FLASHBACK – Yunho. Yunho Cậu hét vào người có lỗ tai trâu kia với một tần suất âm thanh lớn. Hắn giật mình tháo cái headphone ra, tiếng nhạc vẫn còn vang lên đủ để cậu nghe thấy. Yunho cười hòa – Gì? – Tớ muốn hỏi là tối nay cậu muốn ăn gì?- Jaejoong đứng khoanh tay – Ăn gì cũng được- Yunho đáp gọn – Nghe cái gì mà say mê thế hả?- Jaejoong ngồi xuống bên cạnh hắn, lấy tay nghe vắt vẻo bên vai hắn. Tiếng nhạc dạo của cây guitar điện đưa cậu vào những thập niên 1980s. Giống như phim ảnh, Yunho cũng thích nhạc xưa nhiều hơn. Theo đó là tiếng ca sỹ trầm trầm vang lên. Tiết tấu nhanh, bắt tai, cậu không nghi ngờ gì việc lúc nó mới phát hành, nó hiển nhiên chiếm lĩnh thứ hạng cao trong bảng…
Trong phòng riêng của câu lạc bộ doanh nghiệp, 12h luôn là lúc các thành viên dẫn nhau đi ăn còn mình hội trưởng. Dạo này do mắc chứng đau bao tử, hội trưởng tọa lạc doanh trại nghỉ dưỡng thương chừng hai tuần nay. Dĩ nhiên, bên cạnh luôn kề kề có người chăm sóc chứ. – Mai đi đâu đây nhỉ?- Hắn ngồi ngửa ra sau cái ghế dựa, xoay vòng vòng – Ngồi yên đi Con người đang ngồi ở đùi hắn nhăn mặt, đút cho hắn miếng cá. Được nuông chiều như thế, Yunho sung sướng ra mặt. Hắn giữ cái eo thon nhỏ của Jaejoong lại, tựa cằm lên vai cậu, vừa nhai vừa nói
– Lúc nãy cậu làm sao vậy hả?- Jaejoong ôm gối, hét vào cái điện thoại tội nghiệp – Huhu, hic hic- Đầu dây bên kia rên rỉ – Không có khóc lóc gì hết. Jaejoong vẫn lớn tiếng nhưng không nén được tiếng khúc khích. Vừa tức vừa mắc cười cái thái độ trẻ con của Yunho. Rõ ràng là hôm nay hắn bị ma nhập hay đại loại là vậy ấy, từ cái chuyện con vịt con ngỗng gì đó. Tuy vậy Jaejoong không tránh được ánh mắt mang sự hoài nghi của BoA, cô vẫn luôn là con người nhạy cảm Không biết hắn có thế không nhưng cậu cảm thấy gì đó khang khác trong cách ứng xử của cô nàng sau sự cố hớ hênh của hắn.
Tiệm bánh kem Sweet Melodies vào buổi ban trưa thưa thớt khách. Jaejoong nhìn đồng hồ, còn 3 tiếng nữa cậu mới xong việc. Nghĩ đến thời gian chậm chạp trôi qua, cậu thấy đuối sức quá thể. Jaejoong bỏ cây chổi quét nhà dựa vào bàn rồi ngồi xuống chiếc ghế gần đó cho mình tĩnh tâm lại – Sao thế, bệnh à?- Junsu mặc chiếc tạp dề đồng phục, làm công việc hàng ngày là mang bánh cất vào tủ kiếng – Không- Jaejoong uể oải, gãi đầu – Tớ biết cậu bị gì mà Junsu nhìn vào mắt Jaejoong. Từ sau khi chia tay với Siwon, Junsu hoạt bát thích nói cười đã trầm tĩnh ra. Nhưng Jaejoong đọc trong mắt người bạn niềm tin tuyệt đối. Giống như BoA đã nói, Junsu thích cậu hơn, trải qua mọi chuyện cùng nhau thì họ cũng đã hiểu…
Trong cái siêu thị nhỏ gần nhà Yunho, lúc này là giữa trưa nên vắng người mua sắm. – Cám ơn cậu đã đi cùng với tớ nhé- BoA bỏ vào xe đẩy bàn chai đánh răng – Có gì đâu Jaejoong cười nhạt, cậu giúp BoA chọn kem đánh răng và khăn mặt luôn. Yunho sống theo kiểu thời gian ngắn hạn, tức là khi cần hắn mới đi mua chứ ở nhà không có sẵn gì cả. BoA tách ra để đi mua một ít đồ phụ nữ còn cậu đứng đực ra ở đó. Cậu nhớ lần cuối cùng với Yunho vào siêu thị này là tuần trước, trời mưa làm muỗi lên rất nhiều. Cậu đã đứng ở ngay kệ bán hàng này để chọn hương muỗi cho Yunho còn hắn thì ngồi ở đằng kia chơi điện tử để chờ cậu. Bất giác, Jaejoong bỏ…
– Đang làm gì đó? Buổi ban trưa nắng chang, tên con trai đầu tóc ướt nhẹp, mặc chiếc áo sọc ca rô đỏ của hiệu FCUK, đeo hờ chiếc balô bên một vai. Hắn khá bảnh và đặc điểm nổi trội là cơ người cao, cũng có thể gọi là chuẩn. – Đang phụ dọn hàng đây.- Cậu trả lời trong sự gấp gáp- Còn cậu? – Mới đi bơi về. Không phải cậu trực buổi chiều sao?- Hắn vừa đi vừa hỏi – Không. Hôm nay quán nghỉ buổi chiều, nhà bác Lee có bà con đến chơi – Vậy thì tối đi đâu chơi đi Mắt Yunho sáng rực, hắn vẽ ra viễn cảnh cùng người yêu hắn đi bộ tới khu phố Tàu ăn đồ ăn Trung Quốc rồi hai người sẽ chui vào tổ ấm của họ để xem phim truyền hình dài tập rẻ…
Jaejoong nhìn ra cửa sổ kiếng đọng đầy nước. Cậu nghe tiếng gió lùa, chỉ định đẩy nhẹ ra thôi cái lạnh cao nguyên như luồn điện chạy dọc sóng lưng cậu, đã đoán được trước nhưng lại không tránh được bất ngờ Jaejoong mở 6 hộp mì li, bỏ vào đó một ít tôm khô. Cậu đun nước nấu mì. Hôm nay họ định bụng là sẽ đi ra nhà hàng cách đây 500m ăn nhưng cái thời tiết chuyển biến thất thường của tháng Sáu làm vỡ kế hoạch, bây giờ cảm đám ngồi bó chân ăn mì – Lạnh nhỉ Cả người Jaejoong được ôm trọn đằng sau. Vẫn cái ôm siết ấm áp mang mác Jung Yunho. Hắn gác cằm lên vai cậu, nhìn theo những cử chỉ đáng yêu của Jaejoong.
Một ngày đẹp trời tháng Sáu – Mấy đứa….. Gương mặt xinh đẹp ma mị của Heechul đưa sát vào cả đám hội viên của câu lạc bộ doanh nghiệp. Miệng anh chàng cong lên, lộ những chiếc răng đều và bóng ra – Nhân dịp trường cho tụi mình nghỉ một tuần để làm hội đồng chấm thi. Tao đề nghị….- Heechul hạ thấp giọng rồi nâng lên như vận động viên aerobic tung người- Tụi mình đi cắm trại ở khu du lịch nghỉ dưỡng Atlantic Đáp lại sự hào hứng của Heechul, cả đám hội viên lúc đầu nhìn lên nay gục xuống đồng loạt như một khối thống nhất ở quân đội. Mặc ai người nấy làm chuyện của mình, coi Heechul như không khí.
Thư viện vắng người của trường đại học quốc gia Seoul. Jaejoong ngồi ở chỗ cũ, gần kệ sách để coi bài. Ngày mai cậu có tiết Kế toán doanh nghiệp nhưng quả thật là không tập trung nổi, đầu óc còn bận bịu với việc khác.Cậu lắc đầu thật mạnh rồi đi đến chỗ tủ sách kế toán tìm vài cuốn tham khảo đọc thêm Chợt, cả người cậu bị ôm chặt từ phía sau, cảm giác ấm áp rất quen thuộc. Giọng nói quyến rũ mang kèm mùi quế phà từng hơi thở vào tai cậu – Siêng năng quá đi- Yunho nói
Tháng 6 là tháng nhộn nhịp ở trường đại học quốc gia Seoul. Tháng này, để chào mừng sinh viên đến tham quan cũng như là dịp để PR, các câu lạc bộ sẽ trình làng ở nơi sân trường, dạng như treo banner và phát tờ bướm để giới thiệu thêm về hội của mình vậy thôi. Jaejoong nhớ lại hồi năm I cậu cũng vào đây, lấy cả chục tờ quảng cáo nhưng rốt cuộc lại không tham gia cái gì cả. Gian hàng của câu lạc bộ doanh nghiệp được tạo bởi hai cái bàn có phủ khăn trải màu trắng. Nó treo tạm bợ mấy cái đồ thủ công cắt dán ráp thành chữ Entrepreneur Club cho có lệ thôi. Khâu thiết kế chính là do Kim Heechul kiêm hội phó đảm nhận nhưng anh chàng đang vi vu tận nơi nào đó bên câu lạc…