”Tội nghiệp Thế Ân lắm, bị rớt xuống hồ nên cảm luôn rồi. Ngày mai nó còn phải tham gia họp báo với thầy hiệu trưởng nữa. Trường R mới nhận thêm một khoản đầu tư mới từ một nhà tài trợ hào phóng”
5 giờ rưỡi chiều, My Lan bắt đầu vào bếp. Trong lúc vẫn kẹp điện thoại ở vai, nghe Bảo Quân than thở chuyện Bùi Thế Ân bị cảm như một người vợ lo lắng, tay cô lại thoăn thoắt chuẩn bị nguyên liệu.
Sữa tươi, kem béo và đường được cô cho vào nồi nhỏ, đun lửa liu riu. Căn bếp thoáng đã đầy mùi ngọt béo ngậy. Khi hỗn hợp vừa tan chảy mịn màng, My Lan tắt bếp, thêm vài giọt vani rồi rắc bột gelatin đã ngâm mềm vào, khuấy cho tan hết.
_”Quân này, hôm trước cậu có chia sẻ bí quyết làm bánh panna cotta đó. Tớ làm thử nè”
_”Ăn ngon thì lần sau mang đến nhà Thanh Duy nhé. Nó tổ chức lại tiệc sinh nhật. Tự nhiên nó lạ lắm. Nó bảo tụi mình có bao nhiêu đứa bạn trường R thì mời hết luôn đi. Tớ định kêu Bô đi luôn mà nó với đám bạn nó bận đi du thuyền với ông ba dượng tương lai của nó rồi. Hình như cậu có một cô bạn phải không? Người tụi mình gặp trước lúc khởi hành đi Vũng Tàu đó”
_”Ý cậu là Katherine sao?”
My Lan đặt điện thoại lên bàn bếp, mở loa ngoài lên. Cô nghiêng tay lấy hỗn hợp rót ra từng khuôn nhỏ rồi cho vào tủ lạnh. Vì panna cotta phải chờ mấy tiếng mới đông lại, My Lan tranh thủ thời gian làm sốt dâu.
Hôm nay tráng miệng sẽ có món panna cotta, món chính sẽ là cà tím dồn thịt heo xay. Món này cô học từ một tập trong series “Lục Cơm Nguội” của MC Trấn Thành đã coi cùng với Bảo Quân ở nhà cậu hai tuần trước. Ba mới gửi lên rất nhiều rau củ từ dưới quê lên vẫn còn tươi rói: cà tím, cà chua, dưa leo. Cô lựa một vài quả cà tím, đem rửa sạch, rồi băm nhỏ hành, cho vào thịt xay cùng tiêu và gia vị, bắt đầu ướp cho thấm đều.
_”Ừ, sao cậu quen được với bạn đó vậy?” – Bảo Quân hỏi.
_”Học chung với tụi mình đó”
_”Vậy hả? Nếu bạn đó rảnh thì mời đến nhà Duy chơi. Thiên đang lên kế hoạch cua lại Thanh Duy, nghe nói cậu ấy sẽ tỏ tình với Duy đó. Con Duy nó hay bướng lắm á, chắc nó vẫn còn để bụng chuyện Thiên ở Vũng Tàu. Không sao, mưa dầm thấm lâu. Hồi đó, nó cầu thần linh cho một thằng bạn trai trùng tên với idol của nó, ai ngờ trời ban cho Tăng Quốc Thiên, trùng tên ca sỹ Quốc Thiên và Park Yoochun. Thằng bạn trai của nó nhất định phải tên Thiên” – Bảo Quân chợt reo lên – “Thôi 5 giờ rưỡi rồi, tớ phải chuẩn bị nấu cháo đem vào bệnh viện cho Bô. Nó nói nằm phòng VIP mà đồ ăn dở lắm. Tớ không tin. Chắc do Bô cũng khó ăn chứ không dễ ăn như thằng bạn thân của nó đâu”
Đang lúi cúi chuẩn bị trong bếp, nghe Bảo Quân nhắc đến Phạm Tiến Hoàng, My Lan bỗng khựng lại một nhịp. Sau khi đám thiếu gia nhà giàu mất hút khỏi căn nhà gỗ của thầy Hùng, My Lan thấy có một chiếc xe Maybach đậu gần đó. Người tài xế từng chở cô về trước kia bước xuống, cúi đầu chào rất lễ phép.
_”Cậu Hoàng sẽ rất vui nếu thấy cô ở bệnh viện đấy”
Người đó chở cô đến bệnh viện tư nhân FV hoành tráng nhất ở khu quận 7. Bước chân My Lan thêm phần lạc lõng. Trước cửa phòng bệnh VIP người ta đứng kín hành lang, toàn những người vest chỉnh tề, vẻ mặt nghiêm nghị. Cũng phải thôi, vì bệnh nhân trong đó là ba cậu ấm con nhà giàu nứt đố đổ vách đến mức có thể bị bắt cóc nên bệnh viện tăng cường lực lượng an ninh. Lồng ngực cô dấy lên sự căng thẳng khi có quá nhiều người ở đây, cộng thêm việc đội ngũ y tế hàng đầu cả nước, chắc chắn tên kia sẽ được chăm sóc tốt thôi. Nghĩ đến đây thôi, tâm trạng My Lan nặng trĩu, lại thêm phần tủi thân. Chẳng có lí do gì để mình ở đây nữa, không danh phận, không tư cách, cô lẳng lặng ra về.
_”Thôi vậy để tớ nấu ăn rồi đi cho lẹ. Bô ở một mình trong bệnh viện chắc cũng buồn”
_”Sao có mình cậu ấy trong bệnh viện vậy? Hai người kia đâu?”
_”Bá Tùng truyền nước biển xong thì về nhà đi chơi rồi. Còn Hoàng thì bác sỹ cho nó thuốc kháng sinh và kem bôi da nên nó cũng không ở lại nữa”
Chợt My Lan nghe tiếng chuông cửa. Thật là lạ. Ai lại bấm chuông nhà mình? Xung quanh đây cô chẳng biết ai cả, nếu có ai ở cửa thì chỉ là người giao đồ ăn thôi. Cô ngờ ngợ, mình đâu có gọi đồ ăn mang đến nhà đâu? Bảo Quân vẫn đang tuyên huyên điều gì đó về món cháo cá mình sắp làm cho Bùi Thế Ân. My Lan nhìn qua mắt thần ở cửa.
Là Phạm Tiến Hoàng.
My Lan bối rối, tự dưng cảm thấy ngạt thở. Cơ thể lạnh toát nhưng gương mặt lại nóng bừng lên, không một chỗ nào trên người cô mà lại không căng cứng lên. Tại sao tên đó lại xuất hiện trước cửa nhà mình? Cô vội cúp máy Bảo Quân. Mười rồi mười lăm giây trôi qua, vẫn không có thêm tiếng gõ cửa nào cả. Tên đó vẫn đứng như lính gác. My Lan khoác tạm chiếc áo khoác lên bộ đầm ngủ satin. Cô hít một hơi, vặn nắm cửa.
Cánh cửa từ từ hé ra.
_”Chào cậu”
Phạm Tiến Hoàng đeo mắt kính gọng đen, mái tóc đen bù xù, không một chút câu nệ nào về hình thức mà nhờ vậy, vẻ phông bạt của hắn tăng lên bội phần, trông cũng bảnh trai. Chiếc áo khoác xanh dương Ralph Lauren ôm lấy thân hình cao lớn, chiếc túi thể thao Nike vắt hờ một bên vai. Trong mắt cô lúc này, tên con trai vóc dáng săn chắc, cao 1.83m bỗng hóa thành con mèo tam thể nhỏ xíu. Con vật đứng sững nhìn cô, cảnh giác, vừa nghi ngờ vừa nhút nhát. Tay cô siết nhẹ mép áo khoác, cô cần một điểm tựa để không bật cười.
Đối phương không nói gì, My Lan phải lên tiếng, phá vỡ sự im lặng trước.
_”Sao cậu ở đây vậy?” – Cô hỏi.
_”Anh đã chờ em trong bệnh viện suốt” – Hoàng lên tiếng, nét mặt vẫn sắc lạnh.
Thì ra con mèo đang giận dỗi cô.
_”Ơ. Tớ có đến” – My Lan lúng túng. Não bộ không thể tập trung để suy nghĩ được gì cả – “Nhưng tớ phải về để kịp nấu cơm chiều”
Nói xong, cô hối hận ngay lập tức.
_”Ham ăn ghê nhỉ? Em có thể bị bất cứ căn bệnh nào, nhưng chắc sẽ không có bệnh đau dạ dày” – Hoàng mỉa mai. Hắn mỉa tất cả mọi người, đừng mong mình là ngoại lệ của hắn.
Cô buột miệng bật lại:
_”Tớ không bỏ bữa đâu. Tớ có là con ma, tớ cũng phải ăn cho đúng bữa”
My Lan bĩu môi, để cánh cửa khép hờ rồi đi vào nhà. Phạm Tiến Hoàng đứng không nhúc nhích. Từ một con mèo, hắn biến thành con ma cà rồng hút máu trong phim Mỹ, tuân thủ theo một qui luật bất thành văn là không được tự ý vào nhà người khác, trừ khi chủ nhà cho phép.
_”Đứng đó làm gì. Cậu có vào nhà không?”
My Lan trở về với căn bếp nơi cô đang làm bữa tối dở dang, có tiếng cửa đóng cạch lại, tiếng sột soạt cởi giày ra và tiếng động của chiếc túi xách Nike rơi phịch trên sàn nhà.
Căn hộ chưa đầy 20m2 của My Lan, với sự xuất hiện thêm của một người nữa, bỗng trở nên chật chội. Cô dùng đũa trộn phần gia vị vào thịt băm, trong lòng cũng trộn lẫn bao bối rối và hồi hộp.
_”Món gì vậy?” – Hắn đứng phía sau, lên tiếng hỏi.
_”Cà tím nhồi thịt” – Cô chỉ vào những trái cà tím tươi rói đang để ráo trên rổ – “Nhà tớ trồng ở dưới quê đấy”
_”Trái tốt lắm đấy. Chắc được trồng bằng phân hữu cơ và ngày nào cũng tưới nước”
Phạm Tiến Hoàng săm soi mấy trái cà tím. My Lan nhớ ông bạn thân đã qua đời của hắn thích làm vườn nên hắn cũng có chút kiến thức nhất định về vườn tược.
_”Bao giờ em về quê? Cho anh về cùng với được không?”
Đôi tay My Lan đang cầm đũa trộn thịt băm và gia vị bỗng dừng lại. Cô xoay lại, phát hiện đối phương cũng đang nhìn mình. Căn nhà dưới quê của cô là một căn nhà gạch cũ, một tầng, cách đó tầm 200 bước chân là một viện trẻ mồ côi Tia sáng xanh nơi cô gặp một người bạn thời thơ ấu rất đặc biệt của mình.
Đứa nhóc đó là Trần Lập Nam Kha mà, có khi nào là không phải không? Cô lại thấy rối ren khi bóng ma quá khứ cứ len lỏi vào đầu.
_”Ờ, nếu cậu muốn” – My Lan khẽ gật đầu, quay mặt lại tiếp tục công việc bếp núc dang dở của mình.
Cô nghe tiếng bước chân đến hướng mình lớn dần. Loáng thoáng cô trông thấy chiếc áo khoác xanh dương của Hoàng phía sau mình. Hơi thở hắn ngày một rõ dần bên tai.
_”Không biết bơi thì lần sau đừng nhảy xuống chỗ nước sâu đấy”
Hắn ôm cô từ đằng sau, cánh tay vạm vỡ của hắn như muốn nuốt trọn lấy cơ thể My Lan nhỏ bé, chiếc bóng của hắn đổ rạp lên người cô.
_”Anh sẽ rất lo cho em đấy”
Được một tên đẹp trai thủ thỉ bên tai rằng hắn lo cho mình, My Lan muốn rụng rời tay chân. Hắn xoay người cô lại. Cả hai mặt đối mặt nhau. Hắn tỏa ra mùi thuốc sát trùng đặc trưng của bệnh viện, vết thương ở phía gần lông mày được cô băng bó tạm bợ đã được xử lí cẩn thận. Phạm Tiến Hoàng có bị bầm dập mặt mũi thế nào, vầng hào quang của cái giao diện đẹp đẽ vẫn tỏa sáng lấp lánh. Cô rụt rè đặt tay lên vầng trán cao, miết dọc theo sóng mũi thanh tú và khẽ chạm vào làn môi dầy nam tính.
Không muốn phí phạm thêm một phút giây nào nữa, hắn nhanh chóng đặt lên đôi môi đỏ của cô một nụ hôn. Cái đầu hắn nghiêng sang một bên, lưỡi hắn mơn trớn cô. Hắn bế thốc cô lên khi cả hai vẫn đang hôn nhau. Tên nhà giàu hôn My Lan cuồng nhiệt tới độ hắn vật cô ngã xuống giường mà cô còn không biết. Hoàng hôn cô mê mẩn đến mức cô cảm tưởng, hơi thở cuối cùng của mình cũng bị hắn cướp mất. Hắn cứ tham lam muốn chiếm hữu đôi môi vị anh đào kia, từng nhịp thở của cô đến từng inch trên cơ thể cô nữa. Hai cơ thể dính sát vào nhau. Hơi thở My Lan phà lên cái mắt kính của hắn, điều đó lại càng khiến khoảnh khắc thân mật này ảo diệu hơn nữa. Trong ánh mắt của một tên đang mụ mị đầu óc vì nụ hôn sâu cháy bỏng, người con gái trước mặt hắn thật là một tạo vật hoàn mỹ và quí giá. Nước da trắng nõn nà như gốm sứ thượng hạng, cơ thể mảnh dẻ, đường nét thanh tao, ngũ quan hài hòa, tạo nên một nét đẹp mong manh tựa hạt sương hiếm thấy. Hắn chầm chậm lại khi gương mặt xinh đẹp của cô đỏ ửng lên, lồng ngực phập phồng, từng nhịp đập càng lúc càng gấp gáp vì thiếu oxy. Hắn rút môi ra, dòng thủy dịch trong suốt từ miệng hắn như một sợi chỉ nối dài đến miệng My Lan, trông thật khiêu gợi.
Một tay giữ nhẹ ở gáy My Lan, tay kia cởi cái khoác mỏng của My Lan ra, hắn thì thầm vào tai cô. Giọng nói của Phạm Tiến Hoàng bình thường rất sắc nhưng ngay tại giây phút này, nó lại dịu như dòng nước chảy nhẹ nhàng lướt qua những hòn đá cuội.
_”Em có thích ai bao giờ chưa?”
My Lan đỏ gấc mặt, gật đầu. Những ngón tay thon dài của hắn lướt chậm từ cổ xuống vai My Lan, hắn đang khám phá một tác phẩm nghệ thuật sống và nâng niu nó như báu vật. Hắn vùi đầu vào hõm cổ cô. Mái tóc đen lỉa xỉa làm My Lan nhột cả người. Cô phản ứng bằng cách co vai lại, vô tình làm hai dây áo lệch qua vai, lộ ra xương quai xanh gợi cảm. Giữa cơn mê muội sảng loạn, sự khao khát mãnh liệt muốn chiếm hữu bờ vai đó không hề dấu diếm, hắn giam hãm cô trong vòng tay, vừa dịu dàng vừa tàn bạo. Từng cử chỉ của hắn như thể kích điện vào người My Lan, khiến cô run lên bần bật.
_”Có” – Cô cắn môi nói, hơi thở gấp gáp – “Năm trung học, tớ có thích một anh lớp trên học trường làng chung. Nhưng ba tớ biết được. Ba chỉ muốn tớ lo học thôi nên không cho tớ quen nữa”
_”Tiếc ghê. Mà nhờ ba em nên anh mới có cơ hội” – Hắn cười, lồng ngực rung lên – “Vậy người ta có đối xử tốt với em không?”
My Lan chưa kịp nói gì thì hoảng hốt, bởi chiếc đầm ngủ của mình bị kéo tuột xuống, bộ ngực trần của một cô gái ở độ tuổi rực rỡ nhất đời người phơi bày trước mắt một thằng con trai. Hoàng chậm rãi lột bỏ lớp áo ngủ vải satin, trượt nó theo đường cong của My Lan, để nó cứ vậy mà rơi xuống giường.
Cả cơ thể gần như trần trụi. Trong khoảnh khắc ấy, ký ức về những lời chê bai độc địa của Bá Tùng bất chợt ùa về: “Ngực gì lép vậy?” khiến cô rơm rớm nước mắt. Mặc cảm trỗi dậy, cô kéo chiếc mền lên che người mình lại, nhắm tịt mắt, đầu hơi cúi xuống.
_”Đừng có nhìn tớ”
_”Ngẩng mặt lên nào”
Giọng hắn trầm khàn, vang lên như một mệnh lệnh, nhưng ngay sau đó lại hóa giải bằng sự dịu dàng khi bàn tay khẽ vén những sợi tóc con rối bời quanh búi tóc cao của cô, đưa gọn ra sau vành tai. Ngón tay cô vô tình lướt qua bắp tay cứng cáp vẫn còn vài vết đỏ dị ứng của hắn, những sợi lông mịn trên da hắn liền dựng đứng, gây ra cái rùng mình nhè nhẹ. Rụt rè mở mắt ra, My Lan thấy đối phương đang chiêm ngưỡng mình, một cái nhìn đầy ngây dại.
_”Sao em đẹp quá vậy?”
Một lời nói bình thường nhưng lại có một sức công phá lớn. Cô càng nghe rõ tiếng thở gấp gáp của tên con trai đang bị cơn hứng tình làm cho mờ mắt. Hoàng lột từng lớp áo hắn ra, lộ ra bờ ngực săn chắc. Không phải lần đầu cô thấy tên này bán khỏa thân nhưng thấy ở một cự li gần thế này, My Lan vẫn choáng ngợp. Bàn tay rực nóng đã từng vuốt ve óng lưng mượt mà của cô nay đặt lên bầu ngực man mát của cô, cứ vậy rồi mải mê xoa nắn. Đôi môi nam tính bắt đầu mút mát đầu nhũ hồng cánh sen. Hành động mơn trớn đầu ngực càng đẩy mạnh sự kích thích trong cơ thể mà cô chưa bao giờ có được.
My Lan nhớ lúc nhỏ khi mình xem ảo thuật trên TV, đến màn thôi miên, cô không hiểu đây là sự dàn dựng hay thực sự người ta đã bị thôi miên. Tên nhà ảo thuật mặc áo choàng màu đen đung đưa đồng hồ quả lắc trước mặt cô gái: “Hãy thả hồn vào đây. Đừng suy nghĩ nhiều. Nhìn vào mắt tôi đây này”. Một lát sau cô gái đờ đẫn cả người và bay bổng trên không trung.
My Lan cảm giác như mình bị cột chặt vào một cái cây, không thể cử động được. Phải là người có sức mạnh nội tại rất lớn thì mới xoay chuyển được tình thế. Tiên nữ Trần My Lan mới hạ phàm đã gặp ngay một con quỉ dục pháp thuật vô biên. Mùi hương mê dụ tỏa ra từ cái miệng vô cực của con quỉ mắt đỏ đó làm cô bị cuốn theo vòng xoáy dục vọng. Mặt cô đỏ lựng lên, mắt cô gần như nổ đom đóm, cô thấy hàng trăm bong bóng xà phòng lấp lánh dưới ánh sáng bóng đèn neon trắng trong phòng. Võng mạc của cô lớn dần hình ảnh phản chiếu qua tấm gương của chiếc tủ quần áo đặt đối diện giường ngủ: một tên con trai bán khỏa thân, bờ lưng săn chắc của hắn nổi rõ từng đường gân, vừa mạnh mẽ vừa gợi cảm. Hắn kéo đôi chân thon thả, nuột nà của My Lan quanh người mình khi vẫn đang ngấu nghiến đầu ngực cô. Chiếc quần jeans thô ráp của hắn cạ vào giữa hai phần đùi cô, hạ bộ cô dâng lên một khoái cảm kì lạ. Chân cô càng siết chặt, cơn khoái cảm lan ra nhanh chóng, cô bật ra tiếng rên. Tiết hạnh đoan trang, My Lan không thể thỏa hiệp được với hành động phóng túng đó, nhưng cơ thể cứ phản bội, mọi sự kháng cự chỉ là những nỗ lực vô vọng, cuối cùng cô buông xuôi. Cô vòng tay ôm qua đầu Hoàng, úp mặt vào mái tóc thơm mùi gỗ để giấu đi những tiếng rên khẽ khàng lướt qua bờ môi đỏ mọng ánh nước.
Cơ thể My Lan bị cuốn theo một dòng chảy nước chảy xiết. Chiếc giường đón chào cô đầy mời gọi, cô như rơi giữa những đám mây mềm mại. Trong sự hưng phấn lạ thường, tim cô đập loạn nhịp, khối óc mơ màng, đẩy lùi đi lí trí. Đúng lúc này đây, Phạm Tiến Hoàng kéo ra khỏi chân cô chiếc nội y thừa thãi còn sót lại, ẩm ướt.
_”Em thích không?” – Giọng hắn trầm trầm, ẩn trong đó là sự thăm dò pha lẫn khích lệ.
Tiếng quần áo, dây nịt cởi ra sột soạt. Cái bóng của Phạm Tiến Hoàng phủ lên người cô. Tấm lưng rộng và bờ ngực săn chắc lại ép chặt lên cô. Những hơi thở nóng rực liên tục phà vào bờ vai cô hao gầy vẫn còn vương mồ hôi. Hắn trượt vào bên trong cô, chậm rãi, cẩn trọng như sợ làm cô đau. Một tiếng rên thoát khỏi miệng cô nhưng ngay lập tức bị ngăn lại bởi đôi môi tên kia. My Lan cảm tưởng mình bị xé toạc làm đôi, tay bấu chặt vào tấm vai trần của tên nằm phía trên mình để không ngã quị. Dục vọng nhanh chóng lấp đầy cơn đau thể xác. Hắn đẩy nhanh nhịp, mỗi lần một sâu hơn, chạm đến những góc nhỏ cô chưa từng để ai chạm đến. Bàn tay hắn như gọng kìm giữ chặt hông cô, đôi môi mút mạnh trên da thịt cô như muốn khắc dấu mình trên người cô. Tiếng thở dốc hòa cùng một nhịp. Đến lúc này, có muốn lùi cũng không lùi được nữa.
Khi nhịp điệu dần hạ xuống, Phạm Tiến Hoàng đổ gục người xuống, lăn qua một bên. Nhìn gương mặt đẹp trai, trán bịn rịn mồ hôi đang cười với mình, My Lan khép mắt, cảm nhận vòng tay rộng mở ôm trọn mình, ngủ thiếp đi trong sự dịu dàng và thỏa mãn.
_”Từ nay không được nhìn ai ngoài anh nữa đấy”
…………………………….
Hoàng lờ đờ mở đôi mắt xám tro của hắn ra. Ánh nắng tầm 6 giờ sáng hắt qua rèm cửa, một vài cơn gió nhẹ thoảng qua làm chiếc chuông gió vỏ sò của My Lan vang lên những âm thanh vui tai. Hắn luồn tay vào mái tóc đen rối bù xù của mình rồi xoay sang My Lan vẫn đang say ngủ, tóc xõa lòa xòa trên gối.
Cô tỉnh dậy và nhận ra tên kia đã thức giấc. Sau khi cơn mê tình đã qua, chỉ còn cảm giác xấu hổ ở lại, cô cựa mình, tay kéo tấm mền lên che người mình lại. Tim cô đập mạnh vì sự rộn ràng trong ngực. Hồi quang về những khoảnh khắc ân ái thân mật đêm qua bỗng ánh lên, những nụ hôn, những cái chạm, những tiếng thở dồn dập… bao nhiêu điều rối rắm bỗng tràn về như một cơn bão.
Hoàng mỉm cười. Hắn vươn vai, cơ bắp săn chắc lấp ló dưới ánh nắng. Hắn mặc lại chiếc quần jeans rồi cúi xuống nhặt chiếc áo thun đang bị vất dưới sàn nhà.
_”Dậy ăn sáng nhé. Tại anh mà em bị lỡ bữa tối hôm qua. Anh sẽ nấu bữa sáng cho em”
My Lan, cơ thể mệt rã rời sau một đêm triền miên tưởng chừng không dứt, vẫn tò mò muốn biết tên thiếu gia Phạm Tiến Hoàng làm cái gì cho mình ăn. Hắn nói ở căn nhà trọ ở Vũng Tàu rằng hắn chỉ biết nấu mì gói thôi. Cô xoa bụng, nghe âm thanh Ọc Ọc, tối hôm qua vẫn chưa ăn gì, dù có ăn mì gói cũng cam lòng.
Hắn đun nước, thả gói trà hoa cúc túi lọc My Lan sẵn có ở nhà vào tách trà. Từ trong cái túi xách thể thao Nike, hắn lấy ra một lọ mật ong nhỏ màu xanh dương, múc một muỗng, đánh nhẹ để dòng mật ong vàng óng tan vào trong trà.
_”Trà hoa cúc mật ong, uống vào sẽ đỡ mệt”
My Lan chớp mắt nhìn tách trà màu hổ phách bốc khói, vừa bối rối vừa rộn ràng. Cầm tách trà hình gấu trong tay, cô quan sát tên con trai cận thị, tóc tai lòa xòa đang đứng rửa rau củ trong bếp. Hắn tập hợp được tất cả nguyên liệu: cà chua, ớt chuông, hành tây và trứng. Công đoạn bắt đầu với việc hắn thái hành tây và băm nhuyễn cà chua.
_”Cậu định làm món gì vậy?”
Cô gái hiếu kì mon men lại gần tên đầu bếp có vẻ không được chuyên nghiệp lắm với những miếng hành tây thái không đều đặn. Hắn đun nóng chảo, mặt tập trung cho nghi thức nấu ăn thiêng liêng. Chảo đã nóng lên, hắn cho cà chua và ớt chuông vào, xào qua xào lại. Khói bốc lên thành hơi nước tụ trước mắt kiếng của hắn.
_”Shakshuka, một món trứng chần có nguồn gốc phía Bắc Châu phi. Nhà em không có nguyên liệu nhiều nên anh chỉ làm cơ bản thôi”
_”Châu Phi quê hương của cậu đó sao?”
My Lan khoái chí chọc ghẹo nguồn gốc Nam Sudan của hắn, Hoàng cười cong khóe miệng. Thân thiết chưa mà đùa nhau kiểu này? Hắn cảm thấy thoải mái trong căn bếp nhỏ với cô gái này. Những quả trứng được đập ra thành thục, lòng đỏ trôi vào sốt cà chua đã sệt lại.
_”Sao cậu biết làm món này vậy?”
_”Anh sống với ba anh bên Melbourne. Ba anh không thích người lạ ở nhà. Bọn anh không thuê người giúp việc. Bên đó anh tự làm hết nên cũng có thể gọi là biết nấu ăn để sống qua ngày”
My Lan gật gù. Cứ tưởng ai nhà giàu cũng không phải tự vận động tay chân làm việc nhà chứ. Cô săm soi hũ mật ong màu xanh dương Hoàng mang theo trong túi. Thật kì lạ, sao hắn lại mang theo thứ này mà không phải bất kì vật dụng cần thiết nào khác hơn?
_”Mật ong này ở đâu cậu có thế?”
Khi trứng vừa chín tới, hắn rắc lên một chút rau mùi, rồi đặt chảo nóng hổi lên tấm lót, ngay trước mặt My Lan đang ngồi chờ. Món trứng nóng hổi, dậy mùi cà chua và ớt chuông hấp dẫn. Hắn dùng dao tách phần trứng rồi cho vào dĩa của My Lan. Đĩa shakshuka nóng hổi được đưa tới, trứng chín vừa tới, lòng đào còn sóng sánh. Cái béo ngậy của trứng cùng chút vị chua ngọt của cà chua kèm theo chút ớt chuông cay nồng thoảng qua trên đầu lưỡi, cô không thể không xuýt xoa.
_”Công việc làm ăn riêng của ba anh bên Úc là kinh doanh mật ong” – Hoàng nói.
Cô nghe loáng thoáng lúc ở nhà thầy Hùng rằng, ba của Phạm Tiến Hoàng, ông Phạm Thái Du, là con trai giữa của tập đoàn thương mại Pegasus hàng đầu Đông Nam Á, lại là kiện tướng cờ vây quốc gia với những kỉ lục vẫn chưa được phá vỡ. Huyền thoại cờ vây Phạm Thái Du và mật ong? Điều đó có liên quan gì sao?
_”Sao ba cậu không mở lớp dạy cờ vây mà lại đi bán mật ong?” – My Lan ngơ ngác.
Hoàng cười phì.
_”Những câu hỏi của em lạ thật đấy. Em hỏi những câu anh đã cho là hiển nhiên, nên anh không phải thắc mắc làm gì. Ba anh rất ngẫu hứng. Có một dạo, ổng bỏ nhà đi cả tháng, sau đó anh mới biết, ổng đã đến sa mạc ở Tây Úc. Anh đã nghĩ việc bán mật ong của ổng cũng vậy thôi, chỉ mang tính tự phát nhất thời” – Hắn trầm ngâm, mặt suy tư – “Nhưng giờ em hỏi thì anh mới nghĩ lại. Có lẽ có nguyên nhân đấy”
My Lan chớp mắt.
_”Vì mẹ anh còn có một cái tên khác nữa…Là Phong Mật. Ba anh chỉ yêu một người phụ nữ thôi”
Hoàng chống cằm, mỉm cười nhìn cô. Trong đôi mắt ánh lên sự nồng nàn đó, My Lan có thể nhận ra một điều rằng – mình đang được yêu thương.
……………………………..
Phạm Tiến Hoàng ngồi bệt xuống sàn nhà, mang đôi giày Adidas vào. Đầu hắn đội chiếc mũ NY, che đi mái tóc không chỉn chu.
_”Cậu phải về sao?” – My Lan hỏi, giọng hơi luyến tiếc.
_”Ừ” – Hắn đáp – “Có chút chuyện phải làm trong trường”
Rồi hắn bất ngờ chồm qua, hôn vào đôi môi anh đào đang hé mở của cô, cô không kịp phản ứng.
_”Anh đã để lại số điện thoại của anh kế bên hồ cá. Hãy gọi cho anh nhé. Còn không thì anh tự tìm đến nhà em đấy”
Hoàng cười.
Rồi cánh cửa đóng sầm lại.


