“Hội trưởng Choi Siwon cùng đồng bọn thác loạn trong hộp đêm” 5 phút sau, cái clip với tiêu đề như vậy tràn lan trên mạng với tốc độ tên lửa. Mọi người truyền tay nhau cái clip, xôn xao bàn tán về hội trường. Yoo Ah In cũng mở lại xem. Xem đến lần thứ 2 rồi mà Jaejoong vẫn không khỏi shock vì đời sống ăn chơi trụy lạc của giới trẻ, đặc biệt là “ABCDEF”. Hắn vừa làm cậu thất vọng tột cùng. Hình như cái clip này chỉ nhắm đến Choi Siwon thôi. Hắn đang ứng cử, điều này sẽ gây bất lợi lắm. Thật ra trong trường, hắn luôn đeo một chiếc mặt nạ con ngoan trò giỏi, hội trưởng gương mẫu. Bằng những cử chỉ hỏi thăm giả tạo, Siwon được lòng mọi người. Dĩ nhiên, cũng sẽ có một thành phần không ưa…
Seoul cuối tháng X, nhiệt độ 10, Jaejoong cóng cả tay. Mặc 2 lớp áo rồi mà vẫn không đủ lạnh, cậu mang thêm khăn choàng cổ. Kiểm tra mọi thứ xong xuôi, Jaejoong đeo cặp đi học. Ngoài đường lạnh như cắt, cậu cảm nhận hơi thở mình phà ra ngoài không khí. Jaejoong ghé vào một tiệm bánh bao nóng mua cho mấy người bạn và thầy Hankyung, tính mua dư một cái nữa, mà thôi, gặp nhau mà đã run như cầy sấy rồi, huống chi là đưa đồ cho “người ta”. Nghĩ đến thế, cậu chỉ mua đủ cho nhóm mình thôi, nhưng không biết sao một hồi, lại mua dư đúng một cái để dành vào lớp Quản trị kinh doanh đưa cho tên kia. Cái trường xuất hiện ảm đạm phía sau lớp sương mù. Mấy cô nàng Stella, Meena thường ngày diện trang…
BoA đứng đằng sau Yunho. Cái áo choàng cách điệu có viềng tua cô đã biến hóa thành chiếc khăn choàng. Cô đã tinh tế kéo nó xuống một chút để lộ ra bờ vai duyên dáng. Hắn vẫn uống rượu, đưa mắt ngó quanh vẻ gợi tình của BoA. Cô nàng biết rõ là hắn đang nhìn cô, cô thích thú khi được nhìn ngắm nhưng vẫn tỏ vẻ điềm nhiên. Bản chất giống đực. Đàn ông bao giờ cũng dễ đoán như vậy, tầm thường, đó là lí do vì sao BoA thích Jaejoong, ít ra, cậu không hề nhìn cô bằng con mắt dâm dục như vậy. Yunho nhìn cô. Đầu hắn liên tưởng đến bờ vai nõn nà, mềm mại của Jaejoong hôm trước. Bờ vai cậu gầy, xương xẩu hơi nhô lên không kém phần gợi cảm. Jaejoong rụt rè, phản ứng vai cậu cũng…
Jaejoong choàng tỉnh giấc vì một cơn sấm sét mạnh. Ngay từ lúc nhỏ, tiếng đùng đùng đó làm cậu thật sự sợ hãi, trùm chăn kín mít mà vẫn thấy sợ, chỉ biết níu chặt Junsu thôi. Cậu vã cả mồ hôi, bịt tai lại để đừng nghe âm thanh sấm chớp rền vang đó. Mắt đã quen với bóng tối , cậu đi đến bếp, uống li nước lọc. Yunho vẫn còn ngủ say. Gương mặt khi đang say giấc nồng thật điển trai, cái đầu hắn nghiêng sang một bên, hai tay đặt ngay ngắn ở hai thành ghế. Lúc ngủ, hắn hơi há miệng ra. Jaejoong khẽ bật cười rồi nhăn mặt, đầu đau buốt khi nghe một cơn sấm sét nữa. Cậu lò mò lên giường, lấy chăn đắp cho Yunho. Hắn mặc có cái áo thun ngắn tay, cậu sợ hắn bị lạnh. Nãy…
_”Anh nói đi. Tại sao anh tiếp cận Jaejoong? Rốt cuộc anh muốn gì chứ?” BoA la lớn như hỏi cung Yunho. Hắn không nói gì, chỉ mỉm cười khó hiểu. Hắn nhìn BoA. Trông cô nàng giận dữ mà vẫn đẹp cực kì. Màu đen là màu hắn thích, hôm nay, BoA cũng mặc trang phục đen, móng tay cũng sơn đen nữa. Bỗng dưng hắn thấy yêu cô lạ lùng. Nhớ ngày xưa khi còn ở bên nhau, BoA không thể sơn móng tay phải cho mình được. Cô nhõng nhẽo bắt hắn phải sơn cho. Rốt cuộc, Yunho sơn lem luốc làm cả ngày phải chùi móng cho BoA. Bây giờ, tiến hóa lên rồi, chắc cô đã biết ra tiệm sơn móng tay. _”Thế em nghĩ anh làm gì? Anh chỉ muốn kết bạn thôi. Từ ngày xa em, anh buồn lắm đấy”- Yunho cúi người…
Thêm một người nữa nhào vô đi, KangIn còn đủ sức mà. Hắn khỏe như trâu ấy. _”Các em có thôi đi không vậy hả?” Thầy Hankyung la lớn. Gương mặt thầy đỏ lên vì tức giận. Thầy không cho phép bạo lực có mặt trong lớp học của thầy. Sự hoang mang xuất hiện trên mặt một số người. Họ cũng muốn quay về chỗ lắm chứ, nhưng thật sự quá sợ KangIn. Tên này đã phải từng vào trại cải tạo thanh thiếu niên vì đã lỡ tay đánh đến chết một người bạn học cùng lớp với hắn năm cấp III. _”Xin lỗi vì đã gây cho thầy sự bất tiện”- Heechul nói, cố tình kéo dài chữ cuối ra, tạo sự nhạo báng. Hắn chẳng bao giờ tử tế cả-“Nhưng thật sự hai bạn này có chuyện cần phải giải quyết đấy” Heechul liếc mắt và…
_“Jaejoong” Tên ác ôn Jung Yunho đang gọi cậu, lại cái kiểu âm thanh làm dao động mặt nước hồ yên tĩnh. Hắn vẫn như vậy, mắt kẻ đen lem luốc, áo da. Mái tóc hôm nay có phần thẳng thớm, gọn gàng hơn khi nó được kéo sang một bên. Ngón tay trỏ khẽ nhịp nhịp lên bàn ám chỉ ngầm một dấu hiệu rằng hắn đang chờ đợi. Nguyên cả ngày nay ở trong lớp, Jaejoong đã cố tránh mặt hắn rồi, biết ngay là sẽ đụng độ nhau ở giờ ăn trưa mà. Jaejoong không hiểu tại sao cả cơ thể cứ như là không muốn nghe lời trí não cậu. Nó cứ mềm nhũn ra. Đôi mắt đen cố tình tránh ánh nhìn của hắn bằng cách chú mục vào màn hình vi tính trong khi bàn tay đầy mồ hôi không chừng chà sát nhau.…
_”Ai, ai? Ở đâu? Ở đâu?” Heechul nhấp nhỏm, đứng ngồi không yên. Hôm nay anh chàng diện luôn cái mắt kiếng đen D&G to hơn phân nửa gương mặt mình nhằm mục đích che lại đôi mắt thâm quầng vì một đêm thức trắng, ăn chơi sa đọa. Chiều nay ngay lập tức phải đặt phòng ở Spa hạng sang, tân trang lại sắc đẹp mới được. _”Đừng có chỉ trỏ”- Yunho đánh tay Heechul-“Nó ở quầy thức ăn Hàn Quốc đó” Heechul nhìn theo hướng gian hàng thực phẩm Hàn Quốc. Đúng là có một đứa con trai đang cám ơn rốt rít một đứa khách hàng đến ủng hộ quầy của cậu. Cử chỉ quê mùa. Heechul nhếch mép khinh bỉ. Nhìn kĩ thì Kim Jaejoong cũng không có giống một đứa mọt sách dở hơi tiêu biểu gì cho lắm. Ý hắn là, trông cậu đẹp…
Vừa tan học là Jaejoong chạy ùa ra khỏi lớp. Nhìn đồng hồ cũng gần 12h rồi, đã đến giờ ăn trưa của sinh viên. Mới đặt chân xuống căn tin là bị choáng ngợp bởi độ xa hoa của nó rồi. Nhà ăn cực kì rộng với những gian hàng ẩm thực được bố trí. Có cả một chiếc ti vi hạng khủng đặt chính diện nữa. Jaejoong tìm quầy thức ăn truyền thống Hàn Quốc, rồi mừng rỡ khi nhận ra nó nằm ở gần phía cuối dãy. _”Jaejoong đến đúng giờ nhỉ” _”Dạ, em trễ 2 phút đấy chị Hye Sun” Cậu cười toe toét với người đang mặc tạp dề có in hình quán ăn Korean food. Hye Sun khẽ cười, lắc đầu, thằng bé nghiêm chỉnh quá. Dù đúng chị nhờ Jaejoong thật, nhưng cậu cũng vui vẻ nhận lời, đến đúng giờ. Công việc…
Buổi sáng Seoul đẹp trời. Tại khuôn viên của một trường đại học quốc gia rộng lớn. _“Nhanh lên Jaejoong, sắp trễ học rồi” _“Từ từ đi Junsu, tớ không nhớ phòng học Xác suất thống kê ở phòng mấy hết” Hai cậu sinh viên mới vào trường đó là Kim Jaejoong và Kim Junsu. Cả hai đều mới vừa tạt ngang thư viện để lấy sách tham khảo cho học kì mới. Không kịp thời gian trở về nhà, hai người đã phải mang chồng sách nặng cả trăm kg đó đến lớp học luôn. Junsu một tay ôm sách, tay kia kéo Jaejoong chạy. Jaejoong, cũng một chồng sách, hấp tấp đọc hàng chữ trong tờ giấy bị vò nát. _“A, phòng học số 6” Jaejoong mới vừa dứt lời thì y như rằng cậu ngã nhào ra đất, mặt đập vào thứ gì đó cứng như đá.…