Tối hôm qua đi ngủ khuya, lại “vận động” mệt mỏi, Jaejoong đánh một giấc đã đời đến tận trưa hôm sau. Chưa bao giờ cậu ngủ ngon lành vậy. Bao giờ cậu cũng đặt cho bản thân những luật lệ rồi gồng mình tuân theo. Sự nổi loạn bao giờ cũng đem lại một thứ gì đó phấn khích nhỉ. Jaejoong lăn nhẹ về phía Yunho, đáng lẽ phải chạm vào người hắn, thế nhưng, cảm giác lạnh lẽo thiếu hơi người khiến cậu choàng tỉnh. Phần giường bên cạnh Jaejoong trống không. Hắn lại đi trước rồi. Cậu ngoái lại nhìn quanh quất trong phòng, dường như, Jaejoong là người duy nhất có mặt ở đây. Cuốn sách bị lệch vị trí vẫn còn nằm y nguyên trên bàn. Mấy cây bút rơi tung toét, nằm mỗi cây một nơi trên nền nhà. Chỉ duy nhất có đống…
_”Wow, chỗ này đẹp thật đấy” Changmin mắt linh động nhìn quanh khu vườn nhỏ của thầy Hankyung. Cậu như đứa trẻ con lần đầu được dẫn đến công viên chơi, miệng mồm cứ nói tuyên huyên, cười sảng khoái. Jaejoong mới phát hiện ra, Changmin lúc trầm tính có nét đăm chiêu nghiêm túc, chứ khi cười, cậu thật sự dễ thương. Nụ cười thiên đồng làm gương mặt cậu rực rỡ, tỏa sáng ở nơi cậu bước chân qua. _”Nếu được thì thầy cũng định mở rộng diện tích, trồng thêm vài cây nữa”- Thầy Hankyung cười. Changmin tò mò ngồi xuống, nhìn ngắm cây xương rồng đã ra hoa màu đỏ, chạm nhẹ vào nó rồi rụt tay lại, không nén được vẻ thích thú. BoA chột dạ, đó là thứ tài sản riêng của cô, trong 5 cây xương rồng, Changmin chỉ chú ý đến cây…
Jaejoong không bao giờ vào trường vào lúc này. Đã 7h tối rồi. Lần đầu vào trường, có một dạo, mấy sinh viên đồn nhau thư viện trường có ma buổi tối. Nhưng bây giờ, mấy lớp cao học đã mở ra, dành cho những ai vừa đi làm, vừa học ban đêm. Tuy là tin đồn thôi mà cậu vẫn thấy rợn rợn sao ấy. Nhiều lần đi ngang trường, thấy nó tối như hũ mực, trông rất đáng sợ. – Lần này trường mình tổ chức cắm trại lớn quá há. Junsu dáo dát nhìn xung quanh. Bãi đỗ xe của trường bây giờ chật cứng rồi. Ở phía ngoài cổng còn có mấy chiếc xe taxi nữa. Hôm nay trường đại học quốc gia Seoul treo đèn lòe loẹt cả. Mấy khóm hoa hình như có tỉa lại kĩ càng hơn. Dĩ nhiên, khi tiếp đón ai…
Jaejoong nhìn quanh quất nhà, không cần phải dọn gì nữa. Cậu kiểm tra kĩ lưỡng trước khi gieo mình xuống ghế salông êm ái. Xem nào, tuần trước mới thi rồi nên ngày mai cũng không có bài gì nữa. Bây giờ chỉ cần mở TV xem, chờ Yunho về mở cửa thôi. Hắn nói là hôm nay là buổi tổng duyệt cuối cùng cả bọn kéo nhau đi ăn luôn. Yunho rủ cậu theo mà cậu bận cùng với ông Soonjae đi phát bánh từ thiện cho trẻ mồ côi ở khu phố P nên hắn đi một mình. Đã dặn là uống ít rồi, không biết có nghe không nữa… Jaejoong mở TV lên coi, chợt thấy trên bàn có máy vi tính của hắn, chắc lúc trưa có chơi máy tính mà chưa dẹp vào đây mà. Đúng là tật hay bỏ linh tinh. Jaejoong lắc…
– Xin chào quí khách- Jaejoong đang quét tiệm, bị buộc phải giả tạo một nụ cười thương mại với người khách đang đẩy cửa đi vào. – Uhmmm Cô gái bối tóc mặc chiếc đầm đen ngại ngùng nhìn cậu, Jaejoong cũng trân trối mà nhìn lại. Hai người đúng hơn là không biết bắt đầu từ đâu cả. Bầu không khí ngượng ngập bao trùm lấy không gian căn tiệm – BoA đến chơi hả?- Jaejoong nhoẻn miệng cười – Thật ra thì tớ có chuyện muốn nói- BoA rốt cuộc cũng đã mở lời được- Cậu đi với tớ một chút được không? – Tụi mình nói ở đây luôn được không? Tớ đang trực- Jaejoong nhìn đồng hồ, còn tới 1 tiếng mới được nghỉ – Nhanh lắm, chỉ 15 phút thôi- BoA nài nỉ – Uh… – Cậu miễn cưỡng gật đầu Jaejoong cất chổi,…
Yunho chở cậu về nhà trong lúc đó cậu vẫn còn trong trạng thái thất thần. Cả hai người không nói gì với nhau cả. Lúc đặt chân đến phòng ngủ, cậu mệt mỏi rơi mình xuống tấm nệm như muốn xỉu luôn, quên cả cởi áo khoác ra. Hắn nhìn theo Jaejoong. Mọi bí mật sớm muộn gì cũng bị tiết lộ như tiếng trống, có lúc nào vang xa mãi được đâu. Hắn giúp Jaejoong cởi áo ra cho nhẹ người. Yunho ngồi, lặng lẽ ngắm Jaejoong đang thiêm thiếp. Cả ngày hôm nay khóc phát mệt rồi. Ở góc độ này nhìn xuống, trông cậu nhỏ bé và yếu ớt quá. Hắn vuốt vuốt cái lưng cậu, kê mặt xuống gần cậu, thì thầm. – Bé yêu à, tớ không để cậu có chuyện gì đâu ….Một thứ mà cậu nên nhớ, cậu có thể mất BoA…
– Đang làm gì vậy hả? – Đi mua đồ ở siêu thị nè Tiếng Jaejoong nhỏ dần trong điện thoại. Cậu đẩy xe hàng tới gần chỗ của Junsu rồi chạy đi nghe điện thoại. Nhìn cái thái độ như chạy giặc của người bạn, Junsu thở dài. Cậu bỏ hộp sữa vào trong xe đẩy. – Cậu ấy sao thế nhỉ?- BoA dõi theo Jaejoong, cậu đi đến gian hàng khác, cách xa ở đây nghe máy – Thì nghe điện thoại- Junsu thờ ơ đáp – Nghe điện thoại của ai mà bí mật thế nhỉ? BoA nhoẻn miệng cười, hy vọng là cậu biết gì đó. Nhưng đáp lại cô nàng chỉ là cái nhún vai của Junsu. Dĩ nhiên, cậu biết rõ cái người điện thoại tới cho Jaejoong. Người mà làm cho cậu cười tít mắt như thế, ngoài hắn ra thì là ai…
– Yunho này, tối nay đi coi phim đi- BoA kéo tay hắn ra khỏi máy vi tính – Phim gì?- Hắn hỏi, giọng hơi xìu – Phim Avatar 3D, hay lắm. Tớ nghe bạn kể là hồi hộp, gay cấn lắm kìa – Có đánh nhau không?- Hắn tò mò – Có chứ, kĩ xảo đẹp mắt. Đi coi đi- BoA nài nỉ – Thôi, coi nhức đầu lắm…. ……………… – Này, sao cậu không coi hết phim mà lại đi về thế?- Hắn chạy theo BoA – Tớ chán ngắt rồi. Nghĩ sao mà bắt tớ đi coi với cậu cái phim cổ lổ sĩ, thậm chí là làm trước lúc tụi mình đẻ ra vậy?- BoA hất tay hắn ra, tức giận nói – Tớ thấy hay mà- Hắn phân bua- Lúc cậu đi shopping, tớ cũng nản đấy thôi, nhưng tớ vẫn chờ cậu đấy.
KangIn rút cọng dây nịt ra, khởi động nó bằng cách quất mạnh xuống đất. Heechul giấu sự sợ hãi dưới gương mặt không có chút biểu cảm nào, nhìn từ từ vào mắt tên tâm thần điên loạn đó bò lùi lùi lại một cách cảnh giác. _”Heenim, em biết không? Đời anh mất hết tất cả rồi”- Hắn cúi sát người xuống Heechul-“Anh chỉ còn có mình em. Đợi anh đẩy hết từng đứa một qua cửa sổ, hai đứa mình sẽ tự sát bên nhau nhé” _”Tao nhổ vào mặt mày đó” Heechul nói rít qua kẽ răng, điều đó càng làm KangIn điên tiết lên, hắn dùng hai đôi bàn tay cơ bắp nổi gân bóp chặt cổ Heechul làm tên họ Kim nghẹt thở, mặt mũi tím tái. KangIn phừng phừng vì sự tức giận. Hắn xem tất cả mọi người ở đây chính là…
_”Chúc mừng thầy Hankyung nhé. Thầy giỏi thật đấy. Đề thi giữa kì lần này được đánh giá là khó nhất mà lớp thầy không có ai rớt hết. Thật là nể phục quá đi. Có bí quyết gì, chỉ tôi đi, về tôi dạy học trò tôi” Cô Kahi, đồng nghiệp thầy Hankyung dạy cùng môn Xác suất thống kê, khen thầy không ngớt làm thầy giáo trẻ Hankyung muốn phổng cả mũi. Quả thật, thầy cũng không ngờ thành tích lớp mình lại khả quan như thế, khiến thầy cũng có chút tự mãn, nhưng theo phản ứng thông thường, thầy vẫn đỏ mặt, lấy tay gãi đầu rồi trả lời một cách khiêm tốn: _”Tôi có bí quyết gì đâu. Chẳng qua là hết lòng dạy dỗ các em thôi” _”Đúng là tuổi trẻ tài cao đó”- Ông thầy Jung Tae to như cái lu nước, vỗ…