Một ngày đẹp trời tháng Sáu – Mấy đứa….. Gương mặt xinh đẹp ma mị của Heechul đưa sát vào cả đám hội viên của câu lạc bộ doanh nghiệp. Miệng anh chàng cong lên, lộ những chiếc răng đều và bóng ra – Nhân dịp trường cho tụi mình nghỉ một tuần để làm hội đồng chấm thi. Tao đề nghị….- Heechul hạ thấp giọng rồi nâng lên như vận động viên aerobic tung người- Tụi mình đi cắm trại ở khu du lịch nghỉ dưỡng Atlantic Đáp lại sự hào hứng của Heechul, cả đám hội viên lúc đầu nhìn lên nay gục xuống đồng loạt như một khối thống nhất ở quân đội. Mặc ai người nấy làm chuyện của mình, coi Heechul như không khí.
Thư viện vắng người của trường đại học quốc gia Seoul. Jaejoong ngồi ở chỗ cũ, gần kệ sách để coi bài. Ngày mai cậu có tiết Kế toán doanh nghiệp nhưng quả thật là không tập trung nổi, đầu óc còn bận bịu với việc khác.Cậu lắc đầu thật mạnh rồi đi đến chỗ tủ sách kế toán tìm vài cuốn tham khảo đọc thêm Chợt, cả người cậu bị ôm chặt từ phía sau, cảm giác ấm áp rất quen thuộc. Giọng nói quyến rũ mang kèm mùi quế phà từng hơi thở vào tai cậu – Siêng năng quá đi- Yunho nói
Tháng 6 là tháng nhộn nhịp ở trường đại học quốc gia Seoul. Tháng này, để chào mừng sinh viên đến tham quan cũng như là dịp để PR, các câu lạc bộ sẽ trình làng ở nơi sân trường, dạng như treo banner và phát tờ bướm để giới thiệu thêm về hội của mình vậy thôi. Jaejoong nhớ lại hồi năm I cậu cũng vào đây, lấy cả chục tờ quảng cáo nhưng rốt cuộc lại không tham gia cái gì cả. Gian hàng của câu lạc bộ doanh nghiệp được tạo bởi hai cái bàn có phủ khăn trải màu trắng. Nó treo tạm bợ mấy cái đồ thủ công cắt dán ráp thành chữ Entrepreneur Club cho có lệ thôi. Khâu thiết kế chính là do Kim Heechul kiêm hội phó đảm nhận nhưng anh chàng đang vi vu tận nơi nào đó bên câu lạc…
It was not until I reached school that I realized my car had a flat tire. I called my dad to bring it home. But the matter here was I need to someone to drive me home. I heard that Yunho and Jaejoong got a date after class, so I shouldn’t bother them. Then I called Heechul, but he didn’t pick up the phone like usual. There was someone left I observed him in a long distance. Yoochun was standing alone in a corner of the library. I felt at ease when seeing him OK. Overall, it was me who had my unilateral love
I didn’t know that due to my tight holding, the ticket became crumpled. Yoochun gave me the couple tickets and asked me to go with my “boyfriend”, who was Yunho. I didn’t know what to say exactly at this time _”Hey, Changmin. Still here?”- Heechul said when sitting next to me _”Hi, Heechul”- I greeted him, then looked at my watch, it was almost late, I got to go home but I just couldn’t move my legs _”Actually, I saw over there. I waved you but you seem to a thousand miles away”- Heechul tried to cheer me up by joking
I saw Yoochun in the campus next day. I was told that Yoochun’s brother would take care of the store and he had time for his studying. I felt good when he was ok. I just couldn’t take my eyes off him I saw Yunho buying a coffee cup in the canteen and we went together to Microeconomics class. It was a make-up class as next week, the teacher would be busy preparing his daughter’s wedding ceremony. Normally, we would went straight to the final row like usual, but today, Yunho stopped in front of the class, looking at his watch, it was still soon and there were a few students in the class.. and I saw Jaejoong who was trying to hide his face under his notebook
_”Hello” Yoochun’s commercial greet changed into a warm one when he noticed me. I was so happy to see him in good condition. He was wearing a white collar T-shirt, which made him look like a real high school student. _”Hey, how you been?”- I asked _”I’m fine. Thanks” _”I brought the Industry Project homework for you”- I gave exercise papers for him _”Oh, thank you. It’s very kind of you”- Yoochun said with his gratitude _”How is your grandma?”- I hesitated to ask _”She’s fine. But they still keep her in the hospital for further check”
Trên bộ sa lông màu vàng nâu, Yunho đặt chiếc máy laptop lên thành ghế, chân thì gác lên bàn, sung sướng vô cùng. Hắn hít hít mùi mật ong thoang thoảng đâu đó. Từ lúc hắn quen Jaejoong, căn nhà của hắn cũng lên đời luôn, sáng sủa, sạch sẽ theo kiểu có bàn tay của người lao động trong này. Khỏi phải nói là hắn thích thú đến cỡ nào.Tivi đang phát sóng chương trình ca nhạc tạp kĩ mà hắn không để ý lắm. Hắn nhìn qua cậu đang ngồi cắt trái cây. – Lát coi phim gì đây?- Cậu đưa hắn miếng cam – Khỏi coi gì hết- Hắn lười biếng cắn miếng trái cây từ tay cậu- Lát đi ngủ sớm Quen hắn mấy tháng rồi Jaejoong cũng biết ý nghĩa sâu xa nằm trong lời nói của hắn. Hắn đá mắt nhìn cậu. Jaejoong…
Choi Siwon là tên lừa dối, hắn đã không có ý định tốt đẹp gì khi đến với Junsu cả. Cái hắn cần chỉ là danh vọng thôi. Con mắt hắn chẳng có gì ngoài việc đó cả? Cậu không hiểu sao Junsu ngốc. Sao mà cứ đâm đầu vào tên thối nát đó chứ? – Cậu sao thế?- Hắn xoay qua hỏi- Có đau ốm gì không?- Yunho lấy tay rờ mặt Jaejoong – À không.- Cậu mỉm cười để hắn khỏi lo – Chuyện Siwon chứ gì?
Jaejoong dụi mắt khi bị đánh thức bởi khi tia sáng mặt trời bướng bỉnh luồn qua lớp màn mỏng. Như thường lệ cậu sẽ với tay sang bên phải, nơi mà chiếc di động ngoan ngoãn đang được đặt dưới sàn nhà để xem đồng hồ. Mắt nhắm mắt mở, cậu cánh tay cậu đập phải cái tủ gỗ lạnh ngắt. Sự va chạm đó đau đủ để cậu hoàn hồn tỉnh người lại. Đây không phải là căn nhà trọ của cậu. Chiếc giường này, êm ấm hơn rất nhiều so với cái nệm lót cậu nằm mỗi ngày Chiếc bàn học bố trí dưới mép giường bên phải, với tủ sách âm tường đầy những tài liệu Mọi thứ thật yên bình Nơi này đã trở nên thân thuộc quá In đậm dấu của hắn ở đây