• My Fiction

    [BU] CHAP 13: Theo Em Về Nhà

    ”Chỉ có cơm canh đạm bạc. Ăn xong rồi đi về đi” Chủ nhân căn nhà gỗ, thầy Hùng, mời khách – hai đứa sinh viên, một đứa trường R, một đứa trường T, không mấy thân thiện. Cầm đôi đũa tre lên, My Lan bật chế độ cảnh giác lên, đầu tiên là người đàn ông bốn mươi tuổi với vẻ bề ngoài luộm thuộm, thứ hai là căn nhà gỗ mà cô chỉ thấy ở bên ngoài. Căn nhà đậm chất hoài cổ dễ khiến My Lan liên tưởng đến căn nhà dưới quê của mình, cũng có một bộ bàn ăn gỗ, chân vuông vắn với bốn ghế tựa lưng. Có một vách ngăn bằng tre dựng tạm thời để che sự riêng tư của chiếc giường ngủ. Căn bếp nhỏ nằm sát bên cửa sổ, chỉ để đủ một bếp ga mini và vài cái nồi…

  • My Fiction

    [BU] CHAP 12: Lạc Lõng

    My Lan cất xe, lấy thẻ xe xong, đúng sáu giờ rưỡi. Sáng thứ Bảy, cô nhận được tin nhắn từ Bảo Quân: “6 giờ rưỡi tại quán BBQ Hàn Quốc Bornga ở Lý Tự Trọng”. Cô không khỏi thắc mắc, quán này thường ngày rất đông, muốn có bàn đôi lúc phải gọi điện đặt trước cả tuần, không biết sao Bảo Quân đặt bàn được hay vậy. Tuy vậy, tâm trạng vẫn háo hức, đây là quán nướng Hàn Quốc được bình chọn khá cao nên cô rất muốn thử. Cô bắt gặp ánh mắt Bảo Quân đang hướng về phía cửa chờ mình. Cậu ngồi ở một cái bàn rộng hơn cô nghĩ, phải cho khoảng sáu người. Cô hơi ngờ ngợ, cứ chỉ tưởng nhóm mình đi ăn ngoài cuối tuần thôi, gồm cô, Bảo Quân, Thanh Duy và Minh Trang. Thanh Duy và Minh Trang…

  • My Fiction

    [BU] CHAP 11: Người Quen Cũ

    Cả hai ngôi trường nín thở chờ động tĩnh mới nhất của mười lăm cái tài khoản ẩn danh đến mất ăn mất ngủ, không biết ai sẽ là người bị “réo tên” tiếp theo. Biết rằng nhất cử nhất động của mình nằm trong tiêu điểm sự chú ý toàn trường, không phụ lòng mong mỏi của quí độc giả, “Công chúa bong bóng” thả rơi một trái bom nguyên tử khác song sức tàn phá của nó lại khốc liệt hơn trái trước. My Lan chưa bao giờ tưởng tượng nổi có ngày bàn ăn căn tin chật ních, ngay cả thư viện cũng không còn một chỗ trống nào cả. Bảo Quân lắc đầu. Cứu cánh cuối cùng của họ: căn nhà gỗ của thầy Hùng phía sau trường T, tên gọi khác: vườn địa đàng của Ngô Đặng Bảo Quân. Khung cảnh đồng cỏ xanh bỗng…

  • Music

    [BU] CHAP 10: Bão Tố

    Buổi trưa thời tiết Sài Gòn nóng bức, trời âm u, muốn mưa mà mưa không được, nhìn mọi thứ ảm đạm hơn. Cái đám sinh viên trường R và trường T, đứa nào đứa nấy mặt mày ủ ê, thở ngắn thở dài, tự hỏi tại sao hôm nay ngày dài thế. Cũng may, xuất hiện những cứu tinh giải thoát chúng nó khỏi sự nhàm chán. Trên mạng xã hội chung của hai trường, bỗng xôn xao mười lăm nhân vật có biệt danh ảo diệu gợi nhớ đến thời kì vàng son của V-pop những năm thập niên 2000: “Công chúa bong bóng”, “Cô bé dâu tây”, “Họa mi tóc nâu”, “Nấm lùn di động”, “Cô gái Trung Hoa”… Điểm chung của các cô gái này là họ đăng những hình ảnh mập mờ xoay quanh chủ đề “Những chàng trai em từng yêu”, khéo léo chọn…

  • Music

    [BU] CHAP 9: Kề Bên Anh (*)

    My Lan vào phòng vệ sinh nữ ở cửa hàng tiện lợi GS25 để thay bộ đồ bị ướt nước mưa ra. Trong cái túi mua sắm Phạm Tiến Hoàng đưa cho cô là một cái đầm màu olive có thiết kế suông đơn giản từ thương hiệu Uniqlo. My Lan biết thương hiệu này nổi tiếng với thiết kế kích cỡ tự do nên hắn cũng không cần phải hỏi mà vẫn chọn được đúng một bộ đồ vừa vặn cho cô. Mái tóc dài lòa xòa ướt nước, cô xõa ra, hong khô tự nhiên. Trước khi ra ngoài, cô cẩn thận kiểm tra mình trước gương, mặt không bị lem nhem mascara, tóc hơi bết một chút nhưng chắc cũng ổn. My Lan hít một hơi sâu, lấy hết can đảm bước ra ngoài. Từ xa, My Lan đã thấy vóc người vượt trội và cái đầu…

  • My Fiction

    [BU] CHAP 8: Bí Mật Vườn Địa Đàng

    ”My Lan này, bữa nay cậu muốn đổi gió, đi kiếm chỗ ăn trưa nào mới mẻ hơn một chút không?” Bảo Quân cười với cô bằng nụ cười tỏa nắng mang đậm nét đặc trưng của cậu. Cậu cứ như đứa trẻ con cười đến tận mang tai khi cô gật đầu đồng ý. Cô cứ tưởng đâu cậu sẽ dẫn mình đến quán ăn nhưng Quân bảo cứ mang cơm theo, họ chỉ ra chỗ mới ngồi ăn thôi chứ không phải ăn ở căn tin như thường lệ. _”Chỗ này là căn cứ địa của tớ đó. Hihi” Bảo Quân đá mắt làm My Lan cũng hồi hộp theo. Cô không biết mình đã đi theo Bảo Quân qua bao nhiêu cái tòa nhà của đại học R. Chẳng hiểu sao là sinh viên trường T, Bảo Quân thông thuộc địa hình trường R y hệt thổ…

  • My Fiction

    [BU] CHAP 7: Chiếc Hộp Pandora và Nghịch Lý (*)

    ”Xin lỗi nha, nếu cậu không có hẹn với hội trưởng Ân thì tớ không thể cho cậu vào bên trong được” _”Nhưng tớ là bạn của Thế Ân mà” _”Cũng không được, xin lỗi cậu” Thằng con trai có cái cằm nhọn, mũi hếch, mặt như chuột nói chuyện lịch sự, thái độ cực kì kiên quyết. Tên thần giữ cửa đứng chặn trước cửa thư phòng hội trưởng làm Bảo Quân không thể vào bên trong. My Lan đứng đằng sau, vẻ mặt lo ngại, chỉ vì muốn giúp mình mà bạn mình đã phải lăn xả đến vậy. _”Hay mình về đi, một lát nữa cũng gặp cậu ấy ở lớp Xác suất thống kê mà” – My Lan lí nhí nói. _”Có chuyện gì vậy, Vũ?” Giọng nói từ đằng sau vang lên từng từ chắc nịch. Hội trưởng Bùi Thế Ân lúc nào trang phục…

  • My Fiction

    [BU] CHAP 6: Lời Đồn

    ”Hoàng thái tử hả? Nó về nước thật hả? Nó và hoàng tử tennis là cạ cứng mà, thêm thằng Vũ Khải Hiển nữa. My Lan, cậu có biết hồi đó lớp tụi tớ đặt cho ba đứa nó là cái gì không?” Trong căn bếp nhỏ nhà Bảo Quân, bốn con người bận bịu bốn công việc khác nhau. Nguyễn Minh Trang, cô bạn tóc ngắn uốn layer, nhuộm nâu sáng được Bảo Quân giới thiệu cho My Lan quen là một người hoạt ngôn. Tay cô thoăn thoắt cắt đậu hũ, miệng thì nói không ngừng. _”Ba con thỏ thì phải?” – Bảo Quân với cái tạp dề hình con gấu trúc, tay đảo đều nồi nước dùng. Mùi bún riêu cua bốc lên thơm lừng. _”Ở đâu ra ba con thỏ vậy?” – Thanh Duy cắt lời – “Tụi nó là ba con chó thì có đó”…

  • My Fiction

    [BU] CHAP 5: Cảm Giác Hỗn Loạn

    Lớp Xác suất Thống kê được bố trí như một phòng máy hiện đại, với khoảng hai mươi chiếc máy tính màn hình phẳng trải đều theo từng dãy bàn. Tường lắp kính cường lực cách âm, máy lạnh êm ru, chính giữa phòng học còn có một máy chiếu lớn. Vì môn học có những tiết thực hành phần mềm thống kê chuyên dụng, cơ sở vật chất được đầu tư khá bài bản. Tuy nhiên, sinh viên trường R hiếm khi đụng đến máy của trường khi mà họ đã có máy Macbook xịn xò, thói quen cao ngạo của đám nhà giàu thì làm sao bỏ ngay được. Lớp bắt đầu từ tám giờ rưỡi sáng, đã gần đến giờ vào học mà vẫn chưa đến phân nửa sinh viên đến lớp. My Lan bước vào lớp, ánh mắt lướt qua từng dãy lớp ghế. Lấp ló…

  • My Fiction

    [BU] CHAP 4: Lời Đề Nghị Hấp Dẫn

    Thư phòng của hội trưởng Bùi Thế Ân nằm khuất ở tầng số bảy, nơi mà dân đen không được phép bén mảng vào, nhân vật quan trọng (ngoại trừ thầy hiệu trưởng) nào dù không có hẹn cũng phải đứng ở ngoài chờ. Không gian khoác lên khí chất trầm ổn. Trên tường là hàng loạt hình ảnh nhậm chức qua bao nhiêu đời hội trưởng, mỗi gương mặt đều ngẩng cao đầy kiêu hãnh. Theo thứ tự thời gian, ảnh của Thế Ân nằm cuối cùng, bức ảnh chụp khoảng tầm hai tháng trước, đôi mắt tỏ tường ánh lên tham vọng thâu tóm quyền lực. Là một kẻ ái kỉ, Bùi Thế Ân không ngại trang trí thêm vài ba bức hình của mình nữa trên tường cho hắn ngắm nghía mỗi lúc chán chường. Khi xung quanh mình không còn ai ngoại trừ những đứa mình…