Trần My Lan bần thần bước ra khỏi lớp, vẫn chưa thể tin được những gì mình mới trải qua. Lớp học kéo dài một tiếng rưỡi nhưng cô cảm giác như cả ngàn năm trôi qua, cô tiếp nạp thêm một lượng thông tin mà não vẫn chưa thể xử lí được. Đã gần đến giờ trưa, cô muốn đến căn tin nhưng sực nhớ, căn tin trường T giờ chỉ là đống gạch vụ nên cô chẳng còn chỗ nào ngoài căn tin trường R cả. Trường R không có định nghĩa căn tin mà chính xác hơn, nơi đó là khu ăn uống cao cấp cũng cỡ tầm các trung tâm thương mại lớn ở quận Một. My Lan choáng ngợp bởi dọc hai bên là các gian hàng thực phẩm đủ mọi phong cách Á Âu: góc bánh mì Pháp, góc sushi Nhật Bản, góc gà…
“Chào các em” Cô giáo dạy môn Quản trị kinh doanh trông trẻ hơn độ tuổi bốn mươi của cô. Quân thì thầm vào tai My Lan: “Cô này bên trường R”. Bộ váy cô mặc bó sát làm nổi lên những đường cong phụ nữ của cô. Cô đi vòng vòng quanh lớp, những đứa con trai thì mê mẩn cô trong khi lũ con gái dè bỉu cô: “Giáo viên gì mà lẳng lơ”. _”Các em hãy cho cô biết, vì sao các em lại chọn môn Quản trị kinh doanh?” Một câu hỏi không hề cần thiết, My Lan nghiến răng. Chẳng phải đây là một môn bắt buộc trong giáo trình học của ngành Thương mại sao? Nếu không học môn này thì làm sao mà tốt nghiệp được. Cả lớp im lặng như là một cách trả lời cô giáo. My Lan tim đập thình…
Bảng tin về ngôi trường đại học tầm trung T lọt thỏm ở cái quận sang trọng bậc nhất ở thành phố Hồ Chí Minh hoa lệ sắp sáp nhập với ngôi trường hàng xóm R tràn ngập khắp mặt báo gần đây. Thông qua một cuộc giao dịch sáp nhập và mua bán với mức giá cũng tầm tầm bậc trung, trường R dành cho quí tộc xuất thân trâm anh thế phiệt thuộc top 1% quốc gia đã thâu tóm thành công được ngôi trường nội địa gần đó, góp phần bành trướng thêm khuôn viên trường. Sinh viên trường T như Trần My Lan không khỏi hoang mang. Cô đã nghe tin đồn này được truyền miệng từ mới bước vào trường vào học kì trước, thật sự không ngờ, khi cô trở lại trường vào học kì thứ hai, mọi thứ không còn giống như lần…
Lại là mình đây. Dạo này mình làm gì? Mình không làm gì hết. Lần này mình trở lại, trình làng mới toanh một fiction mình viết. Ý tưởng này cũng do duyên số đưa đẩy. Trong công ty, mình có một ông bạn đồng nghiệp người Pakistan (Ông này sẽ có một màn cameo cho một chương trong truyện của mình). Ông làm marketing mà có máu nghệ sỹ, art kiểu nào cũng chơi tới: từ quay phim, nhiếp ảnh, vẽ tranh, làm vườn đến cả viết truyện nữa. Mình khoe với ông mình cũng viết truyện. Đến giờ ăn trưa, mình với ổng cùng thi triển xem trí tưởng tượng ai bay xa hơn bằng cách cho một nội dung ngẫu nhiên rồi phát triển thành một câu chuyện. Mình có xem truyện ổng viết mà ổng muốn xem của mình. Mình nói mình viết fanfic và bối…
Cái chap này được inspired khá nhiều từ bộ phim Hong Kong “Sức mạnh tình thân”. Noel năm ngoái rảnh rỗi sinh nông nỗi, mình ngồi coi lại phim này lần thứ 1000. Lần nào cũng như lần nào hết, coi đến cảnh của bà nội Cam thì y như rằng mình chảy cả nước mắt vì nhớ bà nội của mình. Hồi còn sống, bà nội đanh đá, khó chịu, lại có tật ăn khuya nữa chứ, làm mình có quen thói đi chơi về 10 giờ tối thì phải ghé quán nào còn mở cửa, mua cái này cái kia cho bà nội ăn. Mà bà nội thích nhất là mỗi lúc được lì xì, bà nội không có tiêu gì hết mà cứ thích giữ tiền vậy đó. Đặc biệt, bà nội mình giống bà nội Cam của anh Cam Vĩnh Hảo trên phim ở chỗ cứ…
Giả bệnh xin nghỉ làm một bữa mà giờ bệnh thật thì làm gì giờ? Thôi post chap mới mừng hai anh tái kí hợp đồng với công ty quản lí (Thật ra mình cũng không quan tâm lắm, làm gì miễn có lợi cho bản thân là được rồi nha hai anh LOL) *Mới để ý rằng tụi millennial hay có chữ LOL cuối câu lắm nhé. Chapter này có nhắc đến một nhóm nhạc mình cực kì thích luôn là nhóm Crowded House. Tâm trạng đang rất vui (vì được nghỉ làm!), có vừa đi vừa hát (hét) như mọi thường: “Hey now, hey now, don’t dream, it’s over” mới sực nhớ là nhà có người tới làm ổ khóa. Anh Úc nhìn mình hỏi: “Are you ok?” Thôi đừng nói về sẹo nữa. Nói về vết thương đi. Vết thương gần đây nhất là ở đầu gối.…
Trên đời này, tôi ghét nhất những người ác không ra ác, hiền không ra hiền – Jung Yunho là sự lưng chừng giữa hai khái niệm ác và hiền. Tôi không hiểu sao lúc nào tôi cũng có cảm giác bất an về nó, hay chính vì việc tôi thất bại trong việc tìm kiếm những thông tin của nó làm tôi thấy sự u ám thường trực trên gương mặt nó. Tôi thật sự không tin được rằng nó đã từng thân thiết với em trai Kim Jaejoong của tôi. Cũng đúng thôi nó. Hai đứa nó như hai cục nam châm trái dấu, vậy mà chúng tìm được điểm giao nhau. Tôi đã thấy đám bạn của em trai tôi, những cậu thanh niên vui vẻ, hòa đồng giống nó. Còn Jung Yunho thì như hình với bóng với cái tên nhà siêu giàu (nhưng đẹp trai)…
Tôi luôn rằng sau mỗi một vết sẹo đều có một câu chuyện. Cả người của tôi, dường như chỗ nào cũng có sẹo cả. Riêng mặt tôi thôi là hai cái tổng cộng. Một cái trên ngay phía dưới mắt bên trái của tôi khi tôi bị ngã từ mái nhà xuống đất. Cái này xảy ra năm tôi hai tuổi, tôi nghe người ta nói lại rằng, máu đầy mặt tôi. Xuất viện không bao lâu, tôi nhập viện lần nữa với một gương mặt đầy máu, lần này, vết sẹo tôi có là ở trên trán, vì tôi đã cố với lấy một quyển sách, rốt cuộc nguyên tủ sách ngã nhào lên người tôi, cái đinh đóng mạnh vào giữa trán tôi như ma cà rồng bị phong ấn vào tim. Lần nữa, tôi lại nghe người ta kể lại những chuyện xảy ra mà không…
_”Nói vậy chưa chính xác đâu. Phải nói cậu trúng số độc đắc mới đúng đó” Dara hôm nay cột kiểu tóc đuôi ngựa cao. Cô cười tít mắt, cắn muốn nát cái ống hút trong lúc tôi chỉ muốn đập đầu vào tường. Chúng tôi gọi một ít đồ nhắm khi chờ Jaejoong đến nhà hàng lẩu Panda Hotpot. Dara, hệt như lúc chúng tôi còn tầm hai mươi tuổi, dán mắt vào cái điện thoại, tíu ta tíu tít với tôi. Cô kéo áo tôi lại gần. Bốn con mắt của chúng tôi chuyển động nhịp nhàng theo những ngón tay lướt trên di động của Dara. _”Choi Siwon, thiếu gia tập đoàn Bloom, gương mặt đại diện cho thế hệ trẻ đầy năng động ngày nay. Tiềm năng phát triển ngành khách sạn quốc gia sẽ nâng tầm thế nào khi tập đoàn Bloom vừa khánh thành…
“Tôi tên là Kim Jaeyeong, ba mươi tuổi. Cuộc đời tôi có hai niềm tự hào: Kim Jaejoong, đứa em trai nhỏ hơn bốn tuổi, và một ý chí quật cường. Tôi như cái boomerang, người ta dùng lực ném tôi ra xa, tôi quay lại với một lực tác động mạnh không kém. Tôi học đại học trễ hơn người ta nên đến tận khi năm hai mươi bảy tuổi, tôi mới tốt nghiệp. Tôi đã từng làm những công việc lặt vặt nhưng đa phần là phụ giúp cho công việc kinh doanh của gia đình. Mẹ tôi mở một tiệm bánh nhỏ tên là “Madam Kim” ở khu phố Nampo, chuyên làm các món bánh truyền thống như bánh đậu đỏ, bánh hạt vừng, bánh hạt dẻ. Dạo này chúng tôi cũng đa dạng hóa các món bánh hơn theo nhu cầu của giới trẻ như bánh…
