nghĩ tớ nhìn người giỏi hơn cậu đấy”
Tên Nghiêm Đình Vũ luôn tỏa ra mùi nguy hiểm, thật chất hắn cao tay nhất. Qua lời kể của hắn, My Lan biết được, vào độ tuổi 15, khi những người bạn đồng hành phải thi vượt cấp 3, hắn được học bổng toàn phần trường R không giới hạn. Hắn đã nhận sơ sơ 3 cái bằng Cử nhân trường R: Cử nhân kế toán, Cử nhân tài chính, Cử nhân Khoa học xã hội và bây giờ đang là Cử nhân thương mại. Hắn nhẵn mặt ở trường R rồi.
_”Nếu tớ là cậu, tớ sẽ hài lòng với những gì mình có mà không có đòi hỏi gì thêm” – Vũ cười gằn một tiếng như thách thức lại Kha – “Cậu cứ việc đi mà ghét Thế Ân đi, nhưng thực sự là cậu ấy giỏi. Trong lúc các cậu đang đi chơi, cậu ấy phải đi làm tình nguyện ở viện dưỡng lão kìa. Cậu không biết cái chỗ đó không khác gì cái nhà tù không? Ở đó một ngày giống như bị trầm cảm tới nơi. Chưa kể, cậu ấy đã phải mua bảo hiểm thân thể vì có lần bị một ông già lú lẫn cắn sâu đến độ răng ổng đâm vô xương đến nhiễm trùng luôn. Là cậu thì cậu làm được không?”
Mắt Vũ ánh lên niềm tự hào dành cho người mình dốc hết công sức tận tụy phục vụ. Kha càng khẳng định chắc nịch, Nghiêm Đình Vũ đúng là trúng bùa của Bùi Thế Ân rồi.
_”Thật may sau này đó không còn phải là trách nhiệm của Ân nữa” – Khóe miệng Vũ cong lên – “Phạm Tiến Hoàng sẽ phải làm điều đó”
Nhắc đến cái tên ba chữ đó, My Lan và Kha lại dấy lên những suy nghĩ khác nhau.
Nội tâm Kha: “Phạm Tiến Hoàng, thằng đầu trắng bạn của Bùi Thế Ân sao? Nhìn nó đỡ xảo trá hơn đồng loại nhưng không chừng cái tâm nó xấu. Nó rất đen tối. Nghe Thanh Duy kể sơ sơ thành tích bất hảo của nó hồi cấp 3 thì cũng biết thuộc dạng đầu trâu mặt ngựa”
Nội tâm My Lan: “Phạm Tiến Hoàng, mình cách cậu ta cũng hơn 100km rồi cậu ta vẫn không buông tha mình. Con người lạ lùng thật, như thể cậu ta nhìn thấu mình vậy. Vậy nên mình càng bất an. Phải chi đừng có gặp lại cậu ta nữa. Thứ cảm xúc này, phải cố tìm cách dứt ra thôi”
_”Hai đứa nó sẽ mang đến cho trường nguồn tài trợ mười tỷ. Lúc đó cậu sẽ phải khâm phục khẩu phục thôi”
Nhãn thần Nghiêm Đình Vũ lạnh lẽo khóa chặt vào Kha, nét mặt anh đanh lại. Vũ quay trở lại công việc dở dang ban nãy, để lại hai con người kia đang theo đuổi những suy nghĩ riêng.
_”Kha này” – My Lan lên tiếng, mắt dán xuống đất như thể trên mặt đất có hình mặt Kha – “Cậu đã từng đến một nơi gọi là viện mồ côi Tia sáng xanh bao giờ chưa nhỉ?”
Gương mặt Kha biến mất, đổi lại là một dấu chấm hỏi lớn.
_”Có chuyện gì sao?”
My Lan gật đầu. Tay cô bám chặt vào đầu gối, mắt vẫn hướng xuống đất, không dám ngẩng lên nhìn đối phương.
_”Tụi mình đã gặp nhau ở đó đó”
Tim My Lan đập loạn xạ, mắt hoa lên. Cô đếm trong đầu đến mười rồi mà Kha vẫn không lên tiếng gì cả. Cô chầm chậm ngẩng người lên, xoay về hướng người thanh niên đang mỉm cười dịu dàng với mình.
_”Là cậu sao? Cô bạn nhỏ”

