• My Fiction

    [BU] Lời Giới Thiệu

    Lại là mình đây. Dạo này mình làm gì? Mình không làm gì hết. Lần này mình trở lại, trình làng mới toanh một fiction mình viết. Ý tưởng này cũng do duyên số đưa đẩy. Trong công ty, mình có một ông bạn đồng nghiệp người Pakistan (Ông này sẽ có một màn cameo cho một chương trong truyện của mình). Ông làm marketing mà có máu nghệ sỹ, art kiểu nào cũng chơi tới: từ quay phim, nhiếp ảnh, vẽ tranh, làm vườn đến cả viết truyện nữa. Mình khoe với ông mình cũng viết truyện. Đến giờ ăn trưa, mình với ổng cùng thi triển xem trí tưởng tượng ai bay xa hơn bằng cách cho một nội dung ngẫu nhiên rồi phát triển thành một câu chuyện. Mình có xem truyện ổng viết mà ổng muốn xem của mình. Mình nói mình viết fanfic và bối…

  • My Fiction

    [AFA] CHAP 6

    Cái chap này được inspired khá nhiều từ bộ phim Hong Kong “Sức mạnh tình thân”. Noel năm ngoái rảnh rỗi sinh nông nỗi, mình ngồi coi lại phim này lần thứ 1000. Lần nào cũng như lần nào hết, coi đến cảnh của bà nội Cam thì y như rằng mình chảy cả nước mắt vì nhớ bà nội của mình. Hồi còn sống, bà nội đanh đá, khó chịu, lại có tật ăn khuya nữa chứ, làm mình có quen thói đi chơi về 10 giờ tối thì phải ghé quán nào còn mở cửa, mua cái này cái kia cho bà nội ăn. Mà bà nội thích nhất là mỗi lúc được lì xì, bà nội không có tiêu gì hết mà cứ thích giữ tiền vậy đó. Đặc biệt, bà nội mình giống bà nội Cam của anh Cam Vĩnh Hảo trên phim ở chỗ cứ…

  • My Fiction

    [AFA] CHAP 5

    Giả bệnh xin nghỉ làm một bữa mà giờ bệnh thật thì làm gì giờ? Thôi post chap mới mừng hai anh tái kí hợp đồng với công ty quản lí (Thật ra mình cũng không quan tâm lắm, làm gì miễn có lợi cho bản thân là được rồi nha hai anh LOL) *Mới để ý rằng tụi millennial hay có chữ LOL cuối câu lắm nhé. Chapter này có nhắc đến một nhóm nhạc mình cực kì thích luôn là nhóm Crowded House. Tâm trạng đang rất vui (vì được nghỉ làm!), có vừa đi vừa hát (hét) như mọi thường: “Hey now, hey now, don’t dream, it’s over” mới sực nhớ là nhà có người tới làm ổ khóa. Anh Úc nhìn mình hỏi: “Are you ok?” Thôi đừng nói về sẹo nữa. Nói về vết thương đi. Vết thương gần đây nhất là ở đầu gối.…

  • My Fiction

    [AFA] CHAP 4

    Trên đời này, tôi ghét nhất những người ác không ra ác, hiền không ra hiền – Jung Yunho là sự lưng chừng giữa hai khái niệm ác và hiền. Tôi không hiểu sao lúc nào tôi cũng có cảm giác bất an về nó, hay chính vì việc tôi thất bại trong việc tìm kiếm những thông tin của nó làm tôi thấy sự u ám thường trực trên gương mặt nó. Tôi thật sự không tin được rằng nó đã từng thân thiết với em trai Kim Jaejoong của tôi. Cũng đúng thôi nó. Hai đứa nó như hai cục nam châm trái dấu, vậy mà chúng tìm được điểm giao nhau. Tôi đã thấy đám bạn của em trai tôi, những cậu thanh niên vui vẻ, hòa đồng giống nó. Còn Jung Yunho thì như hình với bóng với cái tên nhà siêu giàu (nhưng đẹp trai)…

  • My Fiction

    [AFA] CHAP 3

    Tôi luôn rằng sau mỗi một vết sẹo đều có một câu chuyện. Cả người của tôi, dường như chỗ nào cũng có sẹo cả. Riêng mặt tôi thôi là hai cái tổng cộng. Một cái trên ngay phía dưới mắt bên trái của tôi khi tôi bị ngã từ mái nhà xuống đất. Cái này xảy ra năm tôi hai tuổi, tôi nghe người ta nói lại rằng, máu đầy mặt tôi. Xuất viện không bao lâu, tôi nhập viện lần nữa với một gương mặt đầy máu, lần này, vết sẹo tôi có là ở trên trán, vì tôi đã cố với lấy một quyển sách, rốt cuộc nguyên tủ sách ngã nhào lên người tôi, cái đinh đóng mạnh vào giữa trán tôi như ma cà rồng bị phong ấn vào tim. Lần nữa, tôi lại nghe người ta kể lại những chuyện xảy ra mà không…

  • My Fiction

    [AFA] CHAP 2

    _”Nói vậy chưa chính xác đâu. Phải nói cậu trúng số độc đắc mới đúng đó” Dara hôm nay cột kiểu tóc đuôi ngựa cao. Cô cười tít mắt, cắn muốn nát cái ống hút trong lúc tôi chỉ muốn đập đầu vào tường. Chúng tôi gọi một ít đồ nhắm khi chờ Jaejoong đến nhà hàng lẩu Panda Hotpot. Dara, hệt như lúc chúng tôi còn tầm hai mươi tuổi, dán mắt vào cái điện thoại, tíu ta tíu tít với tôi. Cô kéo áo tôi lại gần. Bốn con mắt của chúng tôi chuyển động nhịp nhàng theo những ngón tay lướt trên di động của Dara. _”Choi Siwon, thiếu gia tập đoàn Bloom, gương mặt đại diện cho thế hệ trẻ đầy năng động ngày nay. Tiềm năng phát triển ngành khách sạn quốc gia sẽ nâng tầm thế nào khi tập đoàn Bloom vừa khánh thành…

  • My Fiction

    [AFA] CHAP 1

    “Tôi tên là Kim Jaeyeong, ba mươi tuổi. Cuộc đời tôi có hai niềm tự hào: Kim Jaejoong, đứa em trai nhỏ hơn bốn tuổi, và một ý chí quật cường. Tôi như cái boomerang, người ta dùng lực ném tôi ra xa, tôi quay lại với một lực tác động mạnh không kém. Tôi học đại học trễ hơn người ta nên đến tận khi năm hai mươi bảy tuổi, tôi mới tốt nghiệp. Tôi đã từng làm những công việc lặt vặt nhưng đa phần là phụ giúp cho công việc kinh doanh của gia đình. Mẹ tôi mở một tiệm bánh nhỏ tên là “Madam Kim” ở khu phố Nampo, chuyên làm các món bánh truyền thống như bánh đậu đỏ, bánh hạt vừng, bánh hạt dẻ. Dạo này chúng tôi cũng đa dạng hóa các món bánh hơn theo nhu cầu của giới trẻ như bánh…

  • My Fiction

    [UYC] CHAP 17 Start Of Something New

    Tối hôm qua đi ngủ khuya, lại “vận động” mệt mỏi, Jaejoong đánh một giấc đã đời đến tận trưa hôm sau. Chưa bao giờ cậu ngủ ngon lành vậy. Bao giờ cậu cũng đặt cho bản thân những luật lệ rồi gồng mình tuân theo. Sự nổi loạn bao giờ cũng đem lại một thứ gì đó phấn khích nhỉ. Jaejoong lăn nhẹ về phía Yunho, đáng lẽ phải chạm vào người hắn, thế nhưng, cảm giác lạnh lẽo thiếu hơi người khiến cậu choàng tỉnh. Phần giường bên cạnh Jaejoong trống không. Hắn lại đi trước rồi. Cậu ngoái lại nhìn quanh quất trong phòng, dường như, Jaejoong là người duy nhất có mặt ở đây. Cuốn sách bị lệch vị trí vẫn còn nằm y nguyên trên bàn. Mấy cây bút rơi tung toét, nằm mỗi cây một nơi trên nền nhà. Chỉ duy nhất có đống…

  • My Fiction

    [UYC] CHAP 16 Please Don’t Go

    _”Wow, chỗ này đẹp thật đấy” Changmin mắt linh động nhìn quanh khu vườn nhỏ của thầy Hankyung. Cậu như đứa trẻ con lần đầu được dẫn đến công viên chơi, miệng mồm cứ nói tuyên huyên, cười sảng khoái. Jaejoong mới phát hiện ra, Changmin lúc trầm tính có nét đăm chiêu nghiêm túc, chứ khi cười, cậu thật sự dễ thương. Nụ cười thiên đồng làm gương mặt cậu rực rỡ, tỏa sáng ở nơi cậu bước chân qua. _”Nếu được thì thầy cũng định mở rộng diện tích, trồng thêm vài cây nữa”- Thầy Hankyung cười. Changmin tò mò ngồi xuống, nhìn ngắm cây xương rồng đã ra hoa màu đỏ, chạm nhẹ vào nó rồi rụt tay lại, không nén được vẻ thích thú. BoA chột dạ, đó là thứ tài sản riêng của cô, trong 5 cây xương rồng, Changmin chỉ chú ý đến cây…

  • My Fiction

    [MBFE] CHAP 33 Our Future (END)

    Jaejoong không bao giờ vào trường vào lúc này. Đã 7h tối rồi. Lần đầu vào trường, có một dạo, mấy sinh viên đồn nhau thư viện trường có ma buổi tối. Nhưng bây giờ, mấy lớp cao học đã mở ra, dành cho những ai vừa đi làm, vừa học ban đêm. Tuy là tin đồn thôi mà cậu vẫn thấy rợn rợn sao ấy. Nhiều lần đi ngang trường, thấy nó tối như hũ mực, trông rất đáng sợ. –          Lần này trường mình tổ chức cắm trại lớn quá há. Junsu dáo dát nhìn xung quanh. Bãi đỗ xe của trường bây giờ chật cứng rồi. Ở phía ngoài cổng còn có mấy chiếc xe taxi nữa. Hôm nay trường đại học quốc gia Seoul treo đèn lòe loẹt cả. Mấy khóm hoa hình như có tỉa lại kĩ càng hơn. Dĩ nhiên, khi tiếp đón ai…