We were gathering at the Industry Project class where I saw Heechul with a new weird suit _”Hey guys”- He sat down next to Yunho _”How is it going?”- Yunho asked- “It’s been a while since we last met” _”I got a two-week vacation in a hospital. Now, I’m doing fine”- Heechul shrugged _”What’s wrong with you?”- Yoochun concerned _”Well, just my poor heartache”- Heechul softly touched his chest, showing a fake sorrow-“I was dumped” _”Yeah, people get dumped, people get heartache”
I felt hurt, my heart was bleeding, my bleeding love. The world still spun around, people still worked regardless of my absence. If you treated me that way, then you deserved my ignorance. It was a day off and I intended to stay all day in my bed, leaving the cold world outside. But everything didn’t turn out the way it planned. I got a text message from Siwon “Guys. The meeting time has changed. Come and meet me at exactly 3pm in basketball yard. NO EXCUSE” His NO EXCUSE was written in capital, which meant when you died, your soul still had to be there. In the afternoon, it was an extremely sunny day. I felt like my skin was burned with sunshine but soon found a bench to sit down. The weather in Seoul sometimes is unbalance, sometimes it is too hot, sometimes it is too cold. Too…
After that day, Yunho kept bothering his victim, Kim Jaejoong, by paper plane. If you think on positive side, it’s a motivation for him to go to school. Even though I was his friend, I felt so sympathetic for Jaejoong. His reaction was understandable. Think about it. If I were him, chased by a notorious student like Yunho, I would freak out too. His life would face a major change with Yunho’s existence. The thing was Yunho couldn’t understand it. I did a small investigation of Jaejoong’s background. He came from a middle class family. I saw him several times at the campus. It was said that Kim Jaejoong who was a silent student just concentrated on studying. Digging more, I found his life was totally opposite to Yunho’s. It gave me an impression as if he was protected by germ free plastic bubble. I meant he was completely innocent.…
I met Yoochun when I was 21 years, 3 months and 15 days. I got a good impression of him. Yoochun was so kind and harmless that I thought he couldn’t even hurt a fly. Actually, I was assigned to be the teammate with him in Industry Project course, along with Yunho, Siwon and Heechul, who were all my seniors. At that time, I still acted coldly with him, because I didn’t get along with him like others in the team. Yunho, who I befriended for such a long time, was a rebellious student. Unlike other majority, he would like to hang out, drink and go clubbing till sunrise. I guess that if the world ran out of wine, his world would definitely end. Maybe that was the mutuality between Yunho and Heechul. When they got in the group, they found each other easily. It could be that as Yunho…
Ánh đèn xanh đỏ đang không ngừng chuyển động như trái đất xoay quanh trục. Con người tên Kim Heechul cũng lấp lánh lòe loẹt như những ca sỹ miệt vườn Lúc cậu bước vào thì thấy Heechul đang đứng nhảy nhót và tạo dáng trong tư thế I’m King Of The World đầy gợi tình. Cậu cứ tưởng đi nhầm phòng, nhưng rõ là phòng số 4 của quán karaoke Dark Water. Anh chàng đá mắt bảo cậu đi vào
Đồng hồ điểm lúc 4h50. Tiết học kéo dài gần 3 tiếng cũng trôi qua. Cả lớp đứng ngay ngắn lại để chào giáo viên rồi ùa ra như không có ngày mai Jaejoong nán ở lại. Cậu dẹp mấy cái dụng cụ vào nhà. Để đây mắc công lại có chuyện gì nữa, ăn trộm hay sao đó, lớp phải đóng tiền mua lại. Lúc đó thì lại xót cái hầu bao. Sau khi thầy Kim nghỉ, giáo viên khác được thay vào, đó là thầy Ahn, khá hiền và hay cho lớp về sớm. Xem như là bớt được gánh nặng. Loay hoay dẹp tấm nệm, ngẩng mặt lên là Changmin đang tươi cười. – Để em phụ hyung. – Uh
– Chào- Yunho mỉm cười, nụ cười luôn làm cho cậu thấy an lòng nhưng hôm nay gượng gạo quá – Uh- Cậu nhoẻn miệng.- Có gì à?- Jaejoong biết chuyện mà vẫn giả vờ hỏi – Rắc rối một chút- Hắn chống một tay lên bàn, nghiêng mặt nhìn cậu – Chuyện Heechul copy bài hả? – Sao biết? – Hét lớn quá, ai cũng nghe thôi
– Yunho. Hắn vẫn ngồi gõ máy vi tính. – Yunho hyung.
– Ya, lúc nãy bựa không tả nổi đó Min- Yunho vò cái đầu tóc đen rối mù của Changmin – Sao chứ?- Changmin cười- Cần gì tới luật pháp, mấy cái mánh lẻ tẻ trong phim CSI thôi cũng đủ hù ông thầy giáo rồi. Nhìn gương mặt hớn hở của Changmin, Jaejoong nhớ lại cái cảnh ông thầy suýt nữa là lên máu. Như Yunho nói, cậu chàng tức nước vỡ bờ thôi, chứ Changmin cũng ngoan hiền lắm. Với tính cách cứng nhắc của mình, cậu hiển nhiên chẳng phải là kiểu người tiên phong cách mạng, cậu chỉ chờ ai đó giật dây thôi.
Cả khán đài vỡ tung lên vì tràng pháo tay dành cho màn thuyết trình đặc sắc. Yunho nắm tay Changmin cùng hai thành viên câu lạc bộ môi trường cúi chào mọi người. Hắn liếc nhìn sang phía bên trái, nơi đồng bọn hắn đang hú hét, có người nhấp nhỏm. Khi hắn ra dấu OK rồi thì người đó thở phào. FLASHBACK – Yunho này- Jaejoong nắm tay hắn lại lúc hắn định bước lên bục. – Gì?- Hắn nhìn lại.