My Fiction

[AFA] CHAP 3

Tôi luôn rằng sau mỗi một vết sẹo đều có một câu chuyện. Cả người của tôi, dường như chỗ nào cũng có sẹo cả. Riêng mặt tôi thôi là hai cái tổng cộng. Một cái trên ngay phía dưới mắt bên trái của tôi khi tôi bị ngã từ mái nhà xuống đất. Cái này xảy ra năm tôi hai tuổi, tôi nghe người ta nói lại rằng, máu đầy mặt tôi. Xuất viện không bao lâu, tôi nhập viện lần nữa với một gương mặt đầy máu, lần này, vết sẹo tôi có là ở trên trán, vì tôi đã cố với lấy một quyển sách, rốt cuộc nguyên tủ sách ngã nhào lên người tôi, cái đinh đóng mạnh vào giữa trán tôi như ma cà rồng bị phong ấn vào tim. Lần nữa, tôi lại nghe người ta kể lại những chuyện xảy ra mà không hề có bất kì một kí ức nào về nó.

Chỉ riêng cái vết sẹo lồi thịt ở khuỷu tay thì tôi nhớ rõ, lúc đó tôi 13 tuổi. Ba tôi đã luân chuyển công tác xuống một cái nơi đồng không mông quạnh, cò bay thẳng cánh, cái nơi mà khi bạn hét lên, bạn còn nghe được cái tiếng vọng của mình. Một đứa con trai Seoul như tôi, nhắm mắt lại là cảnh phồn hoa đô thị, nay mở mắt ra tôi thấy một cái đường mòn không có đèn đường. Ba tôi nói “Cho appa ba năm. Ba năm trôi qua nhanh lắm”. Tôi ở cái tuổi dở dở ương ương, nhỏ cũng không nhỏ, lớn cũng không lớn nhưng tôi không bị lừa. Tôi biết ba năm có nghĩa là một ngàn không trăm chín mươi lăm ngày. Một ngàn không trăm chín mươi lăm ngày tôi phải nhìn cái con đường gồ ghề dát đá đó. Cuối đường có một cái hầm rất tối mà tôi không dám băng qua để có thể đi bộ về nhà mình. Ý nghĩa tôi bị cùm chân ở cái làng mà tôi không buồn nhớ đến tên nó khiến tôi muốn khóc. Nhà tôi chẳng ai khóc cả. Khi ba tôi đón nhận tin mẹ tôi mắc phải một căn bệnh chết người, ba tôi không có khóc, tôi cũng học theo ông. Hai tuần sau, ông để mẹ tôi ở lại Seoul, quăng mấy cái vali vào cốp xe, chở thẳng tôi ngồi kế bên trên chiếc xe BMW đến nơi này.

Mãi sau này tôi mới biết đó, đến nơi này chỉ là cái cớ để ba tôi trừng phạt bản thân mình thôi. Tôi tự hỏi, mỗi ngày một viên thuốc ngủ có thể giúp ông buông bỏ những trăn trở trong lòng để có những giấc ngủ ngon hay không, nhưng ông chỉ ngủ tầm 4 tiếng. Cái chức trưởng kho số 2 khiến ba tôi phải luôn là người có mặt sớm nhất và ra về muộn nhất. Tôi trơ trọi trong cái căn nhà hai tầng sơn trắng nằm ngay trung tâm ở cái làng nhỏ bé này, tôi tạm gọi là làng X vì tôi không nhớ tên nó. So với căn nhà chúng tôi có ở Seoul, căn nhà này chỉ đạt tầm phân nửa, mà nó cũng có thể gọi là khang trang nhất nơi này rồi. Tôi hay đi chợ với bà quản gia, người này đến nay vẫn làm ở nhà tôi, tôi hay gọi là bà Han. Từ nhỏ đến lớn, tôi chẳng bao giờ thích ăn đồ ăn người này nấu. Bà Han ra chợ mua tạp hóa, nói bằng giọng Seoul, bị người ta chặt chém. Bà ta đi đâu cũng khoe mẽ khắp nơi mình là người thành phố và bảo tôi là đứa cháu của bà ta. Bà ta kết bạn rất nhanh với các bà thím trong thôn. Những đứa trẻ trong làng xấu xí, đen đúa ngược lại, xem tôi như quái vật. Trong mắt chúng, tôi mới xấu xí đen đúa, không đứa nào thèm chơi với tôi. Tôi chẳng có ai để mà kêu ca, phàn nàn cả.

Một buổi trưa, tôi xách xe đạp đi lòng vòng. Tôi không phải là người chạy xe đạp giỏi, cộng với việc đường làng đi bộ đã rất khó rồi, nói chi là điều khiển xe đạp. Tôi nhanh chóng bị té. Áo tôi bị rách. Khuỷu tay tôi chảy nhiều máu. Những uất ức trong lòng tôi lên đến đỉnh điểm, muốn nổ tung ra. Tôi đã làm cái gì mà phải bị lưu vong đến cái chỗ nghèo khổ này. Tôi không tin được, nước mắt tôi tràn ra. Gương mặt tôi nóng lên. Một phần hoảng hốt, ba phần tủi thân, tôi đứng đó khóc một mình. Tôi không ngờ khóc lại dễ chịu đến vậy. Tôi càng gào lên, nội tâm hoang dã của tôi càng thích thú. Nó không ngừng la hét bắt tôi phải gào lớn lên nữa. Lũ chim cò nghe tiếng động liền vỗ cánh bay đi.   

Đó là lần đầu tôi thấy Kim Jaejoong, một đứa trẻ làng ba ngơ đến thảm hại. Người bà chở cậu ấy trên chiếc xe đạp đi ngược về phía tôi. Hai người họ dừng lại vì một thằng nhỏ lạ mặt đứng khóc ấm ức bên bờ ruộng. Bà cậu ấy lấy khăn lau mặt cho tôi trong khi cậu ta đang cố phủi bụi trên áo quần của tôi.

_”Đứa trẻ tội nghiệp này. Đừng có khóc nữa nhé”

Bà của Kim Jaejoong đạp xe chở tôi về nhà họ còn Jaejoong dắt chiếc xe đạp của tôi đi đằng sau. Căn nhà của họ trước nhà có một cái cây xanh rất mát. Bà dựa tôi ngồi xuống cái giường tre ở ngoài vườn. Jaejoong hệt như người giúp việc vặt của bà, bà bảo cậu ta làm gì, cậu ta làm cái đó. Bà bảo cậu ấy vào nhà lấy hộp bông băng thuốc đỏ, một lát sau, cậu ấy mang ra cái hộp màu trắng. Chưa kịp để cho cậu ta nghỉ ngơi, bà lại sai tiếp Jaejoong vào nhà lấy bánh vì tôi vẫn chưa có dấu hiệu nào là ngừng khóc. Dĩ nhiên, tôi đã bớt gào, phổi tôi không đủ mạnh nhưng tôi vẫn khóc thút thít. Tôi giơ cặp mắt sưng mọng ngước nhìn những cái bánh tròn đáng yêu.

_”Ăn bánh dứa đi con” 

Tôi không biết có phải trẻ con thật dễ bị dụ, chỉ cần cho chúng ăn đồ ngọt thôi. Nhưng cái bánh dứa đó quả thật là diệu kì, tôi nín khóc ngay. Con thú hoang trong người tôi đã bị bắt giam vào lồng lại. Jaejoong ngồi kế bên tôi, cậu ta đung đưa chân, nhìn tôi một cách hiếu kì. Cậu ta xoa đầu tôi như con chó. Sau này tôi biết được cậu ta học từ bà ngoại, người cũng hay xoa đầu cậu ta.

_”Con tên gì vậy? Nhà con ở đâu?”

_”Con tên là Jung Yunho”

Cái làng này nhỏ lắm. Họ biết tất cả mọi chuyện của nhau. Theo thông tin truyền miệng của họ, có một người đàn ông góa bụa sống với đứa con trai và một người bà con từ Seoul mới chuyển về đây nhận công tác ở xưởng phân phối ABC gì gì đó. Chỉ cần nghe cách phát âm của tôi thôi, người bà đó đã biết tôi ở đâu ra rồi. Chưa kể, người ta ở đây đều nhẵn mặt nhau, bà của Kim Jaejoong chưa bao giờ gặp tôi. Bà chỉ muốn tôi xác nhận lại điều đó qua chính miệng tôi. Bà đã đạp xe chở tôi về nhà.

Tuần sau đó, tôi nhập học. Cái làng X chỉ có một cái trường thôi, không khó để tôi gặp lại Kim Jaejoong, cậu ta học ở lớp kế bên. Đặt vào bối cảnh trường học gồm mấy đứa học sinh sặc mùi nhà quê nước cống khiến tôi dễ hình dung Kim Jaejoong hơn bằng cách so sánh cậu ta với các bạn đồng lứa: da cậu ta trắng hơn những đứa vùng núi đen nhẻm ở đây. Trong cái đám con nít, đứa nào đứa nấy như cục đất, lại xuất hiện một đứa như cục bột nên cậu ta khá đặc biệt để tôi lưu tâm. Cậu ta có một cặp mắt bồ câu thừa hưởng từ người bà. Cậu ta như một phiên bản nam thu nhỏ của bà cậu ta vậy. Tôi không hề thấy ba mẹ cậu ta đâu nên liên tưởng đến người bà là một cách dễ dàng nhất để tôi phân tích chuỗi hạt DNA cấu tạo vẻ bề ngoài của Jaejoong. Cậu ta chơi với một đám ba đứa, một đứa con trai, hai đứa con gái nữa, mấy đứa nó không có một điểm phá cách gì để tôi nhớ mặt. Cái trường nhỏ bé đó, có một học sinh chuyển từ thành phố vào như một cái tin gì đó chấn động, tương tự tổng thống đến thăm và tặng quà cho làng. Bao nhiêu cái gương mặt cố nhét vào cái cửa sổ có song sắt để nhìn tôi. Chúng nó tỏ ra sớm thất vọng vì tôi không phải là một cá nhân gì đó xuất sắc mà trí tưởng tượng của chúng nặn ra. Tôi thấp bé hơn chúng, mà da lại ngăm ngăm như bọn chúng nhưng chúng lại không chấp nhận tôi hòa hợp vào cộng đồng của chúng.

_”Mày là ở đâu đến vậy?” – Thằng đầu gấu đó, tôi nhớ nó tên là Lee Namsoo. Nó đứng chống nạnh hỏi tôi – “Nghe nói mày có giọng Bắc Hàn hả?”

Cả đám cười rộ lên.

_”Không. Tớ ở Seoul, cách thủ đô Bình Nhưỡng ở Bắc Triều Tiên phải đến 195km”

Tôi chặn đứng họng của nó. Nó bắt đầu thói ma cũ bắt nạt ma mới. Những đứa trẻ làng không thơ ngây như tôi tưởng, tụi nó có dấu hiệu lớn lên sẽ làm dân đâm thuê chém mướn nếu không được giáo dục đàng hoàng, đặc biệt là cái thằng Lee Namsoo. Nó đã quen với việc được phục tùng. Nó vẽ ngoằn ngoèo trên bảng rồi bắt tôi lên bục giảng để xóa bảng trong khi chúng nó cười cợt tôi. Trong các câu thành ngữ, tôi thích nhất là “Ăn miếng trả miếng”. Nó trở thành một qui chuẩn sống của tôi. Tôi cầm cái bông bảng rồi tẩn nó một màn ra trò. Cả đám bạn của nó nhào lên tôi tạo ra một cái tháp người. Tôi vùng vẫy, cứ nhắm vào cái thằng đầu đàn mà đánh. Cái trường trở nên náo nhiệt hơn. Phải có đến hai ông thầy lực lưỡng mới kéo đám tôi ra được.

Tôi mang gương mặt bê bết máu trong suốt buổi học. Gương mặt của tôi đã chảy máu nhiều hơn thế này rồi nên với tôi cũng chẳng làm sao cả. Tôi cũng không cho bất cứ ai đụng vào người tôi. Thầy cô ngó lơ tôi, đám con gái không dám lại gần tôi trong khi đám con trai thề độc sẽ dạy cho tôi một bài học nữa.

Tan học, tôi thấy Kim Jaejoong và ba đứa bạn của cậu ta đứng trước cổng trường, mỗi người một chiếc xe đạp. Nhà tôi và cậu ấy cùng trên một con đường. Cậu ta đạp xe phía trước tôi rồi bỗng dừng lại. Cậu ta đẩy xe lùi phía sau, trong khi tôi đi bộ về phía trước, hai chúng tôi giao nhau tại một điểm.

_”Leo lên xe đi. Tớ chở cậu về”

Tôi bị đánh lại không thấy đau, không thấy muốn khóc. Nhưng tôi ngồi sau lưng Jaejoong, tôi lại muốn khóc. 

Kể từ đó, chúng tôi thân thiết với nhau. Mỗi lần tôi đánh nhau ở trường, cậu ấy chở tôi về nhà. Được một thời gian, tôi thăng cấp cho cậu ấy lên làm bác sỹ riêng cho tôi. Vị bác sỹ này tay nghề cũng không tồi nhưng cứ gặp mãi một bệnh nhân thì cứ sinh ra cáu bẳn.

_”Sao cậu cứ đánh nhau với tụi đó hoài vậy?” – Jaejoong cằn nhằn, dán băng keo vào vết xước ở cằm cho tôi.

_”Tại thích” – Tôi đáp ngắn gọn.

Tửu lượng của tôi đã từng rất khá. Sau một đêm thác loạn ở trường đại học, tôi thức dậy với một hình xăm ở bả vai trái và từ đó không còn uống được nhiều như trước nữa. Mỗi khi đi uống rượu với Choi Siwon, chỉ có mình nó say thôi, tôi sẽ chở nó về. Choi Siwon không giống Kim Jaejoong. Sơ yếu lí lịch của nó y chang tôi – là con nhà có điều kiện, từ nhỏ sinh ra đã ngậm thìa vàng, có khác chút: nó là con nhà giàu thế hệ 3, còn tôi là đời thứ 2. Thử tưởng tượng có ngày chúng tôi xuất hiện trong chương trình “bảo vệ nhân chứng quốc gia”, nếu được cung cấp nơi ở mới nhằm đảm bảo danh tính, chúng tôi sẽ đồng loạt đề cử khách sạn 5 sao Four Seasons – vậy mới xứng tầm với đẳng cấp của tụi tôi chứ. Choi Siwon biết nhiều ngôn ngữ do từ nhỏ đã sống với những người lớn có lí tưởng cao cả, bị họ nhồi nhét tư tưởng sẽ lãnh đạo đất nước, vậy nên tôi có cảm giác như nó đã bị rối loạn lời nói. Tình trạng đó càng ngày càng nặng hơn. Ví dụ, tôi đã nghe nó nạt nộ qua điện thoại: “Tôi nghe có giống như cái máy phát đĩa bị hỏng không?”. Nó đã dịch nguyên xi từ câu gốc tiếng Anh: “Do I sound like a broken record?”. Thay vì vậy, nó nên nói: “Tôi đang nhai đi nhai lại một chuyện không?”. Choi Siwon có đầy đủ chất liệu làm nên một thằng phản diện sống thọ đến cuối phim, do vậy nó không làm tôi day dứt nếu tôi làm điều gì đó sai trái với nó.

Có một lần Siwon ngà ngà say, đặt cho tôi một câu hỏi bằng kiểu tiếng Hàn pha tiếng Anh: “Mày có nghĩ ba năm ở chốn thôn làng thui chột có làm cái knowledge gap của mày tệ hơn không?”. Tôi đáp lại “Vết nứt đời tao đã được hình thành từ đó”. Việc tôi trả lời nó bằng tất cả sự hằn hộc đã nuôi dưỡng ở Siwon ý nghĩ rằng đó là cái chương nhơ nhuốc trong cuộc đời huy hoàng của Jung Yunho. Với tư cách là người bạn thân, nó nghĩ nó đang làm điều tốt cho tôi bằng cách không ngừng nguyền rủa, chà đạp lên những năm tháng đó hòng tẩy rửa quá khứ cho tôi. Tôi miễn cưỡng tham gia vào hoạt động lăng mạ cùng nó. Trong lòng tôi biết rõ, trong ba năm đó, tôi đã học được những bài học và cảm giác dằn vặt khi phản bội và đau đớn khi bị phản bội. Tôi không còn như lúc trước nữa.

Tôi và Kim Jaejoong, không phải lúc nào chúng tôi cũng ở bên nhau cả. Tôi không bao giờ trải qua những mùa hè cùng cậu ta. Ba năm tôi ở cái nơi đó, mỗi mùa hè tôi đều về lại Seoul vì mẹ tôi bệnh. Phản bội cũng có nhiều hình thức, một trong đó là sự phủ nhận. Nó lại cứ bắt đầu mỗi khi quay về lại cái nơi làng quê, tôi lại tỏ ra chán chường và nhớ Seoul vô cùng. Jaejoong muốn nghe tôi kể về thành phố, cậu ta là kiểu người sẽ chôn chân mãi một nơi này. Đời cậu bế tắc ở cái nơi này rồi. Tại sao cậu hài lòng với những gì cậu có? Cậu ta nhận ra thái độ của tôi thì lại không muốn hỏi nữa. Jaejoong đạp xe đến nhà tôi ngay ngày tôi từ Seoul về lại làng, tôi đã để mặc cậu ấy ngoài cửa. Tôi tự hỏi, liệu tôi có đủ can đảm để giới thiệu Jaejoong cho mấy đứa bạn ở Seoul của tôi không vì cậu ta là đồ nhà quê. Ý nghĩ đó khiến tôi xấu hổ. Chẳng ai mang lại cho tôi những cung bậc cảm xúc rối loạn như câu ta. Tôi nhẫn tâm đồng thời lại cũng yếu đuối trước Jaejoong. Đến giờ tôi cũng không thể hiểu được, tại sao ngày đó tôi lại thỏa mãn với cách suy nghĩ về cậu ta như vậy? Mùa hè đầu tiên, sự lãnh cảm của tôi đã khiến Jaejoong buồn rầu, lúc tôi đã thích nghi lại với cuộc sống ở thôn mạt hạng này, tâm trạng tôi khá hơn và chúng tôi làm lành trở lại. Dường như cậu ta đã đoán trước chuyện này sẽ xảy ra lần nữa vào mùa hè thứ hai, tôi háo hức thông báo với cậu ấy rằng tôi sắp lên Seoul nữa và Jaejoong đã không gặp tôi cho đến lúc tựu trường. Mùa hè năm thứ ba, tôi từ Seoul quay về trong hình hài khác – cơ bắp và gai góc hơn. Ông anh họ Eric Moon của tôi đã dẫn tôi đi tập boxing và tôi đam mê nó chết đi được. Tôi đã từng nhỏ con hơn Jaejoong, mà giờ đây trong mắt tôi, Jaejoong trở nên bé xíu. Cậu ta hì hục đạp xe chở tôi, tôi ngồi đằng sau như một tảng đá, tuyệt nhiên không hề có ý định đổi vai trò. Tôi không biết đi xe đạp mà, tại sao lại chuốc thêm rắc rối cho mình? Tôi chỉ lẳng lặng dí mắt vào bảng lưng gầy trong suốt trước mặt vì mồ hôi ướt đẫm chiếc áo trắng đồng phục của Jaejoong.

Đó cũng là mùa hè cuối cùng trước ngày cậu ta biến mất, ngày mà tôi hiểu được sự buồn bã trong mắt Jaejoong khi bị tôi phản bội.

Kim Jaejoong vẫn bé xíu như mười năm trước, khi tôi kéo cậu ta ra khỏi cái xe đang chạy vụt qua. Cậu ta ngã nhào lên tôi, hai đứa chúng tôi vật lộn ngoài đường. Chúng tôi lăn cũng phải đến mấy vòng cho đến khi lưng tôi tiếp đất còn Jaejoong ở trên người tôi. Tôi nghe tiếng Choi Siwon buông lời chửi thề: “Damn it”. Jaejoong thất thần nhìn tôi. Như lần đầu tiên tôi gặp cậu ấy, mặt tôi dính đầy cát, bàn tay Jaejoong cũng bị trầy trụa sơ sơ. Jaejoong cũng thay đổi so với những lần tôi cố tưởng tượng về cậu ta, dẫu sao thì những đường nét cơ bản của cậu ta vẫn còn đó: da trắng, mắt mun đen, tay chân mảnh mai, thon gọn.

_”Chào cậu, Kim Jaejoong” – Tôi nhoẻn miệng cười.

Trong mắt tôi là hai cái mặt trời rực rỡ, một cái theo đúng nghĩa đen, còn cái kia là nụ cười của Kim Jaejoong.

Có lẽ vì khoảng thời gian chúng tôi xa nhau dài hơn thời gian chúng tôi bên nhau nên sau cuộc trùng phùng, đa phần chủ đề chúng tôi nói đều là những chuyện xưa được cập nhật như là bà thím trong thôn hóa điên do chồng ngoại tình, thằng A nó học chung lớp đã lấy vợ, hay nhỏ B đã bị lao phổi chết. Jaejoong không hề nhắc đến vì sao hai bà cháu cậu ta đã bỏ đi không một dấu tích nào. Tôi đã vô cùng đau khổ với ý nghĩ cậu ta bỏ đi vì tôi đã đối xử không công bằng với cậu ấy. Nhưng tôi là một đứa ích kỉ, tôi đã hoán đổi vai trò của mình từ thủ phạm thành nạn nhân bằng cách qui chụp cho cậu ta những tội trạng khác cho lòng mình thanh thản hơn. Cái thằng Lee Namsoo, cái thằng này tôi ghét nó tận xương tủy, dẫu vậy, tôi phải thừa nhận một điều, nó luôn sáng tạo trong việc hành hạ tinh thần và thể xác của tôi. Nó đã bảo nó thấy Jaejoong lúc đi chợ với mẹ nó trước ngày cậu ta mất tích. Nó khẳng định Jaejoong chỉ từ biệt một mình nó. Cậu ta còn viết thư cho nó. Tình thế đã thay đổi. Tôi không còn là đứa trẻ còi cõm bị ăn đánh hội đồng nữa. Tôi cho nó cú ngay giữa mồm khiến nó nhớ đời. Nó không bao giờ dám đụng đến tôi nữa, mà nó cũng không có cơ hội để mà quần thảo tôi vì sáu tháng sau đó, tôi chính thức từ giã cái nơi lạc hậu này. Mẹ tôi mất sau ba năm chống chọi với bệnh tật và tôi đường đường chính chính quay về Seoul.

Do vậy, tôi nghĩ rằng, tình bạn giữa Jaejoong và tôi sớm muộn gì cũng bị chia cắt thôi. Tôi chỉ không ngờ rằng cậu ta lại là người cất bước ra đi trước.

Tôi không hỏi nhiều dù đầu tôi đầy thắc mắc. Jaejoong nhận ra tôi bản chất vẫn là một người Seoul lãnh đạm. Cậu ta vụng về trao đổi số điện thoại cho tôi. Bên cạnh cậu ta, người chị gái vô danh đang trố con mắt lồi nhìn chúng tôi. Chắc chắn chị ta thắc mắc về mối quan hệ của chúng tôi lắm. Jaejoong chưa bao giờ nhắc về tôi với chị ấy, cũng như với tôi, Kim Jaejoong là người vô hình với lũ bạn tôi. Chúng tôi trả thù nhau bằng cách phủ nhận sự hiện diện của người kia trong cuộc đời. Khá thật – tôi cay đắng thừa nhận. Người chị gái đó không có gì là trông giống Jaejoong cả. Chị ta thô lỗ, cục mịch hơn cậu ấy. Đã có khoảnh khắc chị ta khiến tôi đứng hình, chị ta mở hộp bánh tròn màu vàng ra, mà tôi chắc chắn một trăm phần trăm là bánh dứa. Cảm xúc về những kỉ niệm ngày xưa tràn lên như những cơn sóng. Tôi không ngăn được những dao động trong lòng mình. Tôi cố đào càng nhiều thông tin càng tốt về người phụ nữ đó, xem chị ta có liên quan gì đến người con trai tôi quen ngày xưa không. Con mắt diều hâu của Choi Siwon đã nhìn ra sự khác lạ từ tôi. Nguyên bữa họp nhóm hôm đó, tâm trạng tôi chùn xuống, bao tử tôi lợn cợn, tôi muốn bỏ chạy vào nhà vệ sinh nôn hết mọi thứ ra. Tôi đã quên mất rằng mất một thời gian, tôi mới làm quen được dần với sự vắng bóng của Jaejoong.

Buổi gặp gỡ sau hơn mười năm giữa tôi và Jaejoong vô cùng ngượng ngùng, cùng sự xuất hiện với người chị gái của cậu ấy. Tôi cũng không biết cái gì để mà nói. Chúng tôi đã có một cuộc sống riêng rồi, đã bước vào thế giới người lớn. Những kí ức thuở bé nhanh chóng bị vùi dập bởi những bộn bề cuộc sống. Nhưng tôi không ngăn bản thân gửi một tin nhắn cho cậu ta.

<Jung Yunho: Tay cậu hết đau chưa?>

<Kim Jaejoong: Cám ơn cậu. Tay hết đau rồi. Cuối tuần này cậu có rảnh không? Cuối tuần là sinh nhật bà ngoại. Bà ngoại rất muốn gặp cậu>

Phải chi tôi đừng có gửi cái tin nhắn đó thì tôi có tự chuốc lấy phiền phức thế này.

Trong kí ức của tôi, ba năm sống khổ sai ở cái làng lạc hậu X là khoảng thời gian cực khổ, một khi tôi đã vượt lên được, những năm tháng còn lại, tôi sống nhàn nhạ nên nó cứ trôi qua một cách nhạt nhẽo. Tôi tạo cho mình một vẻ bề ngoài kiêu hãnh, một khối óc quyết đoán. Kim Jaejoong luôn là người khiến tôi phải phân vân và hoài nghi về quyết định của mình. Tôi nhớ bà ngoại cậu ta chứ, rất thích bà là đằng khác nữa. Nhưng tôi không nghĩ gặp lại những người mà mình đã cắt đứt liên lạc một thời gian dài lại là một ý kiến hay. Tôi không muốn đi. Sau 3 tiếng đồng hồ vật lộn với những suy nghĩ trái chiều, tôi lại đổi ý. Bây giờ, tôi đứng trước cửa nhà cậu ấy. Tôi làm việc ở nhà ngày hôm đó để có thời gian chuẩn bị cho cuộc gặp mặt buổi tối. Tôi ăn bận gọn gàng, tóc tai chải đàng hoàng cầm theo món quà cho bà ngoại cậu ấy. Tim tôi cũng đập mạnh lắm. Tôi không hiểu sao tôi lại có cảm giác đi xem mắt. Trò yêu đương, đú đởn trai gái tôi kinh qua nhiều rồi, lần này tôi thấy như lần đầu mình đi hẹn hò.

Tôi bấm chuông, Jaejoong ra mở cửa với gương mặt rạng rỡ của mấy đứa bé chờ ba mẹ nó về. Một căn nhà đầy phụ nữ. Từ trái qua phải, bà chị gái của Jaejoong, hai người phụ nữ trung niên, một bà trông sồ sề hơn, mặc tạp dề, cầm cái muỗng múc cơm, tôi nghĩ đây là chủ nhân căn nhà này, người phụ nữ còn lại trẻ hơn một chút, tóc uốn lọn, mặc bộ đồ Gucci hàng fake ngoài chợ, một cô gái tầm chừng bằng tuổi tôi, cuối cùng là bà ngoại Jaejoong. Bà ôm chầm lấy tôi. Ngày xưa bà ngoại nhấc tôi lên còn được, bây giờ tôi như ông thần hộ pháp đứng kế bên bà vậy.

_”Bí ngô của bà về nhà rồi”

Bà đón mừng tôi như đứa cháu thất lạc. Tôi có hai cái biệt danh đều là những người phụ nữ dành cho tôi. Mẹ tôi gọi tôi là Yun, sau đó Choi Siwon bắt chước gọi tôi y chang, còn bà ngoại Jaejoong gọi tôi là “bí ngô”, trong khi cậu ta là “bánh gạo”. Hình ảnh người phụ nữ ngày xưa đạp xe chở tôi về nay trở nên già nua, mùi người già đậm vị làm tôi cay đắng căm ghét sự tàn ác của thời gian. Tôi bỗng lại muốn khóc. Ba năm tôi sống cù bất cù bơ ở cái làng X, tôi tưởng tôi đã mệt mỏi rồi, đau đớn thay, cuộc đời phong lưu tiếp tục bắt tôi sống rày đây mai đó nữa, chừng cuối năm cấp ba, tôi lại sang Úc học. Chân tôi không bao giờ dừng bước. Tôi chưa bao giờ có cảm giác mình thuộc về nơi nào đó, vậy khi bà ngoại nói “tôi đã về nhà”, lời nói đó quả có sức tác động lên tôi, tôi ngây người ra một lúc.

_”Chúc bà sinh nhật vui vẻ. Con có mang quà đến cho bà đây”

_”Quà cáp làm gì. Qua đây ăn tối đi con. Cả nhà đang đợi con đó”

Người phụ nữ mặc tạp dề sai bảo Jaejoong và bà chị gái. Người có đủ quyền hành đó thì tôi nghĩ chắc phải là mẹ cậu ta thôi. Tự nhiên tôi bồi hồi nhớ lại chuyện ngày xưa cậu ta cũng bị bà ngoại sai vặt mà không có chút phản kháng nào. Ở hiện tại, bà ngoại không ngừng vuốt tay tôi. Đôi tay đó run run nên trực giác mách bảo tôi nên dẫn bà vào nhà. Người phụ nữ tóc uốn lọn, mắt sáng rỡ đưa tôi li nước.

_”Con là bạn của Jaejoong hả? Trông con sang trọng hơn nó nhiều. Dì là dì út của hai đứa nó”

Tôi liếc mắt nhìn người phụ nữ cuối cùng trong nhà mà tôi không biết tên. Tôi chủ động bắt tay với cô ta. Cô ta hơi lùi lại phía sau.

_”Xin chào. Tôi là Jung Yunho. Bạn của Jaejoong”

_”Xin chào. Tôi là Seo Nayoon, cũng là… bạn của Jaejoong”

Tôi lén nhìn và đánh giá cô ta. Cô ta mặc đầm hồng, trang điểm nhẹ nhàng, cũng có thể gọi là đầu tư về diện mạo. Một cô gái trẻ lại đến căn nhà đầy phụ nữ lớn tuổi ăn bữa cơm đình vào cuối tuần, ngày mà cô phải đi đàn đúm với bạn bè. Xem ra, Kim Jaejoong không phải là bạn bình thường để mà cô phải hy sinh khoảng thời gian cá nhân như vậy đâu. Thái độ lúng túng, sợ sệt hiện rõ lên mặt cô, tôi đoán chắc đây là lần đầu tiên cô diện kiến gia đình cậu ta. Đây là buổi xem mắt chăng?

Tôi không cần biết lí do, nhưng xin lỗi cô, tôi chiếm hết sự tập trung đáng lẽ phải dành cho cô. Bà ngoại không ngừng gắp đồ ăn cho tôi, lâu lâu lại cảm thán: “Aigoo. Thằng bé này bây giờ nó lớn quá rồi. Ăn nhiều vào con nhé”. Bà ơi, con không lớn được nữa đâu. Còn người phụ nữ tự xưng là dì út Kim Jaejoong, dù đã cố giấu sự tọc mạch bẩm sinh bằng cách thể hiện những cử chỉ ân cần, không ngừng đào bới lí lịch của tôi, thứ mà nhà tôi tốn cả trăm tỷ dấu nhẹm truyền thông, ngay cả trang cá nhân của tôi trong mạng xã hội, tôi cũng không có.

_”Con đang đi làm ở đâu vậy?” – Mắt bà ta như cái đèn pha xe hơi.

_”Con đang làm ở bộ phận thương mại điện tử của công ty gia đình con ạ”

_”Công ty gia đình cậu ta là chuỗi bán lẻ Pentagon đó dì” – Bà chị hai của Jaejoong lên tiếng.

_”Vậy hồi đó con học ở đâu?” – Bà dì không ngừng tò mò về tôi.

_”Con học đại học Monash ở Melbourne ạ”

_”Giỏi quá vậy con. Con có người yêu chưa?”

Tôi nhận ra sự hào hứng càng ngày càng gia tăng trong ánh mắt và lời nói của người phụ nữ đó. Ngồi xéo đối diện tôi, Jaejoong ném sự khó chịu về phía bà dì. Mẹ cậu ấy cũng thở dài.

_”Dạ chưa ạ”

Tôi muốn thử thách xem bà đi được bao xa. Bà ta có mục đích gì trong việc khai thác thông tin đời sống cá nhân của tôi?

_”Dì có đứa con gái đến tuổi cập kê rồi. Nó đẹp lắm. Làm ngân hàng, lương cao nữa. Dì cho số điện thoại của nó cho con. Hôm nào hai đứa rảnh hẹn đi cà phê đi”

Một người phụ nữ thực dụng muốn đứa con gái bước vào hào môn. Tôi đã biết rồi. Bây giờ tôi không cần phải nhớ mặt bà ta nữa. Tôi xóa bà ta ra khỏi cuộc đời tôi đây.

_”Con bận lắm. Làm gì có thời gian yêu đương chứ dì”

_”Tụi trẻ mấy đứa lúc nào cũng có công việc thôi” – Bà ta chép miệng.

_”Vâng. Con làm xong là đến đây ngay đấy”

_”Thứ bảy cậu cũng làm việc hả? Tớ tưởng nhân viên văn phòng được nghỉ cuối tuần chứ. Tớ bán bánh thì phải quanh năm suốt tháng”

Tôi không biết cậu ta có tủi thân khi nói những lời đó không. Vừa dứt lời, gương mặt cậu ta buồn buồn. Tại sao lại không buồn khi tôi có những thứ cậu ta ao ước? Tôi vô tình trở thành thước đo thành công được đặt ra và trong mắt bà dì, cậu ta còn lâu mới đạt được, ột thanh niên có một cuộc đời thất bại điển hình.

_”Thứ bảy tớ mới làm việc đến bảy giờ tối. Những ngày trong tuần, đôi lúc tớ tăng ca đến chín mười giờ nên có lúc phải cúp học”

Tôi liếc bà chị cùng nhóm đang ngồi cùng phía, cách giữa chúng tôi là nhân vật thừa thãi Seo Nayoon.

_”Thật là giỏi giang. Ai như mấy cái đứa này” – Bà dì lấy đũa chỉ trỏ Jaejoong và bà chị – “Đứa nào đứa nấy cũng như cục bột”

_”Jaejoong cũng rất giỏi mà. Cậu đã làm việc rất chăm chỉ. Tớ rất tự hào về cậu”

Tôi cắt lời bà già đó. Tôi đọc trong mắt bà ta sự sùng bái với tôi, lời nói của tôi là vàng là ngọc với bà ta, bả sẽ xu hướng hùa theo tôi. Trong trường hợp này, ác cảm của bà ta với hai đứa cháu mình quá lớn nên bà ta không nói gì được. Tôi nhìn thẳng vào mắt Jaejoong, nói ra từng lời đĩnh đạc. Cậu ta ngạc nhiên quá đỗi. Jaejoong không quen với việc tiếp nhận lời khen, chỉ lấy tay gãi đầu bối rối. Tôi biết những người khác cũng bắt đầu nhìn tôi. Tôi mặc kệ. Tôi muốn nói cho cái thế giới này nghe rằng đừng bao giờ chà đạp những người lao động chân chính. Nhìn cái cách cậu ta lái xe giao hàng, quán xuyến hết công việc tiệm bánh, tôi đã đúng, Jaejoong rất giỏi. Nhưng tôi có đang dối lòng ở câu nói tiếp theo khi tôi bảo Jaejoong là niềm tự hào của tôi. Nếu thực sự như vậy, tại sao tôi lại chối bỏ cậu ấy vì mặc cảm xuất thân bần hèn của cậu ta?

_”Thằng bé này lúc nào cũng bênh vực cho Joongie cả” –  Bà ngoại vỗ tay lên gò má tôi – “Bà nhớ có một hôm, Joongie mất giày. Nó đưa hẳn cho Joongie đôi giày nó mang, nó đi chân không về. Bàn chân nó đỏ ửng cả. Xem nó thương bạn chưa”

Tôi thấy chóng mặt, người bạn đồng hành là cơn đau bao tử cũng viếng thăm, hậu quả của những ngày tháng ăn uống không điều độ. Tôi mất hết khẩu vị dù những món ăn này rất ngon, tôi thích đồ ăn nhà nấu. Nguyên bữa ăn, tôi bị dày vò bởi kí ức xấu xí tạo thành từ sự tàn ác mà tôi dành cho Jaejoong, đến mức tôi không nhớ đã có lúc tôi đối xử tốt với cậu ta. Hay là do tôi những lần tôi xư cử phải phép với Jaejoong quá ít khiến nó chỉ là một vệt nắng mờ nhạt trong đầu tôi. Điều đó càng củng cố hơn khi ăn uống xong xuôi, bà ngoại dắt tay tôi ra ngồi ở phòng khách nơi có cái TV cũ và bộ salon bằng vải hoa. Bà kể lại chuyện hồi xưa, tôi không nhớ gì cả. Tôi giống như người đi đường bàng quang ngồi nghe chuyện của người khác. Jaejoong phụ mẹ cắt trái cây còn chị cậu ta rửa chén. Bà dì thì vào phòng chị cậu ta đắp mặt nạ. Cô Nayoon ngượng ngùng hỏi.

_”Hồi nhỏ, Jaejoong thế nào vậy bà?”

_”Nó dễ thương lắm đấy”

Bà sai tôi lấy quyển album ảnh ở kệ tủ TV. Hình ảnh hai chị em Kim Jaeyeong và Kim Jaejoong được sắp xếp theo thứ tự từ nhỏ đến lớn. Tôi thật sự đã không biết sự tồn tại của người chị gái trong cuộc đời cậu ấy.

_”Jaejoong từ nhỏ sống với bà vì nó hay bệnh. Ba mẹ nó phải đi làm ăn xa nên chỉ dẫn được chị gái nó theo thôi”

Nayoon cười tít mắt tít mũi chỉ vào đứa nhóc đang cầm cây kem, mang đôi dép ngược. Dù gương mặt chưa hoàn thiện lắm, lúc bé, cậu ta có một nụ cười trong trẻo và nét đáng yêu tỏa sáng tự nhiên. Tôi biết đứa nhỏ đó lớn lên sẽ thế nào. Lúc tôi gặp cậu ta năm 13 tuổi, cậu ta cũng nổi bần bật bởi làn da trắng. Tôi nói có sai đâu, khi bà ngoại lật qua một trang nữa, có một tấm hình tôi chụp với Jaejoong. Cậu ta khoát vai tôi, tôi chỉ đứng bằng vai cậu ấy.

_”Bí ngô và bánh gạo của bà đây. Hai đứa này hay lẽo đẽo theo bà đi chợ. Thằng cao thì thích ăn kem, thằng thấp thì thích ăn bánh đậu đỏ”

Xin lỗi bà nhưng con không nhớ gì hết.

Album ảnh chỉ có hình Jaejoong tốt nghiệp cấp III, còn lại là những tấm mới chụp gần đây.

_”Thằng bé đó thiệt thòi đủ điều. Ba của nó không tốt, mượn tiền bọn cho vay nặng lãi, bị chúng nó tìm đến tận nhà. Mẹ nó phải về quê để đưa hai bà cháu đi. Nó phải vất vả ngay từ nhỏ rồi, học hành cũng không đến nơi đến chốn nữa”

Bà ngoại rơm rớm nước mắt, lấy cái khăn mù xoa màu hồng ra chùi nước mắt. Nayoon là một cô gái tốt, cô ta thấy bà ngoại khóc liền nhanh nhẹn nhảy sang cái ghế salon dài tôi đang ngồi với bà ngoại, ôm chầm lấy bà. Tôi hơi dạt người ra. Tôi im lặng. Tôi nghe người ta kể khổ với tôi rất nhiều lần rồi, đời họ còn thê thảm hơn như vậy nữa. Tôi bắt đầu thấy buồn trong lòng. Cảm giác nặng trĩu càng hữu hình khiến tôi mệt tim hơn. Tôi buồn vì người lớn đã không làm tròn trách nhiệm của mình mà để cho đời con cháu họ phải gánh nghiệp. Tôi càng buồn hơn vì Jaejoong đã không nói gì cho tôi nghe. Cậu ta chấp nhận những cái nghiệp đó trong đời mình và sống với nó. Đó là cách cậu ta lớn lên. Tôi chỉ mang tư cách người ngoài nhìn vào đánh giá cuộc đời dang dở của cậu ấy.

_”Bà đừng lo. Jaejoong đang sống rất vui vẻ mà”

Nayoon an ủi bà. Đột nhiên tôi thấy cô gái này không đến nỗi quá mờ nhạt.

_”Cám ơn con. Con tên gì nhỉ? Bà quên rồi”

Ôi trời, tôi mới vừa nói tức thì. Cô này mờ nhạt đến độ bà ngoại không nhớ tên luôn.

Jaejoong mang dĩa trái cây ra. Cặp mắt vui vẻ, đôi môi hơi hé ra một nụ cười trìu mến. Dù đã là trai thành thị nhưng nét hồng hào quê mùa của cậu ta từ cốt cách mà ra nên cậu ta có tắm cả ngàn lần cũng không bay được cái chất đó. Cảm giác muốn chuồn đi lại ngập tràn trong đầu tôi. Nơi đông người làm tôi choáng ngợp, tôi lén vào nhà vệ sinh để thở. Nhà vệ sinh chật chội làm tôi hình dung được cậu ta đã sống cơ cực thế nào, cộng thêm sự dằn vặt về kí ức bạo hành cậu ta năm nào của tôi. Tôi muốn hút một điếu thuốc nhưng tôi nhớ lại đây không phải là nhà mình.

Tự nhiên mọi thứ tối sầm lại. Cả màn đen bao bọc xung quanh.

_”Yunho, cậu ở trong nhà vệ sinh hả? Nhà bị cúp điện rồi”

Tôi nghe tiếng Jaejoong bên ngoài. Đây là khu người lao động trung lưu nên thỉnh thoảng có vài vụ chập điện. Tôi xoay nắm cửa nhà vệ sinh và phát hiện mình đang bị nhốt bên trong.

_”Ủa sao cửa không mở ra được vậy?” – Tôi bắt đầu la lên.

_”Lâu lâu cửa bị hư” – Lại là tiếng Jaejoong – “Tớ đang lấy đồng xu mở cửa đây”

Hết cúp điện đến cửa bị hư, cậu còn cái gì làm cho tôi ngạc nhiên nữa không Kim Jaejoong? Trưng ra hết đi. Tôi kiệt sức rồi. Tôi ngồi hẳn trên bồn cầu vì chân không đứng vững nữa. Trong cái miền kí ức hỗn độn, tôi lại nhớ đến sự kinh hoàng của việc bị giam ở một không gian hẹp. Cái đám Lee Namsoo đánh cho tôi bất tỉnh nhân sự rồi nhốt tôi trong nhà vệ sinh ở một tầng lầu cũ. Tôi sợ hãi la toáng lên mà lại chẳng có ai đến giúp. Trời đã tối. Khi tôi sắp gục ngã vì la hét khản cổ, tôi nghe tiếng bước chân ngày càng lớn dần và ánh đèn pin.

 Cạch

Cánh cửa mở ra. Jaejoong cầm cái đen rọi vào gương mặt xanh lè xanh lét của tôi. Cậu ấy tìm ra tôi. Điều đầu tiên tôi làm một cách không suy nghĩ chính là ôm chầm lấy cậu ta. Cơ thể tôi run lên bần bật.

Mười năm sau.

Cậu ấy giải cứu tôi khỏi cái nhà vệ sinh ẩm thấp của cậu ấy. Cái đèn pin cậu ấy cầm trên tay cũng rọi vào tôi đang ngồi trên bồn cầu. Không hề nghĩ ngợi gì, tôi lặp lại chính mình năm mười ba tuổi. Sau này tôi nhận ra rằng, có một số thứ, nếu thời gian có thể quay lại, tôi cũng sẽ chọn hành động như vậy. Tôi đã chọn ôm lấy Jaejoong. Sự nhất quán trong hành động làm tôi tự huyễn rằng chúng tôi không hề có một cuộc chia li nào cả.

_”Cậu cứu tớ lần nữa rồi đấy”

_”Cậu đang nói gì vậy?”

Tôi nghe tiếng Jaejoong cười ở tai phía bên phải của mình. Đó là âm thanh dễ chịu nhất từ đó đến giờ.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *